Chương 133. Người người tiến vào 1.
Trong Phong Hải Sơn Mạch.
Phập… phập… phập…
Thanh âm của vũ khí đâm vào da thịt vang lên từ dưới những tán cây rậm rạp, vọng thẳng vào tai một con Diệp Dực Điểu khiến nó đảo cánh xà xuống từ không trung, xuyên qua từng tầng tán lá rồi đậu trên cành cây và nhìn vào nguồn tạo ra tiếng động.
Hình ảnh nó đang thấy là một đám người được khải trang khá đầy đủ, đầu đội mũ, thân mặc giáp bạc, lưng đeo một cái túi hình khối vuông to gấp mấy lần thân người, trông cồng kềnh và nặng nề. Chưa dừng lại ở đó, cái túi to này còn ‘đẽo’ theo một cái khiên lớn có màu bạc, trung tâm có hình đầu hổ và bao quanh là những chiếc đinh nhọn khá dài.
Cứ tưởng mang những thứ ngày sẽ khiến bọn họ cảm thấy nặng nề, mồ hôi nhễ nhại, nhưng thực tế thì hoàn toàn trái ngược, trông bọn họ cực kỳ linh hoạt, vừa di chuyển nhịp nhàng vừa dùng ngọn thương dài đâm rút, chém chặt bầy Thiết Nanh Trư ở trước mặt, tiến lên một cách đầy mạnh mẽ và để lại những cái xác heo chìm trong vũng máu.
Thiết Nanh Trư, ma thú Hoàng Phẩm hai hệ Thường và Thép, luôn luôn đi theo bầy và mỗi bầy luôn có ít nhất là mười con, tùy vào quy mô bầy đàn mà mức độ nguy hiểm của chúng tăng lên nhiều hay ít, thường thì một bầy năm mươi con là đủ để khiến phần lớn đội ngũ trên đảo e dè.
Tất nhiên, đội ngũ với số lượng hai mươi người này không nằm trong số đó.
Với thực lực Khải Linh hậu kỳ, trang bị tận răng cùng đội hình phối hợp ăn ý, con Thiết Nanh Trư nào nhào đến đều sẽ bị lưỡi thương sắc bén chuẩn xác xuyên thủng vào tim hoặc đầu, bất kể cấp bậc, sau đó bị nâng lên cao rồi ném về phía sau, cứ thế mà một bầy hơn trăm con heo bị diệt sạch sành sanh.
Diệt xong đám ma thú cản đường này, đội ngũ liền tập hợp với đội hình 5×4, đứng nghiêm trang với ánh mắt nhìn thẳng đến bốn người đang phía trước.
Hai người trong số đó trông hơi cao tuổi với râu tóc bạc trắng, mặc y phục màu lục nhạt, lưng đeo cái túi hình khối vuông nhưng nhỏ hơn và tay thì chống gậy. Nhìn sơ qua, điều đầu tiên người ta đánh giá sẽ là hai người này nên hồi hương dưỡng lão, nhưng người xưa đã dạy, nếu chỉ nhìn vẻ bề ngoài mà đánh giá một con người thì đó là điều rất rất sai lầm.
Thực lực của hai lão già này đều là Linh Cương hậu kỳ, một người tên Sầm Thanh Sơn, gọi tắt là lão Sơn, một người là Nhữ Lam Vu, gọi tắt là lão Vu, đều là những Võ Sư danh tiếng một thời ở Thiên Lam Quốc và hiện tại đã rời khỏi chốn ‘giang hồ’.
Một người khác là trung niên có độ tuổi trong khoảng 40, cơ thể cao lớn và lực lưỡng, mặc kim giáp phủ kín toàn thân trừ phần đầu, sau lưng treo thanh đại kim đao vừa to vừa dài, chỉ mỗi vẻ bề ngoài Chiến Tướng này đã đủ để khiến người khác cảm thấy ngợp thở.
Nhìn kim giáp và kim đao của nam nhân đều có họa tiết hình hổ, đầu hổ khắc chữ Thiên, miệng hổ khắc chữ Lam, người có kiến thức liền xác định rằng, người này là một trong năm viên Hổ Tướng của Thiên Lam Quốc, dùng kim đao đứng hàng đệ tứ, Võ Sư Tố Linh trung kỳ, Giáp Lai Khương.
Đội ngũ hai mươi người đang đứng nghiêm kia, với giáp bạc, thương bạc, khiên hổ bạc, là những tinh anh được tuyển ra từ chủng binh lính tinh nhuệ mà Giáp Lai Khương lãnh đạo, có nhiệm vụ bảo hộ cung cấm, Tinh Ngân Binh.
Và người được đội hình như thế này bảo vệ, tất nhiên không thể nào là người bình thường được.
Người cuối cùng trong bốn người là nam nhân với độ tuổi tầm 25, 27, mặc kim giáp mỏng có họa tiết hình rồng, treo trường đao màu đen sau lưng, mái tóc dài cột kiểu đuôi ngựa vừa trông anh tuấn tiêu sái, vừa có nét gì đó uy nghiêm và mạnh mẽ.
Người này chính là Đại Hoàng Tử của Thiên Lam Quốc, Sủng Thú Sư Thất Cấp và dự kiến sẽ là người kế thừa Hoàng Vị trong tương lai, Hoàng Thiên Việt Vũ.
Là Đế Trữ, kinh nghiệm và trải nghiệm là một trong những điều rất quan trọng, vì thế khi người thám thính trở lại và nói rằng khả năng cao Cổ Cảnh không thuộc loại hung hiểm, hắn ta liền xin đi thám hiểm để mở mang tầm mắt, nhưng đây chỉ là mục đích phụ, mục đính chính của hắn ta có đến hai. Một là chiếm lấy những cơ duyên, tài nguyên, bảo vật tốt nhất trong Cổ Cảnh để ‘làm giàu’ cho bản thân, sẵn sàng cho tương lai. Hai là dò xét ý đồ của Phụ Hoàng.
Và việc hắn ta đang có mặt ở đây, cùng với đội ngũ này đã ngầm chứng minh được kha khá thứ.
Quay lại câu chuyện. Nhìn cột sáng trong tầm mắt đã đạt đến kích thước khổng lồ, chứng tỏ đã gần đến nơi, Hoàng Thiên Việt Vũ hạ đầu nhìn đội ngũ, mỉm cười nói:
“Làm tốt lắm các binh lính, ai muốn lấy gì từ Thiết Nanh Trư thì cứ lấy thoải mái, sau đó chúng ta tiếp tục lên đường.”
Đội ngũ đồng thanh đáp:
“Không thưa Hoàng Tử, chúng thần không cần.”
“Nếu đã không cần, vậy tiếp tục lên đường.”
Đội ngũ liền chuyển sang đội hình vòng tròn và bao bọc bốn người ở chính giữa, tiếp tục hướng về cột sáng mà di chuyển.
Ngay khi đội ngũ vừa khuất bóng khỏi khu vực này, đám người núp ở đằng sau lập tức chen lấn, xô đẩy nhau mà chạy tới, cầm chặt vũ khí rồi bắt đầu tranh nhau cắt nanh của Thiết Nanh Trư bỏ vào ngực áo, vào tay nải, sau đó mổ bụng để xem có Ma Hạch hay không?
“Ha ha, ta nói mà, đi theo sau đội ngũ của Đại Hoàng Tử là tốt nhất, vừa được dọn đường, vừa kiếm lợi lội, quá sướng.”
“Ngươi bé bé cái mồm lại, biết đâu Đại Hoàng Tử còn ở gần đây? Để người nghe thấy rồi tức giận thì liệu cái mạng chó của ngươi.”
“Mạng chó của nó chắc Đại Hoàng Tử thèm lấy? Chỉ sợ người nổi giận rồi thu hết chiến lợi phẩm, lúc đó chỉ có đường bốc…”
Đám người vừa tranh, vừa chửi, vừa tức tốc cất ‘ké lợi phẩm’ rồi đuổi theo đội ngũ. Ngay khi đám người này rời đi thì lại có một đám người khác kéo đến, rạch rạch mổ mổ, kiếm chút lợi ích còn sót lại rồi rời đi, đến lượt đám người thứ ba thì nơi này chỉ còn lại cặn bã, nhưng cố mày mò thì vẫn vớt vát được một ít lợi lộc.
Một đội ngũ của Hoàng Thiên Việt Vũ lại ‘nuôi sống’ đến ba đám người khác nhau, quả thật là việc đại thiện.
Bạch bạch…
Diệp Dực Điểu vỗ cánh bay lên, xuyên qua những tán lá rồi nhìn xuống cánh rừng xanh tươi rậm rạp. Mấy ngày qua, nó đã gặp không dưới trăm nhóm người như vậy, chúng như lũ châu chấu ăn tàn phá hoạt, càng quét hết tất cả tài nguyên của sơn mạch nơi chúng đi qua.
Tất nhiên, đời này có vay có trả, cũng có một số nhóm người đã nằm lại ở các cánh rừng ngoài kia, trở thành dưỡng chất, thành thức ăn để nuôi sống các sinh vật xung quanh, từ đó dần dần tạo ra tài nguyên.
Diệp Dực Điểu vỗ cánh bay vút lên Thiên Không, mặt trời đang thấp dần rồi, đến lúc nó phải về lại tổ của mình.
…
Tại nơi khác của Phong Hải Sơn Mạch.
Phập… rầm…
Một thanh niên cầm chặt thanh kiếm của mình, hể gặp cành cây hay cây nhỏ cản đường liền vung kiếm chặt nó trong sự vui vẻ, hệt như thời điểm chúng ta còn bé thơ, nhặt thanh ‘kiếm gỗ’ ở bên đường rồi bắt đầu ‘thảo phạt’ những lùm cỏ tội nghiệp.
Nhìn dáng vẻ con nít này của đối phương, nữ nhân đằng sau lắc lắc đầu, nói nhỏ:
“Hoàng… Công tử, đừng chém nữa, để dành sức mà còn chiến đấu với ma thú.”
Đang trong trạng thái ‘hăng máu’ nên dĩ nhiên đối phương sẽ không nghe, vẫn vui vẻ chặt chém mọi thứ cản đường, khiến nàng ta thở dài bất lực rồi liếc qua nam nhân lực lưỡng đang đi kế bên, đẩy đẩy đầu ra hiệu ‘ngươi mau khuyên hắn đi’ nhưng nam nhân lực lưỡng lại xòe tay lắc đầu thể hiện bản thân cũng bó tay.
Nếu Trần U có mặt ở đây ắt sẽ nhận ra ba người này, bọn họ là nhóm người đi chung Quy Điểu với hắn ở lần gặp Thiết Huyết Kền Kền đó.
Phù phù…
Sau một hồi chặt chém, thanh niên kia cũng đã thấm mệt, le lưỡi thở như chó rồi tra kiếm vào vỏ, sau đó đặt hai bàn tay song với nhau ở vị trí đan điền, vừa bước đi vừa nhắm mắt vừa vận linh lực, và không lâu sau, hắn ta đã cảm thấy sự mệt mỏi của cơ thể giảm hơn phân nửa.
Cái tên này… biết Linh Pháp? Dù cấp bậc của loại Linh Pháp này không quá cao, tầm đâu đó ở hàng Trung Phẩm, nhưng trên Đảo Kinh Nam này, nó tuyệt đối là hàng hiếm và hoàn toàn có thể được xem là ‘Thần Phẩm’ không hổ là người có địa vị không tầm thường.
Thanh niên mở mắt nhìn hai người bạn đang lườm mình, gãi gãi đầu cười nói:
“Xin lỗi, xin lỗi, cây kiếm mới này làm ta thật sự không thể kiềm lòng được, nên mới chặt chém cho đã.”
“Thạch Tinh Thiết này không hổ là loại kim thiết đứng hàng thứ chín, bền, cứng và nhẹ, dùng để rèn kiếm thì thật sự quá hợp, không uổng công đến Thành Hải Cương một chuyến.”
Nói đến kiếm, hắn ta lại nổi lên suy nghĩ muốn rút ra chặt chém vài lần nữa, nhưng tình hình này thì chỉ có thể dằn lòng nhịn xuống, thở dài và tiếp tục di chuyển đến cột sáng.
…
…
Ở một phía khác.
Vút… phập…
Một cây thương lao vút trong không khí, mang theo lực lượng đáng sợ xuyên qua đầu rồi cắm ngập vào cơ thể của con Thiết Giác Ngưu Thượng Bát Cấp, khiến cơ thể to lớn của con trâu đứng như trời trồng rồi đổ rầm trên mặt đất với đôi mắt mở to, chết đến không thể chết hơn.
Giết ma thú Thượng Bát Cấp chỉ với một đòn? Hơn trăm ánh mắt lập tức đổ dồn vào người trẻ tuổi vừa ném ngọn thương đó. Hắn ta đứng trên tảng đá với tư thế ném thương mạnh mẽ, y phục màu trắng kèm theo khuôn mặt anh tuấn đó, thật sự rất xứng đáng để trở thành tâm điểm của mọi người.
Nam nhân nhìn hắn ta với đủ loại ánh mắt, có nể phục, có hâm mộ, có ghen ghét,… Còn các nữ nhân thì đều có một điểm chung là nhìn hắn ta với đôi mắt tỏa sáng như sao, người gì đâu mà vừa trẻ tuổi, vừa anh tuấn, vừa mạnh mẽ, lại có khí chất dịu dàng ôn nhu, có địa vị nhưng lại không cao ngạo mà rất hòa đồng với bọn họ trong những ngày qua, nên với bọn họ, hắn ta không phải người nữa mà là một loại ‘thuốc độc’ còn là loại độc thấm vào tận sâu trong trái tim, khiến bọn họ vô phương giải được.
Cảm nhận đủ loại ánh mắt nhắm vào mình, trong lòng người trẻ tuổi cảm thấy hưởng thụ vô cùng bởi hắn ta rất thích cảm giác được vạn chúng chú mục như thế này, nhưng mặt ngoài thì vẫn tỏ ra bình thản, khiêm tốn.
Tên này là Phần Tôn Lục, một trong những nhân vật trẻ tuổi phong vân của Thiên Lam Quốc. Hắn ta nổi tiếng như vậy là vì năm nay, hắn ta mới chỉ 25 tuổi mà đã có thực lực Khải Linh trung kỳ, cách hậu kỳ một khoảng ngắn, ngoại trừ ba vị Hoàng Tử thì không ai trong Thiên Lam Quốc có thể so sánh được với hắn.
Được như vậy là vì hắn ta không nhận sủng bằng trứng ma thú mà chọn cách thu phục một con ma thú Huyền Phẩm hoang dã có tên Bích Vũ Ưng, hai hệ Bay và Nước. Lúc đó, Bích Vũ Ưng có thực lực Trung Bát Cấp, còn hắn ta mới chỉ 13 tuổi, vừa khởi đầu sớm hơn, vừa có sủng thú có tiềm lực và đã phát triển được một thời gian.
Sự kiện đó đã khiến hắn ta nổi danh ở Thành Luân Tác, nhiều người ngưỡng mộ hắn không phải vì hắn là người của Phần gia, mà ngưỡng mộ vì sự can đảm của hắn khi dám thực hiện việc ‘điên rồ’ đó.
Bắt đầu từ đó, danh vọng của Phần Tôn Lục càng lúc càng tăng lên với các chiến tích như: ở Nhập Linh Cảnh vật lộn thắng Thiết Giác Ngưu Hạ Bát Cấp; dùng thương ném chết một con ma thú Bát Cấp đang bay;… và đỉnh cao là năm 21 tuổi, hắn ta chính thức bước vào hàng ngũ cường giả Thất Cấp.
…
…