Chương 137. Tiểu Thú Triều bạo động 1.
Nghe tiếng gọi của Trần U, Tiểu Tiểu liền há mồm to để nuốt cho xong nửa miếng thịt, hóa lớn rồi tức tốc chạy vào trong hang. Không cần hắn chỉ đạo, nó liền đặt chân lên cơ thể Tử Hổ rồi thi triển Hồi Xuân, ngay lập tức, từ bàn chân nó tỏa ra thứ ánh sáng màu trắng, dần dần lan rộng và bao phủ toàn bộ cơ thể Tử Hổ tạo thành hình dáng con nhộng trắng.
Bịch… bịch…
Những phần da thịt thối rữa của Tử Hổ bắt đầu tróc ra, tạo nên thanh âm bịch bịch cùng hình ảnh hệt như cà chua thối rơi xuống đất. Sau khi đã bài trừ phần hoại tử, năng lượng trắng của Hồi Xuân bắt đầu ùa vào bên trong thông qua vết thương để chữa trị nội tạng.
Quan sát nội tạng dần chuyển sang màu ‘tươi sống’ thể hiện cho việc đang hồi phục và cảm nhận hơi thở của Tử Hổ đã ổn hơn kha khá, Trần U điểm lên một số huyệt để giúp giảm cảm giác đau rồi bắt đầu băng bó để ép vết thương nhỏ lại, sau đó đến lượt Tiểu Tiểu thi triển thêm Chữa Lành để cung cấp năng lượng sống giúp da thịt ‘mọc’ ra những phần mới.
Vì Tử Hổ có phẩm chất và thực lực mạnh hơn nên sức mạnh của Chữa Lành cũng ít hiệu quả hơn, dẫn tới tốc độ da thịt hồi phục là khá chậm, không nhanh đến mức độ nhìn rõ bằng mắt thường như Thanh Nhãn Lang.
Đến đây là vấn đề nguy kịch đã được giải quyết, việc chữa trị cuối cùng rất đơn giản, Tiểu Tiểu thi triển Phóng Điện rồi để Tử Hổ tự ôn dưỡng là xong, nhưng mà… lúc này bỗng xuất hiện một vấn đề mới, hắn dùng cách nào để mang con hổ to như thế này đi cùng đây? Cõng thì không được, nhét vào Túi Trữ Vật càng không được vì nó còn sống.
Giống như hiểu tâm tư của hắn, Tiểu Tiểu liền vỗ vỗ vai kèm theo nụ cười tự tin khoe cá tính, truyền ý niệm nói rằng hắn cứ yên tâm, chuyện này… nó giải quyết được.
Hắn tin tưởng nó nên liền lui về sau và quan sát. Đầu tiên là cái đuôi hệ Điện của Tiểu Tiểu sáng lên và nhá điện, sau đó nó điều khiển dòng điện bao bọc cơ thể để tích tụ rồi phóng vào Tử Hổ. Vì có hệ Điện nên Tử Hổ miễn nhiễm với luồng điện này, thậm chí nó còn cảm thấy dễ chịu, khoai khoái nữa là đằng khác, nhưng khi lôi điện được truyền qua quá nhiều thì bắt đầu có dấu hiệu phản tác dụng, kích thích Tử Hổ tỉnh bật dậy từ cơn ngất.
Tử Hổ đang trưng ra bộ mặt ngơ ngác nhìn đông ngó tây thì Tiểu Tiểu bước đến trước mặt nó, dùng cái chân phải trước đang phát sáng chạm vào trán của nó. Hành động này khiến Tử Hổ bỗng nhắm mắt, dường như đang tâm trung cảm nhận hay học hỏi cái gì đó mà Tiểu Tiểu truyền qua.
Khi Tiểu Tiểu thu chân lại, sự việc tiếp theo thú vị đến nỗi khiến hắn phải trưng ra vẻ mặt kinh ngạc. Cơ thể to lớn của Tử Hổ dần dần thu nhỏ và dừng lại khi đạt kích thước cỡ con mèo trưởng thành, dài đâu đó ba đến bốn tấc. Khí tức của nó cũng bị ẩn đi hoàn toàn nên nhìn sơ qua không khác gì loài hổ bình thường.
Thú Kỹ Hóa Nhỏ của Tiểu Tiểu, nó đã hoàn toàn nắm được. Có thể truyền dạy Thú Kỹ theo cách này? Quả thật là điều rất đáng để ngạc nhiên.
Trần U ngó qua Tiểu Tiểu, nó đã hóa nhỏ và đang gãi gãi tai nhìn hắn với cái đầu hơi ngẩng cao, thể hiện ý tứ rằng hắn hãy khen nó đi.
Hắn cười cười, bước đến xoa xoa đầu nó:
“Giỏi lắm, lát nữa nướng cho mi miếng thịt to.”
Tiểu Tiểu vẫy đuôi vui vẻ rồi tức tốc phóng ra ngoài để chụm lửa lớn, còn hắn bước đến để quấn lại dải băng quanh phần thân Tử Hổ, đặt nó trong khăn mềm một cách nhẹ nhàng rồi bọc lại và bế nó ra ngoài hang.
…
…
Đêm xuống.
Nhóm ba người đặc biệt trên Quy Điểu cũng đang nướng thịt để ăn tối. Đưa miếng thịt lên miệng rồi cắn một cái ngập họng, nam nhân thanh niên nhai nhoàm nhèm với vẻ mặt hạnh phúc vô cùng, nuốt xuống tạo nên tiếng ực rõ to rồi nói:
“Di tỷ thật giỏi, nấu món nào cũng ngon, ta thật là có phúc khi đi chung với tỷ.”
Di tỷ che miệng cười khẽ, đáp:
“Công tử quá lời rồi, người có phúc phần là tỷ mới đúng.”
Nam nhân lực lưỡng vừa nhai xong miếng thịt liền chen vào:
“Ăn ngon thì khen ăn ngon, gì mà ta có phúc hay ngươi có phúc? Hai người nói chuyện làm ta cảm thấy nhức đầu quá.”
Hai người cùng nhìn nam nhân lực lưỡng rồi lắc đầu thở dài. Cái tên này… quá thắng tính, ngon thì khen ngon, vui thì nói vui,… không có việc thì im lặng chứ chả bao giờ chịu mở mồm nói ra câu xã giao nào cả, đúng là ở trên Băng Sơn riết rồi khuyết thiếu cách giao tiếp ngoài xã hội luôn.
HỬM?
Nam nhân lực lưỡng chợt cau mày hô nhẹ rồi đứng dậy, tức tốc cầm trường đao rồi nhìn chăm chăm về hướng Nam, nói với vẻ nghiêm trọng:
“Ma thú đang cuồng loạn, có rất nhiều con đang chạy về hướng này.”
Hai người kia giật nảy mình, tức tốc rút ra và cầm chặt vũ khí của mình, đứng chụm lưng với nhau và quan sát xung quanh với tinh thần cảnh giác cao độ.
Hộc… hộc…
Tiếng thở gấp của con người xuất hiện và dần trở nên rõ ràng trong không gian yên tĩnh. Chủ của tiếng thở là nam nhân tuổi trung niên đang vắt chân lên cổ mà chạy, thấy phía trước có ánh sáng của lửa liền dồn toàn bộ sức lực để tăng tốc và kêu lớn:
“Cứu… cứu mạng… với…”
Xoẹt…
Nghe tiếng kêu cứu, ba người vẫn giữ đội hình và tức tốc chạy về hướng phát ra âm thanh, tiếc là không kịp, khi bọn họ đến nơi thì người kêu cứu đã nằm trong vũng máu với cơ thể bị chia làm hai, chết không nhắm mắt.
Nam nhân thanh niên cau mày, nhìn con Diệp Đường Lang Trung Bát Cấp đang dẫm trên xác người kia với hai lưỡi đao đẫm máu, hỏi nhỏ:
“Diệp Đường Lang không phải loài ma thú chuyên săn đêm, sao nó lại xuất hiện và giết người vào lúc này?”
Câu hỏi vang lên khiến Diệp Đường Lang lập tức nhìn qua bọn họ, hai nanh chỗ miệng xòe xòe kẹp kẹp trông rất dữ tợn. Bây giờ, nam nhân thanh niên mới để ý, đôi mắt của con thú phía trước có màu đỏ như máu, nhưng không phải kiểu màu đỏ bình thường mà là kiểu ‘dạ quang’ tức phát sáng trong đêm tối.
Khè.
Ngay sau đó, Diệp Đường Lang lao về phía ba người với dáng vẻ điên cuồng chẳng chút sợ hãi, hai lưỡi đao sáng lên thể hiện nó đang thi triển Thú Kỹ Diệp Đao.
Đối thủ tầm thấp này không cần nam nhân lực lưỡng ra tay. Nam nhân thanh niên bước lên hai bước, hai tay cầm chặt kiếm và vào thế tấn công, sau đó cơ thể hắn chợt được bọc trong linh lực, là Linh Nhân Kỹ Khải Linh Lực mà Hộ Vệ ở Thành Hải Sa từng thi triển.
Khi hắn khải linh lực cho kiếm thì Diệp Đường Lang cũng đã đến gần. Nó đưa hai lưỡi đao sang ngang, chuẩn bị cho đòn cắt ngang eo giống như đã làm với tên lúc nãy.
Vù vù… Keng…
Song đao chụm lại hình cái kéo va chạm với kiếm được khải linh lực liền nhá lên hoa lửa, nhưng sau đó… Diệp Đường Lang đã thua, song đao của nó chỉ ngăn cản thanh kiếm trong tích tắc rồi lưỡi kiếm liền cắt qua song đao như cắt qua đậu hũ, tiếp tục lao đến gần mặt nó rồi vun xuống.
Thanh kiếm không dài nên chỉ đủ chia đầu và một phần thân của Diệp Đường Lang ra làm hai, nhưng dư sức khiến nó chết đến không thể chết hơn, một đòn phân định thắng thua.
Xào… xào…
Ngay khi nó vừa chết, cánh rừng đen phía trước truyền đến những thanh âm xào xạc, sau đó là hàng trăm điểm sáng đỏ xuất hiện và lao đến chỗ ba người với tốc độ rất nhanh.
Hít.
Nhìn đám ma thú đủ loại gồm chim, bướm, sói, chó, báo, rắn,… Nam nhân thanh niên và Di tỷ cùng hít vào một hơi căng phổi. Họ không sợ những con ma thú này, cái mà họ sợ là đôi mắt không con ngươi và phát ra thứ ánh sáng màu đỏ máu của chúng, cùng với biểu cảm điên cuồng như bị bệnh dại.
Và chúng… dại thật.
Chúng không sủa không kêu mà lập tức tấn công, có con lao lên cận chiến bằng nanh và vuốt, cũng có con thi triển Thú Kỹ như Roi Mây, Phun Lửa, Hỏa Cầu,… cứ thế mà gần trăm loại công kích đổ dồn vào ba người.
Nam nhân lực lưỡng liền kéo nam nhân thanh niên ra sau lưng, sau đó cầm trường đao bằng hai tay và đặt trước mặt, đồng thời bùng lên linh lực màu xanh băng bao phủ toàn thân, truyền sang thân đao rồi cắm mạnh xuống đất.
Rắc rắc rắc…
Bức tường băng vững chãi lập tức mọc lên và lan rộng theo hình vòng cung, cản lại tất cả mọi thứ bay đến, từ công kích vật lí cho đến Thú Kỹ của đám ma thú, không một thứ nào có thể lọt qua.
Chỉ phòng thủ thì không thể giải quyết vấn đề này, nam nhân lực lưỡng tiếp tục vận linh lực khiến mắt phải và cơ thể của hắn bốc lên linh lực màu xanh xanh có hình dạng như ngọn lửa, và rồi, vùng không khí xung quanh hắn dần dần xuất hiện hàng loạt mũi băng nhọn hoắc và chĩa thẳng vào đám ma thú.
Linh Nhân Kỹ, Băng Loạn Vũ.
Những mũi băng bắt đầu được phóng đi, loạn và dày như mưa, càn quét tất cả mọi thứ mà nó bay qua, tiếng đổ gãy của rừng cây, tiếng ma thú kêu la đau đớn,… cùng vang vọng trong màn đêm vắng lặng.
Cơn mưa nào cũng có điểm dừng, mưa băng của nam nhân lực lưỡng cũng vậy. Khi Băng Loạn Vũ bị hủy, không gian đằng trước cũng dần trở nên rõ ràng, chỉ còn là cánh rừng nát với đầy xác ma thú và mùi máu tanh nồng. Sức hủy diệt của cường giả Ngũ Cấp thật… khủng khiếp.
Nam nhân thanh niên suy ngẫm một lúc rồi nhìn hai đồng bạn, nói với vẻ mặt nghiêm trọng:
“Chuyện này chắc chắn do Cổ Cảnh gây ra, mùi máu tươi sẽ thu hút một đám ma thú điên cuồng khác kéo đến nơi này, chúng ta nhanh chóng di chuyển, kiếm một nơi cao để dễ thủ và quan sát, từ từ tìm hiểu chuyện này sau.”
Cả ba nhanh chóng thu dọn hành trang, tức tốc di chuyển trong đêm tối.
…
…
Ở nơi khác.
“Đại Hoàng Tử, Đại Hoàng Tử đâu rồi?”
“Đại Hoàng Tử… cứu mạng… cứu mạng… cứu ta…”
“Đại Hoàng Tử… sao người thấy chết lại không cứu? Người… có xứng đáng làm Hoàng Tử của Thiên Lam không? Chúng ta… đều là con dân của người.”
“Đại Hoàng Tử… Đại Hoàng Tử…”
“…”
Những tiếng kêu van xin, ai oán vang vọng trong cánh rừng buổi đêm càng khiến bầu không khí thêm phần lạnh lẽo. Như các đội ngũ khác trong sơn mạch, đám người theo sau đuôi Hoàng Thiên Toàn Khang cũng bị ma thú tập kích với tình hình chẳng khả quan chút nào. Ma thú vừa đông vừa mạnh, lại điên dại không sợ chết, còn bọn họ thì chẳng có mấy người mạnh, thực lực cao nhất chỉ là Linh Cương sơ kỳ, sao có thể chống lại đám ma thú cơ chứ?
Vậy nên, từng người từng người bắt đầu ngã xuống, ma thú giết đỏ cả mắt thì bọn họ cũng như vậy. Thấy tình hình càng lúc càng tệ, bọn họ kêu la cầu xin Hoàng Thiên Toàn Khang cứu mạng, nhưng không nhận được hồi âm thì bắt đầu chuyển sang nguyền rủa, chửi mắng thậm tệ mà không biết rằng đội ngũ của hắn đang quan sát bọn họ từ trong bóng tối.
Hoàng Thiên Việt Vũ nhìn cuộc tàn sát, lắng nghe lời mắng chửi với thái độ dửng dưng rồi nhìn qua Giáp Lai Khương, hỏi với giọng hờ hững:
“Còn bao nhiêu người?”
Giáp Lai Khương cung kính đáp:
“Bẩm Đại Hoàng Tử, còn tầm hơn ba mươi người.”
Hắn cau mày nhẹ:
“Đúng là lũ phế vật, ăn thì nhanh mà gặp chuyện thì chẳng chống đỡ nổi một chút, khi nào còn dưới hai mươi người thì mới ra tay. Kẻ có thực lực cao mà bị thương thì giữ lại, còn những kẻ bị thương khác… chúng bị ma thú tập kích.”
Ba người có tuổi gật đầu, đồng thanh đáp:
“Vâng, Đại Hoàng Tử.”
Hoàng Thiên Việt Vũ được Tinh Ngân Binh hộ tống về khu vực lều trại. Cách đây vài phút, vùng đất trước lều vẫn là rừng cây xanh tốt, cao lớn, còn hiện tại, thứ sót lại chỉ là phần gốc cách mặt đất tầm vài tấc, tất cả đều được san phẳng kể cả đám ma thú điên loạn lẫn thân cây, mức hủy diệt còn sạch sẽ và lớn hơn nam nhân lực lưỡng vài phần.
…
…