Chương 13. Cấp, phẩm, hệ.
Trần U cảm thấy có chút nhứt đầu.
Tiểu Cửu đang ngồi trên ghế lái cùng với Đại Khuân, hai người như một cái chợ, miệng nói không ngừng nghỉ.
Một người non nớt với bên ngoài, cái gì cũng tò mò, cái gì cũng hỏi, một người có tính nhiều chuyện, hảo sảng, gặp nhau thì không cần phải nói, bắt đầu từ đại môn thì cả hai đã líu lo hơn cả chim hót rồi.
Lúc đầu, Trần U định dẫn Tiểu Cửu đi qua thành Đông chơi, Tối lại qua thành Tây, sẵn tiện cho Đại Khuân gặp hai mẹ con kia.
Chỉ là, sau khi thấy Tiên Thú Điển ‘đọc’ được thông tin của vòng tay, hắn lại chuyển muốn đi thành Bắc, vì nơi đó có hàng trăm sạp hàng buôn bán rất nhiều thứ tạp nham, nhưng cũng không ít đồ tốt mà người bán không rõ ràng.
Ngồi tựa lưng vào thành xe, hắn bắt đầu trầm ngâm.
Hiện tại, Tiên Thú Điển có hai công dụng, một là giúp hắn nhận biết ma thú, tên, cấp bậc, phẩm chất, hệ và mô tả.
Cấp bậc của ma thú được chia làm mười hai cấp: từ Cửu Cấp đến Nhất Cấp, sau Nhất Cấp là Thánh, Thần và Tiên, dưới Thánh Cấp thì mỗi cấp chia làm ba cấp nhỏ là Hạ, Trung, Thượng.
Thánh Thú và Thần Thú, hắn đã từng gặp qua, không chỉ một mà rất nhiều, chúng khủng bố đến mức dư sức khiến một phần tư Đảo Kinh Nam chìm trong biển nước với chỉ một đòn tấn công.
Riêng Tiên Thú, nó chỉ tồn tại trong truyền thuyết, là con ma thú đã cùng với Tiên Nhân giải phá thời kỳ Ám Nguyên và tạo ra Tiên Thú Điển.
Con Tiên Thú này không có tên, cũng không có hình dạng, được ghi lại trong sách sử chỉ có hai chữ ‘Tiên Thú’ mà thôi.
Về phẩm chất của ma thú thì chia làm sáu loại, ảnh hưởng rất lớn đến khả năng phát triển của chúng trong tương lai, về rất nhiều mặt và trong chiến đấu.
Phổ biến nhất là Hoàng Phẩm, tùy vào rất nhiều yếu tố của ma thú mà trong lớp Hoàng Phẩm cũng phân ra mạnh yếu khác nhau.
Như Lực Ngưu là Hoàng Phẩm, nếu so với Hỏa Hồ Ly cũng là Hoàng Phẩm thì Lực Ngưu hoàn toàn không có cửa thắng.
Ma thú Hoàng Phẩm có thể đạt đến cấp bậc Trung Thất Cấp, sau cấp bậc này thì tốc độ thăng cấp cảnh giới trở nên chậm lại, cảnh giới càng cao thì càng chậm.
Trên Hoàng Phẩm là Huyền Phẩm, ma thú Huyền Phẩm đối chiến cùng cấp bậc với ma thú Hoàng Phẩm thì có thêm khả năng áp chế đến từ địa vị.
Như ma thú Tật Phong Lang, đứng hàng cao của lớp Huyền Phẩm, nếu chiến đấu cùng cấp bậc với Hỏa Hồ Ly thì Hỏa Hồ Ly sẽ rất e sợ, dẫn đến chiến đấu không tốt và dễ dàng thất bại.
Khả năng phát triển của ma thú Huyền Phẩm cũng cao hơn Hoàng Phẩm, ổn định đến Thượng Ngũ Cấp, sau đó thì tốc độ thăng cấp chậm lại.
Trên Huyền Phẩm là Thống Lĩnh Phẩm, ma thú phẩm chất này đã có thể lãnh đạo một đội quân ma thú nho nhỏ, sở hữu được một con chính là ước mơ của tất cả Sủng Thú Sư trên Đảo Kinh Nam.
Ma thú Thống Lĩnh có linh trí, có thể tự phán đoán chiến đấu và tự học được một số Thú Kỹ cơ bản của hệ.
Ma thú Thống Lĩnh có thể đạt đến Trung Tam Cấp, về sau sẽ giảm tốc độ, nhưng ở những cấp độ đầu, chúng thăng tiến rất nhanh, và sẽ bình ổn lại khi đạt đến Thất Cấp.
Trên Thống Lĩnh là Đế Vương, một Đế Vương có thể lãnh đạo nhiều Thống Lĩnh, từ đó tạo ra đội quân ma thú hùng hậu. Thú Triều xuất hiện thường do ma thú Đế Vương dẫn đầu, hi hữu có thể có nhiều ma thú Đế Vương hơn.
Ma thú Đế Vương có thể đạt được Thượng Nhất Cấp, và sở hữu khả năng thăng tiến cực nhanh đến Lục Cấp.
Chủng ma thú này có linh trí rất cao, trưởng thành đến một mức độ nào đó là có thể giao lưu với Sủng Thú Sư của mình, cao hơn nữa là giao tiếp bình thường như người nói với người.
Đồng thời, chúng có lực áp chế tuyệt đối với ma thú Hoàng Phẩm, chỉ khi nào ma thú Hoàng Phẩm có thực lực cao hơn hai cấp thì mới có thể tạm kháng cự.
Dù ở năm châu, ma thú Đế Vương vẫn khá là khan hiếm, đồng thời khó mà bắt được khi chúng đã sống ngoài tự nhiên.
Trên Đế Vương là Linh Phẩm, dù chỉ hơn một phẩm, nhưng khoảng cách lại như trời với đất.
Không phải Linh Phẩm không Nhập Thánh, đây là câu nói, là quy tắc được lưu truyền trên cả năm châu, chưa ma thú nào có thể phá vỡ được.
Ma thú Linh Phẩm có thể hóa hình khi Nhập Thánh, trở thành nhân loại nhưng còn mang một vài đặc điểm của bản thân.
Là tạo tác được Thiên Địa ưu ái, nên từ lúc sinh ra, chúng đã được ban cho năng lực dùng linh lực của Thiên Địa, chiến đấu đồng cấp khác phẩm hầu như là tuyệt sát, có lực áp chế tuyệt đối với ma thú Hoàng Phẩm, áp chế tương đối với ba phẩm còn lại.
Ma thú Linh Phẩm hóa hình cũng có thể cùng Sủng Thú Sư của chúng ‘tạo’ thế hệ sau, những đứa trẻ sinh ra mang theo một chút đặc điểm ma thú, có thể trông ‘khác loài’ ‘dị tật’ nhưng tuyệt đối là Sủng Thú Sư hàng thật giá thật.
Theo hắn biết, bốn châu Đông, Tây, Nam, Bắc hầu như không, riêng ở Trung Châu, có rất nhiều gia tộc mà hậu đại được sinh như thế này, đều là những gia tộc đỉnh tiêm.
Trên Linh Phẩm là Thánh Phẩm, là phẩm chất ma thú đỉnh cao nhất của thế giới này.
Không phải Thánh Phẩm không Nhập Thần, đây cũng là một đầu quy tắc.
Ma thú Thánh Phẩm có thể hóa người hoàn toàn bất kể cấp độ, Nhập Thánh như nước chảy mây trôi, có thể vận dụng Thiên Địa Lực để tấn công.
Đặc biệt, ma thú Thánh Phẩm có lực áp chế tuyệt đối dưới Linh Phẩm, không màn đến cảnh giới của ma thú khác ra sao.
Kiếp trước, Trần U thấy qua không quá ba mươi con Thánh Phẩm, trong đó chỉ có vài con đã Nhập Thần, còn lại đều ở Thánh Cấp.
Tất nhiên, thế giới đã rộng lớn ắt sẽ có rất nhiều điều kỳ lạ, như ma thú không phải Linh Phẩm nhưng ăn trúng một cây Hóa Hình Thảo liền hóa hình, bị tưởng nhầm là Linh Phẩm nên bị săn đuổi.
Hoặc là, một ma thú Thánh Phẩm nhưng không Nhập Thánh được,…
…
Nói về hệ của ma thú.
Ma thú có tất cả mười sáu hệ: Nước, Lửa, Cỏ, Đất, Đá, Thép, Băng, Điện, Rồng, Ma, Thường, Giác Đấu, Độc, Bọ, Bay, Tiên.
Mỗi hệ này đều có hệ khắc và khắc hệ khác, chúng xoay vòng lẫn nhau.
Ma thú hệ Thường chiếm số lượng đông đảo nhất, tùy vào giống loài mà xem chúng có ‘ngu’ hay không?
Như Lực Ngưu là ma thú hệ Thường, không cần Sủng Thú Sư vẫn có thế khống chế nó làm việc cho mình.
Ở Thành Hải Bình thì không có, nhưng ở một vài tòa thành lớn của Đảo Kinh Nam, loại ma thú này được ‘sống chung’ với con người, được xem như một loại thú cưng đặc biệt, hoặc là người bạn trợ giúp trong cuộc sống.
Với những hệ còn lại thì tùy vào đặc điểm trời sinh của ma thú, môi trường sống mà chúng sẽ có hệ khác nhau.
Như ma thú sống trong Đại Hải ‘thường’ không có hệ Lửa, ma thú gốc hệ Điện nhưng sống ở môi trường lạnh giá thì may mắn thức tỉnh thêm hệ Băng,…
Trong mười sáu hệ, hệ Tiên là hệ đặc biệt nhất.
Ma thú hệ Tiên rất hiếm, rất huyền bí, số lượng cực kỳ ít, chỉ có hơn hai mươi loài được phát hiện và đặt tên trong suốt thời gian hơn chín ngàn năm qua.
Chúng có những năng lực, Thú Kỹ rất thần kỳ, rất ‘dị’ có thể giết đối thủ trong một đòn mà cũng có thể chẳng có sát thương, và làm được nhiều chuyện mà không ai ngờ đến được.
Thậm chí, ngay ở Trung Châu, ma thú hệ Tiên vẫn là một cái gì đó rất bí ẩn như chính cái hệ của nó, Tiên.
Du ngoạn khắp năm châu, cả cuộc đời hắn chỉ gặp qua đúng mười con ma thú hệ Tiên. Chúng cũng giống hắn, tiêu diêu tự tại, thích dạo chơi thế gian.
Một lần đắc giá nhất là hắn gặp được ma thú hệ Tiên, có thực lực Thánh Cấp ở Đông Châu.
Ma thú ấy tên Tiên Tố Điệp, tên người là Điệp Tố, hóa hình làm một bà lão sống trong căn nhà nhỏ, kế bên là một thôn trang yên tĩnh.
Lúc ấy, hắn là ‘cường giả’ Phục Linh Cảnh, tình cờ đi ngang cách thôn một đoạn rất xa, bỗng chợt có cái gì đó từ trên không rơi xuống, hắn đưa tay đón lấy theo bản năng và nhận lại một con Hỏa Minh Sư Vương còn nhỏ.
Vừa tiếp nó xong, một con Hỏa Minh Sư Vương Nhất Cấp chợt xuất hiện, nhìn hắn với đôi mắt đỏ hồng, khiến trong lòng hắn thầm hô ‘méo ổn rồi’ cố cười cười làm lành và dâng đứa con đến trước mặt nó.
Hỏa Minh Sư Vương nhận lấy đứa con, nhưng không tha tôi mà đập hắn văng tới thôn làng kia, làm xương cốt hắn nát gần hết, toàn thân đẫm máu, được thôn dân phát hiện và đưa đến chỗ Điệp Tố.
Điệp Tố sống trong làng với thân phận là một y lão, thấy hắn được đưa tới liền thở dài, sau khi mọi người lui hết ra thì bà ta phất tay một cái, thế là hắn liền khỏi hẳn, thậm chí còn khỏe hơn lúc trước, rất thần kỳ.
Bà ta biết Hỏa Minh Sư Vương hiểu lầm hắn nên thay mặt xin lỗi, giữ hắn ở thôn nghỉ ngơi vài ngày, đồng thời kể hắn nghe rất nhiều chuyện. Sau thời gian vàng đó, kiến thức về ma thú hệ Tiên của hắn còn nhiều hơn trong các Tàng Cổ Thư ở Trung Châu.
Ma thú hệ Tiên rất khó sinh hậu đại, nếu không có thì trước khi chết, chúng sẽ chọn một ma thú cùng loại như điệp với điệp, hổ với hổ, ban tặng cho nó cơ duyên có hệ Tiên.
Số lượng ma thú hệ Tiên rất ít là vì vậy.
Thú Kỹ của hệ Tiên khác những hệ còn lại, chúng không cần phải học, chỉ cần nghe thấy cái tên của Thú Kỹ thì từ nơi sâu xa, sẽ có thông tin xuất hiện rồi truyền thẳng vào đầu, giúp chúng tự học tự biết Thú Kỹ đó.
Du ngoạn trăm năm, Thú Kỹ hệ Tiên mà hắn biết, nói nhiều không nhiều, nói ít không ít, dư sức để càn quét khắp đông tây, chỉ thiếu mỗi con ma thú mà thôi.
Nghĩ đến hệ Tiên, hắn lại nhớ đến chuyện kia, trong lòng thầm thở dài.
Xong, hắn nhanh lấy lại ý chí. Kiếp trước, là nam 8.5 nên hắn đã bỏ lỡ nhiều cơ duyên, bây giờ… chắc chắn sẽ không.
Lúc này, xe hàng cũng đã đến thành Bắc, trong lòng Trần U có chút chờ mong, hưng phấn.
…
…