Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
chan-thuc-tro-choi-bat-dau-diem-day-ti-le-roi-do-gia-tri.jpg

Chân Thực Trò Chơi: Bắt Đầu Điểm Đầy Tỉ Lệ Rơi Đồ Giá Trị!

Tháng 1 18, 2025
Chương 513. Nhân tộc thủ hộ thần Chương 512. Cường sát!
den-tu-tan-the

Đến Từ Tận Thế

Tháng 12 5, 2025
Chương 796: Quyết chiến về sau 2 Chương 795: Quyết chiến về sau 1
chu-thien-chi-sat-khi-hao-hung.jpg

Chư Thiên Chi Sát Khí Hào Hùng

Tháng 1 18, 2025
Chương 303. Xuyên qua Hoành Đoạn sơn mạch Chương 302. Già Thiên Đại Trận
lang-thien-vu-than.jpg

Lăng Thiên Vũ Thần

Tháng 1 17, 2025
Chương 1032. Mang bọn ngươi đi tân thế giới Chương 1031. Vô cùng thê thảm!
thien-dao-bang-cau-thanh-kiem-than-ta-bi-lo-ra.jpg

Thiên Đạo Bảng: Cẩu Thành Kiếm Thần Ta Bị Lộ Ra

Tháng 1 25, 2025
Chương 359. Trở lại tu chân thế giới Chương 358. 10 năm gần nhau
mo-phong-them-chiu-menh-xuat-the-da-vo-dich.jpg

Mô Phỏng Thêm Chịu Mệnh, Xuất Thế Đã Vô Địch

Tháng 2 5, 2026
Chương 864: Tiền trước thiếu, đồ vật trước lấy ra Chương 863: Phàm nhân, chân tiên, trụ tộc, bất hủ môn phiệt, quyền hành thế tộc
vu-tru-cap-trum-phan-dien.jpg

Vũ Trụ Cấp Trùm Phản Diện

Tháng 2 4, 2025
Chương 1258. Đại kết cục Chương 1227. Chỉ là tạm thời rời đi
ta-co-mot-cai-vo-han-giet-choc-giao-dien.jpg

Ta Có Một Cái Vô Hạn Giết Chóc Giao Diện

Tháng 5 7, 2025
Chương 491. Nơi mở đầu! ( đại kết cục! ) Chương 490. Điểm đáng ngờ trùng điệp!
  1. Sủng Thú Sư
  2. Chương 114. Căn phòng địa ngục.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 114. Căn phòng địa ngục.

Là Thương Nhân tài năng, lại có rượu khiến người lâng lâng nên sau vài phút chén chú chén anh, Tô Toàn bắt đầu ‘chào hàng’ theo thói quen. Y giới thiệu rằng, hai nữ nhân này là Hoa Khôi đỉnh cấp, được chốn phong nguyệt trong thành bỏ công đào tạo suốt mười mấy năm, muốn nhan sắc có nhan sắc, muốn dáng người có dáng người, muốn kỹ nghệ có kỹ nghệ, lại còn ‘thuần khiết’ nên đám nam nhân vô cùng ra sức đấu tranh để mua đêm đầu tiên của các nàng.

Tô Toàn nghe danh ngày hội mà đến, thấy nhan sắc cả hai không tồi, nữ nhân váy đỏ lại ‘hơi to’ nên y liền chuộc thân mua đứt, rước cả hai vào Tô gia chỉ để ăn ngủ nghỉ, với mục đích chỉ có một là để đón tiếp Trần U.

Vì hai người quá hợp tính nên y nói chuyện càng thẳng thắn, cười nói rằng Trần U muốn làm gì thì cứ làm, phong lưu một đêm hay mang theo đều được cả, thậm chí muốn kích thích đến cỡ nào thì y cũng sẽ cố gắng thỏa mãn đến tận cùng. Nữ nhân váy đỏ cũng rất biết phối hợp, dùng ánh mắt đầy mê hoặc nhìn Trần U đồng thời luồng cánh tay mang theo ý đồ xấu tiến dần xuống dưới, nhưng lại bị hắn bắt lấy và đẩy ngược bàn tay đó lên tuyết sơn khá lớn kia rồi điều khiển nó xoa nắn cho chính nàng ta.

Hắn thừa nhận bản thân là nam nhân háo sắc, nhưng là kiểu háo sắc có nguyên tắc, sờ mó nàng ta chỉ mang mục đích giữ vững cuộc vui này chứ cũng không ham hố gì, nên chuyện phong lưu hay mang theo là điều không thể, thậm chí chuyện tiểu sự cũng không được, tiểu sự chỉ dành cho nữ nhân muốn báo đáp hắn mà thôi.

Thấy những biểu hiện của hắn, người nhạy bén như Tô Toàn cũng ngầm hiểu nên không đề cập đến vấn đề này nữa, hai người tiếp tục uống rượu, ăn ngon, cười nói vui vẻ đồng thời không quên chăm sóc mỹ nhân ngồi cạnh.

Trên thế gian này không có bữa tiệc nào là không tàn, đến gần giờ chiều thì tiệc cũng tan, Trần U mang cái dáng vẻ say ngà ngà gật đầu chào Tô Toàn, sau đó theo sự dẫn dắt của hạ nhân đi đón Tô Khuynh Thành rời đi.

Lời hứa đã hoàn thành, chuyện Tô gia ở Thành Hải Cương đến đây là kết thúc, hai bên đã không còn thứ gì để gìn giữ mối liên hệ này nữa.

Haizzz….

Nghĩ đến chuyện này làm Tô Toàn thở dài, đứng trong đình vẫy tay chào đến khi Trần U khuất dạng theo yêu cầu của hắn, sau đó, y nhìn qua nữ nhân váy vàng với dáng vẻ say say quyến rũ động lòng người kia, men rượu kết hợp với tâm trạng buồn bã khiến y hứng lên, lập tức bế nàng ta đặt lên bàn đã được hạ nhân dọn dẹp, cởi y phục của nàng ta một cách thuần thục rồi bắt đầu điều động quân lính tấn công.

Hạ nhân xung quanh biết ý liền nhanh chóng rời đi khu vực này, không một ai dám ở lại hóng hớt ngoài nữ nhân váy đỏ.

Không hổ là Hoa Khôi được đào tạo bài bản, dù đây là lần đầu nhưng nữ nhân váy vàng lại trông rất thuần thục, sau cái cau mày đau đớn vì mất đi tấm thân thuần khiết, nàng ta liền đáp trả bằng cú quắp chân vào hông Tô Toàn, sự phối hợp hết sức nhịp nhàng đó khiến cả hai nhanh chóng lên đến đỉnh vu sơn.

Nữ nhân váy đỏ đứng nhìn với mày liễu càng lúc càng cau chặt. Tô Toàn nổi tiếng là con người có trách nhiệm nên nữ nhân y chạm qua đều được nạp thiếp, vì thế số lượng thiếp phòng đã đến hơn mười người, sau chuyện này, nữ nhân váy vàng cũng sẽ được nạp thiếp, còn nàng ta chỉ có thể làm thị nữ của Thương Hội Kinh Tô.

Sao nàng ta có thể cam tâm? Sao có thể chịu thua cơ chứ? Chỉ vì nàng ta chọn vị đại nhân kia theo phân phó mà người ta không ấy ấy? Thành ra nàng ta phải có kết cục như vậy?

Thế nên, nữ nhân váy đỏ liền cởi sạch, chờ hai người kia lên đỉnh vu sơn rồi liền nhân cơ hội mà nhập cuộc, khiến Tô Toàn có hơi giật mình nhưng cũng không đánh đuổi nàng ta đi, bởi y cảm giác đây chính là số phận, là báo ứng, còn báo ứng gì thì chắc ai ai cũng biết, đề cập đến lại khiến câu chuyện mất hay.

Sau ngày hôm nay, hai nữ nhân này được Tô Toàn nạp làm thiếp, có kỹ năng lại còn biết hợp sức với nhau nên được y rất sủng hạnh, về sau sinh hạ hai người con gái sở hữu nhan sắc xinh đẹp, kế thừa sự năng lực của hai vị mẫu thân nên dụ dỗ được một Sủng Thú Sư Bát Cấp lang bạc về ở rể Tô gia, làm Tô gia của Thành Hải Cương đã mạnh lại càng mạnh hơn, địa vị càng thêm cao trong tổng tộc.

Quay trở lại câu chuyện.

Sau giấc nghỉ trưa ngắn, lúc này, Tô Khuynh Thành đang cùng Tiểu Tiểu tham quan một căn phòng khá rộng, bên trong được trưng bày rất nhiều mẫu kim thiết, mỗi mẫu đều có chú thích rõ ràng với tên gọi và đặc tính, đếm sơ sơ qua có đến gần trăm loại, thể hiện sự đa dạng của các mỏ kim thiết ở nơi này.

Cạch.

Đang tập trung đọc các dòng chữ, nàng chợt nghe âm thanh cửa phòng bị mở ra, ngẩng đầu nhìn về hướng đó thì thấy Trần U và một hạ nhân đang đứng bên ngoài, thế là nàng liền nở nụ cười vui vẻ bước đến ôm lấy cánh tay của hắn, thầm nghĩ người xưa nói chẳng sai, ở chung với nhau càng lâu thì khi tách ra liền cảm giác thiếu thiếu.

Vui vẻ cọ cọ má vào tay hắn như mèo nhỏ, mùi của rượu và mùi nước hoa lạ của nữ nhân trộn với nhau bỗng xộc thẳng vào mũi, khiến nàng cau mày khó chịu vài giây rồi nhanh trở về bình thường, trên môi vẫn treo nụ cười vui vẻ.

Là nữ nhân, tất nhiên nàng cũng có máu ghen, nhưng nàng biết lúc nào nên và lúc nào thì không nên trưng ra cái dáng vẻ đó, huống hồ, nàng cố ý lui khỏi bữa tiệc là để các nam nhân thoải mái, mà một khi bọn họ thoải mái thì chuyện này chỉ là vấn đề thời gian mà thôi, sống trong gia tộc Thương Nhân nên nàng biết rõ, cũng cảm thấy bình thường rồi.

Tuy nhiên, ngửi mùi nước hoa của nữ nhân khác thì đúng là khó chịu thật, còn là mùi mà nàng ghét nữa chứ, tiểu quỷ này… hừ hừ…

Trần U bỗng vỗ vỗ bàn tay Tô Khuynh Thành, khi hai ánh mắt chạm vào nhau thì nàng liền hiểu ý mà buông cánh tay, để hắn đi đến chỗ khuất thay nhanh y phục mới rồi bước ra lại.

Mùi nước hoa khó chịu kia đã biến mất, nàng tiếp tục ôm cánh tay, hôn chụt chụt lên má hắn vài cái như phần thưởng rồi hai người bước theo hạ nhân đến đại môn của Tô gia và thẳng tiến ra ngoài đường lớn.

Bây giờ mới tầm giữa chiều, còn khá sớm nên hai người quyết định đi dạo dạo Khu Bắc này.

Đường lớn ở Thành Hải Cương rộng hơn gấp rưỡi khi so với đường lớn ở Thành Hải Tửu, nhưng ‘nhân khí’ lại ít hơn với chỉ vài trăm bóng người, bù lại thì ‘xe khí’ ‘thiết khí’ và ‘hàng hóa khí’ cực kỳ thịnh vượng, gần như trải kín toàn bộ con đường hay có thể hình dung là kẹt xe.

Thành ra, hai người cũng không cảm nhận được gì nhiều, ngắm cảnh quan xung quanh là chủ yếu, và nơi này không hổ danh là tòa thành kim thiết, ngoài cảm giác xa hoa, giản dị,… thường thấy trên những kiến trúc thông thường thì các kiến trúc ở đây có thêm cái vẻ ‘trầm’ vững chãi vì có lớp tường rào được làm từ kim thiết. Thậm chí, hai người còn thấy một bức tường cực kỳ xa xỉ được phủ vàng bóng loáng và lấp lánh, với họa tiết những bông hoa kiểu nổi cũng bằng vàng và phần nhụy được tô điểm bằng những viên ngọc đủ màu sắc, phải nói trông cực cực kỳ bắt mắt và nổi bật, nhất là khi có ánh nắng chiếu vào.

Đi dọc theo bức tường xa xỉ đó, hai người thấy một đại môn rất lớn phải gấp đôi Tô gia là ít, phía trên đề hai từ ‘Tường gia’ với kích cỡ to như cái xe bò, không làm bằng kim thiết mà làm từ một loại ngọc trong suốt óng ánh, phản chiếu ánh nắng như thể có cả ngàn tấm gương trong nó, thật sự quá giàu, quá quá xa xỉ.

Hai người dạo dạo đến khi Hoàng Hôn khuất dạng phía chân trời thì trở về quán trọ cũ để nghỉ ngơi. Trần U tưởng rằng với hành động thay đồ của buổi chiều thì Khuynh Thành sẽ ‘thưởng’ cho hắn một phen, không ngờ nàng chỉ cho hắn sờ, đến việc gặm cũng không được huống chi là chuyện kia. Vậy mà nàng nói nàng không giận hắn? Tâm tư của nữ nhân, thật là…

…

Trong căn phòng ở nơi nào đó, với nguồn sáng chỉ là ngọn nến nhỏ bằng ngón tay đang bị ngã dưới sàn nhà và sắp vụt tắt, khiến không gian trở nên mờ mờ ảo ảo, mang theo cảm giác gì đó ma mị khó tả bằng lời.

Là phần lớn người đều sẽ ưa thích những nơi có ánh sáng bởi nó mang đến cho họ cảm giác an toàn, nhưng trong trường hợp này thì ngược lại, khả năng là con người sẽ ước rằng ngọn nến kia có thể tắt đi, bởi ánh sáng của nó không mang lại sự ấm áp, an toàn, hay tác dụng tốt lành gì mà chỉ khiến người ta nhìn thấy mờ mờ cảnh tượng như địa ngục bên trong căn phòng đó.

Trên sàn nhà có một thi thể không còn nguyên vẹn, bị chặt ra thành rất nhiều khúc với hung khí là cây đao thấm đẫm máu đang cắm vào phần bụng của thi thể. Vài giọt máu chưa khô trên cán cầm trượt dọc theo lưỡi đao và nhiễu xuống y phục, vẽ nên những đóa huyết hoa lạnh sống lưng, kết hợp với hình ảnh sàn nhà, bàn ghế, tường phòng… có rất nhiều vết máu bắn lên, thậm chí còn có ít mảnh thịt vụn của thi thể, quả thật là một cảnh tượng như địa ngục.

Từ trong bóng tối của căn phòng, một cánh tay dần dần vươn ra vùng sáng mờ ảo, hình như… còn đang nắm tóc của ai đó.

“Ta thật sự rất yêu thương ngươi, ngươi rất tuyệt, nhưng đáng tiếc, ngươi nghe được thứ không nên nghe, cho dù ngươi không nghe được, ngươi… cũng không được phép tồn tại nữa.”

“Nào, chúng ta cùng nhau làm lần cuối nào.”

Những âm thanh ọc ọc bắt đầu vang lên, tiếng thở gấp của nam nhân cũng xuất hiện và từ từ dâng cao. Sau một lúc, không gian bỗng vang lên tiếng hừ mạnh kèm theo tiếng thở đầy sảng khoái, vang vọng trong chốn địa ngục này càng khiến bầu không khí trở nên âm trầm, lạnh lẽo đến đáng sợ.

Tại cái lỗ trên cửa sổ bỗng xuất hiện một con mắt nhìn vào trong phòng, thấy cảnh tượng như địa ngục đó thì con ngươi liền co rút, ngay sau đó, chủ nhân của con mắt dùng tay bịt miệng, cố gắng kiềm nén cảm giác nôn mửa lẫn kinh tởm đang dâng trào trong lòng đồng thời chậm rãi, cực, cực, cực kỳ chậm rãi rút lui khỏi chốn này.

Cuối cùng, bóng hình đó đã thành công rời xa căn phòng địa ngục, tự nhủ bản thân phải nhịn, phải cố tiếp tục nhịn, nhịn tất cả, phải trở về gia tộc mới có thể…

Meo… MÉO…

Tiếng ré của méo chợt vang vọng khắp không gian tĩnh lặng, dọa bóng hình giật nảy mình, mang theo dáng vẻ kinh tồn tán đảm mà dồn hết sức để bỏ chạy, hoàn toàn không ôm bất kỳ tâm lý may mắn nào cả.

Bịch.

Nghe tiếng mèo ré lên, có cái gì đó bỗng bị ném ra từ trong bóng tối rồi rơi xuống nền nhà, ngay sau đó, một bóng đen sượt qua vùng sáng mờ mà lao đến mở rồi đóng cửa một cái rầm, tỏa ra sát khí cực thịnh và dùng tốc độ nhanh nhất để truy đuổi bóng hình kia.

Vốn đã yếu mà còn gặp gió mạnh, ánh nến trong phòng càng trở nên yếu hơn, và rồi… có cái gì đó lăn đến chỗ vùng sáng, từ từ, từ từ hiện ra rõ ràng

Bầu không khí trong phòng ngay lập tức giảm xuống âm, trở nên cực kỳ lạnh lẽo vì thứ đó là một… là một cái… đầu… một cái đầu nữ nhân xinh đẹp, với đôi mắt còn trừng lớn thể hiện sự ngạc nhiên trước khi bị tháo khỏi cổ, kèm dòng bạch thủy chảy ra từ mép miệng, nhiễu từng giọt, từng giọt xuống nền nhà.

Ánh nến trong phòng cũng bị cái lạnh lẽo của bầu không khí ảnh hưởng, mờ dần, mờ dần rồi… vụt tắt.

…

…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dai-am-duong-chan-kinh.jpg
Đại Âm Dương Chân Kinh
Tháng 2 24, 2025
huan-luyen-gia-tang-lop-thap-nhat-cua-the-gioi-pokemon.jpg
Huấn Luyện Gia Tầng Lớp Thấp Nhất Của Thế Giới Pokemon
Tháng 1 17, 2025
de-cho-nguoi-mo-trai-nuoi-ga-lam-sao-thanh-vuon-bach-thu.jpg
Để Cho Ngươi Mở Trại Nuôi Gà, Làm Sao Thành Vườn Bách Thú
Tháng 1 20, 2025
su-huynh-noi-dung.jpg
Sư Huynh Nói Đúng
Tháng 2 1, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP