Chương 118. Kỳ ngộ vào tay.
Trần U nhớ lại khoảng thời gian nào đó ở kiếp trước, lúc đó, hắn đang ở một tòa thành phía Bắc Hỏa Hải Quốc.
Hộc hộc…
Bị dồn vào ngõ cụt, hắn lập tức xoay lưng vào tường và rút kiếm thủ trước mặt, thở hồng hộc nhìn vào hai hắc y nhân phía trước, nói:
“Tại sao hai tên Võ Sư Lục Cấp các ngươi truy sát ta? Lại còn tỏa ra sát ý như vậy? Ta không nhớ… đã từng đắc tội các ngươi?”
Tổ chức có thể bồi dưỡng và dùng Võ Sư Linh Cương Cảnh làm sát thủ thì chắc chắn không phải nhỏ, và đây cũng là nguyên do khiến hắn không thể nào hiểu nỗi, bởi hắn vẫn luôn giữ mình bo bo, đến người bình thường hắn còn không dám trêu chọc bậy bạ huống chi là người của các tổ chức, thế lực lớn.
Một hắc y nhân nói với giọng ồ ồ:
“Đắc tội với ai không quan trọng, đại nhân nhà ta muốn sủng thú Hỏa Hồ Ly của ngươi, mau giải trừ liên kết rồi đưa nó cho bọn ta, ngươi còn có thể giữ lại mạng của mình.”
Hắn nở nụ cười gằn, hóa ra có kẻ lăm le sủng thú của hắn, muốn cử người đến cướp, chuyện đến nước này thì không đàm phán được gì rồi.
Hắn lập tức móc trong ngực áo ra hai quả cầu nhỏ, hai hắc y nhân luôn luôn để ý nhất cử nhất động của hắn thấy vậy liền hóa linh lực làm vũ khí, cầm một thương một đao lao đến với tốc độ rất nhanh.
Bùm bùm.
Hắn ném hai quả cầu xuống đất, một quả phát nổ tạo ra làn khói đen tạm xóa đi tầm nhìn, quả còn lại thì vỡ và giải phóng một đám bụi dày, bị vụ nổ của quả khói thổi đến hai hắc y nhân. Ngay khi tiếp xúc với làn bụi, hai kẻ đó chợt cảm thấy mắt hơi cay cay rồi nước mắt bắt đầu chảy ra kèm theo vấn đề hắt hơi liên tục, thầm mắng đây là thứ bụi tà môn gì vậy?
Cũng chẳng có gì cao siêu, chỉ là tập hợp của một số gia vị nấu ăn gần giống tiêu với ớt, được hắn phơi khô, nghiền thành bột rồi bỏ vào quả cầu, một trong những thủ đoạn luôn luôn đạt hiệu quả và khó thể phòng bị.
Sở hữu kinh nghiệm chiến đấu dày dặn, kẻ cầm đao liền chuyển vũ khí thành cây quạt, nhắm mắt quơ mạnh thổi đi làn bụi, và đây chính là thời điểm mà hắn chờ đợi, cũng tận dụng việc đối phương không thể nhìn rõ hành động của hắn do làn khói, hắn mở ra không gian sủng thú để Tiểu Tiểu thó cái đầu của nó ra, mở miệng bắn hai đòn Hỏa Cầu nhắm đến hai kẻ địch.
Kẻ cầm thương rảnh tay nên phòng bị kịp thời, hóa cứng linh lực để tạo thành khiên chắn, còn kẻ dùng đao chỉ kịp khải linh lực che chắn phần thân thì Hỏa Cầu đã lao đến.
Bùm.
Hai vụ nổ bùng lên, kẻ cầm đao bị Hỏa Cầu thổi văng về phía sau như đạn pháo nhưng nhìn chung vẫn không có tổn thương quá nặng ngoài việc quần áo chỗ rách chỗ cháy.
Còn kẻ cầm thương, với khiên chắn, hắn ta hoàn toàn chẳng bị thương hay bị xê dịch, và sau những chuỗi hành động vừa rồi, hắn ta xác định Trần U là kẻ ranh mãnh và cũng giàu kinh nghiệm chiến đấu, chắc chắn sẽ nhân cơ hội công kích bùng nổ mà bỏ chạy.
Và không ngoài dự đoán, ngay lúc vụ nổ bùng phát, hắn ta bỗng nghe thấy tiếng bước chân chạy đến gần và từ phía bên trái, thế là hắn ta liền canh chừng khoảng cách và đâm thương về phía đố một cách cực kỳ quyết đoán.
Vù… cộc…
Ngọn thương xé gió trông rất mạnh mẽ nhưng thứ mà nó đâm vào chỉ là bức tường và đục ra một cái lỗ lớn, ngay sau đó, một luồng gió bỗng xuất hiện và lướt qua phía bên phải của kẻ cầm thương khiến hắn ta cảm thấy phần cổ và sống lưng lạnh toát, nhanh chóng điều động và khải linh lực thật dày ở những bộ phận đó.
Keng.
Trần U vung thanh kiếm được khải linh chém chuẩn xác vào cổ kẻ cầm thương, tiếc là đám Linh Cương Cảnh này có khả năng phản ứng và điều động linh lực quá nhanh, cú chém rất đẹp nhưng chẳng thể gây ra thương tổn gì.
Trong lòng hắn thầm thở dài tiếc nuối nhưng việc này cũng nằm trong suy tính, nên khi tấn công thất bại, hắn liền chuyển thân xoay người và tung cước đạp mạnh vào lưng kẻ cầm thương làm hắn ta văng tới phía trước, và ngay khi đáp đất, hắn liền vận linh lực xuống đôi chân rồi đạp mạnh lao về phía kẻ cầm đao đang đứng lên.
Kẻ cầm đao với đôi mắt còn đau rát, thấy Trần U lao đến thì tỏ ra giận dữ, vận sức khiến hai cánh tay nổi gân xanh rồi đưa đao linh lực lên trên để chuẩn bị cho cú chém toàn lực, chỉ là, Trần U bỗng móc ra một bình sứ nhỏ từ trong ngực áo và ném chuẩn vào lưỡi đao linh lực mà hắn ta đang đưa lên.
Choang.
Bình sứ va vào lưỡi đao liền bể nát và rải ra thứ bột màu trắng, khiến đao linh lực chợt trở nên mờ dần, mờ dần, còn kẻ cầm đao thì bỗng cảm thấy linh lực của bản thân dần dần trở nên đình trệ rồi hoàn toàn không thể vận chuyển được nữa
Hắn ta tỏ vẻ kinh hồn, thầm nghĩ sao tên tiểu tử này lại có Khu Linh Tán quý hiếm cơ chứ? Võ Sư mà không thể điều động linh lực thì chẳng khác nào người bình thường hay thịt cá trên thớt cả, xong, đến đây… là kết thúc.
Trần U cũng chẳng phải dạng thiện lành gì, tiếp tục khải linh lực lên kiếm rồi nhắm đến cổ kẻ cầm đao mà chém, đảm bảo đòn này có thể lấy mạng đối phương. Kẻ cầm đao biết bản thân không qua cửa này nhưng vẫn theo bản năng chấp tay hình chữ X mà đỡ ở phía trước.
Vút.
Bất thình lình, phía sau Trần U vang lên tiếng xé gió. Biết không thể cố chấp mà giết đối phương, hắn lập tức đình chỉ tấn công mà nghiêng người né sang một bên, ngay khoảng khắc sau, một ngọn thương linh lực sượt qua người và cắt một đường ngọt lịm trên áo hắn, nếu mà không né thì…
Lực quán tính của cú lao người ban đầu khiến hắn lướt qua kẻ cầm đao và tạo ra một khoảng cách khá lớn, nhận thấy không còn cơ hội cho đòn cận chiến nào nữa, hắn liền mở không gian sủng thú để Tiểu Tiểu tiếp tục thò đầu ra, bắn hai đòn Hỏa Cầu rồi đóng không gian lại, nhanh chóng xoay người bỏ chạy.
Hắn là kẻ biết lượng sức mình, nhắm giết được thì giết, không giết được thì chạy, mặt mũi, cảm xúc là cái thá gì? Mạng nhỏ của bản thân mới là quan trọng nhất, người cô độc như hắn không thể nào được nạp sức mạnh của tình bạn đâu.
Kẻ cầm thương có thể mặc kệ đồng bạn mà tiếp tục truy giết Trần U, nhưng hắn ta không làm vậy mà lao đến tạo một cái khiên bằng linh lực đỡ đòn giúp đồng bạn.
Bùm bùm.
Hai quả Hỏa Cầu đã hoàn thành nhiệm vụ câu kéo thời gian và kích thích trách nhiệm. Làn khói đen dần tan lộ ra hai hắc y nhân với dáng vẻ hơi chật vật. Cả hai không thể ngờ Trần U có Khu Linh Tán, có kinh nghiệm chiến đấu kèm theo cái đầu suy tính tốt như vậy, còn rất ranh mãnh nữa, chuyện này… không thành rồi.
Haizz.
Cả hai cùng thở dài chán nản, thầm nghĩ khi quay về, đại nhân sẽ trách móc hai người, nhưng quan trọng là chủ nhân của đại nhân… Nghĩ đến kẻ đó, cả hai thở dài lần hai, cảm thấy vô cùng tiếc nuối cho đại nhân của mình, tiếc nuối vì người thờ phụng sai chủ…
…
Trần U đã nhớ ra thời điểm hắn gặp từ ‘Lang’ này rồi, chính là lúc cái tên hắc y cầm đao bị hỏa cầu thổi bay y phục, từ này được xăm dọc theo bắp tay của hắn ta với mực đen, từng nét chữ có phần đầu là hình đầu sói, phần cuối lại có hình đuôi sói, bốn chữ L, A, N, G được bố cục theo hình dạng con sói, đúng là nó rồi.
Xoa cằm ngẫm nghĩ lại những chuyện liên quan đến tổ chức này, tầm nửa phút sau, hắn chợt truyền linh lực vào thẻ ngọc rồi áp nó vào trán.
Chủ sạp hàng và Khuynh Thành đều trưng ra vẻ mặt ngơ ngác không hiểu hắn đang làm gì? Nhưng với phản ứng nhanh nhạy, nàng biết lúc này bản thân cần phải hành động chứ không thể tò mò, thế là nàng liền thu hút sự chú ý của chủ sạp hàng bằng cách tiếp tục lựa chọn vật phẩm.
Thả lỏng để tinh thần chìm vào thẻ ngọc, Trần U dần dần thấy rõ… bản đồ của Đảo Kinh Nam? Ghi chú đầy đủ tất cả các tòa thành của cả ba thế lực, ngoài ra còn có ghi chú vùng đất giữa các tòa thành là gì như: sa mạc, đầm lầy, vùng nguy hiểm có ma thú Độc Hắc Phong, Cự Tích,…
Hắn thật sự cảm thấy khá ngạc nhiên, mỗi Bắc Khiên Thành mới sở hữu bản đồ hoàn thiện của Đảo Kinh Nam, còn là một bản duy nhất được Thành Chủ treo ở Phòng Chiến Sự và chỉ có vài người mới có đủ tư cách để coi tấm bản đồ này.
Hoàng Thất Thiên Lam hay Hỏa Hải từng ngỏ lời, muốn bỏ ra vạn kim và cơ số lợi ích để sao chép một bản còn không được, không ngờ… trong thẻ ngọc này lại có?
Trần U bắt đầu điều khiển tinh thần dò tìm huyết mạch mà Định Huyết Ngọc định vị, sau một lúc, hắn thấy một chấm đỏ rất nổi bật tọa lạc tại một tòa thành nhỏ gần phía Bắc Thiên Lam Quốc, cách Thành Hải Cương rất xa.
Hắn bất chợt nở nụ cười tà tính, lui cục đá khỏi trán rồi bóp mạnh làm nó vỡ ra chỉ còn lại thẻ ngọc nằm trên tay. Ném cho chủ sạp hàng một trăm kim đồng, hắn liền nắm tay Khuynh Thành kéo nàng rời khỏi nơi này. Cả hai nhanh chóng thuê một chiếc xe ngựa và tiến về Phủ Thành Chủ để đăng ký vé lên Quy Điểu.
Lúc này, nàng mới hỏi hắn:
“Trần U, chàng có chuyện gì vui sao? Với lại, chúng ta đang đi đâu?”
Sao hắn không vui được cơ chứ? Khả năng rất cao thẻ ngọc này là cơ duyên của cái tên Khí Vận Chi Tử súc sanh kia, cơ duyên mà hắn không biết cách để chiếm lấy, nhưng bây giờ, nó đã nằm trong tay hắn, hắn sắp có một trợ thủ đắc lực rồi, chưa kể người trợ thủ này cũng rất diễm lệ, một vốn hai lời, quá là tuyệt vời, khà khà.
Nếu không có Khuynh Thành, chắc có lẽ hắn sẽ không chiếm được cơ duyên này rồi, phải thưởng cho nàng mới được.
Hắn nở nụ cười đểu cán mà ôm eo, bế nàng ngồi lên đùi hắn, nói:
“Vui chứ, nhưng ta xin phép giữ bí mật, đến lúc đó nàng sẽ biết. Còn hiện tại, chúng ta đổi kế hoạch đi Thành Lam Miên, một tòa thành nhỏ ở phía Bắc Thiên Lam.”
Nói xong, hắn vui vẻ úp mặt vào đôi tuyết sơn của nàng, cọ cọ đầu như con nít và liên tục hít hà như thuốc phiện, và rồi Tiểu Tiểu ngoi lên với biểu cảm tức giận, liên tục dùng chân nhỏ gõ ‘cốc cốc’ lên đầu hắn.
Hắn cau mày tỏ vẻ không vui, đang chuẩn bị thưởng cho Khuynh Thành vì nàng tặng hắn cơ duyên lớn, sao lại có con kỳ đà à nhầm hồ ly cản mũi thế này? Thế là hắn liền nắm gáy kéo Tiểu Tiểu ra ngoài, không thèm để ý dáng vẻ kháng nghị mà mở không gian sủng thú ném nó vào trong.
Hồ ly cản mũi đã dẹp bỏ, hắn bắt đầu chuỗi hành động chấm mút, nhưng khi chiến cuộc sắp nhập sâu thì nàng bỗng ngăn lại, mỉm cười nói:
“Đợi lên Quy Điểu đi, ta sẽ chúc mừng cho chàng, còn bây giờ thì chỉ được hôn thôi.”
Hắn thở dài trong lòng, đây là phần thưởng của nàng, nàng muốn sao thì hắn cũng phải tuân theo, thế là hắn bắt đầu thưởng thức đôi môi chín mọng, hôn đến mức nàng cảm thấy cánh môi tê rần mới chịu đổi sang vùng cổ.
…
…