Chương 115. Lò rèn Vọng Niên.
Lại ngủ nướng đến gần trưa, sau đó Trần U cùng Khuynh Thành thuê một chiếc xe ngựa đi đến Khu Tây của Thành Hải Cương.
Khu Bắc là nơi phần lớn mọi người sinh sống; Khu Nam là nơi luyện kim thiết; Khu Đông là nơi ổ chuột và dành cho người khai thác mỏ sinh sống; còn Khu Tây là nơi chuyên rèn, từ trang bị đến dụng cụ nhà bếp,…
Theo địa chỉ mà hắn nói, xa phu đánh xe đến một lò rèn khá lớn. Lò rèn không có hàng rào bao quanh với tường được làm từ đất thô màu xám, có hai ống gạch cao đang nhả khói trắng nghi ngút lên Thiên Không, được các cơn gió nhẹ thổi nghiêng một góc nhỏ kết hợp với khung cảnh góc trời trong xanh của ngày mới, quả thật đẹp và cảm giác yên bình đến lạ.
Tuy xe ngựa dừng ở bên ngoài, cách lò rèn một khoảng kha khá nhưng vẫn có thể cảm nhận bầu không khí nóng bức và nghe được những thanh âm gõ búa coong coong vọng ra từ bên trong, cảm giác… khá chuyên nghiệp đấy chứ?
Hai người bước xuống, trả cho người đánh xe một ngân đồng rồi bước thẳng vào trong. Phía trước lò rèn có cắm cây cọc sắt, trên đó có một tấm bảng gỗ ghi hai từ ‘Vọng Niên’ nghe người đánh xe nói, lò rèn này do một ông lão giàu có nhưng gần đất xa trời xây dựng để thỏa ước vọng được rèn của mình vào những năm tuổi trẻ.
Tuy không còn khả năng rèn nhưng ông lão lại ‘tạo ra’ những thợ rèn có tay nghề rất tốt, bằng cách cho họ sử dụng lò rèn một cách miễn phí, chỉ cần họ muốn rèn, những thứ khác đều không cần phải lo. Từ đó, danh tiếng Lò rèn Vọng Niên càng ngày càng vang, đến nay đã tồn tại gần 200 năm, tuy không phải là lò rèn lớn nhất ở Thành Hải Cương nhưng chắc chắn là lò rèn có thợ rèn sở hữu tay nghề tốt nhất.
Chiều hôm qua, Trần U hỏi Tô Toàn về vấn đề rèn trang bị thì y liền đề nghị hắn đến nơi này, bởi vì hiện tại, Tô gia chính là gia tộc chu cấp cho Lò rèn Vọng Niên, rõ ràng tình hình của nó hơn bất kỳ ai.
Hắn nhìn lò rèn rồi nhìn qua Khuynh Thành, cười nói:
“Khuynh Thành, cách đây mười dãy nhà ta thấy có một quán trọ nhỏ, nàng qua đó thuê ở tạm vài ngày, ta không biết việc rèn sẽ tốn bao nhiêu thời gian nên nàng ở nơi này không tiện cho lắm.”
Việc luyện Bạch Vân Thiết chắc chắn phải cần Tiểu Tiểu hỗ trợ dẫn đến không có ai bảo vệ, không thì hắn đã để nàng ở lại quán trọ kia rồi.
Nàng hiểu chuyện mà nên liền gật gật đầu, thơm má hắn vài cái rồi quay người rời đi.
Chờ bóng lưng nàng biến mất ở góc cua, hắn mới bước vào lò rèn và sóng nhiệt nóng ran ngay lập tức ùa đến làm cả người hắn bắt đầu nóng lên, mồ hôi cũng theo đó mà xuất hiện lấm tấm trên khuôn mặt. Hắn quan sát một vòng, không gian bên trong lò rèn khá rộng, cao và thoáng với tầm mười lăm người đều là nam nhân, có trẻ có già, ai ai cũng chỉ mặc mỗi cái quần mỏng lộ ra thân trên lực lưỡng, săn chắc với làn da nâu khỏe khoắn.
Coong… keng…
Những nam nhân này, hoặc đang gõ búa, hoặc đang đổ khuôn, hoặc đang nung kim thiết,… tuy mồ hôi nhễ nhại khắp người nhưng trên mặt luôn treo nụ cười rất tươi, rất vui vẻ.
Ngoài họ ra, trong không gian này có một lò nung lớn cùng ba lò nung nhỏ, mỗi lò nung đều có một con Chu Liệt Cẩu trấn thủ, khi cảm nhận nhiệt độ trong lò hạ thấp thì nó sẽ Phun Lửa để tăng nhiệt lên, thậm chí còn biết đẩy củi và đạp bệ khí trợ giúp những thợ rèn.
Chu Liệt Cẩu là ma thú Hoàng Phẩm hai hệ Lửa và Thường, là loại ma thú ‘phổ thông’ như Lực Ngưu nhưng có tính công kích mạnh hơn vì có thêm hệ Lửa, nếu được nuôi từ nhỏ thì sẽ hệt như chó, rất gần gũi với con người, có thể hỗ trợ nhiều công việc khác nhau trong cuộc sống.
Một lão giả đang nhìn chăm chăm vào trong lò thì chợt cốc nhẹ vào đầu con Chu Liệt Cẩu đứng kế bên khiến nó kêu âu âu vài tiếng, nhanh chóng mở miệng Phun Lửa tiếp nhiệt cho lò, sau khi cảm nhận nhiệt độ hợp ý mình, lão già mỉm cười xoa đầu để ra hiệu cho nó dừng lại. Được xoa đầu, nó liền lè lưỡi vui mừng, cái đuôi liên tục quơ qua quơ lại trông rất hưởng thụ.
Một nam trung niên thấy Trần U bước vào lò rèn, sẵn tiện vừa xong việc nên y bước đến trước mặt hắn, vừa dùng khăn lau mồ hôi, vừa hỏi:
“Không biết vị khách này đến Lò rèn Vọng Niên là để làm gì? Ở chỗ chúng tôi có thể rèn binh khí, áo giáp,… cũng có thể làm dao, rựa chặt gỗ,…”
Trần U móc trong ngực ra một tấm gỗ có khắc từ Tô. Nam nhân kia thấy nó thì đôi mắt liền mở lớn, thái độ cũng trở nên cung kính hơn, dùng hai tay cầm lấy thẻ gỗ rồi cúi đầu nói:
“Không ngờ là khách quý của Tô gia, mong ngài chờ một chút để tôi đi gọi Trưởng Lò ra ạ.”
Nói rồi y liền đi vào trong, nơi đặt lò nung lớn nhất của Lò rèn Vọng Niên, cũng là nơi Trưởng Lò lão Na cắm đầu làm việc mỗi ngày.
Sau một lúc, y bước ra cùng một ông lão, so với người ngoài này thì trông gầy yếu hơn nhiều. Ông ta chào hắn với dáng vẻ cung kính, nói:
“Thật xin lỗi vì đã để ngài chờ đợi, không biết ngài muốn làm gì ạ?”
Hắn không trả lời trực tiếp mà hỏi sang câu khác:
“Lò rèn của ông có thể đạt đến nhiệt độ bao nhiêu?”
Hỏi một câu liền lộ ra là người có hiểu biết về rèn, lão Na tươi cười đáp:
“Thưa, lò rèn bên trong có thể đạt đến nhiệt độ tối đa là một ngàn năm trăm độ, nhưng không duy trì được lâu, tầm khoảng hai tiếng là phải hạ nhiệt.”
Hắn xoa xoa cằm rồi hỏi tiếp:
“Ta muốn mức nhiệt ở hai ngàn độ nhưng không cần duy trì lâu, tầm khoảng năm phút, lò rèn của ông có thể đáp ứng được không?”
Ông ta gãi gãi đầu cười khổ:
“Đáp ứng thì đáp ứng được, nhưng để đạt được mức nhiệt đó là không thể bởi lửa của Chu Liệt Cẩu với nhiên liệu đốt nóng không đủ mạnh, nên là…”
“Không cần lo, không cần lo, lửa sủng thú của ta có thể làm lò nung đạt đến mức nhiệt đó, chỉ sợ lò nung của ông không chịu được nên mới hỏi.”
Nghe cụm từ ‘lửa sủng thú’ hai người càng tỏ ra cung kính hơn, khom người chào hắn lần nữa rồi lão Na cười nói:
“Như vậy thì không còn vấn đề gì rồi, mời đại nhân.”
“À, ta còn một câu hỏi nữa, ông có biết rèn trang bị như găng tay không?”
Hắn tính dùng Bạch Vân Thiết rèn cho Khuynh Thành cặp găng của Tứ Thủ, giày thì đợi sau này có nguyên liệu hắn sẽ rèn sau bởi cục Bạch Vân Thiết đó không thể nào đủ để rèn ra trọn bộ Tứ Thủ được.
Găng thì hắn chỉ biết rèn sơ sơ, gọi là rèn thành hình thôi chứ muốn đẹp thì phải nhờ người có chuyên môn mới được.
“Lão biết, lão biết, đại nhân muốn rèn găng cho nữ nhân hay nam nhân?”
“Ta muốn rèn cho nữ nhân, sẽ có thêm một ít chi tiết khác, trong lúc rèn chúng ta sẽ thảo luận sau.”
Lão Na gật gật đầu thể hiện vấn đề đến đây là kết thúc, sau đó, hắn bắt đầu cởi y phục, chỉ mặc quần mỏng như mọi người rồi xách tay nải vật liệu cùng lão Na và nam nhân trung niên bước vào trong.
Khu vực thứ hai của lò rèn là một căn phòng rất sáng và rất nóng, phía trên là mái che làm bằng vật liệu trong suốt như nóc nhà trên lưng Quy Điểu để lấy ánh nắng mặt trời trực tiếp, kết hợp với lò nung lớn đang chảy đỏ hừng hực kia thì nhiệt độ trong này thật sự không cần phải bàn cãi, mồ hôi trên người hắn bắt đầu túa ra như mưa rồi nhanh chóng thấm đẫm cái quần mỏng, trông rất…
Lão Na nhìn hắn, hỏi:
“Đại nhân có cần hai người chúng ta giúp gì không ạ?”
Hắn gật đầu mở tay nải ra, bên trong có ba thứ, Bạch Vân Thiết, xương đuôi và một phần da của Sâm Cự Mãng. Bạch Vân Thiết thì không nói, vốn là nguyên liệu chính, xương đuôi Sâm Cự Mãng là phần xương tốt nhất của nó, dùng để làm phụ liệu gia tăng độ cứng, còn phần da để phủ lên găng tay khi hoàn thành, tăng thêm sức phòng thủ.
Phần xương đuôi đã được hắn dùng Không Đao cắt ra từ trước, đưa cho nam nhân trung niên để nghiền thành bột mịn giúp. Tuy xương của ma thú Thất Cấp cứng nhưng không cứng đến mức mà người thường không thể xử lý được, huống hồ hắn đã cắt nhỏ ra rồi nên chỉ cần bỏ vào cối kim thiết cơ quan mà nghiền thôi.
Phần da được hắn đặt sang một bên rồi ra hiệu cho lão Na lui ra xa một chút, sau đó mở không gian sủng thú cho Tiểu Tiểu thó cái đầu lớn của nó ra. Hình ảnh này làm lão Na giật mình, thầm nghĩ không ngờ sủng thú của vị đại nhân này lại to đến vậy.
Tiểu Tiểu mở miệng phun ra luồng lửa nóng vào cửa lò làm nhiệt độ tăng lên một cách từ từ, nếu nhiệt độ tăng quá nhanh có thể gây ra những vấn đề không đáng có, rèn mà, phải thật bình tĩnh và chậm rãi.
Lò nung nóng lên, đỏ hồng rồi từ từ chuyển sang ngưỡng quá nhiệt, nhiệt độ trong phòng cũng đạt đỉnh, lão Na và người trung niên đã giữ khoảng cách kha khá nhưng vẫn tắm trong mồ hôi và thở hồng hộc, cảm thấy cực kỳ khó chịu.
Dựa theo kinh nghiệm của bản thân, lão Na dần nhận thấy nhiệt độ đã đạt mức mà hắn yêu cầu, liền thở hồng hộc nói:
“Đại nhân… mức nhiệt… đã đến.”
Nghe câu này, hắn lập tức bỏ Bạch Vân Thiết vào cối nấu, khải linh lực bọc lấy cơ thể để tạo lớp cách nhiệt tạm, kẹp cối bỏ vào cửa lò rồi nhìn chăm chăm vào nó. Bạch Vân Thiết trong cối không đỏ lên mà dần dần tan chảy như băng, bốc lên khói đen nghi ngút hòa vào khói trắng của lò nung mà bay ra ngoài.
Ngay khi Bạch Vân Thiết vừa tan hoàn toàn, hắn liền kẹp nó ra ngoài, thở phào rồi bảo Tiểu Tiểu ngừng phun lửa cấp nhiệt, chờ nó rút đầu vào lại thì đóng không gian sủng thú.
Bạch Vân Thiết là loại kim thiết khá ‘khó chiều’ ở trang thái khoáng thô thì phải nung nó chảy với nhiệt độ hơn 2000 độ, tùy vào kích cỡ mà canh thời gian nung khác nhau. Sau khi bị nung chảy thì phải ngay lập tức đem nó ra ngoài, bởi nếu để nó tiếp tục nằm trong lò thì sẽ bị bốc hơi như mây gặp nóng vậy, tốc độ bốc còn rất khủng khiếp nữa.
Qua bước xử lý như thế này là ổn rồi, đợi nó nguội lại thì chỉ cần dùng mức nhiệt 700 độ là có thể rèn đúc, chế tạo trang bị, nhưng nếu để quá nhiệt thì nó sẽ bốc hơi tiếp.
…
…