Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
dau-pha-chi-dinh-cap-thien-phu

Đấu Phá Chi Đỉnh Cấp Thiên Phú

Tháng mười một 1, 2025
Chương 348: Kết thúc Chương 347: Mưu đoạt cổ ngọc
tan-the-tro-choi-vo-han-hop-thanh-ta-tuc-la-cam-ky.jpg

Tận Thế Trò Chơi: Vô Hạn Hợp Thành, Ta Tức Là Cấm Kỵ

Tháng 2 2, 2026
Chương 486: Chém Thần lộ, hóa thân Vĩnh Hằng, làm đến lúc trước từng đối với chính mình lời hứa Chương 485: 6 tôn Thần Minh, qua ức Thuộc tính
ta-that-khong-muon-noi-danh-a.jpg

Ta Thật Không Muốn Nổi Danh A

Tháng 1 24, 2025
Chương 97. Chương cuối Chương 96. Cũng hoài nghi nhân sinh rồi?
hon-dien-de-nhat-nguoi-choi

Hồn Điện Đệ Nhất Người Chơi

Tháng 10 15, 2025
Chương 1047 « gây nên đế bạn một phong hoàn tất cảm tạ tin » (2) Chương 1047 « gây nên đế bạn một phong hoàn tất cảm tạ tin » (1)
ngu-thu-tam-ung-tuong-lai.jpg

Ngự Thú: Tạm Ứng Tương Lai

Tháng 2 3, 2026
Chương 238: Huyền Vũ lựa chọn Chương 237: Dụ dỗ Thanh Long, cũng không thành công
co-giap-buon-ban-thuong.jpg

Cơ Giáp Buôn Bán Thương

Tháng 1 18, 2025
Chương 494. Đại kết cục (2) Chương 493. Đại kết cục (1)
cuu-vuc-tien-vuong.jpg

Cửu Vực Tiên Vương

Tháng 1 19, 2025
Chương 1337. 3 người hội tụ Chương 1336. Băng Yêu Vương
lam-con-nguoi-toi-cuong-chuyen-sinh-thanh-cho.jpg

Làm Con Người Tối Cường Chuyển Sinh Thành Chó

Tháng 1 17, 2025
Chương 328. Phiên ngoại 7 • Trường sinh ca: Nhân sinh như vậy • Không chỉ như thế Chương 327. Phiên ngoại 6 • Mộng bình sinh: Toàn tức thể nghiệm • Vui lớn phổ chạy.
  1. Sủng Thú Sư
  2. Chương 117. Tấm thẻ.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 117. Tấm thẻ.

Một ngày mới lại đến với Thành Hải Cương. Trong ánh nắng ban mai dịu nhẹ đang dần soi sáng tòa thành, có một chiếc xe hàng đang được Hoàng Mã kéo đi một cách chậm rãi trên con đường lớn của Khu Nam, từng tiếng vó ngựa lộc cà lộc cộc vang lên kèm theo tiếng xe hàng xóc nảy bỗng kiến bầu không khí có cảm giác êm đềm khó tả.

Hí hí hí…

Đã đến nơi cần đến, nam nhân đánh xe liền kéo dây cương làm ngựa hí lên và dừng lại, sau đó hắn nhảy khỏi ghế rồi bắt đầu dọn hàng từ trên xe xuống, tự hỏi rằng không biết hôm nay có mấy vị khách đến mua đây? Hy vọng là sẽ nhiều nhiều để hắn kiếm chút vốn mà tối nay đi xả hơi.

Đang yêu đời huýt sáo bày biện gian hàng, lông mày của của hắn chợt cau lại, cảm xúc vui vẻ trong lòng biến mất và thay bằng sự khó chịu, nhìn chằm chằm vào kẻ lang thang đang sắp đến gần nơi này.

Kẻ đó là một người thanh niên mặc y phục màu trắng nhưng đã ngả sang vàng, đôi mắt thâm đen hơn cả gấu trúc và tỏa ra khí tức cực kỳ uể oải, người thì bốc lên mùi hôi ngai ngái, tóc tai thì rối bù, vừa đi vừa lảm nhảm đủ câu như: Nó ở đâu? Thứ đó ở đâu? Ra đây đi…

Lần đầu tiên gặp cái tên này, nam nhân cứ ngỡ hắn ta là người bình thường, nhưng theo từng ngày trôi qua, mỗi lần gặp lại thì thấy hắn ta càng trở nên tàn tạ và bắt đầu nói năng bắt đầu lảm nhảm đủ thứ, hóa ra là một thằng khùng có y phục đẹp.

Năm ngày.

Năm ngày, hắn, Lại Kiệt, đã lang thang trên những con đường ở Khu Nam này suốt năm ngày rồi. Cái cảm giác kia cứ như đang trêu đùa hắn vậy, nó dẫn hắn đến Khu Nam này và rồi… như tìm cây kim trong một cái hồ cực lớn, sự chỉ dẫn của nó dần dần trở nên mơ mơ hồ hồ, khiến hắn không biết tiếp theo nên làm như thế nào?

Lần đầu đặt bàn chân xuống Khu Nam, hắn đã đứng ngơ ngác cả nửa giờ, cảm giác kia vừa mơ màng lại vừa khó chịu vô cùng, khó khăn lắm hắn mới có thể xác định lại điều mà bản thân cần phải làm, và rồi hắn bắt đầu tìm, không ăn, không uống, không tắm, không nghỉ, cứ thấy gian hàng nào là hắn đều tấp vào để lục để tìm, quyết tâm phải tìm cho ra cái thứ đó.

Thế nhưng, hắn càng tìm thì thứ đó lại càng chìm, tâm tình cũng dần dần trở nên bất ổn, sao hắn thấy lão chủ sạp hàng này quen mặt đến vậy? Hình như… hắn đã thấy qua thứ này rồi? Gian hàng này hắn đã tìm qua hai lần… hay ba lần? Hắn tìm đến đâu rồi? Hắn đang ở đâu?…

Lại Kiệt hóa thành ‘bóng ma’ lang thang khắp các con đường ở đây, những dòng suy nghĩ trong đầu hắn ta đã rối như tơ vò khiến não bị vô hiệu hóa, chỉ còn lại bản năng cơ thể cùng cái cảm giác kia điều khiển hắn ta bước đi khắp chốn.

Bịch bịch…

Trái tim Lại Kiệt bất thình lình đập mạnh vài nhịp và giúp tâm trí hắn ta trở nên tỉnh táo. Đôi mắt hắn ta dần dần có thần, ngó nghiêng nhìn quanh rồi nhắm mặt lại. Cái cảm giác kia đang ‘nói’ rằng có kẻ đang uy hiếp đến hắn, cái thứ kia sắp bị đối phương cướp khỏi hắn, nhưng hắn… phải đi đâu để tìm? Phải đi đâu để giành lại?

Tâm trí hắn ta trở nên rối ren một lần nữa, lại hóa thành bóng ma mà tiếp tục lang thang, chỉ là lần này, dường như bóng ma đã có đích đến của nó.

…

Trước khi kết thúc hành trình ở Thành Hải Cương, Trần U quyết định dẫn Khuynh Thành dạo chơi Khu Nam một phen, bởi ngoài luyện kim, Khu Nam còn có vài cung đường ‘may rủi’ chuyên bán những thứ linh ta linh tinh không phải kim thiết được khai thác từ các khu mỏ, hoặc là lụm, chôm chỉa từ nơi nào đó.

Nghe nói từng có người mua một cục đá ở nơi này, về nhà dùng búa đục lớp đá phủ bên ngoài thì lộ ra bảo vật là một khối ngọc màu đỏ máu trong suốt tuyệt đẹp, còn có hình dạng của hoa sen hình thành một cách tự nhiên.

Rất nhanh tin tức này đã lộ ra, biết giá trị của Huyết Ngọc Liên tuyệt đối ở mức trên trời nên rất nhiều kẻ muốn giết người cướp của, nhưng chủ sở hữu khối ngọc đã nương nhờ ở Phủ Thành Chủ từ trước đó rồi, thành ra đám người kia không thể thực hiện ý đồ xấu được.

Thành Chủ viết thư gửi cho Đế Đô, giá trị của Huyết Ngọc Liên liền thu hút rất nhiều người, nhưng Hoàng Hậu Thiên Lam Quốc đã lên tiếng trước, còn tự thân đến tận nơi để mua lại, tuy nhiên người sở hữu không bán mà chọn dâng tặng cho Hoàng Hậu.

Điều này làm Hoàng Hậu rất vui vẻ và ban thưởng đặc biệt, thế là hiện tại, người kia đang làm việc dưới trướng của Hoàng Hậu, đi khắp nơi sưu tập những vật phẩm như vậy cho bà ta, một bước lên trời.

Còn có người kiếm được… câu chương ít thôi, quay lại câu chuyện đi.

Không hổ là nơi liên quan đến ‘may rủi’ và máu cờ bạc của con người, nhân khí ở đây thật sự rất thịnh vượng, dòng người di chuyển qua lại, trao đổi, mua bán, rao rêu, trả giá… rất nhiều và nhộn nhịp.

Những gian hàng tại đây không được phép trải trên đường mà phải có bàn, có kệ, có sạp hẳn hoi, còn có có phần mái vải để che mưa tránh nắng, tùy vào số lượng mặt hàng và độ ‘lùa gà’ mà quy mô của gian hàng cũng to nhỏ hoặc xa xỉ khác nhau.

Tiểu Tiểu chui cái đầu của nó qua cái lỗ trên áo bào tro của Khuynh Thành, vừa kêu chi chi vừa ngắm nhìn mọi thứ xung quanh. Hai người nắm tay nhau và bắt đầu đi dạo, thử xem ngày hôm nay họ có mua được thứ gì may mắn không đây?

Hai người tấp vào gian hàng đầu tiên với người chủ là một bà lão bị mất cánh tay trái, thân thể hơi gầy, tay phải còn lưu lại dấu vết của việc từng đi khai thác mỏ. Bà ta nhìn hai người từ trên xuống dưới như dò xét con mồi rồi trưng ra nụ cười niềm nở thương hiệu:

“Nha nha, chào mừng chào mừng, hai vị khách quý đến đúng chỗ rồi, ai từng mua cũng nói vật phẩm chỗ bà là ổn nhất trên con đường này, chỉ có huề chứ không có lỗ, hai vị cứ tùy tiện lựa, biết đâu có thể may mắn một bước lên trời thì sao?”

Khuynh Thành nhìn sơ qua các vật phẩm trên quầy, có cục đất, có cục đá, có thẻ gỗ, thậm chí còn có thứ giống như một nhánh cây được bùn bọc lại vậy. Nàng cầm lên, bóp bóp, cân cân thì xác định khả năng nó là nhánh cây rất cao, vì nàng từng cầm cây để… e hèm… rượt đánh hắn.

Bà chủ cười nói:

“Đừng coi thường nó, biết đâu sau lớp bùn đó là nhánh của một loại cây quý hiếm thì sao? Không nói trước được đâu, hà hà.”

Hắn lắc lắc đầu, có thể nàng không biết chứ hắn nhìn qua liền dám chắc lớp bùn này được bọc cách đây hai tuần là cao nhất, bởi bùn phủ lâu năm hiện lên vết tích của thời gian rất rõ ràng.

Quan sát một hồi, cảm thấy gian hàng này không có gì đáng để mua nên hắn liền nắm tay nàng đi qua gian hàng khác, chỉ là dạo liên tục gian hàng thứ hai, thứ ba, thứ tư,… hầu hết toàn là đồ giả, còn đồ ‘thật’ thì bị chém giá trên trời, hắn và nàng cũng lười trả giá nên… chả thèm mua.

Dạo dạo đến gần trưa, hai người chọn một quán ăn nhỏ để ăn uống nghỉ ngơi cho qua cái nắng ban trưa rồi tiếp tục dạo qua con đường khác. Gian hàng bên con đường mới này có vẻ ổn hơn, hàng giả ít hơn, giá cả của hàng ‘thật’ cũng ổn ổn nên cả hai bắt đầu thử vận may. Thứ mà Trần U mua là một khối đá đen xù xì, chủ sạp cắt ra thì bên trong có một cục kim thiết nhỏ màu xám, là Bạc, giá trị không lớn nhưng đủ để hắn lấy lại tiền vốn.

Còn Khuynh Thành, nàng mua một khối đất nâu dài bằng gang tay, nó rất cứng với màu sắc mang theo vẻ lâu năm của thời gian. Chủ sạp nói để y mở ra giùm nhưng nàng lắc đầu, dùng hai tay bóp mạnh làm lớp đất cứng vỡ tan tành, lộ ra thứ bên trong là một cục ngọc thô màu lục, đưa lên trời thì thấy ánh nắng có thể chiếu qua và mang theo màu lục khá đẹp.

Nếu ở Hải Sa Thành thì loại ngọc này sẽ có giá rất thấp, nhưng ở đây thành thì giá của nó lại ổn, tuy còn thiếu một chút mới có thể cân bằng với số tiền bỏ ra nhưng nàng vui là được, ủa mà, hắn chơi đâu phải vì kiếm tiền nhỉ?

Lang thang qua thêm vài gian hàng, hai người có lỗ, có lời, lỗ thì Khuynh Thành vẫn vui vì tiền bỏ ra không phải là của nàng, lời thì nàng vẫn vui vì tiền lời sẽ vào trong túi của nàng, còn Trần U? Cái tội hôm qua làm nàng ê cả hàm, kệ hắn.

Nhìn qua nhìn lại, bây giờ đã gần 3 giờ chiều, Trần U quyết định dạo thêm một gian hàng nữa rồi quay về, ngày hôm nay chơi đến đây là được rồi. Ngó nghiêng quan sát xung quanh, hắn nắm tay dắt Khuynh Thành bước đến một gian hàng cách đó hơi xa một chút với vẻ bề ngoài giản dị, không có cảm giác lùa gà hay lừa đảo.

Vẫn như mọi gian hàng khác, người trung niên chủ sạp chào đón hai người với vẻ niềm nở, chém gió về lịch sử khách mua hàng rồi bảo cả hai lựa chọn thoải mái.

Khuynh Thành dùng ngón tay gõ gõ cằm, quan sát thật kỹ các vật phẩm trên quầy, còn hắn thì đứng huýt huýt sáo với dáng vẻ không muốn mua sắm gì cả. Sau một lúc, nàng bỗng thúc tay rồi đưa một cục đá đến trước mặt hắn, nói:

“Trần U, chàng nhìn xem.”

Khi cầm cục đá này lên, nàng bắt đầu bóp để kiểm tra như bao lần trước đó, nhưng lần này nàng chỉ dùng lực rất nhẹ thì lớp đá đã nứt vỡ mảng lớn và lộ ra thứ bên trong, trực giác mách bảo có gì đó không bình thường nên nàng mới đưa cho hắn xem thử.

Hắn cầm lấy và quan sát, vẻ ngoài của nó khá bình thường nhưng không hiểu sao lại ‘mềm’ như đất? Lật lại mặt sau thì thấy một tấm thẻ với từ ‘Lang’ lớn được khắc chìm ngay ở giữa, và đây cũng là câu trả lời cho câu hỏi trước đó, vì được tạo ra với mục đích để giấu tấm thẻ này nên cục đá mới mềm như vậy.

Ngay khi Trần U chạm vào cục đá, ở phía bên kia, Lại Kiệt bất thình lình cảm thấy đầu như bị sét đánh, đứng như trời trồng và nhìn lên trời cao với ánh mắt ngơ ngác, vô hồn.

Hắn… mất, hắn đã… mất thứ đó thật rồi, một thứ cực kỳ quan trọng với hắn.

A A A A…

Hắn ta chợt nổi điên, mở không gian sủng thú thả ra Tử Sắc Hoàng Chân Ngô Công. Cả hai điên cuồng phá hủy tất cả mọi thứ, gặp vật thì phá, gặp người thì đánh, cắn xé,… khiến con đường lập tức trở nên náo loạn.

…

Trần U dùng hai ngón tay chạm vào tấm thẻ, khi xác định thứ vật liệu làm nên nó thì lông mày hắn càng lúc càng cau chặt.

Tấm thẻ này làm từ Định Huyết Ngọc cực kỳ hiếm có, công dụng của nó cũng thần kỳ như cái tên, có thể định vị chủ nhân của giọt máu được nó lưu giữ từ khoảng cách rất xa. Tất nhiên, chủ nhân của giọt máu phải hoàn toàn cam tâm tình nguyện để bản thân bị định vị liên tục, chỉ cần có suy nghĩ phản kháng dù chỉ một chút xíu thì Định Huyết Ngọc không thể định vị được nữa.

Được cái này phải mất cái khác, công dụng thần kỳ và bá đạo thì phải đi đôi với độ ‘ngu’ không đúng, phải đi đôi với yêu cầu ‘khắt khe’ của nó.

Định Huyết Ngọc luôn được các thế lực săn lùng để dùng cho con cháu khi ra ngoài lịch luyện, gần như không bao giờ để lọt xuống tay của những kẻ thuộc tầng lớp thấp, không ngờ hắn lại gặp loại ngọc này ở Đảo Kinh Nam, còn được người ta sử dụng từ trước đó, chứng tỏ lai lịch của thứ này không vừa.

Dùng hai ngón tay chạm vào từ ‘Lang’ kia, hắn cảm thấy nó hơi hơi quen thuộc, dường như… hắn từng gặp qua ở đâu rồi thì phải.

…

…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

bat-dau-mang-uchiha-luu-vong-hang-hai.jpg
Bắt Đầu Mang Uchiha Lưu Vong Hàng Hải
Tháng 1 17, 2025
van-gioi-than-vuong-tu-trieu-hoan-thien-su-bat-dau.jpg
Vạn Giới Thần Vương: Từ Triệu Hoán Thiên Sứ Bắt Đầu
Tháng 2 3, 2025
ep-ta-nhap-ma-ta-thanh-ma-ton-roi-cac-nguoi-khoc-loc-noi-gi
Ép Ta Nhập Ma, Ta Thành Ma Tôn Rồi Các Ngươi Khóc Lóc Nỗi Gì?
Tháng 10 27, 2025
cuoi-vo-van-lan-tra-ve-nuong-tu-truc-co-ta-thanh-de.jpg
Cưới Vợ Vạn Lần Trả Về, Nương Tử Trúc Cơ Ta Thành Đế!
Tháng 2 9, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP