Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
dai-canh-vo-thanh-ta-co-kiep-van-mat-ngoai.jpg

Đại Cảnh Võ Thánh: Ta Có Kiếp Vận Mặt Ngoài

Tháng 1 10, 2026
Chương 304: Tiêu Thiên Tuyệt, Chết! Chương 303: Quyết Chiến Tiêu Thiên Tuyệt
tong-man-cuop-doat-tu-khoa-bat-dau-chinh-va-phu-khe-uoc

Tổng Mạn: Cướp Đoạt Từ Khóa, Bắt Đầu Chính Và Phụ Khế Ước

Tháng 1 29, 2026
Chương 696: Duy tâm lực, hướng tương lai lên đườ Chương 695: Đụng đại vận ~( Cầu đặt mua )
ta-o-1982-co-nha.jpg

Ta Ở 1982 Có Nhà

Tháng 2 24, 2025
Chương 545. 544. Ta có một cái hoàn chỉnh nhà Chương 544. 543. Chảy suối đến ánh trăng, hóa thành một khê tuyết
phan-phai-sau-khi-ta-chet-nu-chinh-nhom-lai-deu-dien-roi.jpg

Phản Phái: Sau Khi Ta Chết, Nữ Chính Nhóm Lại Đều Điên Rồi?

Tháng 1 21, 2025
Chương 259. Cái này muốn chính ngươi đoán Chương 258. Hôn ước
phan-phai-mo-phong-bat-dau-chat-group-cam-xuong-nu-de.jpg

Phản Phái Mô Phỏng: Bắt Đầu Chat Group, Cầm Xuống Nữ Đế

Tháng 2 2, 2026
Chương 491: Viễn Cổ Tiên Đình phế tích Chương 490: Nguyên Tổ bản chép tay
nguoi-tai-tu-trong-bung-me-sat-vach-nu-de-muon-dap-ta-ra-ngoai.jpg

Người Tại Từ Trong Bụng Mẹ: Sát Vách Nữ Đế Muốn Đạp Ta Ra Ngoài

Tháng 2 10, 2025
Chương 665. Một đời đế hoàng, một đời Nữ Đế Chương 664. Lâm Phong: ta là vị đại nhân kia chuyển thế?
vo-hon-hon-hoan-nien-han-moi-ngay-tang-them-tram-nam.jpg

Võ Hồn: Hồn Hoàn Niên Hạn Mỗi Ngày Tăng Thêm Trăm Năm

Tháng 2 4, 2025
Chương 192. _2: Tương lai hoàng « đại kết cục » Chương 192. _1: Tương lai hoàng « đại kết cục »
quai-tru.jpg

Quái trù

Tháng 4 29, 2025
Chương 2019. Kết thúc là bắt đầu Chương 2018. Hắn phải đi về
  1. Sủng Thú Sư
  2. Chương 134.Người người tiến vào 2.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 134. Người người tiến vào 2.

Quay lại vài ngày trước.

Khi thông tin về Cổ Cảnh lan tràn khắp các ngõ ngách, Phần Tôn Lục đã chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng, thứ hắn ta còn thiếu là ngọn gió đông, ngọn gió mang theo tin tức có vị Hoàng Tử nào tham gia Cổ Cảnh này hay không? Nếu có, chứng tỏ Cổ Cảnh thuộc loại không hoặc ít nguy hiểm.

Vậy nên ngay khi nhận được thông tin Hoàng Thiên Việt Vũ đã khởi hành, hắn ta liền lên đường với hai cường giả Linh Cương trung kỳ của Phần gia, cùng một nhóm Võ Sư tám người ở cảnh giới Khải Linh trung hoặc hậu kỳ.

Hắn ta đến Thành Hải Tửu chỉ sau Hoàng Thiên Việt Vũ một ngày, vào thời điểm đó, thực lực của người ở tụ điểm còn cao nhưng lại e sợ không dám vào vì thiếu người dẫn dắt, thế là hắn ta liền nắm lấy cơ hội trở thành người dẫn đầu, tập hợp được đội ngũ hơn một trăm người, tuyển được một Lục Cấp, ba mươi Thất Cấp, phần còn lại đều là Bát Cấp và không có Cửu Cấp.

Để tập hợp, lãnh đạo đội ngũ hơn trăm người là việc khó, không có uy danh, không có thân phận, không có thực lực tương xứng,… thì không bao giờ làm được, nhưng… hắn ta lại có tất cả những điều đó.

Cái tên Phần Tôn Lục của hắn ta quá nổi bật rồi, Phần gia thì ai ai cũng biết, chỉ cần nói ra một trong hai thì đã có rất nhiều kẻ muốn gia nhập, chưa kể đội ngũ của hắn ta có hai cường giả Linh Cương Cảnh, lại tuyển thêm một kẻ muốn ‘dựa hơi’ Phần gia, đội hình chỉ thua kém mỗi Hoàng Thiên Việt Vũ như vậy, ai lại không muốn tham gia cơ chứ? Mà muốn tham gia thì phải ngoan, phải biết nghe lời mới được.

Trong quá trình di chuyển, đôi khi hắn ta cũng thể hiện sức mạnh của mình, như ném thương chết Thiết Giác Ngưu, một tiễn hạ Hắc Độc Chu,… vừa để ‘chấn nhiếp’ khiến mọi người ghi nhớ sức mạnh của hắn ta, vừa để hắn ta nhận lại những ánh mắt ngưỡng mộ, và biết đâu còn khiến những kẻ này thần tượng hắn ta đến mức nói gì nghe nấy, từ đó phát huy ‘công dụng’ ở những lúc cần thiết?

Quay lại câu truyện.

Sau khi tận hưởng khoảng khắc vạn chúng chú mục, Phần Tôn Lục nở nụ cười hòa ái với mọi người, nói:

“Ma thú cản đường đã được xử lý xong, chúng ta tiếp tục di chuyển thôi.”

Một nam nhân chợt đưa tay lên tỏ vẻ muốn phát biểu, điều này khiến hắn ta cảm thấy khó chịu trong lòng vì có kẻ ‘không ngoan’ nhưng bên ngoài vẫn giữ nụ cười và gật đầu ra hiệu người đó có thể nói:

“Lục công tử, nếu người không cần Thiết Giác Ngưu này, vậy, ta có thể lấy không?”

Hắn ta gật đầu, cười đáp:

“Được, cứ tự nhiên, nhưng phải nhanh, không được chậm trễ thời gian của đội ngũ.”

“Đa tạ, đa tạ Lục công tử, ngài quả là một người lãnh đạo tốt.”

Lời khen ngợi này khiến hắn ta cảm thất mát mặt, sự khó chịu trong lòng cũng giảm đi kha khá. Thôi, là người có địa vị cao, hắn cũng lên rộng lượng, chấp chi chút chuyện nhỏ mọt với kẻ mang phận nghèo đói thiếu thốn tài nguyên chứ?

Nhận thấy Phần Tôn Lục thật sự không ‘mích lòng’ tên kia liền bước đến rồi dùng vũ khí cắt sừng của Thiết Giác Ngưu trong ánh mắt đầy ghen ghét của đám người xung quanh, nếu bọn họ lên tiếng trước thì cặp sừng của con trâu này đã là của họ rồi, tức chết, tức chết mất.

…

…

Vào ban đêm, nhiệt độ sẽ giảm, đây là điều mà ai ai cũng biết như câu ‘mặt trời mọc đằng Đông’ nhưng có lẽ sẽ có người không biết rằng, nhiệt độ về đêm ở trong rừng thường thấp hơn so với trong nhà hay ở thảo nguyên thoáng đãng, tất nhiên không thể sánh bằng với nhiệt độ của mùa đông nhưng lại có thêm sự tồn tại của những con muỗi, con kiến cùng độ ẩm ướt cao,… đủ để khiến chuyện sinh hoạt của những nhóm người đi vào sơn mạch trở nên khó chịu.

Chách… chách… chách…

Tiếng đập muỗi vang lên liên tục trong bầu không khí yên tĩnh của cánh rừng. Xuyên qua những tán cây đang lóe lên thứ ánh sáng màu vàng nhạt, chúng ta thấy trên mặt đất đang có ba đống lửa lớn và tầm hơn ba mươi người đang ngồi quanh chúng, có người đập muỗi, có người gãi gãi, có người nói chuyện xì xầm,…

Người thì có đến ba mươi, nhưng nhìn quanh lại chỉ thấy một cái lều duy nhất và được đặt ở trung tâm thì cũng dễ hiểu nó sẽ dành cho ai.

Và người đó là cái tên nam nhân ngồi ngay trước cửa lều, tuổi tầm 37, 38. Trong lúc mọi người ở đây co ro vì lạnh, vì muỗi thì hắn ta lại trông khá thoải mái với cái áo khoác lông sói dày cộp, vừa giúp giữ ấm, vừa cản muỗi chích, ‘tạo dáng’ bằng việc ngồi dựa lưng vào sủng thú Ám Ảnh Báo, Hoàng Phẩm đơn hệ Ma, thực lực Thượng Thất Cấp.

Hắn là Hóa Nguyên Chương, một cái tên không có danh tiếng như Phần Tôn Lục, nhưng họ của hắn chính là thứ thu hút đám người này tập hợp với hắn.

Hóa gia, một trong các gia tộc cự đầu ở Đế Đô, đời đời làm Thống Lĩnh dưới trướng của Hoàng Đế Thiên Lam, hai trong số năm Hổ Tướng của Thiên Lam là do nhân tài của Hóa gia đảm nhiệm, đủ để hiểu gia tộc này kinh khủng đến mức nào.

Hóa Nguyên Chương thuộc dòng nhánh Hóa gia, mẹ của hắn ‘ỷ’ cái họ Hóa và nhan sắc xinh đẹp mà dụ dỗ vài vị Sủng Thú Sư nhỏ yếu, chửa hoang ra hắn. Nhờ vào việc đó kèm theo may mắn, hắn mới sở hữu không gian sủng thú và trở thành Sủng Thú Sư, từ đó có địa vị nhất định trong gia tộc, nhưng so với người bình thường của dòng chính, hắn vẫn chẳng là cái thá gì.

Bởi vì, Hóa gia là kiểu gia tộc tôn sùng huyết mạch chứ không phải tôn sùng Sủng Thú Sư. Hắn không có huyết mạch dòng chính nên mãi là kẻ bên lề, với nhiệm vụ hằng tháng là cung cấp một số lượng Linh Đơn cho gia tộc.

Đó là lý do vì sao là Sủng Thú Sư của gia tộc lớn nhưng cái tên của hắn lại rất mờ nhạt, và hắn cũng chẳng mặn mòi đến việc nổi danh cho lắm, thích dùng thân phận Sủng Thú Sư để hưởng thụ cuộc sống hơn.

Chỉ là, khi Cổ Cảnh xuất hiện, Hóa gia bỗng ‘nhớ đến’ hắn, vì không có người phù hợp nên họ bắt ép hắn tiến vào Cổ Cảnh, thứ nhất là để tìm kiếm cơ duyên, thứ hai là phò tá các Hoàng Tử an toàn nếu có chuyện xảy ra.

Nói hoa mỹ vậy thôi, chứ thật ra là muốn hắn đi kiếm mồi thơm, có thì phải đem về gia tộc, lúc nguy cấp thì phải cúng mạng để đỡ cho vị Hoàng Tử nào đó.

Với những nhiệm vụ này, đến kẻ ngu còn chẳng muốn đi chứ huống chi là hắn, nhưng dòng chính ép hắn phải đi. Dám không đi? Từ nay về sau, Hóa gia chỉ có một cái ‘lò luyện Linh Đơn’ chứ không phải là một Sủng Thú Sư, nên hắn chỉ có thể cắn răng mà cam chịu.

Gia tộc súc sanh không hổ là súc sanh, muốn hắn làm nhiệm vụ nhưng lại chẳng thèm cấp cho hắn một xu một người nào cả, nên hắn chỉ đành dẫn theo người của mình và dùng Hóa gia để kêu gọi thêm người từ tụ điểm ở một tòa thành nhỏ, sau đó mới đi vào Phong Hải Sơn Mạch.

Kết thúc câu chuyện về quá khứ tại đây, tiếp tục mạch truyện.

Đám người xung quanh âm thầm nhìn vào Hóa Nguyên Chương, nhưng sự thật là ánh mắt của bọn họ đều hướng vào thiếu nữ đang được hắn ta ôm ấp, lia lên lia xuống, lia qua lia lại rồi người nuốt nước bọt tạo nên thanh âm rõ to.

Thiếu nữ này còn rất trẻ, rất non nớt, tầm đâu đó 16, 17 tuổi, gương mặt bầu nhẹ dễ thương với đôi mắt to tròn, làn da trắng noãn và mịn màng như muốn búng ra sữa. Điều đặc biệt là tóc của nàng ta, không phải màu đen mà là màu xanh lam như màu của bầu trời, dài và bóng mượt đến khó tả, ngoài ra, mắt của nàng ta cũng mang màu lam tuyệt đẹp, tròn và trong như hai viên ngọc.

Dù nhiệt độ đang lạnh đến mức đủ để khiến đám nam nhân bọn họ ôm người run rẩy, nhưng thiếu nữ lại chỉ mặc cái váy mỏng ngắn màu lam, hở một phần hông, hở phần vai và hoàn toàn để lộ đôi chân trắng nhỏ. Vì không có áo ấm chở che, y phục lại mỏng như vậy nên nàng ta chỉ còn nước là nép sát vào Hóa Nguyên Chương và co chân ôm gối, dùng cách này để lấy và giữ chút ấm áp.

Với vẻ bề ngoài non nớt và hành động đó càng khiến nàng ta trông yếu đuối đến đáng thương, khiến bản năng của các nam nhân trỗi dậy, thật muốn ôm nàng ta vào lòng và chở che, đáng tiếc, bọn họ không có lá gan đó mà chỉ có thể âm thầm tưởng tượng trong đầu, đồng thời thầm chửi mắng Hóa Nguyên Chương là cái loại biết thương hương tiếc ngọc, lại để cho thiếu nữ nhỏ bé yếu đuối, còn là người của mình phải chịu lạnh, đúng là loại súc sinh, loại méo phải đàn ông mà.

Hóa Nguyên Chương thật sự chả để ý, đối với Sủng Thú Sư như hắn, với quan điểm sống của hắn, nữ nhân chỉ là món y phục không hơn không kém, đẹp thì mặc, mặc chán thì thay, cần gì phải quan tâm chiều chuộng cơ chứ?

Những gì hắn biết về thiếu nữ này rất ít ỏi, nàng ta tên Lam Xuyên, là thị nữ của Thương Hội trong tòa thành nhỏ đến mức hắn chẳng thèm nhớ tên, cảm thấy hứng thú vì sự khác biệt của bộ ‘y phục’ này nên hắn mới mua để mặc thử, vì mặc chưa chán nên mới mang vào sơn mạch, vừa giải trí, có nguy hiểm thì dùng làm đồ thế mạng, quả thật là một công đôi chuyện.

Xèo xèo…

Ném miếng thịt nướng tái cho Ám Ảnh Báo, Hóa Nguyên Chương ôm eo Lam Xuyên đứng dậy, quay người vạch cửa lều rồi bước vào trong.

Trong lòng đám nam nhân bắt đầu gào thét, khoảng khắc đau khổ nhất trong ngày đến rồi, điều gì đau khổ hơn là nữ nhân mà mình yêu thích, ‘thầm thương trộm nhớ’ bị nam nhân khác vùi hoa dập liễu cơ chứ?

Trong lều có nệm nhỏ dành cho một người nằm cùng cái gối. Hóa Nguyên Chương thả Lam Xuyên xuống khu vực không có nệm một cách thẳng tay, đẩy váy ngắn của nàng ta lên cao rồi leo núi mà chẳng cần công đoạn chuẩn bị nước uống.

Vì không có nước nên Lam Xuyên cảm thấy rất khô rát, nhưng nàng ta vẫn cắn răng chịu đựng bởi vì mọi chuyện rồi sẽ dần đỡ hơn. Sau ba phút leo núi, Hóa Nguyên Chương hự nhẹ rồi dừng, thầm nghĩ bộ y phục này mặc mãi cũng chán rồi nên hắn cũng chẳng còn nhiều hứng thú nữa, mỗi ngày dùng đến đây để ngủ ngon là được.

Lấy lấy trong tay nải ra một cái mền, hắn bước đến chỗ nệm rồi nằm xuống ngủ, hoàn toàn mặc kệ Lam Xuyên hay nói đúng hơn là trong mắt hắn, hiện tại nàng ta chẳng khác gì một miếng vải vô dụng và vô giá trị.

Lam Xuyên lấy cái khăn tay nhàu nát từ ngực áo, màu trắng ban đầu đã chuyển sang ố vàng, dùng nó lau sạch rồi ngày mai sẽ kiếm ít nước để giặt sạch sẽ, đây là công việc hằng ngày của nàng từ khi vào sơn mạch cùng với Hóa Nguyên Chương.

Lau sạch xong, nàng gấp khăn lại để qua một bên, không gối không nệm không chăn nên nàng co người để dùng chính nhiệt độ của bản thân để sưởi ấm cơ thể, cứ thế mà nằm ngủ. Nàng bị Hóa Nguyên Chương đem đến sơn mạch mà không có sự chuẩn bị gì cả, không tay nải, cũng không có bộ y phục thứ hai, chỉ có thân xác này cũng bộ y phục đang mặc trên người mà thôi.

Trong cảm xúc đau khổ, nàng bắt đầu nhớ lại quá khứ khổ đau của bản thân, và rồi đôi mắt đẹp của nàng dần dần chảy dài hai hàng nước mắt.

Phận làm nữ nhân… khổ như vậy sao? Kiếp sau… kiếp sau… nàng sẽ không làm nữ nhân nữa.

…

…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

bat-dau-truong-sinh-than-tu-cu-tuyet-tu-hon-ban-thuong-than-the.jpg
Bắt Đầu Trường Sinh Thần Tử, Cự Tuyệt Từ Hôn Ban Thưởng Thần Thể
Tháng 2 8, 2026
khong-can-than-xuat-dao-lam-sao-bay-gio.jpg
Không Cẩn Thận Xuất Đạo Làm Sao Bây Giờ
Tháng 1 17, 2025
bat-dau-vua-van-cau-het-muoi-nam-ta-vo-dich
Bắt Đầu Vừa Vặn Cẩu Hết Mười Năm, Ta Vô Địch
Tháng 2 5, 2026
vo-dao-thien-phu-boi-so-tang-cuong.jpg
Võ Đạo: Thiên Phú Bội Số Tăng Cường
Tháng 2 8, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP