Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ngoc-hu-thien-ton.jpg

Ngọc Hư Thiên Tôn

Tháng 1 21, 2025
Chương 654. Thiên Đạo Tử Tiêu Cung, ta làm chưởng giáo tôn Chương 653. Cục toàn diện sập bàn loạn số
1-cap-1-lan-cuong-hoa-ngu-thu-tat-ca-deu-la-hang-tinh-cap

1 Cấp 1 Lần Cường Hóa, Ngự Thú Tất Cả Đều Là Hằng Tinh Cấp

Tháng 1 5, 2026
Chương 521: Thiên Đạo động thủ (hoàn tất) Chương 520: Tân thế giới
d9fb3e4f131c55ad2d2593fb1bb65735

Ta Công Pháp Kèm Theo Đặc Hiệu

Tháng 1 15, 2025
Chương 485. Chương cuối Chương 484. Bước vào Sơ giới
nguoi-lai-thong-quan.jpg

Ngươi Lại Thông Quan?!

Tháng 1 21, 2025
Chương 520. Phiên ngoại: Kỳ phùng địch thủ Chương 519. Bản hoàn tất cảm nghĩ
trong-sinh-duoc-vuong.jpg

Trọng Sinh Dược Vương

Tháng 1 10, 2026
Chương 500 Vượt cấp chi chiến Chương 499 Xung đột
thau-thi-ta-y-hon-hoa-do.jpg

Thấu Thị Tà Y Hỗn Hoa Đô

Tháng 1 27, 2025
Chương 5764. Còn cầu mong gì Chương 5763. Hoàn mỹ thế giới
ro-rang-la-dac-hieu-dung-noi-ta-la-vo-thuong-tien-de.jpg

Rõ Ràng Là Đặc Hiệu! Đừng Nói Ta Là Vô Thượng Tiên Đế?

Tháng 1 21, 2025
Chương 134. Tiên Minh đánh cược! Chương 133. Hóa Thần đều tranh mắt đỏ! Triệt để điên cuồng!!
dong-vai-hoang-thien-de-tran-ap-hac-am-loan-lac.jpg

Đóng Vai Hoang Thiên Đế, Trấn Áp Hắc Ám Loạn Lạc

Tháng 2 5, 2026
Chương 160: Cảm giác bị xé thành hai nửa! Chương 159: Định giở âm mưu quỷ kế gì đây!
  1. Sủng Thú Sư
  2. Chương 116. Rèn găng tay.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 116. Rèn găng tay.

Lò nung đỏ hồng dần chuyển về màu sắc bình thường, nhiệt độ trong không khí cũng trở nên ‘mát mẻ’ hơn, ba người cùng thở ra rồi nhìn nhau mà bật cười nhẹ, sau đó lão Na và người trung niên tiếp tục công việc.

Theo yêu cầu của Trần U, lão Na điều chỉnh mức nhiệt trong lò không quá 700 độ, đồng thời chuẩn bị những thứ cần để rèn ra găng tay theo kinh nghiệm của mình.

Chờ người trung niên nghiền xong xương đuôi Sâm Cự Mãng, Trần U kẹp lấy cối nấu bỏ vào lò lần nữa, ngay khi Bạch Vân Thiếc vừa tan thành nước thì lấy ra, bỏ hết bột nghiền vào cối, trộn đều rồi để nguội, sau đó nấu một lần nữa cho hai thứ hoàn toàn hòa vào nhau.

Chế tạo găng tay cũng gần giống như những trang bị khác, chỉ có điều nó có rất nhiều chi tiết nhỏ để ghép lại nên rất kỳ công và cũng tốn rất nhiều thời gian.

Như rèn kiếm thì người ta luyện kim thiết thành phôi, sau đó để nguội rồi nung đỏ, dùng búa tán bè ra, ngâm nước cho nguội, nung tiếp rồi tôi luyện, mài lưỡi,… dù trải qua nhiều công đoạn nhưng chỉ cần làm một thành phần là lưỡi kiếm thôi. Còn với găng tay thì cần nhiều thành phần, trải qua các bước như vậy rồi mới ghép lại với nhau, nhờ thế găng tay mới chuyển động linh hoạt theo bàn tay và cổ tay người sử dụng.

Một lần nữa nung chảy Bạch Vân Thiết, Trần U rót dung dịch trắng đỏ vào những khuôn chia phôi chuyên làm găng tay mà lão Na đã chuẩn bị sẵn. Sau khi phôi nguội thì tách ra khỏi khuôn, tiến hành nung đỏ rồi bắt đầu quá trình tạo hình thô bằng việc đập búa liên tục, rồi nung đỏ rồi lại đập búa, lặp đi lặp lại đến khi đạt yêu cầu.

Nhờ Trần U là Sủng Thú Sư, có thể lực lẫn sức mạnh vượt trội, lại còn biết rèn nên công đoạn tạo hình thô diễn ra khá nhanh. Sau đó đến lượt lão Na trổ tài, dựa theo kinh nghiệm cá nhân, số liệu Trần U đưa ra kèm theo yêu cầu mà gia công chi tiết sao cho phù hợp với người sử dụng nhất.

Sau khi hoàn thành thành phần được gia công chi tiết đầu tiên, lão Na lại dựa theo kinh nghiệm và đặc tính của Bạch Vân Thiết mà Trần U nói để lập nên quá trình tôi luyện. Không hổ là Trưởng Lò, dù là lần đầu chơi với Bạch Vân Thiết nhưng quá trình tôi luyện lại ổn vô cùng, thành phẩm thật sự không có gì để chê.

Theo sự thành công này, lão Na lại tiếp tục lập nên quá trình tôi luyện lần thứ hai cho các thành phần sau khi phủ da của Sâm Cự Mãng, để giúp lớp da dính chặt vào bề mặt nhưng lại không bị cháy, cuối cùng là lập nên quá trình tôi mềm để giúp thành phẩm càng trở nên hoàn hảo.

Quy trình đã được lập ra, ba người liền vào việc với mỗi người mỗi công đoạn, lão Na gia công chi tiết, Trần U tôi luyện lần một và hai, còn người trung niên tiến hành tôi mềm.

Ba người làm việc hăng say đến mức quên đi thời gian, đến khi ngẩng đầu nhìn lại thì bầu trời đã hóa thành màu đen với những ánh sao sáng rỡ. Ba người tạm dừng công việc mà nhìn nhau rồi nhìn lại đống phôi còn đang nằm trong góc kia mà chỉ biết thở dài, thầm nghĩ đùng là kèo rèn găng tay, chả thơm.

Trần U kêu hai người lão Na nghỉ ngơi nhưng cả hai đều lắc đầu, đối người say mê rèn như bọn họ thì khi gặp một loại kim thiết mới, một trang bị mới, một thử thách mới, bọn họ đều mong muốn nhanh chóng hoàn thành, không thì sẽ ăn không ngon, ngủ không yên giấc.

Vì cả hai đã cương quyết và có lòng như vậy nên hắn quyết định dẫn bọn họ đi ăn cho no để có sức, sau đó muốn rèn thì cứ rèn, nào mệt thì đi ngủ.

Cả ba khoác vai nhau bước ra ngoài như những người anh em thiện lành, và rồi bắt gặp một bóng hình giai nhân đang ngồi trước lò rèn, không ai khác ngoài Tô Khuynh Thành. Thấy hắn bước ra ngoài với tấm thân mồ hôi nhễ nhại và trông mệt mỏi, nàng liền chạy đến rồi lấy khăn tay lau mồ hôi cho hắn, lau thật kỹ từng chỗ từng chỗ với ánh mắt đầy quan tâm.

Hai người kia biết ý liền cáo từ né gấp ra đường lớn mà đợi hắn. Không có người nhìn nên hắn cũng bắt đầu không an phận, một tay ôm lấy eo thon, một tay trượt xuống xoa nắn trái đào căng tròn, cười hỏi:

“Sao nàng không ở quán trọ mà qua đây? Đã ăn tối chưa?”

Nàng gật đầu với vẻ nhu hòa:

“Ta ăn tối rồi, thấy chàng chưa về nên ghé qua xem thử, chàng rèn đồ vẫn chưa xong hay sao?”

Hắn lắc đầu:

“Với tình hình này thì ít nhất phải hai ngày mới xong, trong thời gian này nàng lấy Linh Đơn tu luyện đi, đừng lãng phí.”

Nàng đã quen với việc có hắn luôn luôn kề cạnh, hai ngày không có hắn thì…Thấy mặt nàng hơi xụ xuống, hắn nở nụ cười đểu cán, kề môi sát tai nàng rồi nói nhỏ:

“Cái tội hôm qua nàng không cho ta, đây là ta đang trừng phạt nàng, ráng nhịn một chút, hai ngày sau ta hứa sẽ cho nàng không xuống giường được.”

Nói xong hắn còn bóp mạnh trái đào một cái, nhướng nhướng lông mày tạo thành bộ dáng trông rất đáng ăn đòn. Nàng liền ném cho hắn ánh lườm sắc lạnh, nàng đâu có buồn vì chuyện này nha? Cái tên tiểu quỷ này thật là…

Hai người trao cho nhau nụ hôn nhẹ nhàng rồi nàng quay về quán trọ, còn hắn thì cùng hai người kia tập hợp, bước đi đến quán ăn ven đường mà người ở lò rèn hay ăn tối và bắt đầu mở hội càng quét thức ăn.

Ăn uống no nê, cả ba xỉa răng chém gió một hồi rồi quay về lò rèn, gia nhiệt cho lò nung và tiếp tục công việc. Theo quá trình cũ, cả ba tiến hành rèn liên tục, đói thì ra quán ăn, khát thì lấy nước uống, buồn ngủ thì ra khu sau cách xa lò nung để ngủ, lặp đi lặp lại như vậy và theo đó, đống phôi cả trăm cái dần vơi đi, những thành phẩm hoàn thiện dần xuất hiện trên cái bàn trong phòng.

Thời gian… cứ thế trôi.

Coong… coong…. COONG…

PHÙ…

Lão Na thở phào đầy nhẹ nhõm sau ba phát búa tán nốt chiếc chốt cuối cùng để ghép lại các thành phần, và đến đây, việc rèn găng tay đã hoàn thành.

Lão đặt găng tay hoàn thiện lên bàn xoay rồi cùng Trần U và người trung niên ngắm nhìn nó, nhìn cái tạo tác tốn mất ba ngày hai đêm mới làm ra này.

Cặp găng tay chiến đấu dành cho nữ nhân, có màu lục đậm từ da của Sâm Cự Mãng và họa tiết vảy rắn trông khá ngầu, được kéo dài hơn bình thường để phủ luôn phần khớp cùi chỏ, vừa tăng tính bảo vệ, vừa tạo thêm sức sát thương cho các đòn thúc chỏ.

Tất cả các thành phần của găng tay được ghép với nhau bằng đinh tán làm từ Bạch Vân Thiết để đảm bảo độ bền. Các khe hở giữa các khớp được phủ bằng hai lớp bảo vệ, một từ da của Sâm Cự Mãng, một từ loại kim thiết có tính dẻo theo đề nghị của lão Na.

Theo yêu cầu của Trần U, các đầu ngón tay và chỗ đốt khi nắm lại thành đấm được gắng thêm các chóp nhọn đặc như mũi đinh để tăng thêm tính sát thương khi tấn công, nghĩ đến viễn cảnh mà nạn nhân ăn một đấm của cái găng này vào mặt thì…

Bỏ qua bỏ qua, đẹp thì đẹp, hoàn thiện cũng đã tốt, nhưng điều đáng nói nhất là cặp găng tay này rất nhẹ, tất nhiên không thể so với vũ khí là một thanh kiếm nhưng độ cứng thì chắc chắn vượt xa, lão Na dùng hàng chục vũ khí, công cụ trong lò rèn chém kiểm tra thì chúng đều bị nứt hoặc vỡ, còn găng tay lại chẳng có nổi một vết xước, quá tuyệt vời.

Đến thời điểm này thì công việc đã hoàn thành, lão Na và người trung niên cực kỳ vui vẻ vì đã tạo nên tác phẩm để đời nhất trong cuộc đời của mình. Để ăn mừng và cảm ơn, Trần U liền dẫn tất cả người trong Lò rèn Vọng Niên ăn một bữa thật ngon ở Thực Lâu ngon nhất Khu Tây, uống rượu no say mà còn mua cho họ gói đem về.

Chưa hết chưa hết, nhân lúc lão Na và người trung niên ngà say, hắn nhét cho họ mỗi người một túi tiền có hai mươi Linh Nguyên, đủ để đời này họ không lo vấn đề cơm ăn áo mặc, thỏa sức mà theo đam mê rèn đúc.

Chia tay mọi người, hắn lếch tấm thân hôi hám mấy ngày chưa tắm cùng đầy mùi rượu về quán trọ, chân vừa đạp vào cửa thì bắt gặp Tô Khuynh Thành đang đi xuống. Nàng không nói không rằng, cũng không cho hắn cơ hội phản ứng, liền nắm áo lôi lên phòng để nàng tắm cho hắn.

Lần tắm này, hắn rất ngoan ngoãn, không sờ mó lung tung gì cả bởi vì hắn đã mệt mỏi đến mức ngủ luôn trong thùng.

Nàng thở dài, nhìn hắn với ánh mắt dịu dàng cùng yêu thương, tiếp tục tắm cho hắn một cách nhẹ nhàng để tránh làm hắn tỉnh giấc rồi bế ra khỏi thùng tắm, lau khô người rồi bế hắn lên giường, ôm nhau ngủ một giấc thật say, thật đã.

…

Nhìn bầu trời bên ngoài cửa sổ đã hóa đen tuyền như mực, Trần U ngó qua Tô Khuynh Thành đang ôm hắn ngủ say. Dường như cảm giác bị hắn nhìn, nàng từ từ mở mắt rồi ngồi dậy vươn vai ngáp dài, dụi dụi mắt khiến dây áo trượt khỏi vai để lộ cảnh xuân phơi phới, nói với vẻ ngái ngủ:

“Chàng dậy rồi, để ta đi mua cho chàng ít đồ ăn nóng.”

Nàng chưa kịp bước xuống giường thì hắn đã dùng tay trái giữ nàng lại, tay phải thì thó vào không gian tùy thân lấy ra cặp găng tay đã rèn, đưa nó đến trước mặt nàng rồi mỉm cười:

“Tặng cho nàng.”

Nàng lập tức mở đôi mắt phượng to đến hết cỡ, nhìn cặp găng tay với với vẻ mặt đầy kinh ngạc. Nàng biết hắn rèn nhưng không biết hắn sẽ rèn cái gì? Trong hàng chục, hàng trăm suy đoán, nàng cũng đã nghĩ đến trường hợp này, nhưng suy đoán chỉ là suy đoán, đến khi nó thật sự xảy ra thì nàng vẫn không thể không bất ngờ.

Nàng cầm lấy cặp găng bằng hai tay, điều đầu tiên nàng cảm nhận là nó nhẹ, mát, đẹp và tỉ mỉ, mang theo mùi mồ hôi và công sức của tiểu quỷ. Nàng sờ lên đôi găng tay một cách nhẹ nhàng, càng sờ nàng càng yêu thích nó, đến nỗi không thể kiềm chế được nữa mà liền mang thử.

Găng tay không vừa với tay nàng mà hơi rộng một chút, các khớp rất linh hoạt, nàng cầm nắm, xòe ra, lắc lắc… đều rất thoái mái, không hề có cảm giác bị cứng hay cản trở.

Nàng nắm tay trái lại, gõ nắm đấm từ phía trên xuống găng tay phải phát ra một tiếng coong rồi cảm nhận cảm giác từ tay phải truyền lên não, không đau mà chỉ tê tê nhẹ, sức phòng thủ thật sự quá tuyệt vời.

Nàng tháo găng tay rồi mở không gian tùy thân cất nó vào trong, đây là món quà tiểu quỷ rèn cho nàng, nàng cũng cũng rất thích nên giả vờ ngại ngùng từ chối làm gì?

Nàng ngồi vào lòng, chân dài quắp qua hông và choàng hai tay qua cổ, ánh mắt nhìn hắn đầy yêu thương rồi dâng ra môi thơm. Hắn liền ôm eo thon rồi siết chặt, bắt đầu nhắm nháp đôi môi chín mọng đó.

Trao cho nhau nụ hôn cháy bỏng đến khi môi lưỡi tê rần, hai người dần dần tách ra, nàng nói với giọng dịu dàng xen lẫn chút hụt hơi:

“Để ta đi mua đồ ăn về cho chàng… chàng ăn một chút cho có sức rồi muốn… làm gì thì làm sau.”

Nhưng hắn lắc đầu, cười rất đểu cán:

“Có món ăn ngon ở ngay trước mặt, ăn những thứ kia làm gì nữa? Ha ha.”

Hắn đã vậy rồi, nàng biết nói gì nữa chứ? Chỉ có thể đáp lại nhiệt tình, cũng xem như là một cách để cảm ơn hắn.

“Trần U… chàng đổi chỗ đi… ta… cho phép chàng đó.”

“Ọc… ọc…”

“Hô hô… không phải là đổi chỗ này nha… ọc ọc… ô… ô…”

…

…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nguoi-roi.jpg
Người Rối
Tháng 12 6, 2025
ta-dua-vao-phu-ma-quet-ngang-van-the.jpg
Ta Dựa Vào Phụ Ma Quét Ngang Vạn Thế
Tháng 3 23, 2025
toan-dan-ngu-thu-bat-dau-nhat-nhanh-cho-tot-cap-sss-thu-tai-nuong.jpg
Toàn Dân Ngự Thú: Bắt Đầu Nhặt Nhạnh Chỗ Tốt Cấp Sss Thú Tai Nương
Tháng 2 18, 2025
cong-co-thi-di-tu-tien.jpg
Cõng Cổ Thi Đi Tu Tiên
Tháng 4 6, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP