Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
than-cap-thau-thi-cao-thu.jpg

Thần Cấp Thấu Thị Cao Thủ

Tháng 1 26, 2025
Chương 1128. Thông báo: Bản hoàn tất cảm nghĩ Chương 1127. Đại kết cục, hoàn mỹ sinh hoạt!
chan-linh-dao-chu.jpg

Chân Linh Đạo Chủ

Tháng 5 9, 2025
Chương 864. Bản hoàn tất vung hoa Chương 863. Thái Thanh ( đại kết cục )
ba-dao-chem-nat-hiep-khach-hon-dai-nhan-ta-la-nguoi-thanh-that.jpg

Ba Đao Chém Nát Hiệp Khách Hồn, Đại Nhân Ta Là Người Thành Thật

Tháng 2 9, 2026
Chương 277: Vấn Tâm sáu thi Chương 276: im lặng!
vo-thuat-truyen-thong-trung-quoc-mot-ngay-truong-mot-nam-cong-luc.jpg

Võ Thuật Truyền Thống Trung Quốc: Một Ngày Trướng Một Năm Công Lực!

Tháng 2 1, 2026
Chương 177 chung chiến! Lão gia sự! Chương 176 kiểm kê thu hoạch! Nhân gian sự!
ngu-thu-thoi-dai-ta-thanh-groudon.jpg

Ngự Thú Thời Đại: Ta Thành Groudon

Tháng 1 20, 2025
Chương 262. Buồn ngủ, ngủ một chút Chương 261. Đến đưa?
toan-cau-di-gioi-do-bo-ta-co-the-cuong-hoa-van-vat.jpg

Toàn Cầu Dị Giới Đổ Bộ, Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Tháng 2 1, 2025
Chương 634. Chương cuối: Trở lại Chương 633. Thiên mệnh không đếm được độ Trần Thương lấy hình hóa hình nâng Huyền Tông
van-ngu-bat-hu.jpg

Văn Ngu Bất Hủ

Tháng 2 26, 2025
Chương 1047. Lãng mạn nhất sự tình! Chương 1046. Pháo hoa thịnh yến!
dieu-thap-tu-tien-tu-dat-duoc-tien-hoang-tran-nguc-ty-bat-dau.jpg

Điệu Thấp Tu Tiên: Từ Đạt Được Tiên Hoàng Trấn Ngục Tỷ Bắt Đầu

Tháng 2 8, 2026
Chương 541: ngân sương chi lệ Chương 540: Diệp Nguyên lễ vật
  1. Sủng Thú Sư
  2. Chương 18.Tỷ muội.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 18. Tỷ muội.

Trần U nhìn khuôn mặt nha hoàn thật kỹ, thật sự… đúng là mặt của Công Chúa, từ hình dạng vết bớt cho đến đôi mắt,… không có chỗ nào khác biệt với khuôn mặt trong ký ức của hắn.

Hắn không bao giờ, cũng không thể nghĩ đến được, trong hằng hà sa số vị trí trên thế giới, không ngờ nàng ta lại rơi xuống Thành Hải Bình, còn trở thành nha hoàn Trần gia.

Nhớ lại những lịch luyện kiếp trước, sự kinh ngạc của hắn cũng dần dần giảm đi. Là nam phụ 8.5, Tiên Thạch sát bên Hỏa Thức Thạch mà hắn còn không mua, Công Chúa Hoàng Triều sống trong Trần gia… hình như… có chút hiển nhiên.

Thấy hắn nhìn chăm chăm với những biểu cảm đa dạng trên mặt, Tiểu Như cũng không biết phải xử lý ra sao, nên nàng đành cúi đầu, hỏi trong e dè:

“Thưa… Nhị thiếu gia, không biết… người nhìn gì vậy ạ?”

Nàng biết trên mặt mình có một vết bớt vừa lớn vừa xấu, nàng cũng đã quen với những ánh mắt khinh thường, chán ghét, chê bai,… nhưng, thiếu gia không có nhìn nàng như vậy.

Nghe câu hỏi vang vào tai, Trần U thoát ra những dòng suy nghĩ, nhìn về đoàn trưởng, hỏi:

“Lai lịch của nha hoàn này thế nào?”

Đoàn trưởng cung kính trả lời:

“Thưa Nhị thiếu gia, nha hoàn này là cô nhi bị vứt bỏ trên đường, được nha hoàn thiếp nhân của Đại Phu Nhân bắt gặp rồi được mang về Trần gia nuôi. Vì vết bớt nên vào năm sáu tuổi, nàng ta đã được phân nhiệm vụ cho Lực Ngưu ăn, đến nay đã làm được gần mười bảy năm.”

Hắn gật gật đầu, nhìn qua nàng ta, cười hỏi:

“Ngươi tên gì?”

Nàng ta cúi đầu sâu hơn, trả lời cung kính:

“Thưa thiếu gia, nô tỳ tên Tiểu Như.”

“Tiểu Như, Khổng Cầm Như, đúng là duyên phận, đúng là duyên phận.” – Hắn thầm nghĩ.

Hắn nhấc chân đi đến gần Tiểu Như, hành động đơn giản này lại làm nàng trở nên căng thẳng, tay bấu chặt vào áo, hơi thở dần gấp.

Khi đã đến gần, hắn chợt vươn tay ra, choàng qua vòng eo gầy gò của nàng ta rồi kéo sát vào người, khiến nàng ta kêu a nhẹ, đầu óc cũng trở nên trống rỗng vì chuyện cực kỳ bất ngờ này.

“Từ nay, cô sẽ là nha hoàn thiếp thân của ta, công việc hiện tại sẽ giao cho người khác làm, nào, theo ta về trạch viện.”

Bị hắn ôm chặt vòng eo, cơ thể Tiểu Như không thể kháng cự, đành tự động bước theo những bước chân của hắn. Sự việc này cũng làm đầu đoàn trưởng ong ong, không rõ ràng chuyện gì vừa xảy ra, xong, ông ta chợt tằng hắng một tiếng, đi thông báo cho người quản lý biết để cử người thay thế cho vị trí của Tiểu Như vào ngày mai.

Theo thời gian trôi qua, đầu óc Tiểu Như dần tỉnh táo lại, thấy bản thân cùng Nhị thiếu gia đi trên đường đá nhỏ sạch đẹp, không gian xung quanh vừa yên tĩnh, vừa mang theo cảm giác gì đó khá thơ mộng.

Nàng nhìn lại bản thân, quần áo dính đầy cỏ, tóc cũng dính nhiều, cơ thể hơi hôi, nhưng Nhị thiếu gia dường như không quan tâm đến chuyện này, vòng tay mạnh mẽ của người ôm chặt lấy eo như kìm kẹp, không cho nàng thoát ra.

Hiện tại, trong đầu nàng toàn là câu hỏi, rất rất nhiều câu, nhưng nàng lại chốt lại tất cả chỉ bằng một câu, hỏi với giọng nhỏ mang theo sự e dè:

“Thưa Nhị thiếu gia, vì… sao vậy?”

Nàng biết mình không xinh đẹp, thậm chí là rất xấu, cơ thể thì gầy gò, không có tài lẻ,… thật sự chẳng có chút giá trị gì để Nhị thiếu gia nhận nàng làm nha hoàn thiếp thân cả.

Trần U bước chậm lại, nhìn nàng và đáp với giọng trầm ấm:

“Vì cô làm ta cảm thấy rất quen, như thể hai ta đã gặp nhau ở đâu rồi.”

Xong, giọng hắn chợt trở nên lạnh lùng:

“Và cũng vì ta thích, cô hiểu không? Ta không cần phải có lý do gì cả, ta thích… là được.”

Nói rồi hắn chợt đưa tay còn lại xộc vào áo, xoa bóp tuyết sơn nhỏ nhắn vì thiếu dinh dưỡng.

Bị tập kích bất ngờ, mặt Tiểu Như lập tức đỏ lên, hai tay chợt bấu chặt áo của hắn, phả ra từng hơi thở nóng nặng nhọc rồi đến một tràn thanh âm.

A a a

“Chỉ vậy mà đã cao triều rồi sao?”

Hắn tỏ ra bất ngờ, thầm hỏi rồi nhìn hai chân Tiểu Như đã khép chặt, quần ẩm ẩm chút nước, ánh mắt tan rã sau cơn cao triều.

Đưa tay rút khỏi áo, hắn xem như không có chuyện gì xảy ra, tiếp tục ôm eo nàng đi về hướng trạch viện.

Chỉ là, sự nhớp nhát ở giữa hai đùi làm nàng cự kỳ khó chịu, cũng rất ngại ngùng, bước với đôi chân kẹp chặt vào nhau nên tốc độ rất chậm.

Thấy vậy, Trần U thở dài, bế nàng theo kiểu bế công chúa, một tay đỡ lưng, một tay đỡ đùi, vừa bế vừa đi, vừa bóp bóp da thịt nàng.

Hai tay nàng choàng qua cổ hắn, nhờ vào ánh trắng trên cao mà nhìn rõ khuôn mặt anh tuấn kia.

Nghe có vẻ hơi phi lý, nhưng thiếu gia thật sự là người đầu tiên chạm vào cơ thể nàng từ lúc nàng bắt đầu có nhận thức, vì khuôn mặt xấu xí này nên cả cơ thể nàng đều bị đánh đồng là dơ bẩn, mang lại điềm xấu, với họ sợ bị nàng ‘lây’ vết bớt nên chẳng ai dám chạm.

Ngay cả khi bị bệnh, người khám cho nàng còn dùng bao tay để bắt mạch cho nàng là đủ hiểu nàng bị xa lánh tới mức độ nào.

Chỉ có đám ma thú Lực Ngưu ngu xi vô tri kia, mới dám cọ, mới dám chạm vào nàng mà thôi.

Thế nên, khi bị thiếu gia chạm vào, còn là ở tuyết sơn, cả cơ thể như bị điện giật, mang lại kích thích rất lớn nên nàng mới lên cao triều nhanh đến vậy.

Trần U bế Tiểu Như vào trạch viện, đi thẳng vào phòng ngủ rồi thả nàng xuống, sau đó đẩy đẩy nhẹ Tiểu Cửu đang ngủ ngon.

Bị đánh thức, Tiểu Cửu mơ màng mở mắt, biết chỉ có thiếu gia mới đánh thức mình nên nàng liền lắc lắc đầu cho tỉnh táo.

Thấy trong phòng bỗng có thêm một nha hoàn xấu xí đang đứng, cả người dính đầy cỏ rác, rụt rè đứng sau lưng thiếu gia, Tiểu Cửu tỏ ra kinh ngạc, sau đó cung kính hỏi:

“Thiếu gia có gì phân phó ạ?”

Tiểu Cửu không vì được sủng mà kiêu, dù tò mò nửa đêm thiếu gia không ôm nàng ngủ mà ra ngoài đem về một nha hoàn xấu xí làm gì, nhưng nàng không hỏi, cũng không nên hỏi.

Lần đầu thấy Tiểu Cửu, đầu tiên là Tiểu Như hâm mộ nhan sắc xinh đẹp, vóc dáng chuẩn chỉ, rồi chợt cảm thấy tự tin về bản thân, đồng thời càng thêm không hiểu.

Nha hoàn này xinh đẹp như vậy, còn mặc loại y phục nhìn là biết có mối quan hệ trên mức với Nhị thiếu gia. Người đã có gu nữ nhân tuyệt sắc… còn ‘muốn’ người xấu xí như nàng làm gì cơ chứ?

Trần U cầm lấy bàn tay Tiểu Cửu, sau đó cũng cầm lấy tay Tiểu Như, đặt hai bàn tay lên nhau, cười nói:

“Tiểu Cửu, đây là Tiểu Như, sau này nàng ta cũng là nha hoàn thiếp thân của ta, lớn hơn ngươi ba tuổi, hai người đều không có nhân thân, thôi thì xem nhau như tỷ muội, quan tâm chăm sóc ta và lẫn nhau, được chứ?”

“Bây giờ, ngươi đưa Tiểu Như đi tắm, cho nàng ta thay y phục nha hoàn mới, xong rồi cả hai quay về phòng ngủ.”

Hai người đồng thời hô ‘vâng’ rồi Tiểu Cửu dẫn Tiểu Như đi ra ngoài.

Trần U ngồi trên giường, trong đầu bắt đầu tính toán lại mọi chuyện.

Tiểu Như là Khổng Cầm Như, đây là điều hắn chắc chắn. Chỉ trong ngày hôm nay, hắn đã có hai cơ duyên cực lớn, một là Tiên Thạch, một là Phò Mã của Trung Châu Hoàng Triều.

Tiên Thạch thì đã nói qua, còn chức Phò Mã của Hoàng Triều sẽ là một lợi thế lớn cho hắn khi đặt chân vào Trung Châu. Hơn nữa, nữ nhân là cường giả Thần Cảnh tương lai, ai mà không muốn cơ chứ?

Tính cách của Phò Mã ở kiếp trước quá quá phế vật, đã ảnh hưởng đến Khổng Cầm Như, nên nàng ta chỉ biết cắm đầu tu luyện, còn rước vào lòng nhiều muộn phiền, dẫn đến gặp vấn đề gì đó khi thăng cấp Thần Cảnh.

Nếu không phải có sủng thú hệ Tiên bù đắp, sợ là nàng ta sẽ là Thần Cảnh yếu nhất trên đời. Tất nhiên, đây là cảm nhận, suy đoán riêng của hắn, hắn cũng không chắc nó có đúng hay là không?

Còn một vấn đề nữa, hắn tò mò nhan sắc thật sự của nàng ta. Hoàng Hậu và Đế Hoàng đều là người có dung mạo rất đẹp, rất có khí chất, là con của hai người nên nhan sắc của nàng ta càng không cần phải nói.

Chỉ là, ở kiếp trước, nàng ta mãi mang trên khuôn mặt nhan sắc bình thường với vết bớt lớn, làm cho nhiều người tiếc nuối không thôi.

…

Tiểu Cửu dẫn Tiểu Như vào phòng dùng cho nha hoàn tắm rửa. Nhiệt độ trời đêm lạnh nên Tiểu Cửu đun lò, nấu một ít nước sôi rồi đổ vào thùng nước cho ấm.

Cảm nhận nhiệt độ nước đã tạm được, Tiểu Cửu nhìn về phía Tiểu Như, mỉm cười, giọng ôn hòa:

“Nước đã ấm rồi, Như tỷ tranh thủ tắm rửa đi, tránh để thiếu gia chờ lâu.”

Tiểu Như gật đầu, cởi sạch y phục để lộ cơ thể gầy gò, không đến mức da bọc xương nhưng cũng không khá hơn là mấy.

Bước chân vào thùng nước ấm, Tiểu Như cảm thấy toàn thân thư thái như được gột rửa. Với đẳng cấp của nàng thì chỉ được tắm nước lạnh, mặc cho trời có rét đi chăng nữa, nên đây là lần đầu nàng tắm nước ấm như này.

Tiểu Cửu đi đến phía sau Tiểu Như, nhặt lấy những cọng cỏ còn sót lại trên tóc, nói:

“Dể ta gội đầu cho tỷ.”

Không chờ Tiểu Như đáp lời, Tiểu Cửu dùng nước làm ướt tóc, thoa lên đó một loại nước hơi sệt có tác dụng làm sạch rồi đặt hai bàn tay lên đầu Tiểu Như, dùng những ngón tay gãi sâu vào chân tóc, nhưng nhẹ nhàng.

Tiểu Như cảm thấy đầu nàng như nhẹ đi, sự cực khổ, những suy nghĩ lung tung dồn ở trong đầu trước giờ như tan biến. Nàng còn hơi ngượng miệng, nhẹ giọng nói:

“Cảm ơn, Cửu… muội.”

“Không có gì đâu tỷ.”

Tiểu Cửu ôn hòa đáp.

Bây giờ, cả hai đều là nha hoàn thiếp thân của thiếu gia, giúp đỡ là lẽ đơn nhiên, trong suy nghĩ của Tiểu Cửu cũng không có cái gọi là tranh sủng, chèn ép, bởi hiện tại, thiếu gia đang đối xử với nàng rất ổn, rất tốt.

Hơn nữa, nàng là cô nhi, bây giờ thiếu gia cho nàng một người tỷ tỷ, sự thiếu thốn tình cảm từ gia đình khiến nàng thật sự muốn xem Tiểu Như là tỷ tỷ, dù có xấu xí hay gì đi nữa, miễn đối tốt với nàng là được.

Không khí dần trở nên tĩnh lặng, cảm thấy như vậy không ổn cho lắm, Tiểu Như hỏi với giọng lí nhí:

“Cửu… muội, muội… muội thật sự muốn nhận ta làm tỷ tỷ không?”

Tiểu Như cũng là người thiếu thốn tình cảm gia đình, nghe Nhị thiếu gia nói như vậy, nàng thật sự muốn nhận Tiểu Cửu làm muội muội, nhưng nhìn lại bản thân, nàng cảm thấy mình cũng không xứng với thân danh này.

Tiểu Cửu mỉm cười, thì thào:

“Không phải thiếu gia đã nói rồi sao? Hai người chúng ta đều là trẻ mồ côi, nếu Như tỷ không chê, Tiểu Cửu xin mãi làm muội muội của tỷ, cùng tỷ phục thị thiếu gia.”

Tiểu Như nghe vậy thì vui mừng, quay người bắt lấy hai tay của Tiểu Cửu, đôi mắt sáng rực như sao”

“Thật sao?”

Tiểu Cửu gật đầu với ánh mắt nhu hòa, đồng thời rút hai tay khỏi đầu, đè vai Tiểu Như ngồi xuống lại.

“Ta nói xạo tỷ làm gì? Tỷ mau ngồi xuống tắm cho sạch sẽ nào.”

Sau khi Tiểu Cửu dùng nước làm sạch đầu của Tiểu Như, nàng định đứng dậy thì Tiểu Cửu lại đè nàng ngồi xuống, trên tay cầm một cục bông vải, cười nói:

“Tỷ còn chưa tắm xong, phải kỳ cọ cho sạch sẽ hết mọi thứ mới được.”

“Cái… cái này tỷ tự làm được, muội đừng chạm vào… a…”

“Muội để tỷ làm, đừng chạm vào tỷ nữa, nhột, nhột, ha ha ha…”

“Chỗ đó… cũng muốn làm sạch sao? Không được, đừng chạm mạnh như thế…”

“A… a… a…”

…

…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-nhan-vat-phan-dien-bat-dau-lien-muon-tu-hon-thien-menh-nu-de.jpg
Ta Nhân Vật Phản Diện, Bắt Đầu Liền Muốn Từ Hôn Thiên Mệnh Nữ Đế ?
Tháng 2 24, 2025
dragon-ball-super-than-gioi-giam-sat-quan
Dragon Ball Super, Thần Giới Giám Sát Quan
Tháng 12 9, 2025
de-nguoi-noi-ung-khong-co-de-nguoi-thong-dong-dai-tau
Để Ngươi Nội Ứng, Không Có Để Ngươi Thông Đồng Đại Tẩu!
Tháng 2 8, 2026
092a6c5e451358adcdee56c80236bc47
Bắt Đầu Ngoại Môn Đệ Tử, Đánh Dấu Ngàn Năm Vô Địch
Tháng 4 2, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP