Chương 16. Nha hoàn có vết bớt.
Ngồi trên xe, Tiểu Cửu lại hoạt bát như trước, hỏi Đại Khuân rất nhiều vấn đề, Trần U ngồi phía sau đôi lúc cũng góp vài câu trả lời.
Hắn không vội trở về Trần gia cất bảo vật làm gì. Thứ nhất, người vốn có nhiều kinh nghiệm lịch luyện như hắn, cũng không thể xác định được đây là hai viên Giác Tỉnh Thạch nếu chỉ nhìn qua bề ngoài.
Tất nhiên, hắn không biết thì sẽ không cho rằng những người khác cũng không biết, nên tốt nhất là để hai viên đá này nằm yên trong túi áo.
Thứ hai, hắn đang mang theo thân phận ‘người Trần gia’ kẻ dám cướp đồ từ tay hắn, còn giữa ban ngày ban mặc, ắt sẽ không sợ Trần gia và Phủ Thành Chủ, mà đã không sợ thì hắn ở đâu cũng như nhau mà thôi.
…
Ba người đã đi đến địa giới thành Tây.
Con hẻm giao giới giữa thành Tây và thành Bắc khá là đặc biệt, nó cũng âm u như khu đổ nát nhưng ‘nhộn nhịp’ hơn dù hiện tại đang là ban ngày.
Người ở đây không phải dân lang thang mà là dân gốc của thành, họ sống ở ranh giới, nơi giao lưu của hai ‘văn hóa sống’ khác nhau, người thành Tây hung thần, bặm trợn, không sợ ánh mắt người khác,…. người thành Bắc gian thương quỷ quái, nên họ vừa ăn mặc bạo lộ, làm việc không kị, còn vừa gian thương, biết kiếm tiền.
Đi ngang qua con hẻm, Trần U thấy kha khá nữ nhân và nam nhân đứng cách nhau từ đầu hẻm đổ về sau. Bọn họ mặc đồ rất mỏng và ít, chỉ có một tấm lụa quấn để che những nơi cần che.
Nữ nhân đứng ngay đầu hẻm cầm một tẩu thuốc, rít một hơi rồi phả ra, sau đó có một nam nhân lực lưỡng, là người thành Tây đi đến, thân trên để trần và còn đang dính máu ma thú.
Nam nhân đưa cho nữ nhân hai ngân đồng, nữ nhân mỉm cười nhận lấy rồi đưa tay kéo tà áo dưới của mình, làm lộ khu rừng rậm rạp dưới ánh mặt trời mà không chút ngại ngùng gì.
Nam nhân cũng không ngại, kéo quần thấp xuống một chút rồi cho đại pháo ra trận.
Nữ nhân nhắm mắt hờ, biểu cảm tỏ ra hơi hưởng thụ sự chinh chiến của nam nhân, thỉnh thoảng còn đưa thuốc rít một hơi. Khi thấy trai trẻ trắng trẻo Trần U nhìn về phía này, nàng ta đá mắt mê hoặc, tặng hắn cái hôn gió rồi tiếp tục tận hưởng.
Cái đá mắt làm da gà hắn nổi hết cả lên, hắn lập tức quay mặt sang chỗ khác, đầu óc nhanh chóng xóa bỏ những ký ức không đẹp.
Xe hàng dừng lại ở Tiệm Trang Phục Thành Tây.
Trần U chọn đến nơi này là để may, mua cho Tiểu Cửu vài bộ y phục khác với kiểu dáng mà nàng thích, với lại để Đại Khuân sẵn tiện thăm hai người kia.
Hắn và Tiểu Cửu bắt đầu dạo tiệm, hai mẹ con kia được bà chủ cho nghỉ buổi chiều, thế là Đại Khuân dắt hai người vào quán trọ gần đó, làm chuyện mà ai cũng biết là gì.
Mặt trời dần khuất sau những ngôi nhà, nhường lại bầu trời cho những vì sao.
Tiểu Cửu rất có gu ăn mặc, nàng chỉ chọn bốn bộ y phục, mỗi bộ đi với một kiểu tóc, trang điểm một chút thì nàng lại có thêm một loại vận vị khác, như tràn đầy sức Xuân của thiếu nữ mới lớn, dịu dàng nhu thuận, thành thục chính chắn và quyến rũ mê hoặc.
Nhất là bộ cuối cùng, quyến rũ mê hoặc, làm Trần U xém chút phun cả máu mũi, ngọn lửa trong lòng bùng cháy lên, nhưng vì thấy qua cũng nhiều nên hắn không bị mê hoặc quá lâu.
Chút chuyển nhỏ này bỗng làm hắn nhớ lại một số thứ, dáng vẻ quyến rũ của Tiểu Cửu, nếu so sánh với các nữ nhân cùng thế hệ thì ở Thành Hải Bình, nàng chỉ dưới mỗi yêu tinh kia của Thương Hội Kinh Tô mà thôi.
…
Thời gian trôi nhanh, hiện tại đã qua sáu giờ chiều.
Lúc này, Đại Khuân cười ha hả, khuôn mặt sáng sủa, hai tay bế hai nữ nhân bước vào cửa tiệm, trông còn uy phong hơn Trần U đang ngồi thưởng trà bên kia.
Y đặt hai mẹ con xuống đất, mặt cả hai còn lưu lại dư xuân sau cơn mưa rất nồng, hai chân hơi run, cúi chào Trần U rồi chậm rãi lui vào trong.
Đại Khuân biết đã để hắn chờ đợi nên nhanh chóng đi lấy xe, chở ba người về lại Trần gia.
Trần U ôm eo Tiểu Cửu về lại trạch viện, cất kỹ hai viên đá dưới giường rồi thở nhẹ, thầm nghĩ cũng may cả ngày không có chuyện gì xảy ra.
Sau khi được Tiểu Cửu phục thị tắm rửa, hắn kéo nàng đi ăn tối rồi trở về phòng ngủ.
Như cũ, Tiểu Cửu vẫn mặc bộ y phục hắn tặng, nhưng hôm nay chỉ còn một lớp lụa mỏng tan, còn dùng nội y màu đỏ nổi bật, làm hắn ôm ấp sờ mó, hôn hít nàng kha khá rồi mới chịu đi ngủ.
12 giờ đêm.
Trần U vắt tay lên trán, hai mắt mở to, bên cạnh là Tiểu Cửu đang nép vào ngực hắn ngủ ngon lành.
Hắn thật sự rất khó ngủ, chỉ cầu mong ngày mai là Lễ Trưởng Thành để hắn lập tức sử dụng hai viên đá, tránh đêm dài lắm mộng, cũng để hiện thực khát khao của hắn.
Trong đầu và trong người hắn rất loạn, một bên là tính tình của hắn ở kiếp trước, nó muốn hắn bình tĩnh, cứ thuận theo tự nhiên, chờ mọi chuyện diễn ra. Một bên khác cũng là tính tình của hắn, nhưng là phần bị kiềm kẹp, đè nén bấy lâu nay, nó khiến hắn kích động, muốn hắn đi gặp Bá Mẫu để đẩy nhanh thời gian, thậm chí là ‘cướp’ trứng.
Có lẽ vì bị đè nén quá lâu, đến kiếp này, hắn đã có kha khá cơ duyên, đã hiểu biết rất nhiều, đã bớt đi sự e ngại với thế giới ngoài kia nên tâm tình này mới bùng nổ.
Một nguyên do khác cũng vì hắn đã có Tiên Thạch, giúp sủng thú thức tỉnh hệ Tiên. Sở hữu sủng thú hệ Tiên luôn là mong ước của hắn, vì với hiểu biết mà hắn có, chỉ cần có loại sủng thú này thì hắn hoàn toàn có thể trở thành cường giả, lấy lại những thứ mà hắn đã bỏ lỡ ở kiếp trước.
Người có cùng hoàn cảnh như hắn, mới có thể hiểu được tâm trạng của hắn ngay lúc này.
Nếu bạn có một cơ hội quay lại, bạn có muốn sửa những lỗi lầm của quá khứ, muốn đưa tay giữ lấy những cơ hội mà mình đã bỏ lỡ ở kiếp trước không?
Người thì có, người thì không, nhưng với Trần U, hắn chọn có.
Kiếp trước, vì thực lực không đủ, hắn đã vứt bỏ rất nhiều thứ quan trọng trong đau đớn và khuất nhục, đến khi nhìn lại thì càng đau và hối hận đến tận cùng…
Lắc đầu xua đi những suy nghĩ đó, nghĩ nhiều cũng không thể làm gì, cũng không giúp ngủ được, nên Trần U rút tay khỏi người Tiểu Cửu một cách nhẹ nhàng, choàng tạm cái áo bên ngoài rồi đi ra trạch viện.
Theo đường đá nhỏ, hắn đi về nơi mà những đội chuyển hàng nghỉ ngơi vào ban đêm.
Buổi tối, Hộ Vệ tuần tra rất nhiều, sau một lúc lại có một nhóm Hộ Vệ đi ngang qua, họ gật đầu chào hắn rồi tiếp tục nhiệm vụ của mình.
“Nào nào Đại Khuân, ta nghe nói ngươi mới qua gặp hai mẹ con kia hả?”
“Còn phải hỏi, không nhìn thấy mặt mày hắn sáng quắc như vậy sao? Không những gặp mà còn tiêu hồn một phen ấy chứ.”
“Trông hắn như vậy, không uổng công ta bị phạt nửa tháng lương, ha ha.”
“…..”
Trần U đi đến thì thấy nhóm chuyển hàng của Đại Khuân đang ngồi quanh đống lửa, quay một con lợn lớn thơm phứt, tay thì cầm bầu rượu, vừa uống vừa trò chuyện.
Thấy hắn xuất hiện, bọn họ liền đánh lái sang chuyện khác, kẻo trong cơn say lại nói ra chuyện họ lợi dụng hắn thì hỏng bét.
Trần U chẳng gò bó, hắn ngồi xuống, cầm dao cắt một miếng thịt lớn rồi bỏ vào miệng, vừa nhai vừa nhắm mắt thưởng thức. thịt quay rất ngon, da giòn, trong ngọt, mọng nước.
Một thanh niên ném cho bầu rượu, thế là hắn liền uống ngụm lớn, lại cắt thêm miếng thịt cho vào miệng, hô to ‘thật đã’.
“Nhị thiếu gia sảng khoái, ha ha.” – Mọi người cười khen.
Tâm tình hỗn loạn trong lòng đã vơi đi một chút, hắn chuyển qua ngồi xuống với mọi người, uống ngụm rượu, hỏi:
“Sao giờ này mà mọi người còn thức?”
Đại Khuân cười đáp:
“Chúng tôi sắp có cuộc vận chuyển lúc hai giờ sáng, nên mọi người quyết định thức luôn, tránh ngủ không tròn giấc làm tinh thần uể oải, không tốt khi làm việc.”
Dù y và những người khác cùng thắc mắc, nhưng không dám hỏi nguyên do Trần U còn thức đến giờ này? Chuyện của hắn, bọn họ không nên, cũng không thể chủ động bép xép hỏi.
Trần U gật đầu:
“Cũng vì khó ngủ nên ta mới lang thang một chút, thôi thì nhân tiện đúng dịp, mời mọi người.”
Hắn đưa bầu rượu lên, lại uống ngụm lớn, mọi người cùng cười, cùng hắn uống ngụm lớn.
“Sảng khoái.”
“Sảng khoái.”
“….”
“Để tôi kể Nhị thiếu gia nghe một câu chuyện.”
“Dẹp đi, lại là câu chuyện cũ mèm đó của ngươi chứ gì? Bọn ta nghe đến phát chán rồi.”
“Nhưng thiếu gia còn chưa nghe qua à, các ngươi im lặng để ta kể người nghe nào.”
“Thưa thiếu gia, lúc tôi còn nhỏ, tôi cùng phụ thân đi vào Phong Hải Sơn Mạch, thấy được con ma thú…”
…
…
Mọi người vừa uống rượu ăn thịt, vừa kể vài câu chuyện, có của bản thân, có của người khác, cũng có của phụ nhân nhà bên, thậm chí câu chuyện này còn ‘chân thật’ hơn những câu chuyện khác.
Nghe bọn họ kể chuyện, thời gian nhanh chóng trôi qua, nhìn qua ngó lại, hiện tại đã là hai giờ sáng rồi.
Lúc này, trung niên đoàn trưởng mới xuất hiện, thấy Trần U thì tỏ ra bất ngờ, lập tức cúi chào cung kính rồi hô lớn:
“Mọi người chuẩn bị sẵn sàng đi, chờ Lực Ngưu được cho ăn no là chúng ta xuất phát.”
Mọi người gật đầu, lập tức bắt tay vào chuẩn bị.
Trần U đứng dậy, ở đây sẽ cản trở bọn họ, với tâm tình đã bình ổn rồi, hắn muốn về nghỉ ngơi.
Lúc này, một bóng người cao gầy đi ra từ bóng tối, là một nữ nhân tuổi tầm 23, quần áo, đầu tóc dính đầy cỏ tươi, là thức ăn cho Lực Ngưu.
Cơ thể nàng ta hơi gầy, thiếu dinh dưỡng, mặc trang phục nha hoàn, nhan sắc bình thường, da hơi ngăm đen, mặt bên phải có một vết bớt đen, hơi sần sùi bao phủ gần nửa, trông rất xấu xí.
Nàng ta không hề nhận biết Trần U, đi đến cúi đầu chào đoàn trưởng:
“Thưa đoàn trưởng, Lực Ngưu đã được ăn no rồi ạ.”
Đoàn trưởng gật đầu, đưa cho nàng ta một túi tiền nhỏ:
“Cảm ơn ngươi, xin lỗi vì đã làm phiền, chuyến vận chuyển này quá gấp nên bọn ta cũng không lường trước được.”
Nàng ta dùng hai tay nhận lấy túi tiền, cúi người cảm ơn.
Lúc này, đoàn trưởng đưa tay về phía Trần U, nói với giọng ôn hòa:
“Đây là Nhị thiếu gia Trần U, ngươi chào đi, không cần lo sợ, ta biết người không nhận biết ngài ấy.”
Nàng ta nghe vậy thì bất ngờ, quay qua nhìn hắn, định cúi chào nhưng chợt ngừng lại, cảm thấy cực kỳ bối rối, bởi đôi mắt hắn đang mở lớn, nhìn chăm chăm vào nàng ta với sự khó hiểu, kinh ngạc, không thể tin,…
…
…