Chương 130. Quyết định vào Phong Hải Sơn Mạch.
Sự xuất hiện của Cổ Cảnh liền tạo nên làn gió lớn thổi khắp các ngõ ngách trên Đảo Kinh Nam, là vấn đề bàn tán xôn xao nhất ở các quán trà, quán rượu, quán ăn,… cùng với câu hỏi được đặt ra nhiều nhất…
Cổ Cảnh… là gì?
Rất nhanh, những gia tộc, thế lực có gốc rễ lâu năm đã tra trong sách cổ của mình và tìm ra câu trả lời cho câu hỏi này.
Cổ Cảnh, Cổ là cổ xưa, lâu năm, Cảnh là cảnh vật, cảnh quan,… nên theo như ghi chép, đây là những địa điểm cổ xưa thuộc về một thế lực, một gia tộc hoặc một cái gì đó đã từng rất huy hoàng rồi dần trở nên tàn lụi theo thời gian.
Cổ Cảnh là tên gọi chung nên nó có rất nhiều dạng, hoặc là Bảo Khố bị phong ấn của thế lực nào đó để tránh kẻ thù cướp đoạt; hoặc là khu mộ để an táng người có địa vị của gia tộc siêu cấp nào đó với các loại bảo vật được chôn cùng; hoặc là một cái bẫy chỉ để giết người cho vui;…
Phần lớn mọi người không biết gì về Cổ Cảnh là vì thời điểm xuất hiện gần nhất trong lịch sử của nó đã cách đây hơn ngàn năm về trước, cụ thể là 1256 năm, tọa lạc dưới biển nước thuộc phiến khu vực quản lý của Bắc Khiên Thành.
Sách sử ghi lại rằng, Cổ Cảnh đó xuất thế cũng hệt như Cổ Cảnh này, có cơn địa chấn khủng khiếp lan rộng khắp đảo kèm theo cột sáng cao đến xuyên trời, còn tạo ra cơn sóng thần đánh sập tường thành của vài tòa thành ven biển.
Sau khi trấn an người dân và cử người dò xét Cổ Cảnh, Bắc Khiên Thành liền huy động lực lượng để tiến vào và lấy ra vô số bảo vật, tài nguyên, bởi Cổ Cảnh đó là Bảo Khố của một thế lực cổ xưa có ‘Thần’ tọa trấn, giá trị của nó là điều không cần phải bàn cãi, còn được phong ấn bằng thủ đoạn cao siêu nên những thứ bên trong được bảo vệ khỏi thời gian.
Nhờ Cổ Cảnh, Bắc Khiên Thành của năm đó đã mạnh lại càng thêm mạnh, bồi dưỡng ra nhiều nhân kiệt đến mức người ở bên kia Đại Hải phải cử thuyền qua đón và mang về bên đó.
…
Nghe tin Cổ Cảnh có liên quan đến bảo vật, lòng tham của con người bắt đầu trỗi dậy, làn sóng người đổ về Phong Hải Sơn Mạch từ khắp mọi nơi khiến nhiều tòa thành dần trở nên chật chội, không thể quản lý trị an nổi và dần có dấu hiệu hỗn loạn.
Sau một ngày kể từ lúc Cổ Cảnh xuất hiện, Đế Đô Thiên Lam truyền ra tin tức về hai đạo chiếu chỉ của Hoàng Đế.
Đầu tiên là vấn đề ngoại giao. Cổ Cảnh lần trước nằm trong lãnh thổ Bắc Khiên Thành, Cắc Khiên Thành vừa có cường, vừa có lý nên không cho người của hai quốc gia ăn xén, một mình độc tôn.
Theo lẽ đó, Cổ Cảnh lần này nằm trong lãnh thổ Thiên Lam Quốc nên chỉ có người dân của Thiên Lam mới có thể tham dự, tất cả sự qua lại nhân sự giữa ba thế lực mà không phải thông thương đều bị cấm, đến khi Cổ Cảnh đóng lại thì mới được tiếp tục.
Người của hai thế lực đang sống trên đất của Thiên Lam Quốc không được rình mò tham gia Cổ Cảnh, nếu bị phát hiện thì ai ai cũng có thể đuổi đánh, bị đánh chết cũng là đáng đời, luật pháp Thiên Lam sẽ không bảo vệ cho trường hợp đó.
Điều thứ hai là vấn đề về Cổ Cảnh. Theo sự thám thính của người trong cung, Cổ Cảnh nằm rất sâu trong sơn mạch nên đường đi sẽ có rất nhiều ma thú nguy hiểm. Hoàng Đế khuyến nghị người có thực lực dưới Thất Cấp không nên tham gia, tất nhiên đó chỉ là lời khuyên của Hoàng Đế, người dân muốn nghe hay không thì tùy.
Nghe tin Cổ Cảnh nằm sâu trong sơn mạch thì đã có một bộ phận người e dè rút lui; một bộ phận khác thì tụ họp, kết bạn thành nhóm lớn để di chuyển an toàn hơn; bộ phận còn lại thì đứng chờ những kẻ mạnh hay nhóm mạnh xuất hiện rồi đến để dựa hơi.
Rất nhiều gia tộc, thế lực có Sủng Thú Sư cũng bắt đầu sắp xếp, chuẩn bị đội hình, vũ khí,… để tiến vào sơn mạch, bên cạnh đó cũng có những gia tộc như Trần gia đóng cửa không tham gia, cũng không kinh doanh, đi lại để tránh bị sự hỗn loạn ảnh hưởng, ngồi trong nhà mà mở tiệc ăn uống, vui chơi, xem như là dịp hiếm có để nghỉ ngơi.
…
…
Trong một căn phòng xa hoa ở đâu đó ngoài kia.
Bạch bạch bạch….
Một mỹ nhân cực kỳ diễm lệ đang chống tay quỳ gối trên cái giường trắng tinh, mái tóc đen dài bị túm lại và nắm giật như dây cương khiến nàng ta lúc thì nhìn thẳng, lúc thì ngửa cổ nhìn lên trần nhà.
Chuyển ống kính về đằng sau nàng ta, chúng ta thấy kẻ cầm cương là tên nam nhân tầm 23, 24 tuổi với diện mạo anh tuấn cùng làn da trắng trẻo, đang hoạt động như thể cố dùng toàn bộ sức lực và điều này khiến đôi đào căng mọng trắng trẻo kia đỏ lên như máu.
Cùng nam nhân leo núi, nam nhân còn ra sức hỗ trợ như vậy nhưng mỹ nhân lại chẳng phát ra bất kỳ âm thanh nào, khuôn mặt cũng không tỏ vẻ đau đớn hay hưởng thụ, và từ đôi mắt chết lặng kia, chúng ta có thể nhận thấy trong lòng nàng ta cũng chẳng hề có tý cảm xúc nào cả.
Hà hà hà…
Nam nhân bắt đầu thở dốc, kết thúc cuộc leo núi bằng hành động bóp cổ mỹ nhân kèm theo tiếng hừ mạnh. Sau khi tận hưởng khoảng khắc cảm giác sảng khoái lan truyền khắp cơ thể, hắn ta đẩy đầu mỹ nhân xuống giường như đang đẩy một thứ đã hết giá trị, dùng khăn sạch lau sạch sẽ rồi vứt lên lưng nàng ta.
Sau khi mặc y phục, cột lại mái tóc, từ tên nam nhân có hơi hướng súc sinh, hắn ta bỗng trở thành người thanh niên ngọc thụ lâm phong, còn có chút khí chất dịu dàng rất thu hút nữ nhân, thật sự khác xa một trời một vực.
Hắn ta phủi phủi áo rồi nhìn mỹ nhân vẫn còn nằm bất động trên giường, nói với giọng hờ hững:
“Ngày mai ta sẽ đi Phong Hải Sơn Mạch, khi nào trở về sẽ sủng hạnh ngươi tiếp, lúc đó nhớ dọn giường và bản thân sạch sẽ, nghe không… Nhị Thứ Mẫu?”
(Thứ Mẫu: Vợ bé của phụ thân, là thiếp thất, không biết gọi đúng hay không nữa?)
Hắn ta cũng chẳng cần nàng ta đáp lời, bước thẳng ra ngoài rồi đóng cửa mạnh tạo nên tiếng rầm đầy lạnh lùng.
Bầu không khí trong phòng nhanh chóng chìm vào tĩnh lặng tuyệt đối, mặc cho thời gian trôi qua, nàng ta vẫn cứ nằm sấp trên giường, không động, không đậy, cũng không nháy mắt, thứ còn động duy nhất ở đây là bạch thủy kia, đang nhiễu từng giọt từng giọt xuống ga giường.
Sau tầm nửa giờ, có lẽ cảm thấy thứ dơ bẩn trong người đã trào ra sạch sẽ, nàng ta mới từ từ chống tay ngồi dậy rồi thực hiện chuỗi hành động trông thuần thục như thể đã làm rất nhiều lần, lấy cái khăn trên lưng lau đi rồi lấy khăn tay sạch của bản thân để lau sâu bên trong cho thật sạch. Sau đó, nàng ta rời giường mặc lại y phục, chỉnh lại đầu tóc, lột ga giường rồi bước ra ngoài từ cửa phòng đằng sau, tự múc nước giếng tự giặt cho sạch sẽ rồi phơi lên sào.
Trong lúc làm những việc này, khuôn mặt nàng ta vẫn lạnh tanh, không có bất kỳ cảm xúc nào giống như con rối được giao nhiệm vụ sẵn, cứ theo đó mà làm, mà làm.
Giặt ga giường xong, nàng ta như con rối xoay người trở về phòng, lấy một cái ga khác để trải giường rồi bắt đầu vuốt cho thật phẳng phiu, chỉ là, ngay khi nếp nhăn cuối cùng được làm phẳng, cửa phòng bất thình lình bị đẩy vào thật mạnh tạo ra tiếng cộc vang dội, sau đó là hình ảnh một lão già để trần thân trên với cơ thể còn lực lưỡng khỏe mạnh bước vào phòng, vừa vuốt vuốt râu ngắm nghía nàng ta với ánh mắt đê tiện và vừa đóng cửa lại.
Thấy lão già này, nàng ta lại như con rối mà nằm ngửa lên giường với đôi chân giang rộng. Lão ta nở nụ cười hài lòng rồi lập tức nhảy bổ lên giường, dùng toàn bộ sức lực để cùng nàng ta leo núi hệt như cái tên trẻ tuổi kia.
…
Thành Lam Miên.
Tin tức về Cổ Cảnh xuất hiện đã đến tai của Trần U, và khi nghe tin này, hắn đã cau mày rất chặt rồi lấy cái ghế ra vườn để vừa ngồi vừa suy ngẫm.
Với hắn, Cổ Cảnh là khái niệm cực kỳ quen thuộc, kiếp trước hắn bị cuốn vào hay chủ động tham gia cũng kha khá lần, có thể nói sự trưởng thành của hắn gắn liền với những nơi này. Chỉ là, Cổ Cảnh ở Đảo Kinh Nam đảo thật sự ‘lạ’ lạ vì kiếp trước hắn chưa từng nghe đến nó, cũng lạ vì sự xuất hiện của nó ở kiếp này.
Hắn suy ngẫm lại tất cả mọi chuyện đã diễn ra, về những hành động ‘khác’ của hắn ở kiếp này. Giống sự kiện ba con ma thú Lãnh Chúa đánh nhau, những chuyện mà hắn làm hoàn toàn không đủ sức nặng để kích hoạt sự kiện này.
Sự kiện Cổ Cảnh có liên quan đến ba con ma thú? Do chúng đánh nhau sớm nên Cổ Cảnh cũng xuất hiện sớm?
Vậy, tại sao chúng lại đánh nhau sớm? Đến cấp bậc của chúng mà đánh nhau thì thường phải là do tranh đoạt thứ gì đó, vậy là, do thứ đó xuất hiện sớm nên mới dẫn đến chuyện này?
Nguyên nhân tại sao thứ đó lại xuất hiện sớm? Ngoài ra còn vấn đề khác là sự xuất hiện của ma thú Thống Lĩnh Phẩm, Tử Lôi Hắc Văn Hổ? Những chuyện này có liên quan gì đến nhau? Có thật sự là hắn không liên quan đến chúng không?
Theo những mắc xích tư duy dần dần nối lại với nhau, hắn cũng khóa vào hai vấn đề có lẽ sẽ liên quan đến mọi chuyện, và cả hai vấn đề này đều bắt nguồn từ Tiểu Tiểu, thứ nhất là chuyện Đế Vương Phẩm, thứ hai là chuyện ma thú hệ Tiên.
Đế Vương Phẩm thành – Thiên Tượng kéo đến. Linh Phẩm thành – Thiên xuất Dị Tượng. Thánh Phẩm thành – Thiên Âm cùng tấu.
Đây là ba sự kiện do ma thú thăng phẩm gây ra, có lẽ… có lẽ thôi, theo suy đoán của hắn thì khi những sự kiện này diễn ra ở các nơi lớn như Nam Châu hay Trung Châu, chúng chỉ có tác động bình thường như trên, nhưng khi diễn ra ở nơi nhỏ bé như Đảo Kinh Nam này thì tác động của chúng không chỉ đơn giản như vậy, sẽ kéo theo kha khá vấn đề khác.
Sự thức tỉnh hệ Tiên của ma thú cũng vậy, có thể tạo ra những tác động khác mà hắn không biết hay kiểm soát được, chung quy thì kiến thức của hắn vẫn còn quá ít và thế giới này vẫn còn quá nhiều điều bí ẩn lẫn bí mật.
Thoát ra khỏi những suy nghĩ, hắn thấy mặt trời đã treo cao trên đỉnh đầu. Ngó thấy hai nữ đang ngồi uống trà trong hành lang, hắn liền đến đó ngồi, thưởng thức ly trà Lang Ý Phi rót cho rồi nhìn hai nữ, mỉm cười nói:
“Ta quyết định đi Cổ Cảnh xem thử, khả năng cao chuyến đi này khá nguy hiểm nên ta sẽ không dẫn hai nàng đi cùng.”
Cổ Cảnh trên đảo là vấn đề lạ, mà đã lạ thì hắn muốn khám phá, biết đâu lại kiếm chát được những thứ tốt thì sao? Chưa kể trực giác hắn mách bảo rằng, hắn sẽ khám phá ra một chuyện gì đó khá hay ho trong chuyến đi sắp tới.
Tô Khuynh Thành gật đầu ừm nhẹ, dù khá tò mò về Cổ Cảnh nhưng nàng biết thân biết phận của mình, với thực lực hiện tại của nàng thì việc đi theo chỉ làm vướng chân, khiến hắn không phát huy được thực lực tối đa mà thôi. Với lại, nàng đã có kế hoạch từ trước rồi, đợi tiểu quỷ trở về từ Cổ Cảnh, nàng sẽ dụ dỗ hắn kể lại tất tần tật mọi chuyện, tò mò chỗ nào thì bảo hắn giải đáp chỗ đó, nếu thích còn có thể bảo Tiểu Tiểu dùng Mê Huyễn để nàng ‘xem trực tiếp’ lại quá trình khám phá Cổ Cảnh, một kế hoạch quá hoàn hảo cho đôi bên.
Về phía Lang Ý Phi, nếu là nàng của lúc trước, chắc chắn nàng liền gật đầu tuân theo mệnh lệnh, nhưng hiện tại, nàng đã không còn ngu trung nữa, cảm thấy mệnh lệnh của hắn có vấn đề nên nàng liền nói:
“Công tử, Khuynh Thành muội có thể không được, nhưng thực lực của thiếp là Thượng Ngũ Cấp nha? Thiếp rất có tự tin trong việc trợ giúp công tử.”
Tô Khuynh Thành chợt cảm thấy có một lưỡi kiếm đâm vào lòng nàng. Ý Phi tỷ, không được là không được thế nào nha? Tỷ biết nói vậy sẽ khiến muội đau lòng lắm không?
“Ta công nhận nàng mạnh, nhưng có nhiều vấn đề không phải cứ mạnh là giải quyết được. Ta cảm thấy… Cổ Cảnh này sẽ có rất nhiều thứ như vậy. Đi một mình, ta có rất nhiều chiêu bài để thoát thân, nhưng mang nàng thì nhưng chiêu bài này chẳng dùng được nữa, nên là… hãy ở lại đây làm hậu phương và tiếp ứng cho ta khi cần.”
Nàng liền hiểu ý hắn, gật đầu đáp:
“Vâng, công tử.”
Hắn ném cho nàng ánh mắt hài lòng với thái độ vừa rồi, nói tiếp:
“Ta có hai chuyện muốn nhờ U Lang Vệ đi làm.”
“Chuyện thứ nhất, ta muốn hai cường giả Ngũ Cấp, ba cường giả Lục Cấp tập trung ở khu vực gần Thành Hải Tửu, nhiệm vụ cơ bản là quan sát đồng thời luôn trong trạng thái sẵn sàng di chuyển. Ta cũng muốn biết cách liên lạc với họ để thông báo nhiệm vụ, nàng nhắc họ phải thật tuân thủ những yêu cầu ta gửi kèm.”
“Chuyện thứ hai, ta muốn nàng gửi giúp ta một phong thư, với điểm đến là… Trần gia ở Thành Hải Bình.”
…
…