Chương 15. Tiên Thạch.
Chậm rãi đi đến chỗ sạp hàng, Trần U ngồi xuống, cầm lên một viên đá với bàn tay hơi run run, quan sát nó một cách vô cùng tỉ mỉ với ánh mắt nâng niu.
Trong tầm mắt của hắn hiện lên thông tin từ Tiên Thú Điển.
“Hỏa Thức Thạch, cho ma thú sử dụng để thức tỉnh thêm hệ Lửa, bất kể giống loài, phẩm cấp. Nếu cho ma thú hệ Lửa sử dụng sẽ cường hóa Hỏa Tính của nó, phẩm chất sẽ tăng, Thú Kỹ trở nên rất mạnh, tuy nhiên, sẽ mãi không thể thức tỉnh thêm hệ khác.”
Kiếp trước, hắn đạt được cơ duyên này trước Lễ Trưởng Thành ba ngày.
Nhớ lại lúc đó, khi ngồi xuống quầy hàng, hắn liền chú ý đến viên đá, thấy cảm giác này rất lạ nên hắn quyết định mua nó.
Về sau, hắn chọn trứng ma thú Hỏa Hồ Ly, nhận nó làm sủng thú đầu tiên, sau khi về đến trạch viện thì Hỏa Hồ Ly bỗng trở nên thèm khát điên cuồng, nhảy xổng khỏi tay, không nghe lời hắn mà chạy vào phòng ngủ và nuốt viên đá.
Từ ma thú Hoàng Phẩm, phẩm chất của nó liền thay đổi lên Thống Lĩnh, trở thành ma thú Thuần Hỏa rất mạnh, trợ giúp hắn rất nhiều trong quá trình du ngoạn, nhất là ở Đảo Kinh Nam này.
Sau nhiều cơ duyên khác, Hỏa Hồ Ly nhập phẩm Đế Vương, trở thành sủng thú đầu tiên mà hắn nuôi dưỡng có thực lực Nhất Cấp.
Đây là cơ duyên khai màn của hắn, là căn cơ cho hắn phát triển được rộng hơn, nhưng cũng mang đến rất nhiều hiểm nguy, bởi ma thú Thống Lĩnh ở đảo…. thật sự rất hiếm.
Trần U mở miệng với giọng nhàn nhạt:
“Giá?”
Chủ sạp, một trung niên mập mạp, quần áo lam lũ ngước nhìn hắn, từ tốn báo ra một cái giá:
“Năm kim đồng.”
“Chốt.”
Hắn lập tức lấy ra năm đồng hoàng kim sáng loáng cho chủ sạp, làm hai mắt y mở to, thu lấy với dáng vẻ cực kỳ mừng rỡ.
Viên đá này là y tiện tay nhặt trên bãi biển, không ngờ lại bán được giá hời như vậy, chiều nay có thể đi Trà Lâu, ngắm mấy nữ nhân xinh đẹp của Hải Nguyệt Lâu rồi.
Trần U bỏ Hỏa Thức Thạch vào trong ngực áo, cầm lấy viên đá còn lại lên ngắm nghía.
Còn nhớ chuyện những ma thú hệ Tiên không có hậu đại, sẽ lựa chọn và truyền hệ Tiên cho ma thú cùng giống loài không?
Đây… chính là cách để làm điều đó.
“Tiên Thạch, cho ma thú sử dụng thức tỉnh hệ Tiên, bất kể giống loài, phẩm cấp, không thể dùng cho ma thú hệ Tiên khác, có thể bỏ qua tác dụng phụ của việc sử dụng Giác Tỉnh Thạch cùng hệ.”
Kiếp trước, sau khi mua Hỏa Thức Thạch, hắn liền rời đi mà không quan tâm đến viên đá này, bởi vì nó không gây cho hắn cảm giác muốn mua nó, nó không thuộc về hắn, dạng vậy.
Trước khi Đảo Kinh Nam bị hủy diệt bởi Thú Triều, bằng cách nào đó mà viên đá này đến Nam Châu, cũng bị bày bán như thế này và được một thiếu niên mua.
Có thể nói, thiếu niên là Khí Vận Chi Tử, sau khi mang viên đá về nhà, ma sủng y nuôi từ nhỏ liền nuốt vào rồi có hệ Tiên, thăng phẩm chất. Nó ký Sinh Tử Khế với y, biến y từ người bình thường trở thành Sủng Thú Sư, nhưng y chỉ mãi có một mình nó làm sủng thú.
Đây cũng là cách để biến người bình thường trở thành Sủng Thú Sư, hoặc là hai bên có mối quan hệ sâu sắc, sống chết vì nhau, hoặc là phẩm chất của ma thú phải từ Đế Vương trở lên, đã khai linh trí mới có thể chủ động tạo ký Sinh Tử Khế.
Mà đã là ma thú Đế Vương, nào chịu trở thành sủng thú của nhân loại? Trừ một vài trường hợp hắn đã gặp qua như bị ma thú bị thương nặng và bị truy sát, phải ký Sinh Tử Khế với người bình thường để trốn vào không gian sủng thú.
Hoặc là, hậu đại của sủng thú Đế Vương, nghe lời sủng thú mẹ mà ký Sinh Tử Khế,…
…
Ma thú hệ Tiên không cần khai linh trí, chỉ cần là người nó chọn thì hai bên có thể ký Sinh Tử Khế dễ dàng.
Có sủng thú hệ Tiên, thiếu niên ‘càn quét’ khắp Nam Châu, đánh bại rất nhiều thiên kiêu rồi tiến về Trung Châu, trở thành cường giả một phương khi chưa đến 40 tuổi.
Chuyện này có chút trùng hợp, nhưng không đủ để xác định, viên Tiên Thạch này chính là viên của thiếu niên kia, nhưng hắn dám xác định là vì…
Phải nói đến lúc hắn gặp Điệp Tố, bà ta nói rằng, từng có một ma thú hệ Tiên chết vì tuổi thọ ở Đại Hải, trước khi chết vẫn không tìm được ma thú cùng loài nên chuyển hóa ra Tiên Thạch, đồng thời bọc thêm một lớp đá đặc biệt, vừa rắn chắc để bảo vệ, cũng vừa để ‘che lấp’ tìm kiếm người hay thú có duyên.
Rất lâu sau, Tiên Thạch được một người vớt lên từ biển và đem bán, qua tay nhiều người, nhiễm nhiều nhân khí mới đến tay thiếu niên kia.
Tất cả ma thú hệ Tiên đều ẩn ẩn có cảm giác lẫn nhau, nên sau khi ma thú của thiếu niên dùng Tiên Thạch, trở thành chủng hệ Tiên mới, đã khiến những ma thú hệ Tiên sống lâu kia tò mò, không biết ‘người bạn mới’ này như thế nào? Nên đã vượt xa xôi ngàn trùng đến gặp, thông qua Thú Kỹ, Hồi Ức lên nó mà biết được số phận của Tiên Thạch này.
Sau khi hỏi rõ xuất phát điểm của Tiên Thạch, Trần U nhận được câu trả lời chính là ở sạp hàng này.
Nghe được tin đó, hắn đờ người một lúc rồi thở dài tiếc nuối, Tiên Thạch không có duyên với hắn, không cầu được, với lại, chuyện cũng đã qua lâu lắm rồi.
Thế nhưng, ở kiếp này, hắn đã cầm được Tiên Thạch, và quan trọng là, nó hoàn toàn không bài xích hắn, không tạo cho hắn cảm giác nó không phải là của hắn.
Khác với Hỏa Thức Thạch nhìn còn có chút ‘thần bí’ để đánh cược, Tiên Thạch hoàn toàn là viên đá bình thường đến không thể nào bình thường hơn, nếu Tiên Thú Điển không hiện thông tin của nó, sợ là hắn sẽ có thể bỏ qua nó lần nữa.
Hắn lại với với giọng nhàn nhạt:
“Giá?”
Trong lòng trung niên mập thầm vui mừng, viên đá này là hắn kéo lưới rồi tiện thể đem theo bán, bây giờ lại bán được giá hời nữa rồi:
“Như cũ, năm kim đồng.”
Trần U lấy ra sáu kim đồng, thêm một xem như tặng thêm cho chủ sạp, hắn đã quá hời trong chuyện này rồi.
Trong lòng chủ sạp nở hoa, đưa tay nhận lấy sáu kim đồng, cảm tạ rối rít, thầm nghĩ đêm nay y có thể thưởng thức hoa ở Hải Nguyệt Lâu rồi.
Quan sát không thấy có gì đáng mua nữa, Trần U đứng dậy, rảo bước quay lại đầu hẻm, trở về cửa tiệm của Trần gia.
…
Trước lúc Trần U đứng dậy.
Đâu đó ở Nam Châu.
Nơi này là một thôn trang yên bình, xung quanh là ruộng lúa xanh mát, những cơn gió thổi lên ruộng lúa phát ra âm thanh xào xạc.
Hiện tại là giữa trưa, người trong thôn đã quay về nhà, ăn, nghỉ, ngủ, dưỡng sức chuẩn bị cho công việc buổi chiều.
Tại ngôi nhà phía rìa thôn.
Một nam nhân có khuôn mặt bình thường xuất hiện ở trước nhà, tuổi cỡ 26, quần áo thấm đẫm mồ hôi sau công việc ban ngày.
Khi y mở cửa ra, mùi thơm của thức ăn liền xông vào mũi, bàn ở giữa nhà đã bày ra những món ăn nóng hổi, tuy đạm bạc nhưng nhìn rất ngon.
Y nhìn thẳng vào trong, chỗ dựng bếp, nơi có một nữ nhân bình thường với mồ hôi nhễ nhại trên khuôn mặt, đang đứng mà cố sức vắt những trái gì đó.
Nghe tiếng mở cửa, nữ nhân nói vọng ra:
“Lang về rồi à? Nhanh vào ăn cơm đi, còn nóng, để Phụ vắt nốt cho Lang, chiều mang theo mà uống.”
Nhìn Phụ của mình khổ cực như vậy, Lang liền cảm động, bước vào nhà, đi ngang qua bàn đồ ăn mà thẳng về phía bếp.
Lang ôm lấy Phụ từ phía sau, giọng trầm ấm, dịu dàng:
“Phụ vất vả rồi, để Lang thưởng cho Phụ.”
Nối rồi Lang bế Phụ lên, kệ ăn, kệ uống, mà đặt lên chiếc giường tre cũ trong nhà.
Phụ cũng không ngăn cản, đôi mắt chứa đầy sự cảm động.
Trong làng này, nếu Lang chịu làm với Phụ khi trời còn sáng thì chứng tỏ Lang yêu Phụ rất nhiều, kệ những ‘quy chuẩn’ đạo đức, hay còn gọi là phá luật.
Quần áo cả hai nhanh chóng rơi xuống, đại pháo bắt đầu ra trận.
Hai người bọn họ cưới nhau cũng đã hơn 4 năm, dù đã làm rất nhiều nhưng chưa có con, biết đâu… hôm nay lại có?
Những thớ cơ trên người nam nhân dần căng, hơi thở càng nặng.
Khi mọi thứ lên đỉnh điểm thì lúc này, Trần U ở Đảo Kinh Nam liền đứng dậy, nhét Tiên Thạch vào ngực áo.
Bên này, như có chuyện gì đó cưỡng ép thay đổi, lúc căng người nhất thì nam nhân bỗng trượt ra bên ngoài, bắn pháo hụt lên bụng nữ nhân.
Hai người cũng không để ý đến, khi cảm xúc qua đi liền mặc lại quần áo, vui vẻ ăn cơm bình thường.
…..
Trần U về lại cửa tiệm, Tiểu Cửu thấy môi hắn bị thương liền phát hoảng làm mọi người cũng hoảng theo. Thiếu gia Trần gia đi ra ngoài bị thương, không hoảng mới là lạ.
Trần U bảo bà chủ cửa tiệm không cần chuẩn bị thuốc, chút vết thương nhẹ không đáng kể mà thôi.
Hắn ngồi nhấp một ngụm trà nóng, dù thể hiện không có vấn đề, nhưng tiểu cửu ngồi bên cứ nhìn chăm chăm vào vết thương của hắn, thế là hắn đưa tay ôm eo nàng, kéo ngồi lên đùi rồi để hai đôi môi chạm vào nhau, sau đó nói với nàng đây là cách trị thương tốt nhất.
Gò má Tiểu Cửu hiện rõ áng mây hồng, thẹn thùng:
“Nếu phương pháp này trị thương tốt như vậy…. xin thiếu gia… làm nhiều hơn một chút ạ.”
Nghe vậy, hắn cười khà khà, chỉnh nàng ngồi đối diện vào lòng mình, hai tay ôm chặt eo thon rồi kéo nàng sát vào người, để bộ ngực đầy đặn của nàng chạm vào xương vai hắn.
Nàng nóng mặt nóng cả người, từng hơi thở nóng phả vào thẳng mặt hắn, khiến hắn không kiềm được mà dùng đôi môi gặm lấy đôi môi hồng, căng bóng như trái anh đào kia.
Người làm trong tiệm lãng đi nơi khác, giả vờ làm công việc của mình. Đại Khuân thì đi ra trước cửa tiệm, khuôn mặt hảo sảng đã được thay bằng vẻ nghiêm nghị, nhìn y như hung thần ác sát nên những người có ý định đi vào liền né ra ngoài.
Sau một lúc, hai người ở trong mới chịu tách nhau ra, một sợi ngân tuyến còn đang nối giữa hai đôi môi, quả là hình ảnh kích thích.
Tiểu Cửu e thẹn, không dám ngẩng đầu nhìn hắn. Thấy nàng ngại ngùng như vậy, hắn nở nụ cười, vỗ nhẹ lên bờ mông căng tròn vài cái rồi bế nàng ra ngoài cửa tiệm.
Thấy hắn đã ra, Đại Khuân liền đi lấy xe, sau đó ba người đi theo đường ngoài, hướng về phía thành Tây khi trời đã ngã về chiều.
…
…