Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
7df9a1aa33ad5cc2a14157fab61607cb

Ta Có Đen Đủi Quang Hoàn, Các Tiên Nữ Chớ Có Tới Gần Ta A

Tháng 1 21, 2025
Chương 593. Phần cuối Chương 592. Thuận theo tự nhiên
treo-may-van-uc-nam-ta-so-thien-dao-con-co-tien.jpg

Treo Máy Vạn Ức Năm, Ta So Thiên Đạo Còn Có Tiền

Tháng 2 1, 2025
Chương 460. Chung cuộc Chương 459. Phàm vực
su-ty-ta-khong-muon-co-gang.jpg

Sư Tỷ , Ta Không Muốn Cố Gắng

Tháng 1 23, 2025
Chương 607. Vĩnh hằng chủ giác Chương 606. Hồng Mông Đạo Tổ
cai-nay-danh-dau-khong-qua-dung-dan

Cái Này Đánh Dấu Không Quá Đứng Đắn

Tháng 10 14, 2025
Chương 641: Chết ở đâu chôn cất ở đâu. Chương 640: Bốn phương đến tập hợp.
hokage-uchiha-khong-phai-loi-anh.jpg

Hokage: Uchiha Không Phải Lôi Ảnh!

Tháng 2 9, 2026
Chương 533:Xâm lấn thế giới song song! Mang thổ cùng nhuận thổ? Chương 532:Thế giới song song suy nghĩ
cung-phung-chinh-minh-thanh-than-de-tu-vay-ma-tat-ca-deu-la-dai-yeu.jpg

Cung Phụng Chính Mình Thành Thần, Đệ Tử Vậy Mà Tất Cả Đều Là Đại Yêu

Tháng 4 22, 2025
Chương 504. Thiên địa chấn động thánh chủ sắp xuất hiện Chương 503. Hậu Thổ nhập thánh địa Địa Phủ tình thế
than-quy-the-gioi-ta-bi-nu-nhi-nop-len-tran-ma-ti.jpg

Thần Quỷ Thế Giới, Ta Bị Nữ Nhi Nộp Lên Trấn Ma Ti

Tháng 1 25, 2025
Chương 268. Từ đây cắt ra bắt đầu, để thế giới cảm thụ thống khổ Chương 267. Chân tướng cùng chung cuộc
nguoi-sieu-viet-tro-choi.jpg

Người Siêu Việt Trò Chơi

Tháng 1 13, 2026
Chương 376: Cát ngươi thận Chương 375: Quốc gia truyền thống
  1. Sủng Thú Sư
  2. Chương 14.Hẻm nhỏ âm u.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 14. Hẻm nhỏ âm u.

Đại Khuân lái xe hàng đi vào một cửa tiệm khang trang trên đường lớn của thành Bắc.

Đây là một cửa tiệm của Trần gia, chuyên bán những vật tư thu thập được của các Võ Sư khi đi săn ma thú ở Đại Hải, cũng như ở Phong Hải Sơn Mạch, đồng thời, họ cũng bán những trang sức tinh chế từ ma thú, tựa như vòng tay mà Tiểu Cửu đang đeo.

Chủ cửa tiệm này là một nữ nhân lớn tuổi, khi thấy Đại Khuân đem xe muốn gửi nhờ thì trong mắt ẩn ẩn sự khinh thường.

Thế nhưng, khi thấy Tiểu Cửu, nữ nhân tuyệt đẹp mang trang phục nha hoàn của Trần gia, kế bên là một thiếu niên anh tuấn, khí chất cao quý đang ôm eo nàng thì bà ta nhanh chóng thu lại thái độ.

Ôm eo nha hoàn, người ngu cũng nhìn ra được, thiếu niên này chắc chắn có địa vị rất cao, bà ta có mối quan hệ, nhưng suy cho cùng thì cũng chỉ là một người làm công cho Trần gia, tuy địa vị cao hơn so với nhiều người khác, nhưng so với huyết mạch Trần gia thì chẳng là gì.

Bà ta mỉm cười niềm nở tiếp đón ba người, nhưng thái độ Trần U khá lạnh nhạt, chỉ gật đầu, ừm nhẹ vài tiếng rồi ôm eo Tiểu Cửu đi ra ngoài. Đại Khuân chào bà ta một cái rồi nhanh đi theo sau.

“Xương ma thú ở sâu dưới Đại Hải đây, có công dụng hạ nhiệt, thích hợp bố trí dưới giường vào những ngày nắng nóng, giá rẻ mại dô mại dô.”

“Ta có một viên Minh Châu, công dụng đã rõ, không nói gì thêm, thích hợp để đi săn trong Phong Hải Sơn Mạch, giá cả đảm bảo phải chăng nhất.”

“Trứng của Diệp Xạ Chu, nuôi ấp từ nhỏ đảm bảo nghe lời, sau khi trưởng thành có thể tạo tơ để bán, tốc độ hoàn lại vốn nhanh, giá cả cực kỳ phải chăng, chỉ còn có hai trứng, nhanh tay nhanh tay.”

“Trứng của Diệp Xạ Chu?”

“Của ta, né ra, tán gia bại sản ta cũng mua.”

“Chủ sạp, một kim đồng, nhanh bán cho ta.”

…

Đường lớn của thành Bắc nhộn nhịp hơn ba nơi khác nhiều lắm, dọc theo hai bên đường chi chít những sạp hàng, có to, có nhỏ, từ đơn giản như bày bán trên một tấm vải, đến dựng ra những cái sạp khan trang.

Các chủ sạp hô hào, kích bán những vật phẩm đắc giá nhất sạp của mình, còn người mua quan sát tỉ mỉ rồi trả giá, ồn ào từ âm thanh cho đến đa dạng từ hình ảnh, bởi ở đây có đủ các loại người: người bình thường, Võ Sư, tổ đội chuẩn bị đi vào Phong Hải Sơn Mạch, người sống từ Sơn Mạch trở về với cơ thể dính đầy máu me, Thương Đội, người ngoại thành,….

Sự đa dạng này đến từ việc cổng lớn của thành Bắc dẫn ra con đường đi đến những nơi khác, đi đến thế giới ngoài kia. Thương Đội, Thương Nhân, nhân mạch đi vào thành cũng phải qua đây, mà đi ra cũng phải qua đây.

Trần U ôm eo Tiểu Cửu dạo lướt qua các sạp hàng, kiếp trước hắn còn hứng thú tò mò, ôm may mắn một phen, nhưng hiện tại đã có Tiên Thú Điển, nhìn lướt qua hắn liền nắm được thông tin, biết đồ nào ngon, đồ nào dỡ.

Tiểu Cửu dựa sát vào người hắn, mắt ngó Đông nhìn Tây, tai nghe những lời giới thiệu, câu trả giá, biểu cảm vô cùng thích thú, còn Đại Khuân thì thong thả theo phía sau, không có chút hứng thú nào, bởi nơi đây hỗn tạp, đồ ngon thì hiếm mà đồ phế thì nhiều, kha khá người đã tán gia bại sản vì đám gian thương lừa đảo này rồi.

Ba người đi đến đâu, những người ở quanh đó đều dồn ánh mắt vào họ, sau đó người phía trước liền tự động nhường ra một lối đi.

Thứ nhất, nhan sắc của Trần U và Tiểu Cửu rất nổi bật, hắn lại chỉ đứng đến cổ của nàng, tạo thành thế đũa lệch nên càng được chú ý.

Thứ hai, trang phục nha hoàn Trần gia thể hiện cho thân phận, người của Trần gia, họ không dám chọc, cũng không dám để ý.

Thứ ba, với sự xinh đẹp của Tiểu Cửu, mọi người đều mặc định nàng là nha hoàn có đẳng cấp cao, vậy nên, địa vị của thiếu niên ôm nàng có khả năng rất cao là huyết mạch Trần gia.

Dù Trần U là Sủng Thú Sư ‘tương lai’ nhưng hắn luôn hành sự không quá nổi bật, như Trần Bảo và Trần Tôn, mỗi khi ra khỏi đều có rất nhiều Hộ Vệ đi bên cạnh, những người trẻ cùng thế hệ cũng vậy nhưng số lượng Hộ Vệ ít hơn.

Còn hắn, mỗi lần ra ngoài thường đi một mình, còn Hộ Vệ thì bảo hộ âm thầm, thế nên, mặt mũi của vị Nhị thiếu gia này ra sao, chỉ có những người có địa vị cao của các thế lực trong thành mới biết được, đến cả người làm công cho Trần gia cũng ít biết đến.

…

Đi ngang qua một sạp hàng nhỏ, Trần U chợt dừng lại xem thử.

Trên sạp bày rất nhiều đồ tạp nham, từ dược liệu, thịt, da ma thú, chút ít khoáng mạch loại phế, đến một vài trang sức làm bằng nguyên liệu ma thú.

Hắn đang nhìn vào cây trâm màu bạc, phần đuôi có hình tròn được khắc nhiều họa tiết, trông cũng khá bình thường, nên thứ làm hắn quang tâm là nó được làm làm từ Minh Châu, nghiền ra thành bột rồi trộn với khoáng ngọc, thế nên, nó sẽ phát sáng khi về đêm.

Giá trị của nó không cao, nhưng tặng cho Tiểu Cửu thì không tồi, bởi đây là loại trâm hiếm, làm nó quá tốn thời gian, nhất là khâu nghiền Minh Châu, nhưng bán lại không có lợi nhuận nhiều vì giá trị mang chả có gì, nên rất ít người làm.

Trần U nhìn chủ sạp, một lão giả cũng gần tuổi xế chiều, hỏi với giọng ôn hòa:

“Ông chủ, cái trâm này bán giá bao nhiêu?”

Lúc đầu, lão giả tính hét giá cắt cổ để kiếm lời thêm đôi chút, nhưng nhìn Tiểu Cửu đứng bên cạnh hắn thì lời định nói nghẹn ở cổ họng, hét không ra lời.

Lão xìu đi như bong bóng xì hơi, thở dài:

“Ba mươi ngân đồng, không thể giảm.”

Cây trâm này được làm từ một viên Minh Châu nhỏ, 30 ngân đồng chỉ vừa hoàn lại vốn của Minh Châu mà thôi, tiền công làm xem như công cóc, khả năng còn không thể hoàn lại vốn được, cuộc làm ăn này… lão lỗ chắc rồi.

Nghe lão báo giá, Trần U tỏ ra hài lòng, đưa tay vào túi tiền rối lấy ra một kim đồng ném cho lão.

“Lão không hét giá, xem bảy mươi ngân đồng còn lại là tiền công đi.”

Hắn lấy cây trâm rồi mỉm cười, đưa nó cho Tiểu Cửu.

“Cảm ơn thiếu gia.”

Nàng không từ chối, cảm ơn hắn rồi quấn tóc lên, rất nhanh mái tóc dài, đen bóng của nàng đã được búi gọn và dùng cái trâm kia cố định.

Lúc này, nàng như có thêm một loại vận vị khác, trông thành thục hơn, bớt đi chút non nớt chưa trải đời trên khuôn mặt.

Ngay khoảng khắc đó, Trần U liền bị hút hồn, lão giả cũng vậy, nhưng hắn ngắm nhiều nữ nhân có nhan sắc diễm lệ hơn rồi, định lực đã có nên nhanh chóng thoát ra, còn lão giả vốn đã già, chỉ tạm kinh diễm với nhan sắc của nàng nên cũng lấy lại tinh thần rất nhanh.

Sau đó, lão giả chấp tay, nhìn hắn, nói với giọng cảm kích:

“Lão rất cảm ơn sự hào phóng của ngài, cũng chúc cô bé này mãi mãi xinh đẹp, giữ được nét xuân của mình.”

“Cảm ơn lão ạ.”

Tiểu Cửu cười tươi cảm ơn, sau đó bị Trần U tiếp tục ôm eo thon, kéo đi dạo những sạp quầy khác.

Thời gian cứ trôi qua, rất nhanh, hai người và một cái đuôi phía sau đã đi gần hết một vòng đường lớn.

Trần U mua thêm một cái vòng tay làm bằng xương Ôn Lam Ngư, do xử lý khá thô nên công dụng của nó mạnh hơn vòng tay mà Tiểu Cửu đang đeo.

Tiếc là, thể chất nàng bình thường, đeo vòng tay này có thể phát sinh một vài chuyện không tốt. Không phải thứ gì mạnh hơn cũng tốt, thích hợp với người dùng mới là tốt nhất.

Sau chuyến đi dạo, trên người hắn cũng có một thứ mới, là một cái khăn choàng cổ Tiểu Cửu mua tặng, làm từ tơ của Diệp Xạ Chu, tốt và bền hơn loại làm bằng vải thông thường rất nhiều.

Tiết trời Đông sắp đến, nàng mua tặng cho hắn giữ ấm, dù cái khăn này sẽ không thể bằng quần áo được cấp trong tiết Đông của hắn, nhưng đây là thứ tốt nhất và có giá trỊ sử dụng nhất mà nàng tìm thấy và mua được.

“Cũng mừng vì thiếu gia thích nó, còn hôn má mình trước nhiều người như vậy nữa.”

Đây là suy nghĩ của nàng sau khi tặng khăn choàng.

Đại Khuân cũng mua vài món trang sức, dành tặng cho hai mẹ con kia khi gặp mặt.

Cả ba đi đến một con hẻm, vì rất ít ánh sáng nên bầu không khí của nó rất âm u, lành lạnh. Bên trong cũng có nhiều người trưng đồ ra bán, nhưng vì địa điểm không ‘tốt’ nên không nhộn nhịp như ở ngoài.

Tất nhiên, phải có nguyên do thì bọn lựa mới lựa chọn như vậy, muốn buôn bán bên ngoài thì phải nộp phí, đăng ký lên Phủ Thành Phủ, còn trong hẻm thì không cần, buôn nhanh bán gọn.

Trần U thả tay khỏi vòng eo Tiểu Cửu, vỗ nhẹ mông nàng vài cái rồi nói với Đại Khuân:

“Phiền ngươi đưa nàng về cửa tiệm, chuẩn bị qua bên thành Tây bằng đường vòng rồi về lại Trần gia, ta dạo chỗ này một chút sẽ đi về sau.”

“Vâng, thiếu gia.”

“Thiếu gia cẩn thận.”

Tiểu cửu đỏ mặt, ừm nhẹ và nói, sau đó nhanh chóng cùng Đại Khuân về cửa hàng kia.

Đến khi hai người khuất bóng, Trần U nhìn lại con hẻm, sự kích động trong lòng xuất hiện rồi tức tốc trở nên mãnh liệt, khó khăn lắm hắn mới bình ổn tâm tình được.

Thở dài một hơi, hắn nhấc chân đạp vào bóng tối của con hẻm, đi từng bước từng bước một cách chậm rãi để tránh xao động cảm xúc trong người.

Người buôn bán trong hẻm đều bày đồ ra một miếng vải trải trên mặt đất, không giới thiệu, không rao bán, ngồi im lặng như một cái xác chết.

Thấy hắn mặc đồ đẹp đi ngang qua, bọn họ cũng không thèm liếc nhìn. Nếu không ngồi xuống trước sạp của bọn họ thì tất cả người qua lại đều là ma.

Hiện tại cũng đang có vài người giao dịch, bọn họ cầm vật phẩm lên, ngắm nghía kiểm tra, xác nhận ổn thì gật đầu, lúc này chủ sạp kiệm lời mới mở miệng báo giá, đồng ý thì chốt, còn không thì bỏ hàng xuống rồi bước đi như chưa từng gặp nhau.

Phần lớn hàng ở đây là loại bình thường, thỉnh thoảng mới có vài món đồ ngon hơn những sạp hàng ngoài kia, nhưng đối với Trần U thì chúng như nhau, đều không có giá trị trong mắt hắn.

Hắn đi thẳng đến cuối con hẻm, không tấp qua bất kỳ sạp hàng nào, càng đến gần mục tiêu, bước chân hắn càng chậm lại, hơi thở bắt đầu nặng hơn, tim đập càng nhanh và mạnh thể hiện sự kích động của hắn.

Dù kinh lịch hơn trăm năm, cái gì hắn cũng đã trải qua, nhưng trái tim và lý trí hắn thật sự rất khó ngăn trở những cảm xúc trong lòng ngay lúc này.

Chậm chạp đi đến gần cuối con hẻm, hắn thấy một khuôn mặt hắn đã quên, cũng chưa từng nhớ lấy, nhưng thứ được người này bày bán… hắn mãi không bao giờ, không thể nào quên.

Dời tầm mắt xuống tấm vải của người bán hàng, Tiên Thú Điển lại cho hắn thông tin của một vài thứ trên đó.

Đọc từng dòng chữ hiện ra, tâm trạng hắn càng kích động, mừng rỡ như điên, chợt, hắn cắn mạnh môi đến chảy máu, sự đau đớn nhanh chóng dẹp bay tất cả những cảm xúc không cần thiết.

Con ngươi hắn dần dần bình tĩnh, rồi hờ hững như một Thượng Vị Giả đang nhìn thấy thứ gì đó không đáng quan tâm, mặc cho việc trên quầy hàng kia đang bán cơ duyên đầu tiên của hắn, và một cơ duyên khác mà hắn đã bỏ lỡ…

Khi làm nam 8.5.

…

…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tan-the-xuyen-qua-gau-bac-cuc-nuot-vao-trai-nikyu-nikyu-no-mi
Tận Thế: Xuyên Qua Gấu Bắc Cực, Nuốt Vào Trái Nikyu Nikyu No Mi
Tháng mười một 1, 2025
do-thi-bat-dau-thu-duoc-kim-dan-tu-vi.jpg
Đô Thị: Bắt Đầu Thu Được Kim Đan Tu Vi
Tháng 1 15, 2026
tien-boi-cuu-ta.jpg
Tiền Bối Cứu Ta
Tháng mười một 25, 2025
thuc-an-cho-cho-sieu-ngot-bat-dau-thanh-mai-keo-ta-linh-chung.jpg
Thức Ăn Cho Chó Siêu Ngọt: Bắt Đầu Thanh Mai Kéo Ta Lĩnh Chứng
Tháng 2 17, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP