Chương 119. Thành Hải Châu.
Vài ngày sau, Lại gia.
Lại Kiệt ngồi bơ phờ trên giường, nhìn khung cảnh trước cửa phòng với ánh mắt ngơ ngác. Ngày hôm đó, hắn ta bị Hộ Vệ của Phủ Thành Chủ đích thân đến bắt rồi nhốt vào trong ngục chờ thẩm tội, nhưng vì hắn ta là Sủng Thú Sư, gây ra thiệt hại cũng không to tác lắm, chỉ có vài người bị thương nên sau đó hắn ta đã được thả ra mà không cần bồi thường.
Tất nhiên, thả ra là ra khỏi ngục, còn Thành Hải Cương không chào đón Sủng Thú Sư ‘điên’ như hắn ta nữa, đích thân Thành Chủ đưa hắn ta lên Quy Điểu và dùng Hộ Vệ Linh Cương Cảnh hộ tống hắn ta về tòa thành này.
Mà, kể từ lúc bị bị bắt, Lại Kiệt đã trở nên rất ngoan, không phản kháng hay chửi mắng gì hết, hắn ta cứ ngơ ngơ ngác ngác, thỉnh thoảng nói chuyện một mình, cái gì mà mất rồi, hết rồi, ta là người bình thường rồi,…
Khi quay về gia tộc, tình trạng này của Lại Kiệt thuyên giảm vài phần, có lẽ nhờ ‘khí’ của gia tộc ảnh hưởng đến tinh thần của hắn ta, nhưng đôi lúc hắn ta vẫn ngơ ngơ ngác ngác như ở trên, nhất là những khi bên cạnh không có người.
Vừa nhắc đến người, Lại Kiệt chợt cảm thấy phía dưới tiến vào nơi ẩm ướt, khiến hắn ta lập tức tỉnh người sau cơn ngơ mà ngó xuống, là mỹ phụ phu nhân xinh đeo kia đang phục vụ vào buổi sáng như thường lệ.
Khuôn mặt hắn ta chợt trở nên dữ tợn, bóp lấy cổ mỹ phụ rồi ném nàng ta lên giường, tiến vào một cách thô bạo và điên cuồng như thú hoang động dục.
Mỹ phụ cảm giác đau đớn vô cùng, cổ bị bóp chặt làm nàng ta nghẹt thở, khuôn mặt dần trở nên trắng bệch do thiếu khí, hai cánh tay cào cấu, muốn đẩy, muốn kéo tay Lại Kiệt theo bản năng nhưng đôi tay của hắn ta cứng chắc như vọng kiềm, nữ nhân yếu đuối như nàng ta hoàn toàn chẳng làm gì được.
Theo thời gian, đôi mắt nàng ta dần dần trợn ngược, một phần thần trí đã bay đi đâu mất, bất thình lình, lúc này Lại Kiệt kêu hự thật mạnh rồi thở ra đầy sảng khoái, theo đó, hắn ta cũng dời tay khỏi cổ của nàng ta.
Dạo một vòng sinh tử quan, nàng ta liền ôm cổ mà hít thở không khí trong lành một cách điên cuồng, nàng ta… sống… sống lại rồi…
Vẻ thỏa mãn trên mặt mới duy trì được vài giây, Lại Kiệt bỗng trưng ra vẻ điên cuồng dữ tợn một lần nữa, đang chuẩn bị giày vò mỹ phụ lần thứ hai thì cái cảm giác kỳ lạ đó lại xuất hiện, nó không còn gây khó chịu mà chỉ là sự thôi thúc hắn, muốn hắn đi đến nơi nào đó.
Hắn chẳng thèm mặc y phục, đẩy mạnh cửa phòng rồi dùng tấm thân trần truồng đi thẳng đến phòng sách của phụ thân rồi bắt đầu lục lọi, tìm kiếm bản đồ của Thiên Lam Quốc. Không lâu sau, hắn đã tìm thấy nó, tức tốc đặt lên bàn và mở ra thì ánh mắt hắn liền tập trung về một nơi.
Đó là… Thành Lam Miên.
…
Thành Lam Miên là một tòa thành nhỏ nên Quy Điểu cỡ lớn chuyên vận chuyển người không thể bay đến đó, nên thường thì người ta chọn bay đến Thành Hải Châu trước rồi lựa chọn một trong hai con đường, hoặc là đi thuyền đến Thành Na Hải rồi theo các đoàn buôn đến nơi, hoặc là trực tiếp theo các đoàn buôn từ Thành Hải Châu đến Thành Lam Miên luôn.
Trần U và Tô Khuynh Thành đến Phủ Thành Chủ để mua vé, nhưng hiện tại không có Quy Điểu chở khách đến Thành Hải Châu, chỉ có Quy Điểu chở kim thiết đến đó để mua bán.
Cả hai đành liên hệ với người chủ của chuyến hàng đó, là một ông lão trông giàu có với tấm thân mang rất nhiều trang sức giá trị. Ông ta nói với hai người, nếu chịu làm Hộ Vệ thì sẽ được đi miễn phí, không cần phải lo ăn uống, khi xuất hiện vấn đề có thể giải quyết thì hai người bắt buộc phải ra tay, không thì sau khi vấn đề được giải quyết, hai người sẽ được những người khác ‘ném xuống’ Quy Điểu.
Không còn sự lựa chọn nào tối ưu nên hai người liền chấp nhận, lên Quy Điểu làm Hộ Vệ hàng hóa, và may mắn là không có chuyện gì xảy ra, Quy Điểu bay một đường rất bình an, sau hai ngày đường đã đáp xuống Thành Hải Châu.
Trần U cùng Tô Khuynh Thành quyết định dừng chân dạo chơi ở đây tầm hai ba ngày rồi mới tính đến chuyện đi Thành Lam Miên sau, thời gian còn dài mà, không có gì phải vội vàng cả.
Bước ra bãi đáp của Quy Điểu, một lần nữa, Tô Khuynh Thành cảm thấy cực kỳ kinh ngạc và choáng ngợp trước sự nhộn nhịp, khác lạ cực độ của tòa thành này.
Thành Hải Châu là tòa thành lớn thứ hai của Thiên Lam Quốc, chỉ thua kém mỗi Đế Đô, đồng thời cũng là tòa thành phô diễn khả năng xây dựng đáng gờm của Thiên Lam. Nếu Thành Hải Tửu có bốn tòa Địa Lâu cao hai mươi tầng, Đế Đô có Vọng Tinh Đài thì nơi này có… một nửa Thành Hải Châu, bởi vì một nửa tòa thành nằm trên bờ biển, còn một nửa khác, tất nhiên là nằm trên mặt biển rồi.
Sách sử ghi lại rằng, vùng biển mà Thành Hải Châu được xây dựng có nhiều dòng hải lưu sát bờ lớn, mỗi khi tàu thuyền di chuyển qua khu vực đều phải chịu tổn thất không ít cũng nhiều, nhưng nếu di chuyển ở ngoài xa thì nguy cơ bị Hải Thú tấn công lại càng tăng.
Hoàng Đế Thiên Lam Quốc thời đó liền chiêu mộ nhân lực và huy động tài lực, đào đất, lấp biển, phá vỡ dòng chảy của hải lưu làm nó đứt đoạn rồi biến mất, sau đó dùng phần đất đó xây dựng lên Thành Hải Châu, là minh chứng cho khả năng thay đổi thiên nhiên của con người.
Cũng vì xây dựng trên mặt biển, gió, mưa, sóng là những thứ tiếp xúc mỗi ngày như hít thở nên tường thành của Thành Hải Châu rất đặt biệt, nó cao, nó dày, không thẳng mà cong dần lên phía trên, nên khi nhìn từ bên ngoài, trông nố giống một nửa quả cầu bị cắt đi một nửa, hay một phần tư khối cầu cho dễ hình dung.
Bức tường thành này cũng rất đặc biệt, bên trong nó không đặc mà được xây dựng những căn phòng, nhìn ra từ cửa sổ thì phía dưới chính là biển với sóng và gió, tùy vào thời tiết mà sẽ có những trải nghiệm cực kỳ độc đáo.
Giống bốn tòa Địa Lâu ở Thành Hải Tửu, muốn thuê những căn phòng này thì phải là người có thân phận, địa vị và tiền, đồng thời phải thông qua kiểm tra an ninh của Phủ Thành Chủ.
Với hai thân phận Dưỡng Thú Sư và Sủng Thú Sư, Trần U dễ dàng thuê được một phòng lớn ở tầng hai với khoảng cách mặt biển tầm mười thước, một độ cao vừa đủ cho trải nghiệm tuyệt vời.
Quả nhiên không khiến Tô Khuynh Thành thất vọng, ngay khi vừa mở cửa sổ ra, nàng đã WOA lên thật to kèm theo đôi mắt mở lớn. Thời tiết hôm nay rất đẹp nên gió biển dịu nhẹ, mang theo vị mặn và cảm giác mát mát chạm vào mặt và thổi qua mái tóc dài của nàng.
Ngoài xa xa, ánh sáng của mặt trời khiến mặt biển trở nên lấp lánh, hình ảnh đó kết hợp với âm thanh của những cơn sóng vỗ vào tường thành và những cơn gió, quả thật đẹp và thơ mộng vô cùng, đúng là một trải nghiệm vô cùng tuyệt vời và đặc biệt, có thể nói là độc nhất vô nhị.
Chi chi…
Tiểu Tiểu đứng trên khung cửa sổ, liên tục kêu chi chi như cảm thán trước cảnh đẹp này, sau đó há mồm thật to như muốn ‘ăn’ những cơn gió, bất chợt, một cơn gió mạnh xuất hiện thổi thẳng vào mồm làm da miệng nó phồng ra hai bên, kiến nó kêu iiiiiiiiii… thật dài rồi ngã ngược xuống sàn nhà.
Tô Khuynh Thành che miệng cười khẽ rồi nhìn quanh xem Trần U đang làm gì? Và rồi, nàng chợt cau nhẹ mày liễu, hắn đang lấy… hình như… đúng là cần câu cá, mà lấy cần câu cá để làm gì? Còn lấy chi đến ba bốn cái cần?
Rất nhanh nàng đã có câu trả lời, hắn dùng thịt Sâm Cự Mãng cắt ra thành miếng nhỏ, móc lên lưỡi câu rồi tụ linh lực lên ngón tay để búng lưỡi câu văng đi xa, rơi cái tủm xuống mặt nước và lưu lại cái phao xốp be bé nổi lềnh bềnh theo những cơn sóng.
Tiếp tục làm như vậy với ba cần câu còn lại rồi gắn chặt chúng vào khung cửa sổ, lúc này hắn gật gật đầu đầy thỏa mãn và vui vẻ.
“Chàng… chàng tính câu ở đây thật?”
Hắn cười cười, bước đến ôm lấy eo nàng:
“Chẳng lẽ câu giả được sao? Nàng cũng câu thử đi, đảm bảo sẽ là trải nghiệm rất tuyệt vời đấy.”
Kiếp trước, hắn từng thuê một căn phòng nhưng ở tận phía trên, gió mạnh đến mức muốn mở cửa sổ cũng không được, chỉ có thể dùng ánh mắt hâm mộ mà nhìn những người ở các căn phòng tầng dưới không ngừng kéo cá lên.
Kiếp này, hắn được câu rồi, thỏa mãn tâm lý rồi, có cá hay không cũng được.
Tô Khuynh Thành lắc lắc đầu cười, thầm nghĩ hắn đúng là ‘trẻ con’ dù phía trước là biển nhưng gần tường thành như vậy, sao lại có cá cắn câu cơ chứ? Mà thôi, tiểu quỷ của nàng vui là được rồi, không nên đả kích tinh thần nam nhân nha.
Như hiểu suy nghĩ của nàng từ ánh mắt, hắn liền nở nụ cười đểu cán mà ép nàng đến khung cửa sổ. Nhìn ánh mắt và vẻ mặt kia, sao nàng không hiểu ý đồ của hắn cơ chứ? Nhưng nàng không thể làm được gì ngoài việc mím môi và quay người lại, hai tay nắm chặt khung cửa. Không lâu sau, nàng cũng giống những cơn sóng ngoài kia, dập dìu, nhấp nhô theo từng đợt,…
…
Trần U quả thật có thể câu được cá, thậm chí có một con Hải Hồng Diêu Ngư (cá đuối) Hạ Bát Cấp. Con Hải Thú này xém chút nữa kéo bay luôn cần câu lẫn khung cửa sổ nhưng may mắn hắn phản ứng kịp thời, khải linh cho sợi dây rồi nhờ Tiểu Tiểu kích điện theo dây câu khiến nó bị giật tê rồi kéo vào phòng.
Mang đám cá câu được đưa cho đầu bếp của khu phòng đặc biệt này chế biến, không lâu sau, cả ba đã có bữa ăn trưa thịnh soạn, vừa đẹp mắt, vừa tươi ngon nên Tiểu Tiểu ăn no căng cả bụng rồi nằm phơi thây trên khung cửa sổ mà ngủ, Khuynh Thành cũng cảm thấy khá no nên quyết định ngủ trưa một giấc rồi chiều mới dạo thành.
Trần U chỉ ăn vừa đủ vì hắn đã lấp đầy cái bụng bằng bữa ‘chính’ trước đó rồi, chỉ là còn thiếu món tráng miệng nên hắn phải tiếp tục ăn ‘bữa nhẹ’ nữa vậy. Đáng tiếc, ‘bữa nhẹ’ của hắn than no rồi, cấm hắn không được loạn động, thành ra hắn đành phải ôm ‘bữa nhẹ’ đi ngủ để tạm bù cho món tráng miệng vậy.
Ừm, ’bữa nhẹ’ có hai khối thịt không tồi, chấm mút cũng rất ngon, ăn tạm cũng no bụng đấy chứ.
…
…