Chương 135. Người người tiến vào 3.
“Ha ha ha, múa đi, múa mạnh lên, eo của ngươi đâu? Sao không phô ra? Có tin ta cắt cái eo đó của ngươi không?”
“Chúng ta bảo ngươi múa, ngươi làm động tác gì mà cứng ngắt vậy? Không mềm đi là ta chặt cái tay của ngươi.”
“Các ngươi xem, nữ nhân này múa rất đẹp à nha, tốt tốt tốt, thế mới là múa chứ, ha ha, ban rượu ban rượu.”
“…”
Tại khu đất thoáng đãng ở nơi nào đó trong sơn mạch, có đống củi lớn đang cháy dữ dội với năm nữ nhân có chút tư sắc nhảy múa xung quanh. Tất cả bọn họ đều không mặc y phục, cơ thể vã mồ hôi do sóng nhiệt được ánh lửa đỏ vàng chiếu vào kết hợp với dáng múa cứng cứng gượng gượng đã tạo nên hình ảnh khá là nhức mắt.
Bọn họ có có tình nguyện làm việc này không? Chắc chắn là không, nhưng bọn họ không dám thể hiện chữ ‘không’ trên mặt mà còn phải cố nở nụ cười để làm hài lòng những vị ‘khách quý’ đang xem họ biểu diễn.
Bởi vì ‘khách quý’ của bọn họ… là một nhóm hai mươi tên Khủng Ma Nhân điên loạn.
Bọn chúng liên quan đến đủ loại ma thú, có nhện, có bò cạp, có rết, có chim, có rắn,… với đủ các bộ phận gắn tùm lum trên khắp cơ thể, quả thật quá kinh khủng, kinh tởm, và một khi đã dính đến đám người không ra người, thú không ra thú này, số phận của bọn họ… xem như đã gần tận rồi.
Bọn họ không phải một nhóm mà đến từ các nhóm khác nhau ở các tòa thành ở phía Tây, lên đường đến Cổ Cảnh để săn cơ duyên và mở mang tầm mắt, nhưng xui xẻo vô cùng, bọn họ lại chạm mặt đám Khủng Ma Nhân này.
Chúng tàn sát kẻ yếu ở từng nhóm một, nam nhân có sức chịu thần phục thì được chúng tha mạng để khuân vác đồ, nhưng nếu đi chậm thì bị chém chết. Còn nữ nhân thần phục hay không thì đều bị bắt lại rồi chia ra các nhóm, mỗi đêm thay phiên làm trò vui tiêu khiển cho chúng.
Tạm lui khỏi suy nghĩ của một trong các nữ nhân mà quan sát với góc nhìn thượng đế. Trong đám Khủng Ma Nhân này có hai kẻ giống hệt người bình thường, không hề có bộ phận nào bị thay thế nhưng việc này lại chứng tỏ hai kẻ đó càng không thể nào bình thường được.
Tên Khủng Ma Nhân với thân dưới là rắn trường đến chỗ hai kẻ đó, cúi đầu và hỏi với giọng cung kính:
“Hai vị đại nhân cho tiểu nhân xin hỏi, không biết khi nào đội ngũ khác sẽ tập hợp với chúng ta?”
Tuy Khủng Ma Nhân do một vị đại nhân lãnh đạo nhưng lại phân thành hai khu vực và hoạt động tách biệt, khu vực của bọn hắn là sa mạc phía Tây, khu vực còn lại là rừng rậm phía Bắc.
Ngay khi lãnh đạo có thông báo, chúng liền tập hợp để đi Cổ Cảnh, tuy nhóm này có hai vị đại nhân là cường giả Ngũ Cấp, ba Lục Cấp, còn tất cả bọn chúng đều là Thất Cấp cao giai, nhưng khi tề tụ ở Cổ Cảnh, đội hình này là hoàn toàn không đủ để chống lại đám con người kia, nhất là khi còn có một viên Hổ Tưởng đi theo bảo hộ Hoàng Thiên Việt Vũ.
Những kẻ khác cùng nhìn vào hai kẻ Ngũ Cấp đó. Tuy Khủng Ma Nhân bọn chúng điên thật nhưng không có nghĩa là không có não, việc lo lắng và tính toán cho an nguy của bản thân là điều rất bình thường.
Một tên Ngũ Cấp đáp với giọng bình thản:
“Các ngươi không cần phải lo lắng, chắn chắn sẽ tập hợp trước khi đến Cổ Cảnh. Ta còn nghe thêm tin tức phong phanh trước khi rời đi, Hắc đại nhân cũng sẽ tham dự việc này.”
Nghe tin Hắc đại nhân tham gia, tất cả lo lắng trên mặt đám Khủng Ma Nhân liền tan biến, bởi Hắc đại nhân là cường giả đỉnh cấp với thực lực Tố Linh hậu kỳ, một trong các Phó Thống Lãnh của Khủng Ma Nhân, người mà tham dự thì bọn chúng cần gì phải sợ, phải lo lắng nữa chứ?
Thấy đám Khủng Ma Nhân này cười ha há đầy vui vẻ, cơ thể năm nữ nhân đang múa bỗng rung lên kèm theo vẻ mặt đầy sợ hãi, bởi tiết mục tiêu khiển thứ hai hằng đêm của đám điên súc sanh này sắp diễn ra rồi.
Bọn chúng đè họ một cách thô bạo, dùng tất cả sức lực và sự hưng phấn mà bản thân có để leo núi, thậm chí là hai tên, ba tên cùng nhau leo lên một ngọn núi, và khi trường hợp này xảy ra, những ngọn núi này gần như đã bị tuyên án tử, khó mà sống qua được ngày hôm sau.
Hôm nay, lại có hai người.
…
…
Đã trôi qua một ngày từ lúc Trần U cùng Tiểu Tiểu tiến vào sơn mạch. Có lẽ vì xuất phát chậm hơn nên trên đường đi, hắn không thấy bóng dáng của bất kỳ ai khác, chỉ còn những dấu vết chiến đấu, vũ khí, y phục,… chứng minh những đoạn đường này từng có người đi qua, à còn có vài đoạn tay chân gãy cụt đã bắt đầu thối rửa nữa.
Tách… tách…
Đống củi trước mặt hắn nổ ra hoa lửa và tạo nên những thanh âm vui tai trong không gian yên tĩnh của cánh rừng. Hắn dừng thêm củi, ngắt lấy một trái nho rồi đưa đến trước miệng con Truy Thư Yến đang đứng bên cạnh. Nó mở miệng cắn lấy rồi nuốt vào, sau đó trưng ra bộ dáng vui vẻ và đáng yêu như thú cưng được huấn luyện bài bản.
Con Truy Thư Yến này là của U Lang Vệ, đến tầm chiều nay, Tiểu Tiểu cảm nhận có vài con chim bay lượn và phát tín hiệu nào đó trên đầu nên liền truyền ý niệm báo cho hắn, và khi hắn mở cái lọ mùi hương kia thì có một con liền bay xà xuống rồi đáp lên tay hắn.
Trên chân nó có hai cái ống nhỏ, một ống đựng giấy trắng, một ống đựng mực và ngòi tre. U Lang Vệ đã chuẩn bị kỹ càng để đảm bảo hắn có thể viết tin báo cho họ, nhưng hiện tại hắn không cần họ giúp gì nên tạm thời giữ lại con chim này ở bên cạnh.
Kết thúc bữa tiệc thịt nướng lót dạ buổi đêm, Trần U lấy ra hai cái chăn, một cái thật lớn để đắp cho Tiểu Tiểu, cái nhỏ để hắn đắp cùng với Truy Thư Yến, sau đó một người một chim dựa vào một hồ to lớn mà kéo đàn cò một đêm ngon lành.
Sáng hôm sau, cả ba tiếp tục lên đường, Truy Thư Yến đậu trên vai, cùng hắn cưỡi Tiểu Tiểu trèo đèo lội bùn. Ma thú Hoàng Phẩm cưỡi ma thú Đế Vương? Trên cõi đời này, nó là nhất rồi.
Thời gian trôi qua rất nhanh, nhìn qua ngó lại thì mặt trời đã ở trên đỉnh đầu. Vào lúc này, Trần U chợt bảo Tiểu Tiểu đổi hướng chạy sang bên phải, bởi hắn thấy ở hướng đó có một thi thể nữ nhân nhưng điều kỳ lạ là cái xác lại trần truồng, đó mới là điều khiến hắn phải chú ý mà chạy qua xem xét.
Nhảy xuống Tiểu Tiểu, hắn quan sát cái xác đã bắt đầu phân hủy, một nhát kiếm xuyên tim chứng tỏ do người giết. Chết đã lâu nhưng bên dưới lại có bạch thủy, nhìn kỹ thì trông còn rất mới, chắc có lẽ vừa được sản xuất vào lúc sáng nay.
Hắn cau mày chặt, thầm nghĩ tên nam nhân nào lại có thú vui như thế này cơ chứ? Quá tởm lợm.
“Sắp tới có lẽ sẽ chạm mặt với người, mi chú ý né xa đám đông để hạn chế những vấn đề không cần thiết.”
“Cái xác này, thiêu đi, người cũng đã chết rồi, nên để cho xác thịt yên lành.”
Tiểu Tiểu gật đầu, chờ hắn leo lên liền thi triển Phun Lửa đốt cái xác thành tro, sau đó tiếp tục lao nhanh trong rừng rậm.
Với uy áp Tiểu Tiểu tỏa ra, không có ma thú nào dám đứng ra cản đường nên quá trình di chuyển rất an toàn và an nhàn. Theo sự to ra của cột sáng đằng trước thì cả hai cũng bắt gặp nhiều đội ngũ hơn, tất nhiên số lượng xác chết cũng tăng lên.
…
…
Tại khu vực cột sáng.
Thật sự vô cùng khó để nói, vô cùng khó để miêu tả cảnh tượng ở nơi này ‘hùng vĩ’ đến mức độ nào?
Cột sáng có đường kính hơn cả dặm đâm thẳng lên Thiên Khung, từng lớp, từng luồng, từng tia năng lượng màu vàng kim được ‘bắn’ liên tục lên phía trên, trông cứ như một loại thủ đoạn ‘diệt thế’ nào đó khó mà miêu tả bằng lời.
Vùng rừng rậm xung quanh cột sáng dường như đã bị nó thiêu đốt thành tro bụi, tạo thành vùng đất hình vòng tròn chỉ toàn cát là cát, không hề có một phiến cây ngọn cỏ nào cả.
Không chỉ con người, ma thú có hay không có linh trí cũng bị cột sáng của Cổ Cảnh thu hút, nhưng dường như có một sự ăn ý hay đe dọa gì đó mà chúng không thử xuyên qua cột sáng để tiến vào bên trong, chỉ tụ tập dày đặc phía dưới những tán cây ở sát rìa vùng đất trơ trọc kia.
Thời gian qua, chúng hoặc ngủ, hoặc nằm, hoặc nhìn, đói cũng không dám ăn mà khát cũng không dám uống, dường như tất cả đang chờ đợi cái gì đó.
Gáo gáo…
Hú hú…
Bất thình lình, một vị trí tụ tập bỗng trở nên lộn xộn, nguyên nhân là do có con Hồng Viên Hạ Thất Cấp đang tìm kiếm thứ gì, khiến mấy con ma thú khác cảm thấy khó chịu nên dẫn đến đánh nhau.
Gừ gừ…
Con Hắc Dạ Khuyển với kích thước gấp đôi bình thường đang ngủ ngon thì bị sự lộn xộn đó làm thức giận. Nó lập tức ngóc đầu dậy và gầm gừ với vẻ tức giận, muốn giải quyết đám ồn ào gây phiền kia thì chợt thấy một cảnh tượng làm nó khiếp vía vô cùng.
Một con tiểu Hồng Viên bò ra từ chỗ hỗn loạn mà không một con ma thú nào để ý đến, và nó… sắp đặt chân vào bãi đất trọc kia rồi.
Hắc Dạ Khuyển tức tốc thi triển Ma Ảnh mà lao đến, ý đồ muốn ngăn cản nhưng không thể kịp, con tiểu Hồng Viên… đã đặt một chân vào bãi đất trọc.
Lúc này, không gian bỗng trở nên yên tĩnh đến đáng sợ, gió ngừng thổi, mây ngừng bay, bầu trời bên trên cũng bắt đầu ngã màu sang đen. Cái chạm của tiểu Hồng Viên đã… mở khóa một cái gì đó.
Hồng Viên lớn chạy đến muốn ôm con thì tiểu Hồng Viên bỗng bị hút vào cột sáng, bãi đất trọc cũng chợt mọc lên rất nhiều cây cỏ, tức tốc phủ xanh cả một vùng, vươn cao rồi kết hoa, sau đó tỏa ra mùi hương cực kỳ thơm ngát, theo những gió bắt đầu thổi lại mà lan rộng khắp một vùng rộng lớn.
Ma thú ngửi được mùi hương đó, dù là giống loài nào, dù là cấp bậc nào cũng đều bị thu hút mà tụ tập quanh ‘vườn hoa’ yên lặng nằm đó, đứng đó mà ngửi, mà thưởng thức chúng.
Số lượng ma thú tề tụ về đây càng lúc càng nhiều, nếu đếm ra ắt sẽ khiến người ta sởn gai óc, nếu đám ma thú này mà bị…
Hoàng Hôn dần khuất ở chân trời để nhường chỗ lại cho bầu trời đêm, vườn hoa cũng đã đến lúc úa tàn. Chúng mọc nhanh mà tàn cũng nhanh, để lại bãi đất trọc như cũ cùng một mùi hương đặc biệt cuối đời của chúng.
Hắc Dạ Khuyển hít vào mùi thơm đó thì cảm thấy tinh thần của nó trở nên sảng khoái khó tả, sau đó… đôi mắt nó chợt đỏ lên, con ngươi màu đen bị ‘đồng hóa’ trở thành Huyết Nhãn tuyệt đối, và rồi, nó ngửa mặt lên trời và… hú dài.
HÚUUUUU….
ẤUUUUUUU…
NGƯUUUUU…
Những tiếng hú, tiếng kêu,.. bắt đầu vang vọng trong không gian lạnh lẽo của đêm đen.
…
…