Chương 111. Tô gia ở Thành Hải Cương.
RẦM RẦM RẦM….
Quy Điểu càng hạ thấp độ cao thì tòa nhà rung lắc càng mạnh, nhưng so với lần kia thì thật sự không đáng nhắc đến.
Bãi đáp nằm ở phía Bắc Thành Hải Cương gần Phủ Thành Chủ, là khu vực ‘sạch sẽ’ nhất và cũng là nơi mà phần lớn người dân trong thành tụ tập sinh sống.
Nếu Thành Hải Tửu là cái nôi rượu của Thiên Lam Quốc thì Thành Hải Cương là cái nôi của kim thiết và luyện kim, bởi khu vực này tập trung cực kỳ nhiều mỏ kim thiết đủ loại, đến mức đã khai thác suốt mấy trăm năm nhưng vẫn chưa cạn kiệt.
Hầu như các loại vũ khí, áo giáp, vật dụng hằng ngày, trang sức, kim thiết xây dựng,… đang tồn tại trên thị trường Thiên Lam Quốc đều là từ nơi này mà ra, cho thấy sản lượng kim thiết cực kỳ kinh khủng, thậm chí dư dả đến mức giao dịch số lượng lớn với Hỏa Hải Quốc mỗi năm.
Vì có vai trò quan trọng như vậy nên mức độ trị an của tòa thành này cũng nghiêm ngặt hơn rất nhiều. Ngay khi Quy Điểu đáp đất, hàng chục binh lính cầm thương và cung liền bao vây, sau đó từng người từng người trong tòa nhà di chuyển theo hàng lối ra ngoài, qua ba bước kiểm tra là Thẻ Thân Phận, tay nải và cơ thể rồi mới được phép rời khỏi khu vực.
Với huy hiệu Dưỡng Thú Sư bát cấp, Trần U cùng Tô Khuynh Thành vẫn phải trải qua kiểm tra theo quy định, chỉ là thái độ của người kiểm tra sẽ nhẹ nhàng và ôn hòa hơn nhiều, không ‘cục súc’ như khi kiểm tra những người khác.
Vì tình trạng đặc thù của Thành Hải Cương nên có rất ít du khách đến đây để chơi, chủ yếu liên quan đến vấn đề công việc như mua vũ khí, trang bị, chế tạo riêng, không thì đặt làm trang sức hay gì đó. Riêng người của đoàn văn nghệ thì thật sự là đến đây để chơi, để du ngoạn, vì mong muốn của bọn họ là đến các tòa thành rồi biểu diễn các tiết mục của mình, sau đó lấy tiền kiếm được để làm vốn và tiếp tục đi những nơi khác.
Bây giờ đã là tám giờ đêm, theo lời đề nghị của binh lính kiểm tra, Trần U cùng Tô Khuynh Thành di chuyển đến quán trọ cách bãi đáp một đoạn khá xa để nghỉ ngơi, ngày mai mới đi Tô gia.
Quán trọ có ba tầng, không sang trọng mà khá bình dị, điều đặc biệt là mọi thứ rất sạch sẽ, chẳng có hạt bụi nào bám trên bàn hay trên cửa sổ, đây là điều khá ‘xa xỉ’ ở tòa thành bị ô nhiễm bởi khói bụi này, bảo sao người lính kia lại đề nghị cho bọn họ, rất xứng đáng.
Hôm nay là một ngày dài và đổ khá nhiều mồ hôi nên hai người lập tức đi tắm cùng nhau, trong quá trình tắm không thể thiếu những hành động sờ mó nhưng cũng chỉ dừng ở sờ, đã nhiều lắm rồi, thật sự không còn sức với hứng thú nữa.
Kết thúc bữa ăn tối nhẹ bụng, hai người liền nhảy lên cái giường êm ái, hắn ôm eo nàng, Tiểu Tiểu lại chui vào nơi ấm áp của nó, kết bằng cái đắp chăn rồi cứ thế mà cả ba ngủ ngon lành.
Thời gian trôi nhanh đến ba giờ sáng.
Một con Quy Điểu nhỏ hạ xuống bãi đáp, các binh lính tiếp tục bao vây để thực hiện nhiệm vụ kiểm tra, và rồi, một gương mặt thanh niên khá quen xuất hiện, với y phục màu trắng cùng khí chất cao sang, quyền quý, nhưng cũng không kém phần tiểu nhân, là Lại Kiệt.
Hắn thật sự không hiểu vì sao bản thân muốn đến nơi này? Mọi hành động hắn đã và đang làm đều do thâm tâm chỉ dẫn, và khi hắn vừa đặt chân xuống nơi này thì cái cảm giác khó chịu kia cũng giảm bớt, quả thật kỳ lạ vô cùng.
Lại Kiệt nhìn về hướng Nam của Thành Hải Cương, thâm tâm lại đưa ra mách bảo có thứ gì đó đang chờ đợi hắn ở nơi đó, hắn phải mau mau lấy được nó, phải lấy nó cho bằng được, dường như nó cực kỳ quan trọng với hắn vậy.
Hắn tức tốc chạy đi thì bị binh lính ngăn lại, nói phải qua kiểm tra thì hắn mới rời đi được, việc này làm hắn cau mày hơi tức giận, lập tức dí dí huy hiệu Sủng Thú Sư đến trước mặt nhưng người lính kia vẫn lắc đầu, yêu cầu phải tuân thủ quy định mặc kệ hắn có thân phận gì đi chăng nữa.
Trong lòng vốn đã tràn ngập cảm giác khó chịu, gặp chuyện này càng khiến cảm giác khó chịu kia tăng lên, nhưng hắn vẫn đủ tỉnh táo để biết bản thân nên làm gì. Hắn hít thở mạnh để cảm xúc trong lòng trở nên bình ổn, thầm nghiến răng để cho các binh lính kiểm tra.
Sau khi lấy được thứ gì đó mà hắn không biết kia, hắn phải trở về Lại gia, giải tỏa hết những cảm xúc tiêu cực đang tích tụ lên người hai con ả mỹ phụ kia, hoặc, cũng có thể ‘kiếm’ thêm vài con ả khác nữa…
…
Oápppp.
Ngáp một hơi thật dài rồi nhìn mặt trời đã treo cao qua cửa sổ kính, Trần U liền đánh đánh vào mông con mèo lười Khuynh Thành đang dựa vào ngực hắn mà ngủ say để gọi nàng dậy.
Hai người rửa mặt, đổi y phục, chờ Tiểu Tiểu Hoặc Ảnh rồi di chuyển tầng trệt của quán trọ, trả tiền cho ông chủ rồi nhanh chóng rời đi.
Hỏi thăm vài người trên đường, rất nhanh hai người đã tìm được Phủ Đệ Tô gia ở Thành Hải Cương.
Vì có Sủng Thú Sư tọa trấn, lại làm ăn ở tòa thành lớn, thế nên Tô gia ở đây cách xa một trời một vực so với Tô gia ở Thành Hải Bình, Phủ Đệ của bọn họ nằm trên con đường to nhất ở Khu Bắc, chiếm diện tích phải nói là cực rộng, người bình thường muốn đi bộ một vòng quanh Phủ Đệ cũng phải mất cả tiếng đồng hồ là ít.
Tòa lâu năm tầng to lớn thể hiện cho chi nhánh của Thương Hội Kinh Tô, tòa nhà đấu giá, hai đại môn tổ bố,… đều nằm sát mặt đường kèm theo hình ảnh cơ số xe hàng xếp hàng dài dăng dẳng, chở đủ thứ vật phẩm ra ra vào vào liên tục, thật sự không còn cụm từ nào để miêu tả ngoài ‘con mọe nó quá giàu’.
Hai người bước đến đại môn đang đóng của Tô gia thì một Hộ Vệ canh cửa liền chủ động bước đến đón tiếp, dáng vẻ không cung kính cũng không cao ngạo, chấp tay chào nhẹ rồi hỏi với giọng bình thường:
“Hai vị đến Tô gia có việc gì không?”
Trần U lấy huy hiệu Dưỡng Thú Sư rồi kích linh lực làm cho nó sáng lên, cười đáp:
“Ta đến để thực hiện lời hứa với Tô Toàn, giúp đỡ thằng nhóc nào đó của Tô gia.”
Hộ Vệ nhìn hắn với ánh mắt đầy kinh ngạc rồi chuyển thái độ trở nên cung kính, đáp:
“Đại nhân có nhắc đến việc này, mong hai vị vào trong mát chờ một chút, tiểu nhân sẽ lập tức đi thông báo.”
Hộ Vệ cúi đầu chào rồi ba chân bốn cẳng chạy qua tòa lâu của Thương Hội Kinh Tô, nơi mà Tô Toàn hay làm việc, còn Trần U thì dắt tay Tô Khuynh Thành vào trong mát đứng chờ, thái độ khá nhàn nhã và thoải mái.
Trong phòng khách của tòa lâu.
Tô Toàn đang cùng vài thương nhân khá có máu mặt bàn về chuyện làm ăn, sau đó người Hộ Vệ xuất hiện từ phía sau rồi bước đến thì thầm gì đó vào tai khiến y liền tỏ ra mừng rỡ, nhanh chóng đứng dậy chấp tay chào với những người kia, cười làm lành nói:
“Mong các vị thông cảm, hiện tại có một vị khách quý đang chờ nên ta phải rời đi ngay, chuyện làm ăn, ta xin phép bàn bạc với các vị sau, rất xin lỗi.”
Nói rồi y liền cùng Hộ Vệ rời đi, để lại đám người với ánh mắt ngơ ngác cùng khó hiểu.
Dùng tốc độ nhanh nhất để chạy nên không lâu sau, Tô Toàn đã đến đại môn mà Trần U đang đứng chờ, chống tay thở hồng hộc với mồ hôi tuông ra như mưa nhưng vẫn không thể át đi vẻ mặt vui mừng đến phát rồ.
Dù hiện tại, khuôn mặt của Trần U và Tô Khuynh Thành không phải của hai người bọn họ, nhưng Tô Toàn cũng không vì thế mà cảm thấy lạ, nghi ngờ hay chẳng nhận ra, bởi với nhan sắc của Tô Khuynh Thành thì việc cải trang là điều dĩ nhiên, đồng thời suốt mấy tháng qua, chẳng có ‘Trần U’ nào đến đây gặp y cả, khả năng bị lừa đảo đã thấp lại càng thấp.
Y chấp tay cúi lưng chào hai người, cười nói với giọng niềm nở và nhẹ lòng:
“Cuối cùng U đệ cũng đã đến rồi, huynh chờ muốn sót cả ruột, tưởng đệ quên nên huynh còn tính qua tiết Xuân đi nháo Dưỡng Tiên Hội một phen đây, ha ha.”
Trần U cười khà khà, chấp tay cúi người xin lỗi:
“Trên đường đi có nhiều biến cố quá, không thì đáng lẽ đệ đã đến cách đây một tháng rồi, mong Toàn huynh thông cảm.”
“Không sao không sao, đến là tốt, đến là tốt rồi, ha ha. Quên mất, thật sự rất xin lỗi vì đạo đãi khách không đúng, đã để U đệ và đệ muội đứng chờ ở đây thay vì vào nhà, nhưng chuyện này có nguyên do cả, vào trong uống chén trà, huynh sẽ giải thích rõ ràng sau, mời vào, mời vào.”
Hai cánh cửa nặng trịch của đại môn được rộng thể hiện đang đón tiếp khách cực quý vào nhà. Người hầu trong phủ hay tin liền nhao nhao cả lên rồi tức tốc bắt tay vào việc chuẩn bị những thứ để đãi khách như nấu nước, bàn trà, món ăn,…
Tô Toàn dẫn hai người đến đình nghỉ mát trong vườn đã được chuẩn bị chỉn chu, pha rồi rót những chén trà thơm nóng, cười nói:
“Đây là trà giải nhiệt, không khí ở Thành Hải Cương có hơi nóng và bụi, uống trà này sẽ giúp thanh lọc, tốt cho cơ thể.”
“U đệ và đệ muội có đói bụng không? Để ta phân phó người làm một bàn ăn nhỏ?”
Trần U cầm chén trà thổi thổi, uống một ngụm rồi đặt xuống, cười nói:
“Toàn huynh, thời gian rảnh của đệ cũng không nhiều lắm, chúng ta vào việc chính luôn đi.”
Tô Toàn thở dài trong lòng, lời hứa này được hoàn thành thì hai bên cũng chẳng còn gì để qua lại nữa, y thật sự muốn nhân cơ hội cuối cùng này để kết giao với Trần U, đáng tiếc… ài…
“U đệ thông cảm, dù thằng nhóc và con ma thú kia đang ở Tô gia, nhưng anh cả của ta muốn tận mắt chứng kiến mọi việc, ta đã cho người đi gọi anh ấy về rồi, mong đệ chờ một chút, sẽ nhanh thôi.”
“Đệ có cần chuẩn bị gì không? Để ta phân phó hạ nhân.”
Hắn suy ngẫm vài giây rồi nói:
“Một tờ giấy trắng cỡ vừa, một cây bút lông nhỏ, một cái dĩa nhỏ, tất cả đều phải còn mới, chưa từng được sử dụng qua, không ẩm, không bụi, không vỡ.”
Vốn hắn chẳng cần những thứ này để thực hiện Sinh Tử Khế, nhưng làm theo cách đã làm với An Phu thì cảm giác ‘chơi trội’ quá trớn, thôi thì cứ theo cách cổ lỗ sĩ mà làm vậy.
Tô Toàn gật đầu, gọi hạ nhân đến rồi dặn dò thật kỹ, rõ mồn một từng chữ, đảm bảo phải ghi nhớ cực kỳ chuẩn xác mới cho phép rời đi, khiến người đó toát mồ hôi hột, vâng vâng dạ dạ liên tục và viết rõ hai từ ‘áp lực’ thẳng trên mặt.
Sau một lúc, người đó đã đem đến ba thứ mà Trần U đã dặn, mỗi thứ bốn năm cái gì đó để phòng hờ.
“U đệ, đệ chịu khó kiểm tra qua xem những vật dụng này có đạt yêu cầu hay chưa?”
Giấy với bút thì dễ rồi, còn dĩa thì hắn lấy từng cái để kiểm tra, khô ráo, sạch sẽ, còn thoang thoảng mùi giấy gói, đúng là chưa từng được dùng qua.
…
…