Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
truong-sinh-theo-binh-son-bat-dau-tu-tien-phap

Trộm Mộ: Ta, Trần Ngọc Lâu, Nhất Tâm Tu Tiên

Tháng mười một 8, 2025
Chương 0: Hoàn thành cảm nghĩ! Chương 890: Trường sinh bất lão - Phi thăng tiên giới ( 2 )
theo-khe-uoc-tinh-linh-bat-dau.jpg

Theo Khế Ước Tinh Linh Bắt Đầu

Tháng 2 17, 2025
Chương 670. Thăng hoa, khúc cuối cùng, thời đại mới Chương 669. Thế giới chìa khoá
gia-toc-tu-tien-tu-nuoi-ca-bat-dau.jpg

Gia Tộc Tu Tiên Từ Nuôi Cá Bắt Đầu

Tháng 2 12, 2025
Chương 443. Đại kết cục Chương 442. Chư địch lui tán
tho-lo-that-bai-lien-manh-len-1.jpg

Thổ Lộ Thất Bại Liền Mạnh Lên

Tháng 1 25, 2025
Chương 396. Vương Tấn Viên Tố đại hôn Chương 395. Phồn hoa thịnh thế
nghich-vu-dan-ton.jpg

Nghịch Vũ Đan Tôn

Tháng 1 21, 2025
Chương 1863. Hoàn toàn mới hành trình Chương 1862. Sư đồ cuối cùng gặp nhau
cong-tu-dung-tu.jpg

Công Tử Đừng Tú

Tháng 1 18, 2025
Chương 454. Trở về Chương 453. Tạo Vật Chi Chủ
nguoi-o-trom-mo-vet-dat-ba-thuoc-lam-cho-tong-tu-lam-te-ran

Người Ở Trộm Mộ: Vét Đất Ba Thước Làm Cho Tống Tử Làm Tê Rần

Tháng mười một 21, 2025
Chương 615:: Trở về, chân tướng, kết hôn (xong xuôi) Chương 614:: Kỳ Lân huyết mạch lần thứ hai thức tỉnh
sieu-cap-phuc-che-he-thong.jpg

Siêu Cấp Phục Chế Hệ Thống

Tháng 1 23, 2025
Chương 1300. Khó giải Chương 1299. Bay qua
  1. Sủng Thú Sư
  2. Chương 129. Cột sáng.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 129. Cột sáng.

– Tăng phẩm chất: Thống Lĩnh + Tiến hóa nâng cao: Nguyệt Độc Tam Vĩ Lang.

– Nguyên liệu cần:

+ Ma Hạch hệ Độc từ Trung Bát Cấp trở lên: 1 viên.

+ Hắc Chúc Thảo trên mười năm: 7 cây.

+ Tử Độc Hoa trên bốn mươi năm: 3 cây.

+ Thảo Khô Tử trên hai mươi năm: 13 cây.

+ Tĩnh Thủy Thảo: 4 cây.

+ Nước từ mỏ Linh Nguyên: 4 cân.

– Phương thức thực hiện: Nghiền mịn Ma Hạch hệ Độc và giã nhuyễn tất cả nguyên liệu khác, thêm một lượng nước sạch vừa đủ để Tử Nguyệt Yêu Lang ngâm toàn thân và nấu lên. Sau khi nước chuyển sang màu đen thì đổ nước từ mỏ Linh Nguyên vào và giữ nhiệt độ ở mức ấm.

Cho Tử Nguyệt Yêu Lang ngâm thân trong dung dịch độc rồi từ từ tăng nhiệt độ đến ngưỡng không ấm cũng không sôi, đến khi độc tính đã được hấp thu sạch sẽ và để lại nồi nước trong liền kéo Tử Nguyệt Yêu Lang ra khỏi nồi, chờ độc tính thấm sâu vào nội tạng rồi ra lệnh cho nó vận chuyển linh lực.

Lúc này, linh lực hệ Độc của Ma Hạch sẽ đóng vai trò trung gian, giúp độc tính và linh lực của Tử Nguyệt Yêu Lang hòa vào nhau, từ đó đạt được múc đích kích thích huyết mạch, giúp nó biến đổi thành Nguyệt Độc Tam Vĩ Lang.

Tiên Thú Điển đã cung cấp về phương pháp thăng phẩm cho Lang Ý Phi nên tất nhiên hắn liền theo đó mà làm, nhờ nàng mệnh lệnh U Lang Vệ tìm kiếm rồi tự ý sắp xếp thăng phẩm mà không nói cho nàng biết.

Hắn biết hành động không nói cho nàng là hắn sai, hắn độc đoán, nhưng hành trình của hắn sẽ không dừng lại ở Đảo Kinh Nam, nàng phải thăng phẩm, phải mạnh hơn, ít nhất cũng đến mức có thể tự bảo hộ bản thân, bởi chẳng ai có thể nói trước được gì cả.

Nếu hắn nói cho nàng biết, hắn chắc rằng nàng cũng sẽ không từ chối chuyện thăng phẩm, chỉ là hắn cũng muốn nhân cơ hội này để xem xét độ ‘ngu trung’ của nàng ở mức nào? Kết quả… chắc ai ai cũng biết rồi.

…

Lang Ý Phi bước đến trước mặt Trần U, dùng tư thái của ‘kẻ có địa vị cao mà nhìn xuống’ à thì cũng đúng thôi vì vốn nàng đã cao, sau khi thẳng phẩm thì còn cao thêm một chút, nên dù nàng không mang giày, hắn vẫn chỉ đứng ngang bằng với đôi tuyết sơn to trắng kia.

Đối diện với ‘lòng tốt’ to lớn đó, hắn sợ bản thân không kiềm lòng được nên chủ động bước lui để giữ khoảng cách với nàng, cười nói:

“Không cần phải cảm tạ gì cả, nàng là người của ta, ta giúp nàng là lẽ đơn nhiên.”

Nàng ừm nhẹ kèm theo nụ cười mỉm dịu dàng, thầm nghĩ thật không ngờ công tử của nàng là Dưỡng Thú Sư có năng lực thăng phẩm, phương pháp và cách hành động như nước chảy mây trôi, không hề có chút lúng túng hay lầm lỡ nào. Thậm chí, công tử của nàng còn biết về y thuật, bởi lúc nàng cảm thấy đau do ngâm độc, công tử đã xoa huyệt đầu giúp nàng giảm đau, sau đó điểm huyệt giúp độc tố thấm vào nội tạng nhanh hơn để tránh làm nàng đau dài và mất sức, còn chuẩn bị thuốc giúp nàng loại bỏ độc tố khi kết thúc thăng phẩm, thật sự quá đa tài, quá chu toàn.

“Ý Phi, ta hỏi nàng câu này và nàng hãy trả lời thật lòng. Lúc ta nói nàng ngồi vào nồi thuốc độc, có khoảng khắc nào nàng muốn kháng nghị mệnh lệnh của ta không?”

Nhìn gương mặt cực kỳ nghiêm túc của hắn, nàng biết đây là một câu hỏi mà nàng phải trả lời cẩn thận, thế là nàng bắt đầu lục lại ký ức của bản thân vào thời điểm đó, khi lời nói của hắn vang vào tai thì nàng…

Nàng nhìn hắn, hít nhẹ rồi hơi cúi đầu, đáp với giọng nhỏ nhẹ:

“Có, thiếp… có một chút, nhưng không phải muốn kháng nghị mệnh lệnh mà là muốn hỏi công tử, tại sao lại muốn thiếp ngồi vào nồi thuốc độc?”

Hắn nhướng mày, giọng nói cũng trở nên to hơn:

“Vậy, tại sao nàng không hỏi?”

Nàng cúi đầu nhiều hơn, lí nhí:

“Thiếp thấy… không cần thiết phải hỏi, đã là mệnh lệnh của công tử, thiếp sẽ luôn nghe theo.”

“Vậy, nếu sau này ta lệnh nàng nhảy vào núi lửa?”

“Vẫn theo ý công tử.”

“Muốn nàng ngủ với nam nhân khác, trở thành Kỹ Nữ danh bài trong Nguyệt Lâu, mỗi đêm ngủ với chục người nam nhân. Ai đến đều không từ chối?”

“Vẫn… theo ý công tử.”

“Vậy ta muốn nàng giết hết U Lang Vệ, nàng có làm?”

“Vẫn…”

Lang Ý Phi chợt im lặng, tâm trí rơi vào trạng thái rối bời. Nàng không hoàn toàn lập ra và bồi dưỡng U Lang Vệ, nhưng nơi đó có những ‘đứa nhóc’ từng được nàng cứu, từng cho nàng khoảng thời gian vui vẻ, ngoài ra còn có người vô tôi, công tử ra lệnh giết, nàng phải tuân theo… nhưng… nàng…

Hắn thầm thở phào trong lòng, giọng hơi hòa hoãn nhưng mặt vẫn lạnh tanh, hỏi tiếp:

“Sao? Không dám? Nàng muốn kháng lệnh?”

“Nàng đừng nói với ta rằng mệnh lệnh gì của ta nàng cũng nghe theo, mệnh lệnh ban đầu của ta là gì? Nàng nhớ không?”

Nàng cúi gằm, giọng nói đã nhỏ đến mức không thể nhỏ hơn:

“Là kêu thiếp đừng phiền đến công tử, để cho người quay về.”

“Vậy, sau đó nàng đã làm gì?”

Nàng im lặng, hoàn toàn im lặng, quả thật không thể nói gì được nữa bởi ngay lần đầu tiên, nàng đã bất tuân mệnh lệnh của hắn rồi.

Nhìn dáng vẻ này của nàng, hắn thầm hô may mắn bởi nàng vẫn còn có thể được uốn nắn, và hắn cũng bắt đầu bật chế độ giảng dạy đạo lý:

“Nàng đã hiểu sai về trung thành. Trung thành, không phải là mệnh lệnh gì cũng nghe, yêu cầu gì cũng làm, mặc kệ điều đó đúng hay sai.”

“Như ta thấy có tên nam nhân đẹp trai hơn ta, ta ghét hắn, ta nói nàng đi giết thì nàng liền giết. Hoặc ta thấy nữ nhân xinh đẹp nên nổi lòng muốn bắt về cưỡng gian, ra lệnh cho nàng thì nàng liền bắt lại.”

“Nàng có lòng cứu người, thương người, nên những việc này, ta dám chắc rằng nàng sẽ cảm thấy đó là sai, là ác, nhưng nàng vẫn làm. Đấy không phải trung thành mà là ngu trung, là con rối chỉ nghe theo mệnh lệnh.”

“Trung thành là khi chúng ta bị truy sát, ta ra lệnh nàng bỏ chạy nhưng nàng lại không chạy mà vẫn bên cạnh ta đến phút cuối. Hoặc có kẻ nào đó mạnh hơn ta, tốt hơn ta muốn chiêu mộ nàng, muốn nàng làm người của hắn ta, cho nàng những lợi ích tuyệt vời nhưng nàng thẳng thừng từ chối. Hoặc khi ta làm sai, làm điều xấu, nàng không những không ủng hộ mà còn nhắc nhở ta, hướng ta về cái tốt, cái đẹp.”

“Đó, mới chính là trung thành.”

Còn một điều mà hắn không nói, lão ngư dân đó chắc chắn là người dạy cho nàng về khái niệm ‘trung thành’ này, mục đích của lão ta có thể tốt hoặc không tốt. Nếu nhìn từ hai phía thì theo hướng người kế thừa của lão, đây là việc tốt, lão cũng vậy. Nhưng nhìn theo hướng của Lang Ý Phi, đây là việc không tốt cho nàng.

Mà, một con ma thú hóa hình thôi, không tốt thì đã sao? Người kế thừa cảm thấy tốt là được.

…

Lang Ý Phi đứng yên với dáng vẻ trầm mặc, khái niệm trung thành này chính là điều nàng được học đầu tiên sau khi hóa hình, cũng là bản tâm mà nàng đã thề, nhưng điều này, với công tử thì nó là sai.

Suy ngẫm về lời nói của công tử, về mọi thứ của trung thành, nàng dần dần tiến vào trạng thái vô ngã, không quan tâm đến thời gian, không quan tâm đến những thứ xung quanh, nên đến khi ngoi lên từ biển cả của suy nghĩ, nàng liền tỏ vẻ ngơ ngác vì không biết thời gian đã trôi qua bao lâu? Không biết Trần U đã đi đâu? Cũng không biết sao lại có cái áo bào phủ lên người nàng?

Nàng tạm gác những câu hỏi này qua một bên để hít một hơi thật căng phổi rồi thở mạnh. Nàng là người của công tử, phục vụ cho công tử, lời nói của công tử mới là thứ có trọng lượng cao nhất trong lòng nàng, lời dạy của lão ngư dân gì gì đó, biến đi.

Từ bây giờ, nàng sẽ chỉ trung thành với công tử chứ không ngu trung như lúc trước nữa.

Khi suy nghĩ này xuất hiện trong đầu, Lang Ý Phi bỗng cảm thấy cơ thể trở nên thoải mái hơn, nhẹ nhàng hơn, dường như… cái xiềng xích vô hình trói buộc nàng bấy lâu nay đã được cởi bỏ, và rồi linh lực xung quanh bắt đầu ùa vào cơ thể, đẩy thực lực của nàng thăng thêm một đoạn nhỏ.

Khi khoảng khắc ‘thanh lọc’ kết thúc, nàng nở nụ cười tươi như hoa nở vào Xuân, bước đến mặc lại y phục được Trần U xếp gọn trên cái kệ, mở cửa phòng bếp rồi liền đi tìm hắn.

Lúc đi ngang qua phòng của Tô Khuynh Thành, nàng bỗng nghe thấy âm thanh ỉ ôi nhỏ nhẹ, thì ra công tử và Khuynh Thành muội đang đi leo núi, nàng không nên làm phiền hai người họ.

…

Giữa đêm hôm đó.

Tách… tách…

Sâu trong lòng đất của Phong Hải Sơn Mạch, cái thứ mà Nham Tê Thú đào trúng vẫn đang từ từ nứt vỡ. Vốn cú va chạm ban đầu chỉ lưu lại một vết lõm nhỏ, nhưng có vẻ là do áp lực từ lòng đất hay từ vấn đề gì đó mà vết lõm bắt đầu nứt ra thành khe, từ ngắn hóa dài, từ nông hóa sâu, đến hiện tại đã lan rộng ta toàn bộ cái thứ đó.

Tách…

Tách…

Cứ sau vài chục phút, những tiếng nứt tách tách lại vang lên một cách đều đặn, và rồi…

Rắc… rắc… rắc rắc rắc rắc rắc…

Hàng loạt tiếng rắc rắc vang lên trong không gian lòng đất tĩnh lặng kèm theo hình ảnh cơ số vết nứt mở rộng, cả về độ sâu, chiều dài lẫn số lượng, cắt xẻ cái thứ đó một cách tàn nhẫn khiến nó không thể chịu đựng nỗi, để rồi…

ẦM.

Thứ đó bỗng sụp đổ thành hàng trăm mảnh vụn nhỏ, và dường như… có mối liên kết gì vừa bị phá vỡ, khiến mặt đất ở trên bắt đầu xuất hiện những vết nứt và lan rộng với tốc độ chóng mặt.

RẦM.

Khi vết nứt đã lan rộng đến vài dặm và chằng chịt như mạng nhện, một cơn địa chấn khủng khiếp với phạm vị cực kỳ rộng lớn chợt nổ ra. Nó khiến tất cả ma thú trên mặt đất và trên trời hoảng sợ, ma thú trong lòng đất phải điên cuồng đào đất để trồi lên trên, đến cả ba ma thú Lãnh Chúa đang chiến đấu cũng phải tạm dừng.

Từ Phong Hải Sơn Mạch, cơn địa chấn lan rộng đến tận ngoài Đại Hải và làm mặt biển dậy sóng. Nhà cửa ở những tòa thành gần kề như Thành Hải Sa hay Hải Bình… bị chao đảo mạnh hoặc sụp đổ ngay lập tức, người người thú thú lắc lắc lư lư như kẻ say rượu và mang trong lòng cảm xúc sợ hãi đỉnh điểm.

Ngay khi cơn địa chấn dừng lại, những vết nứt kia bắt đầu sáng lên, càng lúc càng chói lóa rồi chợt hất tung cả mặt đất và lao vút lên trời, hình thành cột sáng màu vàng kim cực cao như muốn đâm xuyên và phá vỡ Thiên Khung.

Cột sáng này cao và chói lóa đến mức ngoài những tòa thành gần Phong Hải Sơn Mạch, những tòa thành cách xa cả trăm, cả ngàn dặm vẫn có thể nhìn thấy được, nhất là khi hiện tại đang là nửa đêm, bầu trời đen càng khiến nó trở nên nổi bật.

Trên nóc của Phủ Thành Chủ Thành Hải Sa, Thành Chủ Phú Tuấn đang cùng Gia Gia Phú Huỳnh Lam nhìn về cột sáng với đôi mày cau chặt. Bên phía Thành Hải Bình, Thành Chủ Huých Phá Quy cùng người Hộ Vệ Linh Cương Cảnh cũng đang đứng trên nóc Phủ Thành Chủ mà nhìn chăm chăm vào cột sáng.

Trần Văn Giải cũng đang đứng trên nóc tòa nhà cao nhất, cau mày vuốt râu quan sát cùng mọi người trong Trần gia. Sau khoảng thời gian suy tư ngắn ngủi, ông nhìn xuống những người đứng bên dưới, thầm thở dài khi trông thấy cái người đang ngồi trên xe lăn kia rồi tỏ vẻ nghiêm túc, truyền lệnh vang vọng khắp gia tộc:

“Sử dụng toàn bộ Truy Thư Yến để kêu gọi tất cả người của Trần gia trở về gia tộc. Giông tố đang kéo đến, Trần gia đóng cửa tránh gió, ai muốn tham gia thì cứ tham gia, nhưng chuyện chết sống, Trần gia sẽ không quản.”

Phú Huỳnh Lam vừa nhìn cột sáng mà vừa trầm ngâm suy nghĩ như đang cố gắng nhớ lại gì đó. Tầm vài phút sau, lão cau mày thật chặt, thì thào:

“Kim sắc phá thiên, Cổ Cảnh hiện. Chỉ là không biết nơi đó là Phong Bảo Địa, Cổ Mộ hay là… mồ chôn người sống đây?”

Đêm hôm đó, rất nhiều lá thư cấp tốc được gửi đến Đế Đô. Cổ Cảnh xuất thế là chuyện cực lớn và chắc chắn sẽ thu hút hai thế lực khác, phải mau mau thông báo để Hoàng Đế cử cường giả đi thám thính và chuẩn bị cho việc ngoại giao.

Mặc kệ thế sự nhao nháo ở ngoài kia, lão già trong trạch viện của Trần U vẫn nằm đưa võng một cách nhàn nhã, vừa nhìn cột sáng, vừa phe phẩy quạt và cười thì thào:

“Phong Mộ sao? Vừa là cối xay cám lợn, vừa là bảo địa nhỏ, thật muốn đi moi móc một chuyến. Nhưng mà, nhiệm vụ là thủ hộ nơi này, đi không được, đi không được, ài ài…”

Lão thở dài chán chường, đung đưa võng một lúc rồi ngủ mất tiêu.

…

…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dai-duong-de-nhat-nghich-tu.jpg
Đại Đường Đệ Nhất Nghịch Tử
Tháng 1 21, 2025
ta-dua-vao-viet-sach-thanh-thanh
Ta Dựa Vào Viết Sách Thành Thánh
Tháng 12 3, 2025
trong-sinh-do-dang-tru-ta-tro-thanh-than-quy-cam-ky
Trọng Sinh Đồ Đằng Trụ, Ta Trở Thành Thần Quỷ Cấm Kỵ
Tháng 10 16, 2025
trong-sinh-lam-nong-dan.jpg
Trọng Sinh Làm Nông Dân
Tháng 2 9, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP