Chương 136. Hổ gầy.
Chiều hôm sau.
Trong tầm mắt ở trạng thái bình thường của Trần U, cột sáng kia đã to như cột đình, có vẻ tầm hai ba ngày nữa hắn sẽ đến Cổ Cảnh.
Chíp chíp…
Tiểu Tiểu vẫn đang luồng lách giữa những thân cây, nhảy đá, băng suối, băng đèo thì Truy Thư Yến được giao nhiệm vụ quan sát từ trên không bỗng xà xuống và kêu kêu như đang nói điều gì đó quan trọng.
Tiểu Tiểu liền truyền ý niệm phiên dịch cho hắn, nói rằng Truy Thư Yến thấy ở xa xa có phiến rừng đổ nát rất kỳ lạ nên mới thông báo.
“Dẫn đường đi.”
Hắn nói vọng lên trên rồi để cho Tiểu Tiểu chạy theo Truy Thư Yến, còn bản thân thì sắp xếp lại vài thứ trong đầu và chuẩn bị tinh thần. Khi sự kiện Cổ Cảnh diễn ra, tất cả những thứ kỳ lạ đều phải được đặt sự quan tâm hàng đầu, đây là kinh nghiệm hắn đúc kết từ nhiều lần ăn hành bởi Cổ Cảnh ở kiếp trước.
Tầm năm phút sau, một người hai thú đã đến nơi. Đúng như Truy Thư Yến nói, phiến rừng này đổ nát một cách kỳ lạ, phần gốc cây còn lại có chiều cao thấp, độ xéo bằng hoàn toàn không giống nhau, thậm chí có vài gốc cháy đen cùng vài khu vực nhỏ bị hủ hóa.
Trần U nhảy xuống lưng Tiểu Tiểu, quan sát rồi sờ lên những vết cắt, chúng rất ngọt, bị chặt đứt trong một đòn nhưng mặt cắt lại không quá mịn, chứng tỏ không phải do vũ khí mà do chiêu thức linh lực sắc bén cắt qua.
Hắn nhảy lên ngọn cây cao nhất ở ngoài rìa để thu toàn bộ phiến rừng này vào tầm mắt, quan sát thật kỹ lưỡng, nhắm mắt tính toán, hình dung, tưởng tượng,… rồi nhìn về hướng bên phải với vị trí cách mặt đất tầm trăm thước.
Theo góc độ của các lát cắt, khả năng cao đòn tấn công được phát động từ vị trí này, nhưng vị trí này lại không có điểm đặt chân, tức là gì? Tức là đòn tấn công do ma thú phi hành thi triển.
Ma thú phi hành có Thú Kỹ Phong Nhận, phù hợp với tình trạng của mặt cắt, với quy mô công kích rộng cỡ này kèm theo hệ Độc hủ hóa thì khả năng cao là do con kền kền kia gây ra, nhưng… nó tấn công thứ gì mới được? Thứ gì xứng đáng để ma thú Lãnh Chúa như nó ra tay chứ?
Hắn bắt đầu đi dạo toàn bộ khu vực để tìm thêm thông tin, tiếc là mấy ngày trước có mưa lớn khiến mặt đất bị phủ lên lớp bùn nhao nhão nên chẳng tìm thấy dấu vết nào cả. Nhìn Hoàng Hôn cũng sắp hạ xuống chân trời, hắn thở dài và dừng việc tìm, thay vào đó nên kiếm một chỗ để nghỉ ngơi thôi.
…
Uiii.
Đang cưỡi Tiểu Tiểu lao nhanh trong rừng rậm, Trần U chợt hô lên bởi hắn xém té ngã vì nó bỗng dưng chuyển hướng sang trái mà không báo trước. Hắn xoay đầu nhìn theo hướng cũ và thi triển Dạ Nhãn để nhìn rõ hơn, rõ ràng hướng đó không có người cũng chẳng có công kích, sao Tiểu Tiểu lại đổi hướng cơ chứ?
Hắn nhìn nó, hỏi:
“Có chuyện gì sao Tiểu Tiểu?”
Nó liền truyền ý niệm trả lời rằng, nó bỗng cảm nhận khí tức hơi hơi quen thuộc, dường như đã từng gặp hay tiếp xúc qua ở phía bên này nên mới đổi hướng để giải quyết sự tò mò.
Chạy thêm một lúc, đập vào mắt một người hai thú là một sơn động nhỏ với bãi cỏ non xanh mát và tươi tốt ở bên ngoài. Lúc này, Tiểu Tiểu đã cảm nhận khí tức kia một cách cực kỳ rõ ràng, thật sự khá quen thuộc và… cực kỳ yếu ớt.
Trần U quan sát một vòng rồi bỗng cau mày, những hang động tự nhiên như thế này thường có ma thú sinh sống, nhưng hiện tại, hắn không thấy bóng dáng của con nào bước ra để hành lễ với Tiểu Tiểu, chứng tỏ hang động đã bị thứ gì đó chiếm lĩnh và thứ này… đã từng chạm mặt bọn hắn.
Hắn cầm Huyết Côn, dặn Truy Thư Yến lượn lờ trên không trung để cảnh giới rồi cùng Tiểu Tiểu bước đến hang động với tốc độ chậm rãi. Khi tiến gần hang, cả hai bắt đầu ngửi thấy mùi thôi thối nhè nhẹ, dường như thứ trong hang đang bắt đầu thối rữa.
Xuất ra Minh Châu, hắn dùng linh lực bao lấy để chế ngự nó đi trước, từ từ xua tan không gian u tối trong hang, và rồi, cả hắn và Tiểu Tiểu cùng tỏ vẻ kinh ngạc, nhìn nhau rồi cau mày nheo mắt nhìn chằm chằm vào nơi đó.
Gần cuối hang động có một con Tử Lôi Hắc Văn Hổ đang nằm, đúng vậy, chính là con hổ béo mà hai người đã chạm mặt khi cứu chữa cho An Phu, chỉ là hiện tại… hổ béo núng nính dễ thương đã hóa thành hổ gầy trơ cả xương, với phần thân có vết thương rất lớn kéo dài từ chân trái trước đến tận bắp đùi trái sau.
Vết thương không chỉ lớn mà còn nặng và rợn người, da thịt kéo rút lộ ra những cây xương sườn trắng tinh, chỗ xương bị cắt lộ rõ nội tạng tổn thương nặng, vùng da thịt chỗ bắp đùi sau đã chuyển sang màu sẫm của trạng thái hoại tử và tỏa ra mùi thôi thối.
Thì ra, thứ mà con kền kền đó tấn công chính là con hổ gầy này, nghĩ cũng đúng, Phong Hải Sơn Mạch chỉ cần ba Lãnh Chúa, không cần con thứ tư xen vào kiếm cơm và chia tách lãnh địa, chưa kễ nếu để cho Tử Lôi Hắc Văn Hổ phát triển trở thành Lãnh Chúa, ngang bằng cấp độ với con kền kền thì nó chỉ biết khóc.
Ma thú hệ Điện vốn là khắc tinh của hệ Thép, mà hai trong ba Lãnh Chúa của sơn mạch đã có hệ này rồi, thêm Thú Kỹ hệ Điện chuyên đánh diện rộng khiến khả năng bay lượn của con kền kền giảm đi ưu thế, vậy nên khi bắt gặp hổ béo, ắt nó sẽ chẳng chần chừ mà liền ra tay diệt trừ.
Vậy nên, hổ béo còn thoi thóp trong cái hang này không phải vì kền kền kiêu ngạo, xem thường đối thủ, cũng không phải nhờ vào may mắn mà là vì kền kền muốn tra tấn nó, muốn ‘kẻ thù khắc hệ’ này chết đi trong nỗi đau chậm rãi, chứng kiến từng bộ phận cơ thể dần dần hoại tử mà chẳng thế làm được gì.
Tại sao Trần U lại biết ư? Đơn giản thôi, nhìn vùng da thịt hoại tử ở bắp đùi là biết ngay á mà. Theo những gì hắn quan sát, vết thương lớn của hổ béo là do dính Phong Nhận, và hầu như tất cả thương thế do Thú Kỹ này tạo ra đều ‘lành tính’ khó mà hoại tử được, nên ắt là con kền kền kia bồi thêm chút độc vào vết thương rồi.
Tên: Tử Lôi Hắc Văn Hổ
Tình trạng: Bị thương nguy kịch.
– Phương pháp chữa trị: Lôi Điện Kích Thích: Phong khóa sinh lực của Tử Lôi Hắc Văn Hổ rồi xử lý vết thương, tìm cách giúp nó qua cơn nguy kịch sau đó nạp điện cho nó. Tử Lôi Hắc Văn Hổ là ma thú hệ Điện, điện sẽ kích thích sức sống giúp nó tự chữa lành.
Lông mày Trần U hơi hơi nhiu nhíu rồi giãn ra, thầm nghĩ cũng đúng cũng đúng, Tiên Thú Điển chỉ ghi lại những vấn đề liên quan đến ma thú chứ có phải Tiên Y Điển đâu mà biết cách làm sao để chữa cho ma thú qua cơn nguy kịch cơ chứ? Có phương pháp chữa trị đã là tốt lắm rồi.
Hắn cùng Tiểu Tiểu bước đến gần Tử Hổ. Như cảm nhận có thứ lại gần, nó liền mở đôi mắt một cách nặng nhọc mà nhìn cả hai, vẫn còn sức để hé răng ra chuẩn bị gầm gừ thì…
GỪ.
Tiểu Tiểu đã chiếm tiên cơ bằng tiếng gừ mạnh kèm theo uy áp, làm Tử Hổ e ngại, sợ hãi đến mức móm cả mồm, lập tức tỏ vẻ câm nín nhìn như chú mèo con ngoan ngoãn.
Hắn lại gần, nhìn thẳng vào mắt và vỗ vỗ đầu nó, cười nói:
“Nè hổ béo, à không, hổ gầy, thấy ngươi tội nghiệp, lại là chỗ quen biết nên ta cho ngươi một cơ hội. Ta sẽ cứu người và sau này sẽ thăng phẩm cho ngươi lên Đế Vương. Đổi lại, khi ngươi thăng phẩm thì phải chấp nhận ký kết Sinh Tử Khế với nữ nhân của ta.”
“Nếu ngươi đồng ý thì gật đầu, ta tin lời hứa của loài hổ, chúa tể sơn lâm của bọn ngươi. Còn nếu không đồng ý, ta vẫn sẽ làm việc tốt, chờ ngươi chết hẳn rồi mới lột da, rút gân, lấy xương của ngươi, có thì lấy luôn cả Ma Hạch, còn nội tạng… ta sẽ chôn xuống đất, đảm bảo không để ma thú khác ăn ngươi đâu, hẹ hẹ.”
“Thế nào? Cho ngươi chọn đó.”
Hắn nở nụ cười đầy ‘thân thiện’ với Tử Hổ trong lúc chờ đợi nó trả lời, chỉ là, sau một lúc thì nó bỗng lấy hơi thở hừ. Nó là ma thú Thống Lĩnh, thà chết chứ không chịu làm sủng thú cho người khác.
Không cần Tiểu Tiểu phiên dịch hắn cũng biết là con hổ gầy này không đồng ý, thế là như hứa hẹn, hắn không làm gì nó mà cùng Tiểu Tiểu bước ra ngoài.
Tử Hổ thấy cả hai đã khuất bóng trước của động thì thở phì phò vài tiếng, nhắm mắt chờ đợi cái chết đang đến, nhưng rồi, nó chợt ngửi thấy mùi gì đó rất thơm thoảng thoảng trong không khí, thơm đến nỗi ma thú ăn thịt sống như nó cũng cảm thấy thèm thèm, bắt đầu tiết ra nước dãi.
Trước cửa động, Trần U đang quay cái đùi trâu cỡ lớn, mỡ nhiễu từng giọt từng giọt xuống đống lửa tạo nên thanh âm xèo xèo cùng mùi thơm đặc trưng. Thỉnh thoảng, hắn còn phết lên nước sốt chứa hương liệu ‘đặc biệt’ và các loại gia vị để mùi thơm này càng trở nên hấp dẫn, đến mức khiến con hồ ly sành ăn như Tiểu Tiểu ngồi trực chờ bên cạnh với hai dàng nước dãi chảy ròng như thác đổ.
Truy Thư Yến là loài không ăn thịt trâu nên chẳng ham, nó có mặt ở đây là vì nhiệm vụ vỗ cánh đập mùi thơm vào hang động theo phân phó của hắn mà thôi.
Huýt huýt…
Trần U vừa nướng vừa huýt sáo theo giai điệu, đôi lúc nở nụ cười đầy tàn ác mà nhìn vào hang động, thầm nghĩ hổ béo à hổ béo, lần đầu gặp mặt là biết ngươi ham ăn, để xem… ngươi có chịu được mùi thơm này không?
Trong hang, Tử Hổ cảm thấy, nếu nó có thể chảy nước miếng như bình thường thì có lẽ bây giờ hang động đã chuyển thành hang nước rồi, mùi thơm đó thật quá hấp dẫn, và cũng vì điều này nên nó phải nhắm mắt nín thở, cố gắng không ngửi không nghĩ về mùi thơm đó nữa.
Tên đó thật tàn ác, làm như vậy khác nào là đang tra tấn nó cơ chứ? Không nên theo hắn ta, không nên theo hắn ta,…
Nhưng… mùi đó thật thơm quá…
Một lúc sau, Tử Hổ bỗng cảm thấy mùi thơm kia trở nên nồng nặc, còn có thứ gì đang tỏa ra hơi nóng trước trước mũi của nó, thế là, nó lại nặng nề mở mắt và lập tức tỏ vẻ giật mình, bởi Trần U đang ngồi trước mặt, nở nụ cười ‘thân thiện’ và đặt cái đùi nướng trước mũi của nó.
Hắn cười nói:
“Hổ gầy à, thấy ta tốt không? Biết ngươi sắp chết nên nướng đùi trâu cho ngươi ăn, để ngươi không bị chết đói, oa, đùi trâu… thật là thơm nha.”
Nói rồi hắn cắn một phát ngập răng, nước thịt và mỡ cùng nhau chảy qua khóe miệng của hắn rồi nhiễu xuống mặt đất, sau đó nhai nhồm nhoàm một cách ngon lành.
Tử Hổ nhắm mắt, coi như không thấy không nghe không ngửi được gì hết, và rồi, giọng nói ma mị của Trần U vang vảng bên tai và dần dần thấm vào tâm trí của nó.
“Hổ gầy à, tại sao ngươi lại không đồng ý chứ? Chỉ cần đồng ý thì ngươi có thể sống rồi, có thể tiếp tục tận hưởng việc ăn uống. Nữ nhân đó của ta là người rất biết chăm sóc quan tâm, đi theo nàng, ngươi sẽ béo tốt hơn ban đầu nhiều. Ngươi cũng được thăng phẩm lên Đế Vương, phẩm chất mà kẻ đánh ngươi chỉ có thể mong ước.”
“Ngươi cũng sẽ được du ngoạn, đi đây đi đó, thưởng thức nhiều món ăn ngon và cảnh đẹp chứ không phải chỉ ru rú ở cái sơn mạch này. Ngươi nghĩ đi? Chỉ đánh đổi một chút tự do và tự tôn là ngươi sẽ có được những thứ đó rồi, quá quá lời mà?”
“Còn không đồng ý, mặc dù vẫn giữ lại được lòng tự tôn của ngươi, nhưng… sau đó thì sao ta? Cơ thể ngươi sẽ trở thành tài nguyên, ngươi sẽ chết trẻ, ngươi chưa được ăn no, ngươi chưa được thăm thú cảnh sắc, cũng chưa trả được thù? Ài… Cuộc đời dài mà, sao lại lựa chọn ngu ngốc như vậy chứ?”
Tâm trí cửa Tử Hổ bắt đầu chìm đắm trong những câu nói dẫn dắt của hắn. Đúng vậy, sự lựa chọn của nó không hề khôn ngoan, tự tôn của ma thú Thống Lĩnh là cái chó gì? Có thể giúp nó sống? Giúp nó ăn ngon không?
Đúng vậy, lời của tên này rất có lý, mặc dù hắn ta tàn ác nhưng nó đi theo nữ nhân của hắn ta chứ đâu có đi theo hắn ta? Sao phải lo nghĩ làm gì?
Im lặng để hổ gầy suy nghĩ, trong lúc đó, hắn thỉnh thoảng quơ qua quơ lại cái đùi trâu nướng trước mũi nó để ‘nhắc nhở’ và rồi, Tử Hổ mở mắt nặng nhọc lần thứ ba, dùng hết sức để lè lưỡi ra liếm cái đùi đó, thầm nghĩ thật ngon… nha.
Sau đó… nó liền ngất liệm.
Trần U nở nụ cười chiến thắng, quay đầu nói vọng ra hang:
“Tiểu Tiểu, vào việc thôi.”
…
…