Chương 17. Khổng Cầm Như.
Kiếp trước, Trần U đã gặp qua rất nhiều nam chính, nữ chính, hay còn có tên gọi khác là Khí Vận Chi Tử.
Có người thì mất vị thế, bị gia tộc ruồng bỏ, hôn thê từ hôn, huynh đệ cướp đoạt thị nữ thiếp thân, đồng thời đuổi giết vào tận rừng sâu,… Cố lếch tấm thân tàn với đầy thương tích chạy trốn, người đó tình cờ gặp được một con ma thú Đế Vương cũng bị giống loài ruồng bỏ, đang dưỡng thương trong u cốc thanh vắng.
Đồng bệnh tương liên, cả hai ký kết Sinh Tử Khế, người đó trở thành Sủng Thú Sư, quay lại gia tộc, cứu ra thị nữ, giết ngược những huynh đệ kia. Gia tộc hôn thê biết tin thì mặt dày đi đến, muốn nối lại mối hôn sự, nhưng người đó chỉ nhìn với ánh mắt lạnh lùng, ôm thị nữ đáp lên lưng sủng thú rồi bay đến nơi khác.
Một đường cơ duyên, người đó càng trưởng thành, sủng thú thăng Linh Phẩm, người đó cũng Nhập Thánh, cùng thị nữ ngao du sơn thủy ở Trung Châu.
Hay, có thiếu niên may mắn mua được Tiên Thạch, ma sủng nuôi từ nhỏ thức tỉnh hệ Tiên, ký Sinh Tử Kế, một đường vang danh từ Nam Châu đến Trung Châu, thực lực thăng Thánh, trở thành cường giả một phương.
Hay, có một thiếu niên nhặt được kỳ ngộ nuôi Côn, một đường bất bại, một đường giàu có, thành lập một thế lực mới, hùng bá một phương ở Bắc Châu, thực lực Bán Thần Cảnh.
Hay…
…
Điểm chung của những Khí Vận Chi Tử này là cơ duyên đầu tiên của họ rất lớn, đủ để trở thành nền tảng vững chắc cho họ yên tâm phát triển về sau, hơn nữa, trên con đường tu luyện, họ cũng gặp nhiều cơ duyên và quý nhân khác, giúp họ đã mạnh lại càng mạnh hơn.
Trong tất cả những Khí Vận Chi Tử mà hắn gặp qua, có một người rất rất đặc biệt, là nữ nhân có thực lực cực kỳ mạnh, mạnh hơn cả những tồn tại đã sống mấy trăm năm, là người đạp vào Thần Cảnh với độ tuổi trẻ nhất.
Nàng ta, là Công Chúa của Trung Châu Hoàng Triều, một thế lực đỉnh cấp ở Trung Châu.
Khổng Cầm Như.
Câu chuyện của cô Công Chúa này cũng rất ly kỳ.
Phụ thân của nàng ta, Khổng Văn Uyên, vốn được Thái Thượng Hoàng, tức Hoàng Đế của Hoàng Triều lúc đó chọn là người kế nhiệm vị trí Đế Vương, nhưng em của ông ta không chấp nhận, muốn cùng ông ta tranh vị bằng thực lực.
Tất nhiên, Khổng Văn Uyên đồng ý dễ dàng, nhưng tưởng chừng đơn giản như vậy thôi, không ngờ, có nhiều thế lực nhân dịp này để nhắm vào Hoàng Triều.
Không biết em của ông ta bị tà nhập hay gì, từ một cuộc tranh vị quyết định bằng trận đấu sủng thú, lại chuyển thành cuộc chém giết đầy gió tanh mưa máu, với rất nhiều thế lực lớn nhỏ tham gia.
Thái Thượng Hoàng cùng sủng thú đã đi ngao du sơn thủy, và mối liên hệ của ông với Hoàng Triều bị cái gì đó chặn lại, đồng thời tạo ra tín hiệu giả gửi đến Thái Thượng Hoàng, nên ông cứ tưởng Hoàng Triều vẫn bình thường nên không trở về.
Thấy mọi thứ dần vượt khỏi tầm khống chế, Khổng Văn Uyên liền bảo người đưa Hoàng Hậu đang mang thai 9 tháng tránh xa Hoàng Triều, đi đến nơi an toàn khác.
Như đã lên kế hoạch từ rất lâu, trong quá trình di chuyển, hai trong số bốn thị nữ của Hoàng Hậu chợt phản bội tấn công người, một thị nữ khác hi sinh ở lại ngăn cản, để người còn lại nhanh đưa Hoàng Hậu đi.
Không ngờ, phía trước còn nhiều đợt tập kích đang đợi bọn họ, thị nữ vì bảo hộ mà chết thảm, may mắn Hoàng Hậu cũng là một Sủng Thú Sư, nương nhờ sủng thú mới có thể đi đến nơi an toàn.
Nơi an toàn là một căn nhà tranh ở sâu trong núi, có một bà lão đang sống ở đó. Cũng như Điệp Tố, bà lão này là ma thú hệ Tiên hóa hình, thực lực Thần Cấp.
Có bà lão bảo vệ, đám người tập kích không làm gì được Hoàng Hậu nữa, và sau hai ngày, Hoàng Hậu lâm bồn, sinh ra một đứa bé gái.
Tiếc là, điều không may lại xuất hiện. Bầu trời phía trên sơn cốc chợt có một cái móng vuốt cực lớn xuất hiện, xé mây xé gió mà đập xuống nhà tranh.
Chủ nhân của móng vuốt cũng là một ma thú Thần Cấp, là kẻ thù lâu năm của bà lão.
Từ trong nhà tranh vươn ra một bàn tay, cản bộ vuốt kia lại.
Không ngờ đám người kia có thể thỉnh được kẻ thù của mình tới đây, trong lòng bà lão cực kỳ nặng nề, bởi bây giờ bà phải chống lại kẻ thù, sợ là không thể bảo hộ Hoàng Hậu lẫn Công Chúa chu toàn.
Với thực lực của Hoàng Hậu, nếu có chuyện xảy ra, người còn có thể bỏ chạy được, nhưng Công Chúa mới sinh có hai ngày, cơ thể còn rất yếu, chỉ cần chút dư ba rất nhỏ đã có thể ảnh hưởng cực lớn đến người.
Nhanh chóng bàn tính sơ qua với Hoàng Hậu, sau khi được người đồng ý, bà liền thi triển thú kỹ hệ Tiên, chỉnh khuôn mặt xinh đẹp của Công Chúa trở nên bình thường, đồng thời có một vết bớt lớn.
Sau đó, bà tạo ấn ký truy tìm, để sau này có thể tìm được Công Chúa dễ dàng, đồng thời ban cho Công Chúa sự chúc phúc của vận may, có thể bảo hộ, giúp Công Chúa sống tốt trong thời gian sáu năm.
Sau khi xong xuôi, bà mở một cánh cổng không gian, đưa Công Chúa vào đó để dịch chuyển đến một địa điểm cực kỳ an toàn và yên bình trên Trung Châu, mà bà nhận được từ các ma thú hệ Tiên khác trong những cuộc trò chuyện lúc rảnh rỗi.
Thế nhưng, bà không ngờ rằng, trong lúc dịch chuyển đến đó, Công Chúa đã bị vết nứt không gian truyền đến một địa điểm khác.
Vào thời điểm ba tháng sau, lúc này, Thái Thượng Hoàng đột nhiên trở về, khiến cả hai bên bất ngờ đến tột độ. Ông ra tay giúp bình định phản loạn, sau đó cùng Khổng Văn Uyên điều tra và ‘dọn dẹp’ rất nhiều thế lực. Trong vụ việc này còn có vài thế lực ngang hàng với Hoàng Triều nhúng tay, dù giận lắm nhưng cả hai cũng không thể làm được gì, bởi chúng cắt đuôi quá sạch sẽ.
Vì tham vọng che mờ lý trí, khiến bản thân bị điều khiển rồi gây ra vụ việc này, nên sau khi thức tỉnh, em trai của Khổng Văn Uyên liền muốn tự sát tạ tội, nhưng Khổng Văn Uyên ngăn ông ta lại, muốn ông ta tự chuộc lại lỗi lầm bằng việc xử lý hết những sâu mọt còn sót, đồng thời giúp xây dựng và phát triển Hoàng Triều như ngày xưa.
Xử lý những việc này xong, Khổng Văn Uyên nhanh chóng đi tìm gặp Hoàng Hậu, biết Hoàng Hậu sinh cho y một cô Công Chúa nhỏ nhắn vui mừng khôn xiết, nhưng, niềm vui kéo dài không được bao lâu, bà lão kia tìm đến báo tin dữ, đó là không định vị được vị trí của Công Chúa, cô bé… không ở Trung Châu.
Nghe tin, hai người liền đứng như trời trồng, sau đó Hoàng Hậu bỗng ngất xỉu, được người đưa đi nghỉ ngơi, ổn định.
Bà lão không ngờ chuyện này lại xảy ra, bà nhanh chóng liên lạc với những ma thú hệ Tiên ngao du sơn thủy kia, nhờ chúng vừa ngao du mà vừa tìm kiếm giúp.
Đế Hoàng Khổng Văn Uyên cũng cử người âm thầm tìm kiếm trên khắp các châu khác, chỉ là, dù cử ra bao nhiêu người, bỏ ra bao nhiêu nổ lực, vẫn không có tin tức tốt nào được báo về, nhất là thời điểm bảo hộ chúc phúc của bà lão hết hiệu lực, trong lòng đám người có địa vị cao của hoàng triều càng lo và gấp như đang ngồi trên lửa nóng, nhưng nhìn mặt ngoài thì mọi thứ vẫn như bình thường.
Cứ ngỡ đã mất Công Chúa mãi mãi, tuy nhiên, vào ba mươi năm sau, bỗng có tín hiệu tốt từ Nam Châu.
Nghĩ đến chuyện này, Trần U cảm thấy cuộc đời thật lắm bất ngờ.
Tín hiệu yếu ớt kia đến từ sự cảm ứng huyết mạch của Đế Hoàng, nói hoa mỹ là vậy, thật ra là do Công Chúa thất thân, ‘máu quý’ của cơ thể chảy ra ngoài, nối liên hệ với Thiên Địa nên Đế Hoàng mới cảm ứng được.
Thời điểm đó, Công Chúa là nha hoàn của một gia tộc nhỏ, thiếu gia của gia tộc đó ăn nhậu say xỉn, dục hỏa dâng cao, mắt mũi lờ đờ, nhìn nhầm Công Chúa có vết bớt lớn là tiên nữ nên liền dắt vào phòng.
Sau đó, người của Hoàng Triều đến rước Công Chúa đi, thiếu gia kia cũng là ‘Phò Mã’ nên được đưa đi theo.
Có thể xem tên này là một Khí Vận Chi Tử, không cần cố gắng, không cần chăm chỉ, áp thân lên Công Chúa Hoàng Triều liền hóa Phò Mã, trở thành người có địa vị rất cao, không chỉ ở Hoàng Triều mà ở cả Trung Châu.
Tên này không phải Sủng Thú Sư, đồng thời là một phế vật thật sự, hắn ta ỷ mình là Phò Mã, ép buộc những thị nữ xinh đẹp trong cung ‘qua tay’ lấy địa vị áp bức những người ngoài cung,…
Công Chúa không thích tính cách, nhân phẩm tên này, nhưng dù gì hắn ta cũng là người giúp nàng ta về lại Hoàng Triều, gặp cha gặp mẹ, còn là nam nhân đầu tiên, nên nàng ta cũng mặc hắn làm bậy, không quan tâm, cũng không tốn sức lo nghĩ làm gì.
Còn bà lão kia, vì cảm thấy có lỗi, nên khi Công Chúa trở về liền chủ động đưa ra yêu cầu, muốn làm sủng thú đầu tiên của cô.
Có được sủng thú hệ Tiên, còn là Thần Cấp, tu vi Công Chúa, có thể hình dung ngày đi ngàn dặm, nước chảy mây trôi, chẳng mấy chốc đã bỏ xa thế hệ cùng lứa, vượt mặt đám người già, trở thành Sủng Thú Sư Thần Cảnh thứ ba của Trung Châu Hoàng Triều.
Dù có thể thay đổi khuôn mặt, nhưng Công Chúa vẫn không chịu thay đổi, ba mươi năm trước đây như là cả cuộc đời của cô, đẹp hay xấu, trắng hay đen, đối với cô chẳng còn quan trọng nữa.
Trần U rất ấn tượng với khuôn mặt công chúa, nhớ mãi trong ký ức, vì năm đó, hắn đạp chân vào lãnh thổ của Hoàng Triều khi vừa tấn thăng Sủng Thú Sư Tam Cấp.
Sau đó vài tháng, khe nứt bỗng xuất hiện, Ma Vật xâm lấn Trung Châu, Thái Thượng Hoàng và Đế Hoàng đi xử lý Ma Vật cùng với những cường giả khác, giao Công Chúa trấn thủ Hoàng Triều.
Bất ngờ thay, vài ngày sau, bốn Ma Vật Thần Cấp và cơ số Ma Vật khác bỗng xuất hiện trên bầu trời Hoàng Triều. Công Chúa lấy một địch hai, bà lão cũng vậy, những cường giả Thánh Cảnh của Hoàng Triều cũng ngăn những Ma Vật Thánh Cấp khác, câu thời gian cho người dân sơ tán.
Lúc đó, hắn cũng hỗ trợ mọi người ngăn cản Ma Vật giết vào dân thường, rồi cường giả ngã xuống ngày càng nhiều, Thánh Cảnh, Nhất Cấp, Nhị Cấp,… rụng như lá mùa Thua.
Đến khi nhìn lại, chỉ còn mỗi Công Chúa với cơ thể đầy vết thương rợn người, và hắn là đứng ở nơi đó, trong khi bốn Ma Vật Thần Cấp còn tới ba con, Ma Vật khác thì vẫn nhiều như lũ.
Nhận thấy tình hình không hề khả quan, không thể làm gì được nữa, Công Chúa quay mặt nhìn hắn, nở nụ cười tươi, nói một câu mà hắn vẫn còn khắc sâu đến giờ:
“Nói với Phụ Hoàng giúp ta, Cầm Như xin lỗi người, Cầm Như đã thất bại rồi, Trung Châu Hoàng Triều… phải để Phụ Vương xây dựng lại rồi.”
Kết thúc câu nói, đôi mắt nàng ta chảy ra hai dòng nước mắt, nắm cổ áo hắn và ném mạnh về phương xa, còn bản thân thì nhìn ba con Ma Vật, trường thương chống thẳng, biểu cảm thể hiện rõ ý chí quyết tử.
Sau đó, hắn không còn nghe được tin tức nào về nàng ta nữa, một đời thiên kiêu… như vậy mà ngã xuống.
…
…