Chương 132. Đến Phong Hải Sơn Mạch.
Theo lộ trình đã vạch sẵn, sau tầm một ngày, Trần U cùng Tiểu Tiểu đã đến Thành Hải Cận.
Không hổ với cái tên Hải Cận, tòa thành này chỉ cách biển tầm năm mươi thước, tuy nhỏ nhưng lại sở hữu cảng biển lớn với nhân khí nhộn nhịp, vừa có thuyền thông thương, vừa có tàu đánh cá.
Sau khi vào thành, Trần U liền đến Phủ Thành Chủ để liên hệ mượn nhờ Quy Điểu, nhưng hiện tại Quy Điểu vẫn chưa về do phải chở ba vị Sủng Thú Sư đến Thành Hải Châu từ trước, thành ra hắn chỉ còn lại một sự lựa chọn là đi đường biển.
May mắn, lúc này đang có một con thuyền lớn thông thương đến Thành Hải Châu, với thân phận Sủng Thú Sư, hắn có thể xin lên thuyền một cách kỳ dễ dàng.
Hắn vừa mới đặt chân xuống boong tàu, người của Thương Đội liền tận dụng cơ hội bắt chuyện để móc nối quan hệ. Vì đang đi ké người ta nên hắn không thể trưng ra cái mặt lạnh tanh được, cười cười vui vẻ xã giao một phen.
Thấy hắn hòa nhập vui vẻ, tích cực như vậy, một vài nữ tử cũng tranh thủ cơ hội ngỏ ý muốn ‘hòa nhập’ với hắn, trưng ra đủ loại trái cây như cam, táo,… để mời chào nhưng hắn liền né vội, bởi vì… e hèm, do hắn là hoa đã có chủ rồi chứ chẳng phải tại họ không có gì nổi bật đâu.
Đi bằng thuyền thì dĩ nhiên sẽ chậm hơn bay nhưng có cái giá xứng đáng của nó, đó là mỗi khi không ‘hòa nhập’ hắn sẽ mượn cần câu của người trên thuyền để câu cá, tận hưởng cảm giác một mình một cần một cõi, nhất là vào thời điểm mặt trời Hoàng Hôn bắt đầu lặn ở nơi chân trời, với khung cảnh màu vàng cam ấm áp, những cơn gió êm dịu mát mẻ cùng những cơn sóng lăn tăn trên mặt biển, thật là một bức tranh thơ mộng, bình yên và dễ chịu.
Vì thuận theo chiều gió nên thuyền di chuyển khá nhanh, sau năm ngày đã đến cảng biển của Thành Hải Châu. Trước khi rời thuyền, Trần U gửi cho Chủ Đoàn một Linh Nguyên để tổ chức tiệc ăn uống cho Thương Đội thay cho lời cảm tạ. Hành động này gần như ghi điểm tuyệt đối trong lòng mọi người, khiến các nam nhân xem hắn là chí cốt, các nữ nhân xem hắn là thần tượng, muốn sinh con… lại lan man cảm xúc rồi, quay lại vấn đề.
Chia tay mọi người trong bầu không khí ‘bịn rịn’ hắn tức tốc chạy vào thành để đăng ký mua vé Quy Điểu đến Thành Hải Tửu, và tất nhiên, với tình hình nóng hổi như hiện tại thì vé đã được bán hết sạch.
Hắn âm thầm chấp tay xin lỗi người không may mắn rồi phô ra huy hiệu Sủng Thú Sư và Dưỡng Thú Cư cửu cấp để ‘tranh’ một vé. Có thân phận, địa vị thì vấn đề liền được giải quyết, hắn thành công mua một vé rồi chui vào trong phòng, mặc kệ sự đời bên ngoài mà ngồi luyện Linh Đơn, chuẩn bị các loại thủ đoạn cho chuyện sắp tới.
Sau ba ngày bay, Quy Điểu đáp xuống Thành Hải Tửu trong an toàn. Vừa bước ra ngoài, Trần U liền cảm thấy bị ngợp, không phải ngợp bởi hình ảnh dòng người trong bãi đáp mà là ngợp vì thiếu khí. Thật sự khung cảnh trông rất đông đúc, chen lấn vô cùng, đến mức muốn vươn cánh tay dài ra cũng không được vì mọi người quá san sát nhau, bởi người lên Quy Điểu rời đi thì ít mà người xuống thì nhiều và đều như vắt chanh.
Phù.
Theo dòng người xô đẩy suốt cả mấy tiếng đồng hồ, cuối cùng hắn cũng đến nơi thoáng đãng hơn, thở phào nhẹ nhõm rồi đeo huy hiệu Sủng Thú Sư và lập tức co giò bật nhảy lên nóc của tòa nhà gần nhất.
Vốn Thành Hải Tửu đã đông đúc, Cổ Cảnh xuất hiện kéo theo người người đổ về từ tứ phương càng khiến nó trở nên chật cứng. Con người, sủng thú, xe ngựa, xe hàng,… di chuyển một cách lộn xộn càng khiến bầu không khí trở nên ngột ngạt và khó chịu.
Trần U quan sát toàn cảnh một vòng rồi bắt đầu di chuyển bằng việc nhảy trên nóc của các tòa nhà. Các binh lính thấy hắn liền kéo cung và vung tay để chuẩn bị ‘gọi’ xuống bởi đây là điều cấm từ trước đến nay, nhưng khi thấy huy hiệu Sủng Thú Sư lấp lánh trước ngực hắn, tất cả binh lính đều quay mặt đi xem như không thấy không biết.
Vừa chạy, hắn vừa nhìn cột sáng màu vàng kim vẫn còn đang dựng thẳng lên Thiên Khung kia, nhưng vì khoảng cách còn xa quá nên hắn không nhìn rõ và phân tích được gì.
Một đường di chuyển trên nóc nhà, hắn bật nhảy thật cao để vượt qua tường thành trong rồi đáp xuống cánh đồng, tiếp tục nhảy nhảy trên các bờ ruộng và dùng cách cũ để vượt qua tường thành ngoài.
Bây giờ, không gian đã rộng mở, hắn đảo mắt tìm kiếm một vị trí không có người rồi chạy đến đó rồi gọi Tiểu Tiểu ra. Nó lập tức thu hồi Thú Kỹ để trở về trạng thái gốc, sau đó thi triển Hoặc Ảnh bao phủ cả bản thân lẫn Trần U đang ngồi trên lưng, khiến người ngoài nhìn vào chỉ thấy nơi đó có một con sói cô độc và gầy gò đang đứng.
Khi Tiểu Tiểu bắt đầu chạy, hoặc ảnh con sói cũng chạy theo với tốc độ cực nhanh, không lâu sau đã đến bìa rừng sơn mạch rồi dừng lại. Tại vị trí này, Trần U thấy cột sáng to hơn trước rất nhiều và cũng rõ ràng hơn. Hắn quan sát nó một cách chăm chú rồi thi triển thêm Linh Nhân Kỹ để nhìn càng rõ.
Màu chủ đạo của cột sáng là vàng kim, cấu từ cơ số những luồng sáng giống cây kim với phương thẳng và chiều di chuyển từ mặt đất lên trời. Nhưng thỉnh thoảng, trong luồng sáng này lại có lẫn một hoặc vài luồng khí đen rất nhỏ, có đôi khi là một hoặc vài luồng khí có màu đỏ máu.
Trần U cau mày rất chặt, thì thào:
“Có Hắc Khí lẫn trong kim sắc, là một tòa Phong Mộ, lại có thêm Huyết Khí… chật, Phong Tế Mộ.”
“Phong Tế Mộ à Phong Tế Mộ, cơ bản là một tòa bảo nhỏ, chỉ hy vọng đám người tham gia kia không mở ra Phong Vật, không thì… máy xay thịt à.”
Hắn thúc chân vào hông ra hiệu Tiểu Tiểu phóng vào rừng, hướng thẳng đến cột sáng.
…
Bên ngoài bìa rừng của Phong Hải Sơn Mạch.
Dòng người tuông ra từ các tòa thành và đến khu vực bìa rừng để cắm trại, từ đó hình thành các tụ điểm có nhỏ có lớn. Bọn họ ở đây hoặc là để hóng hớt, hoặc là kiếm ‘kèo thơm’ để gia nhập.
Đã hơn mười ngày trôi qua kể từ khi Cổ Cảnh xuất hiện, người mạnh, tổ đội mạnh, người muốn vào thì đều đã vào rồi, thật sự có ‘kèo thơm’ đến để gia nhập thì cũng khó thể đuổi kịp những người đi trước, nên ‘kèo thơm’ ở đây ám chỉ là việc móc nối quan hệ với những người có địa vị, có thân phận mà thôi.
Ở tụ điểm Thành Hải Tửu.
Một nam nhân tầm 28 tuổi cưỡi Bạch Mã chạy đến khu vực tụ điểm, ngực trái treo huy hiệu Sủng Thú Sư, trên đầu có một con Hắc Sắc Thiền (ve) Trung Bát Cấp bay lượn vòng vòng và cũng thể hiện cho cấp bậc của hắn ta.
Vừa đến nơi, hắn ta bắt đầu làm màu, thể hiện thân phận bằng cách nhảy xuống Bạch Mã với dáng vẻ tự tin, mang theo Hắc Sắc Thiền đậu trên cánh tay bước đến vị trí trung tâm của tụ điểm rồi nói lớn:
“Ta muốn tuyển vài người cùng vào Cổ Cảnh, có ai muốn đi cùng với ta không?”
Nghe hắn ta ‘quát tháo phong vân’ người ở đây thầm cười trong lòng, thực lực Bát Cấp mà muốn vào Cổ Cảnh? Sợ là chưa đi đến nơi thì đã phơi thây vào miệng ma thú rồi.
Những nhóm ‘kèo thơm’ âm thầm quan sát hắn ta, chỉ là một Sủng Thú Sư Bát Cấp mà lại mạnh miệng như vậy? Sợ là sẽ chẳng có ai giúp hắn ta xuống đài rồi. Họ săn ‘kèo thơm’ nhưng cũng phải chọn ‘kèm thơm’ có não mới được.
Thấy không ai đáp lại, mặt tên Sủng Thú Sư kia bắt đầu đỏ lên, bàn tay dần siết lại thể cảm xúc vừa giận vừa quê, bỗng lúc này có một người trung nhiên xuất hiện với khuôn mặt nịnh nọt, bước đến trước mặt hắn ta và cười cười:
“Vị đại nhân này, giờ là ban trưa, không thích hợp để vào Sơn Mạch đâu ạ. Hay là người đến chỗ đội ngũ của tiểu nhân nghỉ ngơi, qua sáng ngày mai sẽ cùng người đi vào Cổ Cảnh, người thấy thế nào?”
Có người bắt thang xuống đài, hắn ta liền ho khụ khụ và nhìn người trung niên với ánh mắt hài lòng, gật đầu:
“Ngươi nói cũng có lý, dẫn đường đi.”
Hắn ta đi vào một cái lều nhỏ, bên trong có có bảy người tính luôn người dẫn đường, ba nữ bốn nam, tất cả đều là Võ Sư Nhập Linh sơ kỳ hoặc trung kỳ.
Với tổ đội này mà đòi vào sâu trong Phong Hải Sơn Mạch? Quả thật là trò cười hề hước nhất trên đời. Mà thôi, mục đích của tên Sủng Thú Sư cũng chẳng phải là Cổ Cảnh, hắn ta đến tụ điểm này là để tạo ra ‘kèm thơm’ cho các Võ Sư Dẫn Linh Cảnh hoặc Khải Linh Cảnh tuyển chọn, sau đó hắn ta sẽ dẫn bọn họ về nhà để thành lập thế lực riêng.
Chỉ là, sự việc lại không như những gì hắn ta tưởng tượng, đám rác rưởi Cửu Cấp này… hắn ta thuận tay quơ một phát là nắm được một mớ, thật sự quá quá thất vọng rồi. Hắn ta liền xoay người định rời đi, nhưng khi thấy ba nữ nhân cũng có chút tư sắc, hắn ta lại chợt đổi ý, nhìn bảy người cười nói:
“Thực lực của các ngươi không đủ để cùng ta vào sơn mạch, nhưng có thể tham gia khảo sát để trở thành thuộc hạ dưới trướng của ta, thấy sao?”
Bảy người ở lại đây là để kiếm ‘kèo thơm’ nghe vậy liền tỏ ra mừng rỡ. Thấy tên này cứ nhìn chăm chăm vào ba nữ tử, người trung niên liền đá mắt ra hiệu cho ba nam nhân còn lại, chờ bọn họ hiểu ý thì liền nói:
“Cảm tạ đại nhân đã ưu ái. Đại nhân đi đường xa đã thấm mệnh, bốn người tiểu nhân không dám phiền người nghỉ ngơi nữa ạ.”
Hắn ta nhìn người trung niên với ánh mắt hài lòng, thầm nghĩ kẻ này được, có thể bồi dưỡng, còn ba tên Cửu Cấp kia… tất nhiên là cút xéo càng xa càng tốt.
Bốn tên nam nhân nhanh chóng lui ra ngoài và bầu không khí cũng theo đó mà lâm vào yên tĩnh. Ba nữ tử biết bản thân phải đánh đổi cái gì, nhưng ai lại không muốn dính lên người Sủng Thú Sư cơ chứ?
Ba người nhìn nhau rồi đồng loạt cởi dây áo khiến xuân sắc dần lộ. Tên kia vừa thưởng thức toàn bộ quá trình, vừa cười nói:
“Muốn trở thành thủ hạ dưới trướng thì cần phải vượt qua khảo sát của ta, các ngươi muốn thử sức sao?”
Ba người đồng thanh đáp:
“Vậy, mong đại nhân ‘khảo sát’ thật kỹ, chúng tôi chắc chắn đáp ứng được yêu cầu của người.”
“Tốt, tốt.”
Hắn ta lập tức ‘khảo sát’ ba nữ nữ, dần dần rút ra các đánh giá là không tồi, phối hợp rất tốt, biết vâng lời, có thể làm việc ‘dài hạn’ dưới trướng của hắn ta.
“Đại nhân… ‘khảo sát’ cho nô gia.”
“Từ từ… ta vừa mới cho bạn của ngươi, không thấy sao?”
…
…