Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
danmachi-tu-ban-yeu-bat-dau.jpg

Danmachi: Từ Bán Yêu Bắt Đầu

Tháng 2 24, 2025
Chương 174. Đại kết cục Chương 173. Cuối cùng gặp sa đọa Spirit
giet-dien-cai-kia-phe-vat-niem-luc-su-la-vo-than.jpg

Giết Điên, Cái Kia Phế Vật Niệm Lực Sư Là Võ Thần

Tháng 2 3, 2026
Chương 497: Phượng Hoàng Niết Bàn, cây khô gặp mùa xuân Chương 496: Con chim này ta tay phân tay nước tiểu uy lớn
nguoi-trong-bung-me-dem-nu-de-tuc-den-sinh-non.jpg

Người Trong Bụng Mẹ: Đem Nữ Đế Tức Đến Sinh Non

Tháng 1 21, 2025
Chương 621. Tàn phá Tiên giới, hắc thủ sau màn chấp bút người, chương kết! Chương 620. Thành tiên lộ mở ra, Thủy hoàng đế xuất quan, trảm Chân Tiên
hoa-ngu-2007-duong-thanh-he-cu-tinh.jpg

Hoa Ngu 2007, Dưỡng Thành Hệ Cự Tinh

Tháng 2 6, 2026
Chương 110: Dưới ban ngày ban mặt trái ôm phải ấp Chương 109: Nhìn thấy Lộ Phong kiếm tiền, Dương Mật thống khổ chết
moi-ba-tuoi-tay-trang-he-thong-cai-quy-gi.jpg

Mới Ba Tuổi, Tẩy Trắng Hệ Thống Cái Quỷ Gì?

Tháng 12 2, 2025
Chương 502: Thành Tiên liền trở về (2) Chương 502: Thành Tiên liền trở về (1)
bat-dau-tao-phan-danh-dau-vo-thanh-trieu-van.jpg

Bắt Đầu Tạo Phản, Đánh Dấu Võ Thánh Triệu Vân

Tháng 1 17, 2025
Chương 337. Thế giới dung hợp Chương 336. Đánh dấu đánh dấu, Ngô Vệ tuyệt vọng
a4eecaaba0584bbe085e14005006c34b

Linh Khí Khôi Phục, Ta Biên Công Pháp Đều Bị Đã Luyện Thành

Tháng 2 26, 2025
Chương 571. Hạc Tiên Tử Chương 570. Xuất phát
Nhân Vật Phản Diện Bởi Vì Ta Cả Nhà Liền Thành Nhân Vật Phản Diện

Nhân Vật Phản Diện: Bởi Vì Ta? Cả Nhà Liền Thành Nhân Vật Phản Diện?

Tháng mười một 12, 2025
Chương 523: Hoàn chỉnh đại lục Chương 522: Dung hợp
  1. Sủng Thú Sư
  2. Chương 122.Cửa hàng.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 122. Cửa hàng.

Thành Lam Miên có quy mô khá nhỏ, chỉ bằng một phần ba Thành Hải Bình, tường thành không cao, kiến trúc không có gì nổi trội, người ra vào cũng không tấp nập, kết hợp với việc tòa thành được xây dựng trên thảo nguyên nên nó mang đến cảm giác bình yên khó tả.

Chủ đoàn buôn rời xe để đến trao đổi với binh lính trông cửa thành, sau đó bọn họ dẫn người kiểm tra tất cả xe để xem xét hàng hóa, xác định không có vấn đề gì mới cho đoàn buôn vào cổng thành.

Khi qua cổng, vai trò Hộ Vệ ké đường của Trần U và Tô Khuynh Thành cũng chấm dứt, hai người kết thúc chuyến hành trình vui vẻ với đoàn bằng những cái ôm và những lời chào rồi rời đi.

Dù Thành Lam Miên hơi nhỏ và chẳng có gì nổi bật, nhưng Tô Khuynh Thành lại cảm nhận người dân ở đây có sống rất khá, trên đường chẳng có bóng dáng của người ăn mày, đường xá thì sạch sẽ, quần áo của người người có mới có cũ nhưng đều tươm tất và chỉn chu.

Dạo dạo tầm nửa tiếng đồng hồ, hai người bắt gặp một quán trọ ba tầng trông rất ổn nên vào thuê một phòng để tắm rửa, ăn uống rồi ngủ một giấc đến chiều mới dậy.

Thật ra, Trần U ngủ đến tầm trưa là dậy rồi, nhưng vì không khí ở đây rất mát mẻ nên con mèo lớn Tô Khuynh Thành cứ ôm chặt lấy và cạ cạ mặt vào hắn, không cho hắn rời khỏi giường để nàng tiếp tục ngủ nướng.

Thế là hắn đành nằm lại để nàng ôm, tất nhiên phải có chi phí đi kèm là phần táy máy tay chân và nàng cũng chẳng có phản ứng gì, xem như là lợi tức cho cái gối ôm này đi.

Xoa nắn một hồi, hắn bắt đầu vắt tay lên trán mà suy nghĩ xem sắp tới phải hành động như thế nào? Định Huyết Ngọc chỉ cho biết điểm đến là nơi này, còn chỗ nào trong thành thì hắn phải đích thân tìm kiếm.

Chuyện tấm thẻ này có phải di vật ân nhân của nữ lãnh đạo Lang Vệ không? Hắn nắm chắc bảy phần, không, là chín phần, bởi theo lời nữ nhân Dục Nô trong ký ức của hắn, Lang Vệ được thành lập chưa đến trăm năm, trong khi đó tấm thẻ Định Huyết Ngọc này đã nằm trong cục đá hơn trăm năm rồi.

Nắm chắc thì nắm chắc, nhưng chuyện này cần phải tính toán thật kỹ lưỡng mới được, bởi hiện tại Lang Vệ đang yên ổn và là cũng là thời kỳ thịnh vượng nhất, phải cẩn thận để tránh chọc ổ kiến lửa này nổi điên kẻo lại rước phiền vào thân.

Khi ánh nắng của Hoàng Hôn chiếu qua khung cửa sổ, cuối cùng Tô Khuynh Thành cũng chịu buông tha cái gối ôm ấm áp. Hắn đánh mông con mèo lười này vài cái rồi rời quán trọ, thẳng tiến đến khu vực trung tâm của Thành Lam Miên, bởi theo kinh nghiệm của hắn, người ở trung tâm thường biết nhiều chuyện trong thành hơn người ở ngoài rìa, muốn tìm hiểu cái gì thì đến nơi này là tốt nhất.

Vừa di chuyển vừa quan sát xung quanh, hắn bắt gặp một quán trà nhỏ đang có khá nhiều khách uống trà tám chuyện, không chút chần chừ, hắn liền bẻ hướng đi thẳng vào quán, kêu một bình trà cùng một dĩa đậu rang rồi ngồi hóng hớt, biết đâu nghe ngóng được thông tin cần tìm thì sao?

“Hôm qua ta đi dạo trên thảo nguyên, tình cờ phát hiện một cái hang nhỏ, dùng gậy chọc thử thì một con Lục Linh Xà còn nhỏ phóng ra khè ta.”

“Ha ha, quả thật là ngày may mắn của ta, ta liền đánh choáng nó rồi đem bán cho cửa hàng trang sức lớn trong thành, kiếm được khoảng tiền kha khá rồi đến Nguyệt Lâu chơi một bữa thật đã.”

“Oa, số ngươi đúng là đỏ, Lục Linh Xà là hàng hiếm à nha, da của nó phản lại ánh sáng màu lục lấp lánh rất đẹp, cứ làm thành món trang sức nào thì đám phu nhân nhà giàu trong thành lại tranh nhau sức đầu mẻ trán. Nhưng nếu ta là người, ta sẽ không bán cho cửa hàng mà đến bán trực tiếp cho bọn họ, số tiền kiếm được chắc chắn sẽ nhiều hơn.”

“Trời, sao ta không gặp ngươi sớm chứ? Thật là quá tiếc hận, không thì bây giờ ắt ta còn dư một khoảng đủ để dẫn ngươi đi Tửu Lâu chơi rồi.”

“Ngươi nghe tin gì chưa? Lão tửu quỷ giàu có kia lại nạp tiếp một phòng thiếp, nghe nói còn rất ‘non’ thật sự cuộc đời quá sung sướng à nha.”

“Cái gì? Lão tửu quỷ đó còn dựng được sao? Mới hôm nào đây, ta nghe nói lão bị liệt rồi mà?”

“Ngươi nghe tin vịt ở đâu? Làm gì có chuyện đó. Hạ nhân trong phủ của lão đồn ra, lão vùi hoa dập liễu vị thiếp phòng mới suốt cả ngày mới chịu ra ngoài, còn vị thiếp phòng thì nằm trên giường suốt hai ba ngày gì đó mới xuống được. Chiến tích như vậy, ngươi cảm thấy lão ta có bị liệt không?”

“Thực Lâu trong thành mới ra món mới, ta nghe nói giá rất đắt nhưng tuyệt đối là mỹ vị, không biết khi nào ta mới có tiền để thưởng thức đây?”

“Ta thưởng thức qua rồi đây.”

“Thật không? Kể ta nghe với.”

“Khụ… quả thật không tệ, nhưng so với Thực Lâu mà ta ăn ở Đế Đô hay Thành Hải Châu thành thì thua xa, vị món đó hơi mặn mặn một chút, ngươi nên ăn vào buổi trưa sẽ ngon hơn.”

“…”

“…”

Ngồi suốt hai tiếng đồng hồ, Hoàng Hôn ở trời Tây đã sắp buông xuống hoàn toàn rồi nhưng Trần U chỉ nghe ngóng được những thông tin xàm xí và nhàm chán, chẳng có chút liên quan nào đến chuyện cần tìm hiểu cả.

Đang định đứng lên rời đi, ánh mắt hắn chợt đảo rồi dừng lại, tiếp tục ngồi xuống mà nghe ngóng vì theo ‘cơ chế’ chỉ cần vừa nhấc mông rời đi thì ắt sẽ có người tám chuyện liên quan đến thứ thông tin hắn đang tìm, tốt hơn hết là nên chịu khó ở lại.

Quả nhiên một lúc sau, hắn đã nghe được câu chuyện có liên quan:

“Ngươi biết cửa hàng kia ở Khu Bắc không?”

“Ngươi nói là cửa hàng kia?”

“Đúng rồi, cửa hàng có nữ nhân, nhầm nhầm, là yêu tinh có sở thích đặt biệt đó á, ta…”

Không cần nghe hết câu chuyện, hắn liền trả tiền và rời khỏi quán trà, thắng tiến đến Khu Bắc để dò xét. Sau một hồi tìm kiếm mà vẫn không thấy có cửa hàng nào ‘đặc biệt’ hắn liền vỗ vai ngẫu nhiên một nam nhân đang đi trên đường, cười hỏi:

“Vị huynh đệ này cho ta hỏi, huynh có biết một cửa hàng đặc biệt với bà chủ là nữ nhân thích đeo tai sói không?”

Nam nhân đó nhìn hắn từ trên xuống dưới rồi chợt nở nụ cười hèn mọn thay cho câu trả lời, cặp cổ hắn và nói nhỏ:

“Đã là nam nhân, ai lại không biết cửa hàng đó chứ? Khà khà. Ngươi mới đến đúng không? Đi về phía trước, thấy một con hẻm nhỏ có vết rạch dọc màu đèn ở bên ngoài thì quẹo vào, đi thêm một đoạn là sẽ thấy cửa hàng đó.”

“Nhớ, tuyệt đối không được chạm vào nữ yêu tinh đó, nếu không… ngươi sẽ tan biến khỏi thế gian này, có nhiều kẻ đã tiên phong rồi, tin ta đi, ta không hù đâu.”

“Khà khà, nhưng ngươi cũng đừng sợ, không động vào ắt chắc chắn sẽ không sao, ngươi có thể dùng ánh mắt để thưởng thức nàng ta một cách thoải mái, ta đảm bảo sẽ không xảy ra bất kỳ vấn đề nào cả.”

Nam nhân vỗ vỗ vai hắn vài cái như tiếp thêm ‘động lực và niềm tin’ rồi rời đi, để lại hắn với ánh mắt khó hiểu. Nụ cười hèn mọn và biểu cảm bỉ ổi của cái tên này khiến hắn cảm thấy hình như… cửa hàng này đang kinh doanh hoặc làm cái gì đó hơi ‘đen tối’ thì phải?

Bước đến gần con hẻm kia, Trần U liền cảm nhận có vài đôi mắt đang nhìn hắn từ trong bóng tối, ở phía trên có mà sau những căn nhà kia cũng có. Hắn vừa bước vừa suy ngẫm rồi quyết định chỉ đi ngang qua, có người quan sát nên hiện tại hắn không thăm dò được, phải lên kế hoạch và đợi trời tối đã.

Quay về quán trọ, ăn uống cho no và đợi đến tầm nửa đêm, khi toàn thành chìm vào giấc ngủ với màu đen tĩnh lặng, Trần U khoác lên mình bộ y phục dạ hành và mang Tiểu Tiểu theo, đồng thời dặn dò Tô Khuynh Thành phải luôn trong tâm thế sẵn sàng rời đi và chiến đấu nếu có biến.

Có Tiểu Tiểu, đêm tối và các Linh Nhân Kỹ hỗ trợ, hắn dễ dàng đặt chân xuống nóc của căn nhà đối diện với cửa hàng mà không kinh động bất cứ ai. Dựa vào Dạ Nhãn, hắn thấy một hắc y nhân cũng đang ngồi quan sát ở nóc nhà gần đó, thế là hắn liền phóng qua.

Cảm nhận phía sau có người, hắc y nhân liền giật mình, tức tốc rút vũ khí và quay lại nhìn nhưng chẳng thấy ai, sau đó, y bỗng cảm thấy cổ bị hai cánh tay khóa chặt rồi một cái đầu hồ ly màu trắng xuất hiện ở trước mặt, với đôi mắt tỏa ra thứ ánh sáng ma mị khiến y bị thu hút mà nhìn chằm chằm.

Phù.

Thở phào nhẹ nhõm, Trần U hơi nới lỏng hai cánh tay đang khóa cổ hắc y nhân và tiến hành dò hỏi:

“Nói ta nghe, hiện ở đây có bao nhiêu người của Lang Vệ, thực lực thế nào?”

Biểu cảm của hắc y nhân chợt trở nên khó hiểu và sợ hãi, bởi trong tâm trí, y đang gặp vị nữ lãnh đạo kia, trả lời với giọng hơi run run và ngập ngừng:

“Thưa… bẩm đại nhân… hiện nơi này có sáu người, không đúng, là bốn người, hai nha hoàn phục vụ đại nhân không được tính. Thực lực của bốn người chúng tôi đều là Dẫn Linh trung kỳ, là do… các vị đội trưởng phân phó ở đây để quan sát, lỡ như có chuyện gì xảy ra với người thì còn có thể lập tức thông báo cho mọi người.”

Hắn à nhẹ, cười hỏi:

“Vậy, các ngươi quan sát mà không có sự cho phép của ta?”

Giọng của y càng run hơn:

“Đại… đại nhân… đúng là người không có cho phép, nhưng… nhưng…”

Đại nhân chỉ giữ lại hai nha hoàn để chăm lo cuộc sống hằng ngày của người, còn những người khác, khi nào có vấn đề thì mới được phép đến đây để thông báo, nhưng… người biết bọn họ quan sát mà, người không nói… tức chẳng phải là đã ngầm đồng ý rồi sao?

Không đúng, vị đại nhân này…

Hắc y nhân bỗng cảm giác tinh thần chìm vào bóng tối, nói đơn giản hơn là bị Trần U đánh ngất, trong lòng hắn thầm cười ha hả, hóa ra đám người này quan sát ‘lậu’ vậy thì hắn có thể phóng tay mà làm rồi.

Hắn ngay lập tức tìm kiếm ba người còn lại, một nam hai nữ, đánh ngất rồi mang đến nóc nhà có cái kho, trói họ lại rồi nhét khăn vào mồm, đồng thời quấn vải bó kín mặt để họ không thể nhả khăn ra.

Phần Lang Vệ đã được ‘dọn dẹp’ còn nữ nhân Sủng Thú Sư Ngũ Cấp kia, có thể hắn không đối phó được nhưng bỏ chạy thì dư sức.

Thay lại bộ y phục bình thường, hắn đáp xuống trước con hẻm và hóa thành khách nhân đi thẳng vào trong. Không hổ là nơi kinh doanh ‘đen tối’ nguồn sáng duy nhất trong con hẻm này đến từ cái cửa hàng đang mở toang cửa kia, mang đến cảm giác mờ mờ ảo ảo, ma mị khó tả.

Theo những gì hắn quan sát lúc nãy thì cửa hàng khá nhỏ, phía sau có ba dãy nhà tạo thành hình chữ U với phong cách thiết kế kiểu nhà vườn nghỉ dưỡng, có ao sen, có vườn hoa, có sân gạch, có sân cỏ, có cổ thụ tạo bóng mát,…

Quan sát thêm một vòng, hắn thấy cửa hàng này không có tên, chỉ có tấm bảng hiệu hình vuông được chạm khắc hai cái tai sói cùng một cái đuôi sói cắm ở bên ngoài, tuy đơn giản nhưng lại cảm giác nó cứ tối nghĩa mà không đứng đắn thế nào ấy.

Bỏ qua những thứ tạp nham này, hắn hít một hơi thật căng phổi rồi cất bước tiến vào cửa hàng.

…

…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

mo-phong-nhan-sinh-theo-nuoi-heo-bat-dau.jpg
Mô Phỏng Nhân Sinh: Theo Nuôi Heo Bắt Đầu
Tháng 1 18, 2025
gi-nha-ta-kieu-the-la-nu-de.jpg
Gì? Nhà Ta Kiều Thê Là Nữ Đế?
Tháng 1 22, 2025
nho-nguoi-trong-dum-nghe-si-tai-sao-toan-bo-thanh-cu-tinh-roi.jpg
Nhờ Ngươi Trông Dùm Nghệ Sĩ, Tại Sao Toàn Bộ Thành Cự Tinh Rồi
Tháng 1 21, 2025
doc-doan-van-co.jpg
Độc Đoán Vạn Cổ
Tháng 1 22, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP