Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
tranh-ra-cai-kia-phuong-ngao-thien-la-cua-ta

Tránh Ra, Cái Kia Phượng Ngạo Thiên Là Của Ta

Tháng 2 1, 2026
Chương 16 đi biển bắt hải sản nam nữ Chương 15 mới vào Quan Hải Nhai
vi-tot-dep-hogwarts-dang-len-hac-ma-vuong.jpg

Vì Tốt Đẹp Hogwarts Dâng Lên Hắc Ma Vương

Tháng 2 4, 2025
Chương 305. Hoàn thành Chương 304. Niffler vấn đề khó
ta-la-dao-huyen-dai-thien-ton.jpg

Ta Là Đạo Huyền Đại Thiên Tôn

Tháng 1 31, 2026
Chương 176: chín mươi tôn Kim Tiên, ngại gì! Chương 175: ha ha? Khang Hi?! Trấn áp!
00a823cf3b5b23a1106b4b47d5745572

Hokage: Từ Chiến Quốc Thời Đại Bắt Đầu Xưng Hùng

Tháng 1 15, 2025
Chương 315. Vĩnh hằng chi chủ Chương 314. Lần thứ hai thần hỏa, điều khiển dòng sông thời gian
loan-the-vo-dao-tu-nhin-len-nha-ben-ty-ty-bat-dau.jpg

Loạn Thế Võ Đạo: Từ Nhìn Lén Nhà Bên Tỷ Tỷ Bắt Đầu

Tháng 1 18, 2025
Chương 553. Uyển nhi trở về! Đại kết cục! Chương 552. Tranh đoạt Vấn Đỉnh Quả!
mo-phong-mot-ngan-lan-ta-co-chay-tron-tro-choi-toc-thong-phap.jpg

Mô Phỏng Một Ngàn Lần, Ta Có Chạy Trốn Trò Chơi Tốc Thông Pháp

Tháng 2 7, 2025
Chương 512. Lợi ích bên ngoài Chương 511. Ngươi yêu thích
ta-la-lao-am-buc-tat-ca-moi-nguoi-deu-nghi-chem-ta.jpg

Ta Là Lão Âm Bức, Tất Cả Mọi Người Đều Nghĩ Chém Ta

Tháng 1 24, 2025
Chương 476. Đại kết cục, thành vì Chân Thần Chương 475. Kinh khủng thần cấp thiên phú: Thành thần thể chất
uyen-thien-tich-dao.jpg

Uyên Thiên Tịch Đạo

Tháng 2 1, 2026
Chương 166: Viêm Dương linh thạch Chương 165: Trong động có bảo
  1. Sủng Thú Sư
  2. Chương 138.Tiểu Thú Triều bạo động 2.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 138. Tiểu Thú Triều bạo động 2.

Bên phía đám Khủng Ma Nhân.

Như thường ngày, đêm tối là thời điểm bọn chúng thưởng thức các tiết mục tiểu khiển, chỉ là hôm nay có chút khác biệt, chúng săn được hai đoàn đội và trong đó có một nữ nhân rất rất xinh đẹp, còn phù hợp với tiêu chuẩn của một tên Khủng Ma Nhân Lục Cấp, khiến kẻ đó vô cùng có hứng nên phần tiêu khiển được chuyển sang giai đoạn cuối cùng, leo núi.

Tên Khủng Ma Nhân này có phần thân dưới là của Sa Cương Mã nên rất khó để nổi ‘hứng’ nay gặp được nữ nhân có thể kích thích sự hưng phấn nên khó mà kiềm lòng được, thân trên con người vui vẻ cụng ly cạn chén với đồng bọn, còn thân ngựa dưới thì dồn sức mà thúc một cách liên tục để giúp bản thân nhanh chóng leo lên đỉnh núi.

Sức ngựa, mà còn là của ma thú là điều mà con người khó thể chịu đựng nổi. Đôi mắt của nữ nhân xinh đẹp kia trợ trắng, nước mắt nước mũi nước mồm chảy ra tèm lem, điều này khiến vài tên Khủng Ma Nhân khác cảm thấy đáng tiếc bởi chúng biết con hàng xinh đẹp hiếm có này khó mà sống qua đêm nay, không thể thưởng thức trọn vẹn được nữa.

HỬM?

Đang chìm đắm trong cuộc vui, tất cả Khủng Ma Đồng bỗng đồng loạt nhìn về hướng Nam. Như đã đề cập, từ góc độ nào đó, bọn chúng là ma thú nên cũng có năng lực cảm ứng đồng loại, và hiện tại đang có một đám chạy đến nơi này với số lượng tầm hơn hai trăm, vài con có cấp bậc ‘tạm được’.

Chém giết lúc nào cũng vui hơn tiết dục, bọn chúng lập tức lui quân khỏi món hàng tiêu khiển, quăng những người đó qua một bên chẳng chút thương tiếc rồi xếp thành hàng ngang, liếm vũ khí, liếm môi, cười ha hả,… trưng ra dáng vẻ hưng phấn để chào đón ‘đồng loại’ sắp đến.

Chỉ có ba tên Khủng Ma Nhân tỏ vẻ không quan tâm đến chuyện chém giết, là hai kẻ Ngũ Cấp và cái tên Sa Cương Mã vẫn đang tiếp tục cuộc vui leo núi, khó khăn lắm mới nổi hứng nên hắn ta muốn xả cho tận hứng rồi mới chịu dừng.

Rầm rầm rầm…

Đám ma thú nhanh chóng kéo đến. Nếu tâm trí còn bình thường, khi thấy đám Khủng Ma Nhân đang dàn hàng liếm môi nhìn chằm chằm, ắt chúng đã quay đầu bỏ chạy ngay lập tức, nhưng vì đang trong trạng thái cuồng loạn, liếm hay không liếm, nhìn hay không nhìn, chúng cũng mặc xác đám Khủng Ma Nhân, dám xuất hiện trong tầm mắt của chúng…

CHẾT.

Hai bên nhìn nhau trong khoảng khắc ngắn ngủi rồi liền lao vào nhau, một bên cuồng loạn với đôi mắt đỏ máu, một bên cười ha hả cũng điên không kém.

Vù vù…

Tên Khủng Ma Nhân thân rết duỗi thẳng phần thân ma thú, chống hai tay trên mặt đất làm trụ rồi bắt đầu xoay. Trong lúc xoay, những cái chân rết vươn thẳng sang hai bên, sáng lên màu xám của kim loại rồi trở nên sắc bén như dao, thế nên thân rết xoay đến nơi nào mà ma thú nơi đó không nhanh nhẹn né tránh thì đều bị chém đứt, hoặc là tay chân, hoặc là đầu, hoặc là thân thể,…

Phụt phụt…

Tên Khủng Ma Nhân thân nhện phồng má phun ra những tấm tơ lưới bám vào các thân cây, mượn cây làm trụ để tạo ra dãy hàng rào kết dính. Đám ma thú đang trong trạng thái cuồng loạn nên cứ thế mà đâm đầu vào và dính chặt như cá mắc lưới, cựa quậy, cào cấu cỡ nào cũng không thoát ra được.

Gào… gào…

Nhìn đám ma thú mắc lưới gào thét, Khủng Ma Nhân thân nhện cười ha hả rồi lập tức dùng chân nhện để truyền độc vào các tấm lưới, khiến chúng chuyển màu từ trắng sang đen tím và đầu độc con mồi, khiến đám ma thú gào thét càng lớn.

Bất thình lình, con Diệm Vĩ Lang ở đằng trước thi triển Hỏa Cầu đốt đi các tấm lưới. Không còn thứ ngán chân kết hợp với cơn đau do độc khiến đám ma thú càng trở nên điên cuồng, tràn đến tên Khủng Ma Nhân thân nhện như lũ quét, khiến hắn ta sợ hãi nhanh chóng phóng tơ từ đuôi để treo mình lên cây mà tránh né.

Qua cơn nguy hiểm, hắn ta nhìn chăm chăm vào Diệm Vĩ Lang với ánh mắt tức giận, sau đó mở miệng ra phun ra sợi tơ độc to cỡ ngón tay nhắm thẳng vào nó. Dù tâm trí không dùng được nhưng bản năng vẫn còn ở đó, đối diện với nguy hiểm, Diệm Vĩ Lang liền chùn gối nhảy lui để né tránh, gầm gừ nhìn đối thủ rồi tru lên. Ngay lập tức, một bộ phận ma thú chuyển hưởng, nhắm thẳng đế cái cây mà tên kia đang treo thân.

“Ha ha ha, giết giết giết giết…”

Tên Khủng Ma Nhân bò cạp ỷ phần thân người của hắn ta được bọc giáp dày mà xông vào đàn ma thú như chốn không người, dùng hai cánh tay đã được thay bằng cặp càng của bò cạp để cắt kẹp rồi dùng đuôi nhọn đâm như máy khâu, đâm chết con này liền chuyển sang con khác, vừa đánh vừa cười ha hả như đang làm việc gì đó rất vui vẻ.

Vù…

Khủng Ma Nhân rắn bùng lên linh lực bao phủ toàn bộ cơ thể, sau đó hắn ta đưa hai tay về phía trước và ‘chưởng’ ra cơn lốc cát nhỏ, nơi nào cơn lốc lướt qua là cây cối, ma thú dưới Thất Cấp bị những hạt cát ‘cắt’ đến nát bấy, còn những con ma thú mạnh hơn thì bị cuốn vào và hất bay.

Nhìn sang bên kia, cuộc chiến của tên Khủng Ma Nhân Lục Cấp với phần lưng gắn tám cái chân nhện tương đối nhàn nhã. Mỗi chân nhện đều được tranh bị một món vũ khí, hai tay của hắn ta thì cầm hai cái khiên, tất cả đều được cấu thành từ linh lực. Khiên thì đỡ các Thú Kỹ hay ma thú lao đến, vũ khí trên tám chân thì chém loạn bừa bãi, con ma thú nào dám lao vào là con đấy chết.

Tên Khủng Ma Nhân Lục Cấp khác có phần thân dưới và hai cánh tay được thay bằng thân thể và cánh của ma thú đại bàng, bay trên không trung để giải quyết những con ma thú phi hành. Vì những con ma thú này không có thực lực mạnh nên hắn ta là kẻ nhàn nhã nhất, chớp mắt đã xử lý xong rồi đậu trên ngọn cây để hóng hớt, cười trêu chọc mấy tên Khủng Ma Nhân yếu kém.

Nhìn đồng bọn chém giết vui vẻ và máu tanh như vậy, tên Khủng Ma Nhân thân ngựa dần dần chuyển hứng thú sang chuyện này, thế là hắn ta tăng tốc độ leo núi đến hết cỡ với hơi thở trở nên nặng nề, cuối cùng là tiếng hự kèm theo tiếng thở đầy sảng khoái. Sau đó, hắn ta ngửa mặt lên trời mà hú dài, ngưng linh lực thành đại phủ rồi lao vào đàn ma thú mà chém giết.

Mặc dù hắn ta tận hứng sớm nhưng kết cuộc của nữ nhân xinh đẹp kia vẫn không khác là bao. Đôi mắt nàng ta trợn ngược, đã không còn hơi thở và nhịp tim, máu thịt be bét hòa cùng chất nâu sẫm tạo nên hình ảnh rất bầy nhầy, chết trong nỗi đau xác thịt lẫn cả tâm hồn.

Vù.

Một trong hai tên Khủng Ma Nhân Ngũ Cấp vung tay chưởng ra luồng khí kình, thổi nàng ta cùng mọi thứ bay đi thật xa để khỏi làm hắn ta cảm thấy chướng mắt.

…

Mặc dù không có Ngũ Cấp nhập trận nhưng cuộc chiến vẫn kết thúc khá nhanh với kết quả là ma thú bị tàn sát vô cùng sạch sẽ.

Trên mặt đám Khủng Ma Nhân viết rõ hai từ ‘sảng khoái’ mặc dù cùng là tàn sát nhưng bọn chúng cảm thấy cuộc tàn sát này thú vị hơn khi chém giết mấy nhóm người kia, bởi mấy kẻ đó biết sợ còn đám ma thú này thì không, rất ‘thỏa mãn’ cơn điên của chúng.

Riêng tên Khủng Ma Nhân thân nhện lại có vẻ mặt không mấy vui vẻ, trên cánh tay hắn ta có vết thương khá sâu, là do con Diệm Vĩ Lang dồn sức cắn lấy lại vốn trước khi chết. Tuy hắn ta vẫn thắng nhưng so với những kẻ không có vết thương nào trên người thì chuyện này thật sự là sự ô nhục, bằng chứng là ánh mắt của những tên kia tỏ rõ sự khinh thường, nhưng vì đang là một ‘đội’ nên không thể gây xích mích, không thì…

Đám Khủng Ma Nhân tụ tập trước hai kẻ Ngũ Cấp kia. Cả hai quan sát một lượt rồi dừng lại tại tên Khủng Ma Nhân nhện với đôi mày cau nhẹ, trong lòng định mắng phế vật nhưng liền ém xuống, bởi vì tên này có năng lực phun nhả tơ, đôi lúc có thể phát huy tác dụng không ngờ trong Cổ Cảnh.

Giãn lông mày về trạng thái bình thản, một trong hai kẻ đó lên tiếng:

“Khả năng cao là tình trạng của đám ma thú do Cổ Cảnh gây ra. Sớm không sớm, muộn không muộn, lại ngay vào thời điểm này, chắc là đã có thứ gì được kích hoạt, từ bây giờ không được chậm trễ nữa, bắt đầu từ ngày mai phải tăng tốc độ, không được dừng nghỉ.”

“Vâng.”

Đám Khủng Ma Nhân đồng thanh đáp, ý của vị này rất rõ ràng, bọn chúng chỉ nghỉ ngơi vào tối nay nữa thôi, từ ngày mai, tiết mục tiêu khiển gì đó bị dẹp bỏ, những thứ làm chậm tốc độ di chuyển cũng vậy.

Bọn chúng nở nụ cười tà ác và nhìn nhìn chăm chăm vào các nữ nhân. Bọn chúng vừa chiến thắng và chém giết thật đã, cơ thể còn lâng lâng hưng phấn nên cần thứ gì đó để ‘ăn mừng’ còn tên Khủng Ma Nhân nhện cũng cần thứ để phát tiết cảm xúc.

…

…

Bên phía Phần Tôn Lục.

Đội nhóm của hắn ta cũng bị ma thú tập kích, nhưng đội hình ma thú bên này quả thật quá ‘đè người’: Hắc Dạ Khuyển Hạ Lục Cấp, Sâm Cự Mãng Thượng Lục Cấp, Huyết Cốt Chu Thượng Lục Cấp đầu đàn cùng đàn con của nó, còn thêm Lâm Bạo Hùng Hạ Lục Cấp.

Bốn con ma thú Lục Cấp, đó là còn chưa kể bầy ma thú với số lượng hơn trăm con, thành ra đội ngũ của Phần Tôn Lục hoàn toàn không có khả năng chống cự.

Hắc Dạ Khuyển thi triển Ma Ảnh rồi dùng Ám Trảo đi gặt đầu từng người một như thần chết. Sâm Cự Mãng thích dùng Roi Mây cuốn lấy chân người, đưa cao lên trên rồi há miệng nuốt. Lâm Bạo Hùng thì nhảy vào giữa đội ngũ, dùng Diệp Dao càng quét như máy xay thịt. Huyết Cốt Chu cùng bầy đàn thì phun tơ bao quanh tạo thành cái lồng không cho ai thoát.

Phần Tôn Lục nhìn cuộc tàn sát này với ánh mắt ngơ ngác. Hắn ta đang kể chuyện, đang thuật lại chiến tích của bản thân, đang đón nhận những ánh mắt ngưỡng mộ thì đám ma thú ùa đến như lũ quét rồi giết chóc một cách điên cuồng, không báo trước, không lý do, không gì cả.

Bạch.

Một lão già chợt vỗ vai, lắc lắc hắn ta và gào thét bên tai:

“Thiếu Chủ, tỉnh lại, tỉnh lại, nhanh chạy, còn chần chừ nữa thì chỉ có thể chôn xác ở đây.”

Hắn ta lập tức tỉnh hồn, vỗ vỗ mặt cho đầu óc càng thêm tỉnh táo rồi quan sát xung quanh, sau đó con ngươi co rụt khi thấy Huyết Cốt Chu sắp dệt xong lồng giam của nó.

Hắn ta ngó qua hai lão giả bên cạnh, nói với giọng gấp gáp:

“Dẫn theo người của Phần gia chạy, không cần để ý những kẻ khác, ai ngán đường thì giết, người của Phần gia ngán chân thì bỏ lại.”

Bộ dáng của hắn ta nào còn vẻ anh hùng như trước nữa? Bây giờ là thời khắc sống chết, tất nhiên hắn ta cũng lộ rõ bộ mặt thật của mình.

Hai lão gật đầu, cùng hắn đạp lên đống người mà chạy đi, nhắm đến vùng mà Huyết Cốt Chu chưa kết lưới nhện. Thấy Phần Tôn Lục dẫn đầu, nếu không bị ma thú quấn lấy thì các Hộ Vệ Thất Cấp của Phần gia liền chạy theo sau, còn nếu bị thì sẽ được hai lão già ra tay tương trợ cho thoáng.

Cũng may là đám ma thú này ở trạng thái cuồng loạn, thấy người là tấn công mặc kệ đó là ai, nên khi Hộ Vệ bỏ chạy thì chúng cũng không truy đuổi mà tấn công kẻ xui xẻo khác.

Vài kẻ có thực lực thấy Phần Tôn Lục cùng người Phần gia đạp người bỏ chạy thì cũng hất đối thủ đi chỗ khác rồi cùng đạp người bỏ chạy theo, còn những người chạy không được thì cầu cứu:

“Lục công tử, cứu ta, cứu ta… ta thề sẽ mãi mãi là đầy tớ trung thành.”

“Lục công tử, cứu nô gia… nô gia thề mãi nghe lời công tử.”

‘….’

“Phần Tôn Lục, uổng công ta tưởng ngươi là người hào hiệp trượng nghĩa, không ngờ thấy nạn vẫn bỏ chạy trước, ta…”

Phập…

Hắc Dạ Khuyển gặt mất đầu của tên vừa nói.

“Phần Tôn Lục, chó má Phần gia các ngươi, ông mày đây ở dưới chờ các ngươi.”

“…”

…

…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

vo-dao-ta-co-the-nhin-thay-nguy-co-nhac-nho.jpg
Võ Đạo: Ta Có Thể Nhìn Thấy Nguy Cơ Nhắc Nhở!
Tháng 2 1, 2026
bien-mat-20-nam-ta-tro-ve-tuc-manh-nhat-thien-su.jpg
Biến Mất 20 Năm, Ta Trở Về Tức Mạnh Nhất Thiên Sư
Tháng 1 17, 2025
hong-hoang-ta-mot-meo-cau-tai-lam-sao-thanh-doan-sung
Hồng Hoang: Ta Một Mèo Cầu Tài, Làm Sao Thành Đoàn Sủng
Tháng mười một 5, 2025
toan-dan-than-linh-than-vuc-cua-ta-la-vo-tan-tham-uyen.jpg
Toàn Dân Thần Linh: Thần Vực Của Ta Là Vô Tẫn Thâm Uyên
Tháng 2 1, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP