Chương 121. Chuyện cũ của kỳ ngộ.
Nhìn tòa thành ở xa xa, trong đầu Trần U bỗng hiện ra hình ảnh về một câu chuyện cũ ở kiếp trước. Thời điểm đó, hắn đang ở tòa thành hoang thuộc khu vực cực Đông Bắc của đảo, gọi là thành hoang không phải vì nơi đó chẳng có người sinh sống, ngược lại, số lượng dân cư của tòa thành này còn nhiều hơn những tòa thành tầm trung nữa ấy chứ, nhưng phần lớn bọn họ là tội phạm truy nã với ba cái không trên người: không tên, không tuổi, không quê quán, ngoài ra tòa thành này không có Thành Chủ và cũng không bị quản lý bởi bất kỳ thế lực nào trên đảo, tồn tại mà cũng như không tồn tại.
Chuyện này thì có liên quan gì đến cơ duyên trong tòa thành kia ư? Liên quan rất nhiều là đằng khác, bởi vì hắn gặp một nữ nhân của tổ chức ‘Lang’ này ở nơi đó, trên bắp tay nàng ta có hình xăm giống hệt, với thân phận là… một Dục Nô.
Chẳng có ai quản lý thành hoang, kết hợp với dân cư toàn là tội phạm nên nó dần trở thành tòa thành tội ác, việc buôn bán người như thế này là chuyện cơm bữa, hệt như người ta buôn rau bán cá, bán chó bán mèo ngoài chợ.
Sau lần bị tập kích đó, hắn có ý muốn thăm dò tổ chức ‘Lang’ này nhưng phận hắn lại độc lai độc vãng, không quen biết hay có thế lực phía sau thì lấy gì mà thăm dò? Thành ra, chuyện này bị hắn tạm dẹp sang một bên, tất nhiên là tạm thôi, một khi có cơ hội, hắn chắc chắn sẽ tìm hiểu cho thật kỹ và rõ ràng.
Và rồi, cơ hội đó đã đến, chính là nữ nhân hắn đề cập ở trên, nói ra thì cũng khá trùng hợp, hắn đến thành hoang để mua sắm vài thứ đặc biệt chuẩn bị cho chuyến hành trình qua Nam Châu, từ đó ‘cắt đứt’ những câu chuyện, những ân oán tình cừu trên đảo, thế mà ông trời lại sắp xếp cho hắn gặp nàng ta như thể không muốn hắn quên đi chuyện này.
Nàng ta bị nhốt trong cái lồng sắt màu đỏ trên đường lớn, vì màu sắc nổi bật nên rất khó để không bị người chú ý, chưa kể dáng vẻ của nàng ta cũng nổi bật hơn những nữ nhân cùng lồng, đan điền bị hủy, cơ thể tiều tụy, dơ bẩn, mái tóc bên dài bên cụt, là Dục Nô nhưng lại có cái giá cực kỳ rẻ mạt thì cũng đủ hiểu nàng ta đã trải qua những chuyện gì.
Người của tổ chức lớn mà lao đao đến mức độ này, kết hợp với tâm tình cũ khiến hắn cực kỳ tò mò với chuyện đã xảy ra, thế là hắn liền mua nàng ta rồi theo ‘thông lệ’ mà dẫn nàng ta vào con hẻm tối, bắt đầu dò hỏi mọi chuyện.
Cứ tưởng nàng ta chỉ nói vài câu hoặc giữ kín bưng bưng, nhưng không ngờ lại đồng ý kể hết tất cả với yêu cầu là hắn phải đưa nàng ta rời khỏi thành hoang, đồng thời cho nàng ta một số tiền đủ để sống an ổn đến cuối đời và hắn phải thực hiện trước.
Tất nhiên hắn đâu có ngu, giờ hắn ở kèo trên hoàn toàn, nàng ta muốn được giúp thì phải vâng lời mà kể cho hắn nghe, còn không thì tiếp tục cuộc sống làm Dục Nô ở tòa thành tội ác này, cái viễn cảnh tương lai đó… úi giời, tuyệt đối là địa ngục của nữ nhân.
Dưới ‘dâm uy’ của hắn, nàng ta đành phải chịu thua, bắt đầu kể sạch sành sanh.
Chuyện là, bọn họ là người của một tổ chức không có tên, khi gia nhập thì được xăm hình từ Lang như ký hiệu nên họ gọi tổ chức của mình là Lang Vệ.
Lãnh đạo Lang Vệ là một vị nữ Sủng Thú Sư có rất nhiều Linh Đơn và cũng là người lập ra thế lực, cứu giúp những người có hoàn cảnh khó khăn như mồ côi, đói nghèo,… và đem về bồi dưỡng thành các Võ Sư.
Nữ nhân Dục Nô này là trẻ mồ côi bị buôn bán, được người của Lang Vệ cứu ra và bồi dưỡng theo hướng trinh thám, nàng ta chưa từng gặp qua nữ lãnh đạo kia mà chỉ nghe nói người là Sủng Thú Sư Ngũ Cấp, có sở thích kỳ lạ là đeo tai sói và đuôi sói.
Ban đầu, Lang Vệ hoạt động theo kiểu tổ chức tự do, nữ lãnh đạo kia chẳng bao giờ gửi xuống mệnh lệnh nên mọi người cũng không có gì làm, chỉ hành động theo phân phó duy nhất của người từ khi lập ra thế lực, là cứu giúp người khổ và bồi dưỡng thêm thành viên.
Lang Vệ đã hoạt động như vậy trong suốt mấy chục năm, và rồi, vào một ngày chẳng đẹp trời, nữ lãnh đạo kia gửi xuống mệnh lệnh đầu tiên, một chuỗi mấy chục cái nhiệm vụ và yêu cầu bọn họ phải hoàn thành cho thật tốt.
Đọc mệnh lệnh đầu tiên, nữ nhân Dục Nô kinh ngạc đến mức giật nảy mình, bởi vì những nhiệm vụ trên đó… phần lớn là cướp, cướp vũ khí của người này, cướp dược liệu của người kia, cướp nữ nhân này đem đến tổng bộ,… thậm chí có cả giết người vô tội.
Xem hết danh sách nhiệm vụ, nàng ta nhìn người đội trưởng đứng bên cạnh với vẻ mặt ngơ ngác, nhưng người đội trưởng cũng như nàng ta, tỏ vẻ không hiểu, nhưng y dám chắc rằng chuyện này liên quan đến cái tên nam nhân mà nữ lãnh đạo hứa hẹn phò tá.
Đối với bọn họ, ân của người nặng như núi cao, mênh mông như biển, mệnh lệnh đã giao xuống ắt không thể không làm, thế là các nhóm của Lang Vệ bắt đầu chia người và phối hợp hành động dựa theo nhiệm vụ, có nhiệm vụ thành công và nhiệm vụ thất bại, nhưng dù ra sau thì hậu quả để lại chỉ có một, đó là người của Lang Vệ bắt đầu bị truy nã và chết ngày càng nhiều, tổ chức cũng dần tan hoang.
Mãi sau này, nữ nhân Dục Nô mới biết rõ mọi chuyện.
Thì ra, có một tên đại súc sanh gọi là Lại Kiệt, mang theo di vật của vị ân nhân từng cứu giúp nữ lãnh đạo đến gặp, và người tuân thủ ước định với ân nhân năm xưa, một lòng phò tá tên đại súc sanh đó đến sức cùng lực kiệt, chết cũng không đổi lòng.
Đại súc sanh không hổ là đại súc sanh, có một vị Sủng Thú Sư Ngũ Cấp nghe lời răm rắp cùng một tổ chức khá mạnh và vâng lời, hắn ta bắt đầu được nước lấn tới, trước tiên là động dục với nữ lãnh đạo, làm đến chán chê rồi chuyển sang tận dụng Lang Vệ.
Kẻ nào khiến tên đại súc sanh đó chán ghét, hắn liền kêu nữ lãnh đạo ra lệnh cho Lang Vệ giết. Đồ của người khác mà hắn muốn, hắn liền ra lệnh cướp. Nữ nhân xinh đẹp nào mà hắn để ý, hắn liền ra lệnh cướp về hoặc bảo Lang Vệ bày trò giả làm anh hùng cứu mỹ nhân,…
Những hành động của hắn ta khiến người người trong Lang Vệ chán ghét, tức giận, cảm thấy cực kỳ ghê tởm,… nhưng nữ lãnh đạo kia quá ngu trung, gần như hóa thành con rối vâng lời một cách mù quán, mặc kệ hắn ta muốn làm gì cũng đều tuân theo, còn bọn họ lại không thể phản bội ân nhân của mình nên… ài… cứ theo lệnh mà làm, nhưng chắc chắc không bao giờ có nhiệm vụ thành công nữa.
Tưởng đến đây thì mọi chuyện sẽ trở về với sự êm ả, nhưng không, với độ ngu của đại súc sanh cùng tần suất hắn ta ‘trùng hợp’ anh hùng cứu mỹ càng nhiều, nhất là sau sự kiện Thập Nhất Công Chúa của Thiên Lam Quốc, người ta dần dần đổ dồn sự nghi ngờ lên hắn ta.
Để giải quyết mối nguy này, kết hợp với tình hình thất bại của Lang Vệ ngày càng nhiều, đại súc sanh nhận thấy đã đến lúc nên ‘dùng’ Lang Vệ một lần cuối cùng rồi. Hắn ta tự đứng lên, gióng chóng khua chiêng và lãnh đạo những nạn nhân cùng người nghĩa hiệp truy sát Lang Vệ, thế lực… của hắn? Còn bị hắn sử dụng đến tả tơi?
Nhờ là kẻ hai mang, hắn ta dễ dàng tìm ra vị trí của các nhóm và dẫn người đến, nam thì giết, nữ xinh đẹp thì bị phế đan điền rồi giữ lại để ‘chuộc tội’ từ đó chiến công và danh vọng của hắn ta ngày càng tăng lên.
Cuộc càng quét diễn ra liên tục trong bốn tháng, từ mười phần, Lang Vệ còn lại chưa đến hai, ai nấy sống trong lo sợ, như lũ chuột cống trốn tránh sự truy sát của con người, tìm đến những nơi bẩn thỉu, hôi hám mà sống. Có những người không phản bội nhưng đã không còn muốn làm người của Lang Vệ nữa, bọn họ dùng dao, dùng que sắt hoặc nước sôi xóa đi hình xăm mà bản thân đã từng tự hào, để tìm kiếm một cơ hội quay trở lại ‘làm người’.
Còn những người ở lại, bọn họ đợi, bọn họ mong, mong mỏi chờ đợi một lời nói, một tin tức hay mệnh lệnh gì đó của nữ lãnh đạo về chuyện này, nhưng càng chờ đợi, càng mong mỏi, bọn họ lại càng thất vọng, dường như người đã biến mất trên cõi đời này vậy, hoặc cơ bản là… trong lòng người, họ cũng như thứ loài chuột, lợn, một sinh mạng rẻ mạt chẳng có bao nhiêu giá trị.
Tất nhiên, sự thật không phải như vậy.
Nữ lãnh đạo đó đang thực hiện nhiệm vụ mà tên đại súc sanh giao phó, hiện đang làm Tử Phi trong phủ của Ngũ Hoàng Tử, đồng thời được Ngũ Hoàng Tử yêu thích vô cùng.
Ngũ Hoàng Tử của Thiên Lam Quốc không phải Sủng Thú Sư nên chẳng thèm rèn luyện hay tu luyện, chỉ thích rượu chè và hoang dâm vô độ, làm Tử Phi mà còn được yêu thích thì cũng đủ hiểu câu chuyện ra sao.
Nghe được tin tức này, nữ nhân Dục Nô cảm thấy trời đất gần như sụp đổ, đại súc sanh… đúng là đại súc sanh, nữ lãnh đạo đó… vừa trung thành hết lòng hết mực với hắn ta, vừa là người của hắn ta, thân phận lại cao quý, vậy mà hắn ta… hắn ta…
Còn nữ lãnh đạo… chẳng phải… chỉ là một ước định thôi sao? Cớ sao… cớ sao… lại khiến bản thân thành người như vậy? Lại phải vâng lời như vậy? Lại phải ngu trung đến vậy?
Nàng ta… thật sự… rất không hiểu.
Chuyện còn chưa xong, khi đã lấy được sự tín nhiệm của Ngũ Hoàng Tử, nữ lãnh đạo liền lên kế hoạch ăn trộm bảo khố, cũng là nhiệm vụ của tên đại súc sanh kia. Chỉ là, tưởng rằng Ngũ Hoàng Tử danh tiếng thối quắc là kẻ ngu muội, nhưng sự thật thì hoàn toàn ngược lại, mà cũng đúng thôi, sống trong gia đình Đế Vương, mấy người là kẻ ngu thật sự chứ?
Sự tín nhiệm của Ngũ Hoàng Tử chỉ là cái bẫy để nữ lãnh đạo lộ ra ý đồ. Khi người thực hiện kế hoạch ăn trộm thì trong phủ liền xuất hiện hai cường giả Ngũ Cấp tiến hành vây bắt, lại có sự chuẩn bị từ trước nên dù người có đuôi to cũng khó vẫy thoát.
Vốn chỉ là chuyện ăn trộm, Ngũ Hoàng Tử lại loan tin nữ lãnh đạo muốn giết y, và chuyện này lập tức khiến Đế Đô Thiên Lam dậy sóng lớn, có người dám giết Hoàng Tử tại Phủ Đệ, sao có thể không dậy sóng được cơ chứ?
Hoàng Đế Thiên Lam hay tin liền nổi giận lôi đình, mặc kệ thân phận của nữ lãnh đạo là Sủng Thú Sư Ngũ Cấp, chỉ cần chạm đến tính mạng của Hoàng Tử là chạm đến nghịch lân của Hoàng Đế, đến mặt mũi của Thiên Lam Quốc, Sủng Thú Sư Ngũ Cấp cũng phải…
TRẢM.
Và người thi hành án trảm đó, không ai khác chính là ứng cử cho chức Phò Mã của Thập Nhất Công Chúa, đại súc sanh Lại Kiệt, và người đề cử hắn ta là kẻ thi hành án trảm cũng chính là Ngũ Hoàng Tử ‘ngu muội’ kia.
Chuyện đến mức này thì ai nấy đều hiểu trong lòng, nhưng cái mà mọi người không ngờ là tên đại súc sanh kia lại tỏ ra vô cùng hào hứng vì nhận được ‘vinh quang’ này, cũng đúng thôi, hắn ta sắp làm Phò Mã của Thiên Lam Quốc, chỉ dưới vài người mà trên cả chục vạn, trăm vạn người, hà cớ gì phải tiếc nuối khi mất đi một Sủng Thú Sư Ngũ Cấp cực kỳ trung thành mà hắn ta đã dùng chán chê cơ chứ?
Vào ngày thi hành án, nữ nhân Dục Nô hận bản thân không có mặt ở Đế Đô để hét lên cho mọi người thấy bộ mặt thật của tên đại súc sanh kia, và nàng ta cũng hận, hận nữ lãnh đạo, đến mức này rồi mà sao người vẫn còn quá ngu trung như vậy? Chỉ cần một câu nói, chỉ một câu nói vạch mặt tên đại súc sanh kia thì mọi sự ‘thờ ơ’ của người, nàng ta và toàn bộ Lang Vệ sẽ quên đi tất cả, nhưng đến phút cuối cùng, người vẫn lựa chọn… giữ im lặng.
Lưỡi đao sáng lên rồi vụt một cái, sau đó xác và đầu của nữ lãnh đạo bị treo ngoài đại môn của Đế Đô và có trọng binh trấn giữ. Chút may mắn còn sót lại là người còn được mặc y phục, giữ lại phần tôn nghiêm cuối cùng của nữ nhân sau khi chết.
Sau một thời gian, bỗng có tin tức lan truyền rộng rãi trong nhân gian, theo lời của những người xem thi hành án, ở giây phút lưỡi đao hạ xuống đó, nữ lãnh đạo chợt nở nụ cười vô cùng mãn nguyện, giống như… đã được giải thoát khỏi gông cùm xiềng xích.
Nghe đến đó, nghe đến đó thôi, tất cả người của Lang Vệ đều bước ra khỏi nơi bản thân đang trốn tránh, một lần nữa nhìn thấy ánh sáng mặt trời, cũng có thể là lần cuối cùng trong cuộc đời của bọn họ, và rồi, bọn họ tập hợp về Đế Đô với nhiệm vụ tối thượng là cho thân xác của nữ lãnh đạo sự yên nghỉ vẹn toàn.
Cuộc chiến tranh đoạt đó khiến Lang Vệ gần như diệt vong, từ hơn hai trăm người còn chưa đến mười người, một đường trốn chạy cật lực, rệu rã, căng thẳng,… để trở về tổng bộ, nơi sinh sống của nữ lãnh đạo và an táng người trong lòng đất của quê nhà, và đó cũng là ngày…
Lang Vệ chính thức giải tán, không, là tàn lụi.
Những người còn sống không xóa đi hình xăm của mình, ai muốn đi đâu thì về đó, còn nữ nhân Dục Nô chọn lên phương Bắc để bắt đầu cuộc sống mới, và sau nhiều khổ nạn khác nhau thì hiện tại, nàng ta đang ngồi trước mặt Trần U.
Nghe xong câu chuyện, Trần U thở rất dài, một tổ chức khá mạnh, một nữ nhân trung thành, cứ thế mà bị hủy diệt bởi một tên đại súc sanh quá ngu và tham lam. Nhìn lại bản thân hắn phải bôn ba như thế này, thật muốn chửi con mọe nó.
Thứ cần nghe đã nghe, hắn cũng tuân thủ hứa hẹn mà dẫn nàng ta rời khỏi thành hoang, đến một tòa thành nhỏ an bình dưới sự quản lý của Bắc Khiên Thành, cho nàng ta một số tiền kha khá đủ để mua căn nhà nhỏ và sống an vui đến cuối đời, tiếc là cuối đời của nàng ta đến hơi sớm vì Đại Thú Triều.
Đó là chuyện của tương lai, còn hiện tại, hắn cũng phải chuẩn bị khởi hành đi Nam Châu thôi.
…
…