Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
Ta Thiên Tai Người Chơi Quân Đoàn

Ám Ảnh Thần Tọa

Tháng 1 18, 2025
Chương 923. Thần sinh như hí Chương 922. Nhân sinh như kịch
ta-se-lay-ban-gai-hinh-thai-xuat-kich.jpg

Ta Sẽ Lấy Bạn Gái Hình Thái Xuất Kích

Tháng 2 9, 2026
Chương 214: Ta không giả Chương 213: Cùng một người
cuu-mang-ta-cung-cha-ta-xuyen-thanh-voldemort-phu-tu

Cứu Mạng, Ta Cùng Cha Ta Xuyên Thành Voldemort Phụ Tử

Tháng 10 20, 2025
Chương 373 Chương 372
xuyen-qua-truong-vi-bat-dau-bi-nhac-mau-cham-duoi

Xuyên Qua Trương Vĩ, Bắt Đầu Bị Nhạc Mẫu Chạm Đuôi

Tháng 10 12, 2025
Chương 691: Phiên ngoại Chương 690: Một mực cùng một chỗ
lua-gat-the-gioi-ta-che-tao-hien-dai-sieu-pham-van-minh.jpg

Lừa Gạt Thế Giới, Ta Chế Tạo Hiện Đại Siêu Phàm Văn Minh

Tháng 2 2, 2026
Chương 366: Thị trưởng thành phố người! Chương 365: Phi hành khách quý có mặt
dau-la-con-gai-chu-truc-thanh-nuoi-con-gai-tra-ve-gap-van-lan.jpg

Đấu La: Con Gái Chu Trúc Thanh, Nuôi Con Gái Trả Về Gấp Vạn Lần

Tháng 1 20, 2025
Chương 178. Ta Chu gia con gái có một không hai Chương 177. Chu Trúc Phong, Chu Trúc Huân
bat-dau-giao-hoa-ban-gai-chia-tay-ta-thanh-diet-the-hac-long.jpg

Bắt Đầu Giáo Hoa Bạn Gái Chia Tay, Ta Thành Diệt Thế Hắc Long

Tháng 4 26, 2025
Chương 388. Chương đại kết cục Chương 387. Chân Long
bat-dau-ti-ti-than-hao-xem-ta-doc-linh-phong-tao.jpg

Bắt Đầu Tỉ Tỉ Thần Hào, Xem Ta Độc Lĩnh Phong Tao

Tháng 1 17, 2025
Chương 320. Cuối cùng chương Chương 319. Cửa mở
  1. Sủng Thú Sư
  2. Chương 19.Thành Nam.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 19. Thành Nam.

Trần U nằm trên giường, đôi mắt đã mở lên không nổi, sau khi hắn kết thúc việc chỉnh lại những tính toán, cũng là lúc cơn buồn ngủ ập đến.

Hắn chỉ phân phó Tiểu Cửu dẫn Tiểu Như đi tắm, không biết hai người bọn họ làm chuyện gì mà đến giờ vẫn chưa quay trở lại?

Cộc cộc cộc.

Định chợp mắt ngủ trước, cửa phòng bỗng vang lên tiếng gõ cửa, sau đó Tiểu Cửu dắt tay Tiểu Như tiến vào, trông cả hai đã thân thiết với nhau hơn.

Tiểu Cửu vẫn như cũ, mặc bộ y phục quyến rũ chỉ có một lớp lụa mỏng kia, còn Tiểu Như thì đã thay đổi rất nhiều.

Nàng ta toát lên cảm giác tràn đầy nhựa sống, trông tâm trạng rất tốt, khá vui vẻ, cũng khá ngượng ngùng.

Đầu tóc nàng ta được chỉnh sửa, cắt tỉa trông gọn gàng, bóng mượt hơn hẳn lúc trước. Trên người mang thêm một số trang sức được Tiểu Cửu tặng, ra dáng ‘nữ nhân’ hơn.

Đặc biệt là, nàng ta cũng như Tiểu Cửu, mặc bộ y phục màu trắng kia với hai lớp lụa mỏng, cùng nội y đỏ rực như ẩn như hiện ở bên trong.

Trần U gật gật đầu tỏ vẻ hài lòng. Tiểu Như còn hơi gầy, hắn phải bồi bổ cho nàng ta nở nang thêm thì mới tiến hành làm thịt, chứ bây giờ mà ăn thì… không ‘ngon’ cho lắm.

Sau khi vào phòng, hai nữ liền chia ra, đi qua hai bên giường, Tiểu Cửu bên phải, Tiểu Như bên trái, nhẹ nhàng đỡ chăn lên, chui và nép sát vào người hắn rồi phủ chăn lại.

Hắn nở nụ cười tươi, luồng hai cánh tay xuống phía dưới rồi vòng lên trên, nhẹ nhàng xoa bóp tuyết sơn mềm mại. Tiểu Cửu đã quen nên không biểu hiện gì, còn Tiểu Như thì nhắm mắt, hơi thở nặng dần, phát ra tiếng kêu nhẹ nỉ non từ cổ họng.

Biết nàng ta nhạy cảm, hắn dừng hành động xoa bóp, đưa môi qua hôn lên môi Tiểu Cửu, trao cho nhau nụ hôn ướt át rồi hai người tách ra.

Thủ tục trước khi ngủ đã xong, đôi mắt trĩu nặng của hắn liền sụp xuống ngay lập tức.

…

Còn vài ngày nữa là đến Lễ Trưởng Thành, nên sáng hôm nay, có một nhóm người hầu đem đến những bộ y phục được may riêng cho hắn để mặc cho buổi lễ, sau đó hắn và những người cùng thế trong gia tộc sẽ dành thời gian để chọn bộ y phục nào là phù hợp nhất, nên mang theo phụ kiện nào, trang sức nào,…

Thay vì quan tâm đến mấy chuyện này, hắn muốn dành tâm và sức để bồi dưỡng cảm tình với Tiểu Như, nên sáng nay, hắn bảo người nấu cho nàng một bữa ăn rất ngon và đầy dinh dưỡng, muốn nhanh chóng bồi bổ cơ thể nàng, sau đó ba người rời Trần gia, dự tính đi dạo thành Nam và bờ biển.

Đại Khuân bận công việc vận chuyển chưa về, nên hắn đành nhờ một người bên đội vận chuyển khác đánh xe chở ba người đi.

Trùng hợp là, người này quen biết với Tiểu Như, không quá thân nhưng cũng không tỏ ra kỳ thị, ghét bỏ, có thái độ gượng ép, giúp bầu không khí trở nên thoải mái.

Mặc dù cũng là nha hoàn bị gò bó trong Trần gia, nhưng Tiểu Như lại không tò mò, phấn khích như Tiểu Cửu, trên đường đi, nàng chỉ lặng thầm ngắm nhìn đường phố xung quanh, tay trái nắm chặt tay hắn, còn Tiểu Cửu vẫn cứ hỏi người đánh xe kia lia lịa, làm anh ta trả lời rối tung rối mù.

Thành Nam được xem như ‘địa phận’ của Phủ Thành Chủ nên trật tự trị an rất tốt, mọi người đi lại có hàng có lối, không thấy có trộm cướp nào xuất hiện, cũng không có mấy khu ẩm thấp, tăm tối.

Đi tới cửa thành, người đánh xe đưa ra tấm thẻ kim loại khắc hai chữ Trần gia màu lam, Hộ Vệ lập tức cho bọn họ đi qua mà không cần kiểm tra.

Tường thành ở phía Nam này rất dày nên lối đi thông ra biển như con đường hầm, người ra người vào tấp nập, nhiều nhất là những Ngư Dân mang, vác, treo, đẩy xe chứa những bọc cá lớn nhỏ.

Khi xe xuất hiện ở đầu bên kia, liền có thứ chào đón bọn họ, đó là cơn gió lớn thổi qua người, mang theo vị mặn của biển và vị tanh của cá từ những con thuyền vừa trở về sau cuộc đánh bắt.

Trần U quay đầu nhìn tường thành, nhớ lại lần đầu hắn trông thấy nó, một bức tường thành hùng vĩ, cao cũng phải gần sáu mươi thước, xây từ loại đá màu đen cứng chắc khai thác ở Đại Hải.

Vì quanh năm có gió biển mang hơi nước thổi vào, nên tường thành bị phủ rêu, chỗ thì rêu xanh, chỗ thì rêu đen, chỗ ít, chỗ nhiều, mang đến cảm giác năm tháng, tang thương.

Người đánh xe điều khiển Lực Ngưu đi dọc con đường đá ven bờ biển, tiếng sóng vỗ xào xào kết hợp với không khí mát mẻ như liều thuốc an thần, làm cho đầu óc trở nhẹ đi.

Tiểu Như thả bàn tay đang nắm rồi đứng lên, hai tay mở rộng sang ngang, nhắm mắt tận hưởng, cũng như đón nhận từng cơn gió mặn thổi qua người, qua tóc nàng.

Thấy Tiểu Như làm vậy, Tiểu Cửu cũng bắt chước theo, từ đó làn gió thổi y phục dán sát vào người nàng, hiển lộ những đường cong nóng bỏng, tạo nên hình ảnh rất mê người.

Tiếp tục dọc theo bờ biển, có thể thấy những đứa trẻ con đang vui đùa trên cát, tiếng cười hì hì của chúng được gió biển mang đi rất xa.

Một vài loài chim thông thường đang đi dạo trên bờ cát, bất thình lình, một đứa trẻ và một con rùa xuất hiện từ sau đống đá. Thằng bé chỉ tay về đám chim, con rùa với tốc độ ‘mau lẹ’ chạy tới, làm đám chim… không quan tâm lắm.

Xe hàng di chuyển đến khu vực không người, với bãi cát vàng và nước biển khá trong xanh. Trần U nhìn hai nữ, dặn dò:

“Chỗ này đẹp, hai người xuống biển chơi đi, nhớ kỹ, không được và không thể đi ra xa.”

Như chỉ chờ hắn nói câu này, Tiểu Cửu lập tức hô ‘vâng’ chớp nhoáng đã cầm đôi giày bằng hai tay, nhanh chóng phóng xuống xe rồi lao ra biển, hoàn toàn chẳng có chút nữ tính nào.

“Như tỷ, mau mau ra đây, cát biển mát lắm, ui, nước biển cũng mát nữa.”

Tiểu Như chưa bao giờ ra biển nên cũng háo hức, nàng liền tháo giày cầm trên tay, nhẹ nhàng bước xuống xe, đi từng bước chậm rãi trên nền cát, cảm nhận nhiệt độ mát mẻ và cảm giác lạ lẫm từ bàn chân truyền lên não.

“Ngươi chờ ở đây.”

“Vâng, Nhị thiếu gia.”

Trần U phân phó người đánh xe rồi nhảy xuống, không tháo giày và bước ra biển với tốc độ chậm rãi cùng dáng vẻ thong dong.

“Như tỷ mau ra đây, cảm giác sóng biển đánh lạ lắm, tỷ mau mau ra thử.”

“Tiểu Cửu, muội nhìn lại xem, cả người ước hết rồi kia kìa, tỷ chỉ đi dạo trên bờ thôi.”

Nghe vậy, Tiểu Cửu không vui, lập tức chạy vào bờ, cầm tay kéo Tiểu Như ra biển trong sự bất lực của nàng ta, rồi cả hai bị sóng đánh ướt sũng cả người.

Quần áo ướt dán sát lên cơ thể cả hai làm lộ ra những đường cong, phần áo chỗ tuyết sơn lúc mở lúc đóng làm da thịt trắng trẻo ẩn ẩn hiện hiện, làm Trần U cảm thấy thích thú không thôi.

“Muội dám làm tỷ bị ướt, xem tỷ trả thù đây.”

Bị ướt, Tiểu Như rất giận, nàng chạm tay vào biển, hất lên một lượng nước về phía Tiểu Cửu. Tiểu Cửu cũng không vừa, đưa tay xuống hất lại.

Lúc đầu cả hai còn hất nước, ‘xem tỷ nè’ ‘xem muội nè’ sau đó dần chuyển sang ‘đánh’ cận chiến, thi nhau lật đối phương xuống nước, sự vui đùa dần dần chuyển vào trong bờ, từ vùi nước chuyển thành vùi cát.

Chơi mệt đến lả hơi, hai người nằm sõng trên ra bờ cát, xong chợt nhìn nhau, thấy cả người đối phương dính đầy cát, đầu tóc tán loạn giống mình thì cùng nhau cười hì hì.

Tiếng cười như đinh chuông, tràn đầy vui vẻ của cả hai theo gió vang vọng trong không gian.

Trần U nghe tiếng cười rồi nhìn xa xa ngoài Đại Hải, sự lịch luyện của kiếp trước giúp hắn biết Đại Hải rất rộng lớn, bao bọc và ngăn cách các châu. Trong Đại Hải cũng có rất nhiều bí mật, và mỗi khi có bí mật xuất thế, đến cả năm châu cũng phải chấn động.

Đại Hải cho nhân loại rất nhiều tài nguyên giá trị, rất nhiều thứ quý giá, nhưng cũng cướp đi rất nhiều, hắn đã từng tán tài, thậm chí là sắp tán thân vào Đại Hải rất nhiều lần.

Kệ những chuyện không vui đó đi, Trần U quay đầu nhìn hai nữ vui đùa, bất giác cũng nở nụ cười, bước đến chỗ hai nữ đang nằm sải ra đó.

Nghe tiếng bước chân, biết là hắn đi đến, cả hai liền đứng dậy, phủi phủi cát trên quần áo, đầu tóc rồi nhìn hắn, cùng nở nụ cười tươi như hoa.

Nhìn tình trạng của cả hai, hắn bỗng lắc lắc đầu, thấy vậy, Tiểu Cửu liền chuồn lẹ:

“Thiếu gia, nô tỳ còn muốn chơi sóng, nô tỳ xin phép.”

Nói xong, nàng nhanh chóng phóng ra biển, đứng chống nạnh, hoặc chưởng, hoặc chặt, hoặc ủi,… đón đầu những cơn sóng đánh đến, có lúc bị con sóng đánh ngã, uống vài ngụm nước nhưng vẫn vui vẻ chơi tiếp.

Còn Tiểu Như, nàng nhìn hắn với ánh mắt đầy cảm kích, không biết nói gì thì hắn đã đi đến, choàng tay ôm eo nàng rồi kéo sát vào người, hơi ngước mặt nhìn nàng, cười hỏi:

“Hôm nay đi chơi có vui không?”

Tiểu Như gật đầu. Nàng chỉ mới gặp thiếu gia tối hôm qua, nhưng nàng của hôm nay và nàng của hôm trước, đến chính bản thân nàng còn cảm thấy là hai con người khác xa một trời một vực.

Một bên là nha hoàn cho Lực Ngưu ăn cỏ, cả đời chỉ làm bạn với Lực Ngưu, bị người người xa lánh, ánh mắt chế nhạo. Một bên là nha hoàn thiếp thân của Nhị thiếu gia, Sủng Thú Sư tương lai, có một ‘muội muội’ ăn những món ăn ngon, tắm nước ấm, quần áo tốt, chơi đùa vui vẻ, nhìn ra thế giới mới ngoài kia.

Và đặc biệt là, những người khác đã không còn nhìn nàng bằng ánh mắt chế nhạo, khinh thường nữa, hoặc là họ không phán xét, hoặc là nhìn nàng với sự hâm mộ, ghen ghét, và nàng…. ‘có’ thiếu gia và Cửu muội.

Tất cả mọi thứ… là nhờ người thiếu niên trước mặt này ban tặng cho nàng.

Trần U đưa tay lau đi những hạt cát dính trên đôi môi đỏ. Tiểu Như biết ý liền hạ thấp người xuống cho bằng hắn, nhắm mắt và dâng ra đôi môi.

Rất nhanh, một đôi môi mềm liền áp lên môi nàng, vòng tay đang ôm eo nàng cũng siết chặt. Vì xấu xí, là nha hoàn cấp thấp, không được chỉ dạy một số chuyện nên nàng hôn rất vụng về, làm hắn phải chủ động ‘hướng dẫn’ một phen.

Năm phút sau, hai người tách ra, mặt bên trái Tiểu Như đỏ hồng lên tới mang tai. Thấy nàng như vậy, hắn liền áp môi lên lần nữa, một tay đưa lên trên, một tay đưa xuống dưới, bắt đầu đồng thời xoa bóp.

…

…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

moi-ngay-van-nam-tu-vi-cac-nguoi-luyen-vo-ta-tu-tien
Mỗi Ngày Vạn Năm Tu Vi, Các Ngươi Luyện Võ Ta Tu Tiên
Tháng 10 13, 2025
dau-la-chi-vo-dich-tong-chu.jpg
Đấu La Chi Vô Địch Tông Chủ
Tháng 1 20, 2025
truong-sinh-bat-tu-ta-co-the-hap-thu-vong-linh-ky-uc.jpg
Trường Sinh Bất Tử: Ta Có Thể Hấp Thụ Vong Linh Ký Ức
Tháng 2 26, 2025
he-thong-troi-lam-nguoi-dien-vien-quan-chung-bi-ep-di-nhan-vat-chinh-kich-ban.jpg
Hệ Thống Trói Lầm Người, Diễn Viên Quần Chúng Bị Ép Đi Nhân Vật Chính Kịch Bản
Tháng 2 4, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP