Chương 131. Lại Kiệt, xong.
Sau khi viết phong thư đưa cho Lang Ý Phi, Trần U bắt đầu tính toán đến vấn đề di chuyển.
Phủ Thành Chủ của Thành Lam Miên có Quy Điểu, nhưng chỉ nuôi đúng một con và đã được sử dụng nên không thể trông chờ gì. U Lang Vệ có nuôi Quy Điểu lậu nhưng địa điểm gần nhất cách nơi này cũng cả mấy trăm dặm, nằm ở gần ranh giới phía Bắc Thiên Lam và Bắc Khiên Thành để tránh bị hai thế lực sờ gáy, nên cũng không thể dùng được.
Vì thế, hắn chỉ còn một con đường là đến Thành Hải Cận gần đây nhất rồi di chuyển bằng thuyền hoặc dùng Quy Điểu để đến Thành Hải Châu, sau đó tiếp tục dùng Quy Điểu lớn bay đến Thành Hải Tửu rồi mới tiến vào Phong Hải Sơn Mạch.
Đường đi đã vạch rõ, sau bữa ăn trưa, hắn lập tức lên đường và nhận được hai bình sứ từ mấy người U Lang Vệ canh cửa, nói rằng bên trong là dung dịch mùi hương đặc chế của bọn họ dùng để huấn luyện Truy Thư Yến, nếu hắn thấy con nào cột vải đỏ ở chân và bay đến khi ngửi thấy mùi hương này thì đó chính là Truy Thư Yến của bọn họ.
Chia tay hai nữ bằng cái ôm cùng hôn má, hắn nhanh chóng lên xe ngựa đã được chuẩn bị và di chuyển đến các Thương Hội nhỏ trong thành để mua một số thứ phòng hờ. Sau khi xe ngựa ra khỏi thành, hắn kêu Tiểu Tiểu biến lớn và chuyển sang cưỡi nó, bảo nó dùng tốc độ nhanh nhất chạy trên con đường mòn dẫn đến Thành Hải Cận.
Haizzz.
Cảm giác xóc nảy khi cưỡi thú bốn chân ở tốc độ cao khiến hắn thở dài đầy chán nản và tưởng nhớ đến sủng thú phi hành Băng Tước ở kiếp trước, nếu giờ hắn có nó thì chuyến đi này sẽ nhẹ nhàng biết bao, đáng tiếc, đáng tiếc, thời cơ và địa điểm vẫn chưa đến.
…
Sau hai ngày kể từ lúc Trần U rời đi.
Người thanh niên với y phục màu trắng bước xuống xe ngựa của một đoàn buôn vừa tiến vào Thành Lam Miên, rồi quay đầu nhìn đoàn buôn với ánh mắt chán ghét, khinh rẻ và tức giận.
Đường đường là Sủng Thú Sư nhưng những ngày qua, hắn ta ăn uống chẳng ngon mà ngủ cũng chẳng thoải mái, tất cả là tại đám mạt hèn này không chuẩn bị kỹ càng, nhưng thôi, nể mặt bọn chúng vâng lời, ‘hầu hạ’ cũng tạm được, với lại hắn ta còn đang có việc quan trọng hơn cần phải làm nên lần này sẽ tha cho cái mạng quèn của bọn chúng vậy.
Lại Kiệt hừ mạnh để trút bỏ những cảm xúc tiêu cực trong lòng rồi bắt đầu quan sát xung quanh, cái cảm giác kia của hắn vẫn đang chỉ dẫn rất rõ ràng, có cái gì đó ở Khu Bắc của tòa thành này đang đợi hắn, nó là của hắn, là của hắn.
Hắn dắt đi con Hoàng Mã của đoàn buôn một cách vô cùng tự nhiên như thể đây là đồ trong nhà, ngồi lên rồi điều khiển ngựa chạy theo phương hướng cảm giác kia chỉ dẫn.
Hí hí hí…
Dưới sự điều khiển của hắn, Hoàng Mã chạy như điên trên đường lớn, ai không tránh sang một bên thì hắn đụng luôn, đám dân đen này dám cản trở việc lấy đồ của hắn, chết là đáng, chết là đáng, ha ha ha… Trong cơn điên loạn, nơi nào hắn đi qua thì đường xá nơi đó liền hỗn loạn, có người bỏ chạy, có người chửi mắng, cũng có người bị ngựa đụng trúng rồi ngồi trên đường mà rên la.
Không lâu sau, Lại Kiệt kéo cương dừng ngựa trước một con hẻm, hắn cảm nhận rất rõ, rõ ràng vô cùng, thứ đó của hắn vẫn còn ở bên trong, vẫn còn ở bên trong, ha ha… Hắn tỏ vẻ cực kỳ vui mừng rồi đánh ngựa chạy vào hẻm rồi dừng trước cửa hành nhỏ và duy nhất ở nơi này.
Hắn lập tức xuống ngựa bước vào tiệm rồi quan sát. Cái cảm giác kia đang ‘chỉ’ thẳng vào nữ nhân cực kỳ xinh đẹp đang ngồi tựa vào ghế với dáng vẻ nhàn nhã, rít hơi thuốc rồi phả nhẹ làn khói trắng lên trần nhà.
Đang chìm đắm trong cảm xúc ‘chiến thắng’ và vẻ đẹp của nữ nhân kia, Lại Kiệt bỗng đứng đực như tượng với biểu cảm ngơ ngác, bởi cái cảm giác ‘chỉ thẳng’ kia, cái cảm giác kêu gọi, cảm giác nữ nhân thuộc về hắn bất thình lình ‘biết mất’ thay vào đó là cảm giác rất xa lạ, vô cùng xa lạ như cả hai không cùng một thế giới, rồi bỗng dưng lại chuyển thành cảm giác nàng ta là thật sự là của hắn, rồi lại chuyển…
Tâm trí lẫn cảm xúc của hắn bắt đầu bị hai cái cảm giác kia chia ra và quấy lên như nồi cám lợn, khiến hắn ta cảm giác như bản thân… bắt đầu điên rồi.
Nhìn người khách hàng bước vào nhưng lại đứng yên như tượng, Lang Ý Phi cũng chẳng quan tâm lắm, rít hơi thuốc rồi mở lời buôn bán theo thói quen:
“Quý khách muốn mua gì? Cửa hàng có rất nhiều món đồ khuê phòng, quý khách chọn…”
Giọng nói của nàng như giọt nước tràn ly, kích thích Lại Kiệt thoát khỏi trạng thái đứng yên kia. Hắn ta mang theo đôi mắt đỏ ngầu rồi bỗng lao đến muốn bắt lấy bàn tay của nàng, nhưng việc đến Trần U còn chẳng làm được thì hắn ta làm gì có cửa? Bắt thì trúng đó, nhưng là bắt trúng vào không khí.
Lang Ý Phi cau mày liễu, tiếp tục nói câu thoại kinh điển với giọng tức giận:
“Xin quý khách tự trọng, muốn sờ thì buổi tối vào Nguyệt Lâu…”
“Ngươi là của ta… của ta… ta cảm nhận ngươi thuộc về ta… Theo ta, ta là chủ nhân của ngươi… ta mới là chủ nhân của ngươi. Chủ nhân đến gặp mà ngươi dám không đi theo sao? NGƯƠI DÁM SAO?”
Tai sói của nàng dựng thẳng, ba cái đuôi cũng cứng lại thể hiện cho sự tức giận trong lòng nàng hiện tại. Kẻ xa lạ ở đâu đến đây bô bô bản thân mới là chủ nhân của nàng chứ không phải công tử? Muốn chết?
“Cút… còn không… CHẾT.”
Lại Kiệt không hề để tâm đến câu nói tràn đầy sát khí của nàng, hắn ta tiếp tục lao đến, muốn hất cái bàn đi để bắt nàng. Đối phương đã không nể mặt, nàng cũng chẳng cần ăn chay, lập tức vận linh lực bùng lên bên ngoài cơ thể rồi chuyển đổi tạo thành luồng khí kình đập mạnh vào cơ thể đối phương, khiến đối phương văng ra khỏi cửa như đạn kèm theo ngụm máu phả vào không khí, sau đó hoàn toàn bất tỉnh.
Trong lòng Lang Ý Phi bỗng xuất hiện cảm giác thư sướng, thoải mái đến kỳ lạ, còn sướng hơn lúc leo đến đỉnh núi với công tử, giống như được trút giận, xả hận vậy.
Người của U Lang Vệ nhanh chóng xuất hiện trong con hẻm, cúi đầu chào nàng rồi nhìn sang Lại Kiệt, hỏi:
“Đại nhân… xử lý như thế nào ạ?”
Nhìn huy hiệu trên ngực của đối phương, nàng trầm tư vài giây rồi nói:
“Sủng Thú Sư? Cứ giữ bất tỉnh rồi cử người điều tra thân thế, nếu là người tốt, lầm lỡ một lần thì tha cho hắn, còn nếu là kẻ ác… giết rồi xử lý cẩn thận, không nên để lại phiền phức kẻo liên lụy đến công tử.”
“Vâng, đại nhân.”
Bọn họ gật đầu, cho Lại Kiệt uống thứ thuốc sẽ khiến hắn ta mê mang ít nhất vài ngày rồi nắm chân lôi hắn ta cùng con ngựa khỏi cửa hàng, Lang Ý Phi cũng đóng cửa sớm vì cảm thấy hôm nay mở bát không được tốt cho lắm.
Với năng lực tình báo của U Lang Vệ, gia thế và chuyện ác của Lại Kiệt rất nhanh đã được điều tra tường tận. Tại nơi giam giữ, bọn họ nhìn hắn ta như nhìn một con súc vật, diệt gia, giết trẻ con, cưỡng hiếp,… đều là những việc đại ác, tên súc sanh này… đáng băm thành ngàn mảnh.
Bụp.
Một người trong nhóm không kiềm được mà đá hắn ta một cái, việc này như kích hoạt cảm xúc khiến những người khác cũng bắt đầu đá theo. Càng đá, bọn họ dùng lực càng mạnh, tốc độ cũng càng tăng lên, đá như thể bị nghiện rồi một người như tỉnh hồn lại, quát lớn:
“Dừng dừng… đá tiếp thì hắn ta chết mất.”
Mọi người bị tiếng quát làm cho tỉnh lại rồi nhìn nhau với ánh mắt ngơ ngác:
“Không hiểu tại sao, đá tên súc sanh này lại khiến ta cảm thấy rất thoải mái, giống như được đánh kẻ thù truyền kiếp của mình vậy.”
“Ta cũng vậy, cảm giác này y hệt lúc ta báo thù kẻ đã giết cha của ta, thật quá sướng.”
“Mọe kiếp, sao giống ta thế? Tên súc sanh này thật quá tà đạo, xử lý hắn ta sao đây?”
“Theo lệnh đại nhanh, hắn ta chắc chắn phải chết rồi, nhưng không thể chết ở đây, tạm thời cứ cắt gân chân và phế kinh mạch của hắn ta rồi giao cho người phía trên xử lý, chúng ta dọn sạch mọi dấu vết ở đây là được.”
Sự ‘tà đạo’ của Lại Kiệt lan rộng và đến tai một trong bốn cường giả Ngũ Cấp của U Lang Vệ, thế là y cũng thử và cũng bị dính ‘tà thuật’ đá hắn ta một cái rồi liền nghiện mà bắt đầu đá liên tục, còn vận linh lực để đá khiến mọi người xung quanh phải hợp sức mà can ra.
Bị cường giả Ngũ Cấp đá đạp thì Lại Kiệt chỉ còn nửa cái mạng lắc lư trong gió, kết hợp với liều thuốc mê quá mạnh khiến hắn ta càng khó mà tỉnh lại. Sau đó, chuyện này được báo cho Lang Ý Phi và nàng cũng đến kiểm nghiệm với kết quả thì ai ai cũng biết, chỉ khác ở chỗ nàng đá một cái rồi kiềm chân lại được chứ không bị nghiện.
Nàng cũng nhờ Tô Khuynh Thành tham gia đá thử với kết quả hoàn toàn khác biệt, Tô Khuynh Thành cảm thấy chuyện này vô cùng bình thường, chẳng lẽ là… ‘tà thuật’ của tên Lại Kiệt này chỉ có tác dụng lên những người liên quan đến U Lang Vệ chăng?
Bọn họ tiếp tục kêu những người khác trong U Lang Vệ đến kiểm tra và đúc ra được kết luận… Chính xác là như vậy.
Đây là vấn đề vừa kỳ quái vừa nghiêm trọng nên Lang Ý Phi là người lên kế hoạch xử lý. Thứ nhất là đầu độc Lại Kiệt bằng cơ số loại thuốc độc, đảm bảo hắn ta chết đến mức không thể chết hơn thì phá hủy đan điền, sau đó giao xác hắn ta cho mấy người Đồ Tể để bọn họ trợ giúp chặt thành từng khúc, cuối cùng là đốt từng bộ phận của hắn ta thành tro.
Chứng kiến toàn bộ quá trình xử lý Lại Kiệt nhưng Lang Ý Phi cùng những người khác không những không cảm thấy ghê tởm mà còn có cảm giác sảng khoái đến khó tả, và khi xác của hắn ta bị thiêu thành tro thì tất cả thành viên U Lang Vệ ở khắp mọi nơi đều có cảm giác sung sướng, vui vẻ, toàn thân phơi phới như đang bay trên mây.
Đến chết mà hắn ta vẫn còn quá tà môn nên tro cốt bị U Lang Vệ tách ra, hoặc rải ở biển, hoặc rải ở sông, hoặc chôn xuống đất,… mỗi nơi một chút để hắn ta muốn hồi sinh cũng chẳng được.
Sau khi Trần U quay về từ Phong Hải Sơn Mạch, Lang Ý Phi liền kể chuyện tà môn này cho hắn nghe. Vì biết căn nguyên nên hắn nói nàng không cần phải lo lắng, nhưng vì trấn an bằng lời nói không mang lại hiệu quả cho lắm nên hắn phải chuyển sang ‘trấn an’ nàng bằng hành động.
Bên phía Lại gia.
Sự biến mất của Sủng Thú Sư không phải là chuyện nhỏ, chưa kể kẻ đó là Lại Kiệt, tương lai của Lại gia, nên tòa thành hắn ta sinh sống bắt đầu dấy lên phong ba, việc kiểm tra, dò xét thông tin diễn ra liên tục và mỗi ngày.
Lại Quan Cưu cũng lâm vào trạng thái tìm kiếm điên cuồng, huy động tất cả các mối quan hệ nhưng chẳng mang lại kết quả gì vì các vết tích đã bị xóa đi. Ngày hôm đó, con trai của lão mượn Quy Điểu bay đi đâu thì sổ sách của Phủ Thành Chủ không có ghi chép, Hộ Vệ lái Quy Điểu thì bị tập kích mất đi trí nhớ, phòng sách của lão bị lục tung và hai con ‘tình nô’ được cứu đi.
Ở thời điểm bình thường, đây chắn chắn là vấn đề vô cùng nhức nhối, nhưng hiện tại sự tập trung của phần lớn mọi người đều dồn vào chuyện cổ cảnh, Thành Chủ lại có nhiều việc quấn thân từ Đế Đô gửi xuống, thêm vấn đề là Lại Kiệt sống quá chó, thế nên Thành Chủ chỉ làm qua loa cho có cái để nói rồi từ từ ém chuyện này xuống.
Cực lực tìm kiếm nhưng chẳng mò ra chút dấu vết gì, Lại Quan Cưu dần dần hóa điên rồi một ngày ‘bỗng’ treo cổ tự sát. Từ đó, Lại gia bắt đầu trượt trên con dốc suy bại rồi dần trở thành một gia tộc tầm thường.
…
Đêm xuống, trong căn phòng xa hoa đã từng xuất hiện ở những chương trước.
Nam nhân trung niên ngồi bên thành giường với cơ thể không mảnh vải, vừa ngửa mặt nhìn trần nhà, vừa xoa đầu mỹ nhân một cách nhẹ nhàng.
Sau một lúc, hắn ta giữ đầu mỹ nhân kèm theo tiếng hừ nhẹ và thở ra đầy sảng khoái, sau đó dịu dàng xoa xoa đầu nàng ta rồi đứng dậy kéo quần bước ra ngoài. Mang theo trạng thái hiền giả, hắn ta chấp tay bước đi một cách thong thả trên hành lang rộng rãi, sau đó, hắn ta bỗng chứng kiến cảnh tượng khiến hắn ta cau mày rất chặt, một nữ nhân xinh đẹp với y phục xộc xệch đang bị trói tay vào cột gỗ, miệng bị nhét khăn và hai hàng nước mặt chảy dài, phía sau là lão già đang cười đầy khoái chí.
Thấy nam nhân trung niên, nữ nhân giật mình rồi bắt đầu khóc như mưa, còn lão già thì cười cười ra hiệu nam nhân ‘tiến đến’ và hắn ta… thật sự đến để thay thế vị trí và tiếp tục thú vui của lão già, khiến nữ nhân kia trưng ra vẻ mặt ngơ ngác, kinh ngạc, không thể tin,…
Động thái này của hắn ta khiến lão già cảm thấy rất hài lòng, nhìn nữ nhân kia với ánh mắt ghét bỏ rồi bước đến phòng của mỹ nhân lúc nãy.
Lúc này, mỹ nhân trong phòng vừa xúc miệng xong, đang chuẩn bị thổi đèn đi ngủ thì cửa phòng bị đẩy vào. Vẫn như trước đây, sau khi đóng cửa, lão già liền bổ nhào lên giường và vồ vập nàng ta, còn nàng ta thì chẳng có sự phản kháng, cứ như con rối mà mặc cho lão ta tùy tiện.
Mặc dù nàng ta không có cảm xúc như nữ nhân kia, nhưng lão ta lại nở nụ cười đầy hài lòng, thầm nghĩ đây mới là món ‘đồ chơi tốt’ của lão.
…
…