Chương 120. Đến Thành Lam Miên.
Chiều đến, hai người cùng một hồ bắt đầu đi dạo Thành Hải Châu.
Nhân khí ở tòa thành có danh Đệ Nhị Thiên Lam này không cần phải bàn đến, rất thịnh vượng, đâu đâu cũng thấy người với người và cũng có rất nhiều người với thú. Ngoài nuôi ma thú để phụ giúp công việc hằng ngày, người dân ở đây còn nuôi làm thú cưng với các chủng như chuột, chim, sóc, chó,… có vẻ bề ngoài cực kỳ dễ thương với đôi mắt to tròn và bộ lông xù mịn.
Nuôi thôi là chưa đủ, có người còn may y phục cho thú cưng, đeo trang sức sang trọng, giá trị lên người chúng như một vật phẩm để khoe khoang sự giàu có của mình, khiến mọi người xung quanh nhìn vào với ánh mắt ngưỡng mộ, chỉ chỉ chỏ chỏ hô woa woa và bọn họ sẽ tận hưởng những thứ đó.
Đường lớn ở Thành Hải Châu được phân thành hai luồng, một luồng dành riêng cho các xe chở hàng, xe ngựa,… cứ là xe thì phải đi vào đường đó. Luồng còn lại dành cho người đi bộ, phân chia rất rõ ràng nên dù nhân khí đông đúc nhưng bầu không khí trên đường vẫn khá là trật tự và thoáng mát.
Dạo dạo một hồi, cả hai nhận thấy rằng trên mọi cung đường của thành không có bất kỳ gian hàng nào cả, tất cả đều phải ‘ẩn’ vào những kiến trúc dọc theo hai bên và không được thó ra bất kỳ thứ gì phạm vào phần không gian của đường, tuân thủ cứng thiết luật đường đi chỉ dùng để đi, không phải nơi buôn bán.
Thành ra, Tô Khuynh Thành thấy có rất nhiều cách bán hàng ‘kỳ lạ’ các gian hàng trên tầng hai, tầng ba treo biển hiệu trước cửa sổ rồi mở cửa buôn bán với phần lớn sản phẩm là thức ăn, khách đến mua sẽ xếp hàng và bỏ tiền vào rổ treo rồi người bán sẽ kéo lên, lấy, thối tiền rồi bỏ thức ăn vào rổ và thả xuống.
Lộc cộc lộc cộc…
Một cỗ xe ngựa xa hoa lướt ngang qua hai người, di chuyển một cách chậm rãi trên đường lớn. Đây là cỗ xe xa hoa thứ năm mà hai người gặp trong ngày hôm nay rồi, cũng khiến Tô Khuynh Thành cảm thán nơi đây không hổ là tòa thành chỉ thua kém Đế Đô.
Ở những tòa thành nhỏ, hoặc thậm chí là thành lớn như Thành Hải Tửu, khi bắt gặp những cỗ xe ngựa này, người dân thường sẽ dừng lại và ngắm nhìn với ánh mắt ước vọng, cung kính, nhưng ở đây, có lẽ vì những cỗ xe ngựa này xuất hiện quá nhiều rồi, ngày nào cũng thấy nên người dân cũng chẳng thèm để tâm đến nữa, vẫn cứ đi đi lại lại như bình thường, chỉ cần không ngu mà đâm đầu ra cản đường xe là được rồi.
Cả hai tiếp tục đi dọc đường lớn, theo thời gian, các ngôi nhà hai bên đường đã không còn là hàng quán nữa mà chỉ là những ngôi nhà cao tầng thông thường san sát với nhau, mỗi nhà được tô mỗi màu sắc tươi sáng với ban công ngoài và cửa sổ được đặt các chậu hoa đủ sắc đủ chủng, hoặc là có một bồn hoa nhỏ.
Theo sự biến mất của hàng quán, âm thanh trong không gian cũng vơi đi rất nhiều, người trên đường cũng ít lại thành ra bầu không khí nơi đây khá êm ả, an bình và tươi mới.
Lần đầu tiên thấy lối kiến trúc độc đáo, Tô Khuynh Thành liên tục ngó nghiêng nhìn khắp xung quanh, không muốn bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nào trong khung cảnh tuyệt đẹp này, và rồi, nàng thấy một bà lão lưng còng bước ra từ trong ngôi nhà màu hồng, hai cánh tay yếu gầy bế bể cá nhỏ với một con hải thú chủng cá mà nàng không biết tên.
Bà lão bế nó đến bồn hoa lớn trước nhà và không cần chỉ thị gì cả, nó liền ngoi đầu khỏi mặt nước như thói quen rồi thi triển Phun Nước nhè nhẹ để tưới hoa giúp bà lão, tạo nên hình ảnh yên bình, đầy yêu thương và hài hòa đến lạ.
Tại cửa sổ ở tầng hai thuộc căn nhà cách bà lão tầm trăm thước cũng đang có hình ảnh rất đẹp, một thiếu nữ xinh xắn đang tưới những chậu hoa trên cửa sổ với dáng vẻ yêu đời, bên cạnh là chú Hỏa Thử được nuôi thành quả bóng nhỏ, nằm ưỡn bụng mà ngủ say trên khung cửa, làm nàng phì cười và nhớ đến Tiểu Tiểu ăn no cũng y chang như vậy.
Thiếu nữ thấy nàng nhìn thì gật đầu chào nhẹ, nở nụ cười tươi như những bông hoa đang nở kia rồi tiếp tục ngân nga và chăm sóc những chậu hoa nhỏ.
Thời gian thấm thoát trôi, nhìn qua ngó lại, bầu trời đã sẫm tối từ lúc nào chẳng hay. Và một lần nữa, Tô Khuynh Thành cảm thấy kinh ngạc với cảnh sắc của Thành Hải Châu.
Thứ chiếu sáng ở Thành Hải Sa là lửa thì ở đây là Minh Cốt của các loại hải thú dưới biển sâu, ngoài ra còn có Minh Châu và Minh Tường, tức những bức tường phát sáng, hoàn toàn chẳng thấy bất kỳ ánh lửa nào cả.
Và điều đặc biệt là, tất cả mọi ngỏ ngách trong thành mà nàng dạo qua đều phát sáng, thật sự chẳng hề có một con hẻm tăm tối nào, mang lại cảm giác ‘an toàn’ và ấm áp khó tả.
Trước khi bị con người phá hủy, các dòng hải lưu đã chảy qua khu vực này suốt mấy ngàn năm, mang theo rất nhiều thứ từ Đại Hải đến đây rồi lắng đọng lại thành các mỏ tài nguyên hỗn tạp và đa dạng với rất nhiều thứ như Minh Cốt, Minh Châu, Hải Châu, Hải Thạch,… Minh Cốt, Minh Châu được khai thác rồi đẽo khắc để làm đèn trang trí, hoặc là ghiền thành bột mịn rồi trộn với vật liệu xây dựng tạo thành Minh Tường. Hải Châu được xem như ngọc của biển cả, vừa đa dạng màu sắc, kích thước, còn mát lạnh và có tính dưỡng thể, vô cùng thích hợp để làm trang sức,…
Vậy nên sự phồn thịnh của Thành Hải Châu, ngoài đến từ việc kinh doanh du lịch thì còn đến từ việc khai thác, gia công và buôn bán những tài nguyên ở trên, giàu lại càng thêm giàu.
Tô Khuynh Thành cùng Trần U dạo khu chợ đêm lớn và nổi tiếng nhất trong thành, ăn uống no say rồi đi mua sắm. Sau một hồi đi dạo, nàng nhắm được sợi dây chuyền có xỏ mười ba viên ngọc trai trắng bóng, với viên to nhất bằng đầu ngón cái ở giữa rồi những viên ở hai bên sẽ có kích thước nhỏ dần, trông rất đẹp và nữ tính nên có giá mười kim đồng.
Lần này nàng không bị hắn bóp đào nên chẳng sợ bị hố, thẳng tay chi tiền để mua nó, sau đó tiếp tục dạo dạo mua thêm ít trang sức cùng vài món đồ trang điểm làm từ nguyên liệu của biển cả, thêm vài bộ trang phục độc đáo rồi hai người mới chịu quay về phòng.
Vẫn là ‘thủ tục’ cũ, nàng đeo dây chuyền ngọc trai và vài món trang sức khác, dùng thử đồ trang điểm và mặc y phục mới, nhìn bản thân trong gương với ánh mắt hài lòng rồi chống tay lên bàn, thưởng thức hình ảnh chuyển động nhịp nhàng đó.
Không uổng công nàng trang điểm và trưng diện theo kiểu tiểu thư khuê các, lần này, hắn rất ‘dịu dàng’…
…
Dạo chơi thêm hai ngày, hai người xin gia nhập một đoàn buôn có đích đến là Thành Lam Miên.
Lúc đầu, vì muốn có thêm trải nghiệm nên hai người quyết định đi đường thủy, nhưng vừa đặt chân lên tàu thì mặt của Tô Khuynh Thành đã chuyển xanh chuyển trắng, không đến mức nôn mửa nhưng chắc chắc là chẳng ngắm cảnh hay trải nghiệm được gì rồi, chỉ có thể nằm trong boong mà ngủ hết quãng đường thôi,
Thành ra, hai người mới chọn cách thứ hai, với huy hiệu Sủng Thú Sư nhá hàng cho người chủ đoàn buôn thì hai người liền được nhận, thậm chí người chủ đoàn còn cung kính dâng trà ngược lại cho hai người nữa, nhưng hai bên chỉ xã giao kiểu lễ nghĩa mỗi lần đó rồi thôi, bởi Trần U muốn tận hưởng một chuyến hành trình bình thường nên đã nói với người chủ đoàn cứ xem hai người như kẻ đi ké là được.
Hành trình lên phương Bắc của đoàn buôn chẳng có gì đặc biệt, bọn họ không chọn con đường dẫn qua tòa thành khác mà di chuyển men theo con đường mòn ven biển, không rừng cây rậm rạp, cũng không cỏ cao ngang người hay đầm lầy u tối, chỉ đơn thuần là con đường nhỏ trên vùng cát cỏ, nhàm chán, yên tĩnh, an toàn.
Thế nhưng, với Tô Khuynh Thành thì cung đường mòn này rất đẹp, đẹp từ sáng sớm cho đến đêm muộn. Vào buổi sáng thì ánh ban mai của ngày mới khiến mặt biển lấp lánh. Buổi chiều thì mặt trời dùng ánh sáng của nó nhuộm cho biển màu vàng cam rất tuyệt vời, đó cũng là thời điểm đoàn buôn dừng lại để nghỉ ngơi, sắp có mưa thì dựng lều còn không thì cứ theo phong cách dùng đất làm giường, dùng trời làm chăn, phơi mình nằm trên các bãi cỏ mà ngắm bầu trời đầy sao, chém gió cười đùa một hồi rồi đi ngủ.
Cảnh đẹp, mọi người hòa đồng nên tâm trạng của nàng rất dễ vui vẻ, và vào những lúc này, nàng thường chạy ra dạo biển, hoặc ngâm đôi chân trần trong cát lạnh, hoặc đắm mình với những cơn sóng, hoặc là nhấp nhô cùng Trần U ngoài xa xa,…
Nói đến Trần U, thỉnh thoảng hắn cũng góp sự hiện diện bằng cách xách cần ra câu, mỗi lần câu đều dính kha khá cá và giúp cải thiện bữa ăn cho đoàn buôn vào ngày hôm đó, nên chiều nào đám nam nhân trong đoàn cũng hú hắn đi câu, vừa xách cá lấy le với những cô nàng, vừa có đồ ăn hay mồi nhậu.
Chuyến hành trình trên cung đường ven biển cứ thế mà trôi qua trong êm ả, à thì… cũng không hoàn toàn là êm ả lắm, có những khi mây đen từ Đại Hải kéo vào rồi đổ xuống trận mưa như thác, gió thì như rồng làm cả đoàn phải chống trả chật vật, nhưng so với việc bị ma thú tập kích thì vấn đề này cũng xem như là êm ả rồi.
Sau mười lăm ngày thì đoàn buôn tiến vào cung đường rừng rậm và tầm khoảng hai ngày nữa sẽ đến nơi. Vốn cung đường này không có mấy con ma thú mạnh nên hành trình từ trước giờ của bọn họ thường khá an bình, và lần này có Tiểu Tiểu đi theo nên hành trình lại càng yên ả, suốt hai ngày di chuyển mà chẳng thấy con ma thú nào ló mặt ra đường cả.
PHÙ.
Di chuyển hết cung đường rừng rậm rạp, tất cả mọi người trong đoàn cùng thở phào nhẹ nhõm, đến đây thì bọn họ đã có thể bỏ tảng đá trong lòng xuống được rồi, cũng thầm cảm tạ ông trời đã phù hộ, giúp bọn họ không gặp con ma thú nào trong suốt chuyến đi, không chiến đấu nên cũng sẽ chẳng có ai bị thương.
Tô Khuynh Thành nhìn về phía trước, đập vào mắt nàng là hình ảnh vùng thảo nguyên rộng lớn, xanh mát đầy sức sống, phía xa xa là bóng dáng của một tòa thành nhỏ, với vùng đất bên ngoài tường thành là những cánh đồng lúa nước, vườn cây ăn trái và những cây Hoa Phượng Đỏ rất cao.
Sắp vào mùa Hạ nên Hoa Phượng cũng bắt đầu đơm hoa khoe sắc, nhuộm đôi màu đỏ thắm giúp khung cảnh càng thêm đẹp và nổi bật trên nền trời xanh.
Thành Lam Miên… đến rồi.
…
…