Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ta-tai-tong-vo-mo-ca-thoi-gian.jpg

Ta Tại Tổng Võ Mò Cá Thời Gian

Tháng 1 24, 2025
Chương 507. Tiếp đó, ngược lại là có thể yên tâm nằm ngửa Chương 506. So ta tưởng tượng bên trong, còn muốn yếu a!
tien-luc.jpg

Tiên Lục

Tháng 1 26, 2025
Chương 651. Phá diệt cùng tân sinh Chương 650. Đến chứng trường sinh tiên nhân
a-chay-vao-tu-viet-trong-sach-truy-ac-doc-nu-phoi.jpg

A! Chạy Vào Tự Viết Trong Sách Truy Ác Độc Nữ Phối

Tháng 4 22, 2025
Chương 382. 《 Hàn · Dã 》 Chương 381. Chân ngã bản ngã
thieu-nien-hanh.jpg

Thiếu Niên Hành

Tháng mười một 27, 2025
Chương 967: sách mới tuyên bố cùng cảm nghĩ Chương 966: đại kết cục
trong-vong-mot-dem-lich-su-dut-gay-ta-den-tai-hien-lich-su

Trong Vòng Một Đêm Lịch Sử Đứt Gãy? Ta Đến Tái Hiện Lịch Sử

Tháng 1 31, 2026
Chương 1157 mục đích thực sự (2) Chương 1157 mục đích thực sự (1)
y-lo-phong-van.jpg

Y Lộ Phong Vân

Tháng 2 21, 2025
Chương 1525. Đại kết cục Chương 1524. Chạy ra một đường sinh cơ
cuu-vot-uchiha-tu-lat-ban-bat-dau.jpg

Cứu Vớt Uchiha, Từ Lật Bàn Bắt Đầu

Tháng 1 19, 2025
Chương 789. Tự mình đưa bọn hắn về nhà Chương 788. Uy hiếp không lớn không phải là không có uy hiếp
su-ton-truoc-het-nghe-ta-giai-thich.jpg

Sư Tôn Trước Hết Nghe Ta Giải Thích

Tháng 2 2, 2026
Chương 106 Ngươi rất đắc ý có phải hay không? ! ( Hợp chương ) (2) Chương 106 Ngươi rất đắc ý có phải hay không? ! ( Hợp chương ) (1)
  1. Sủng Thú Sư
  2. Chương 110. Thành Hải Cương, đến.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 110. Thành Hải Cương, đến.

Tất cả nhân viên phục vụ trên Quy Điểu mà còn tỉnh táo, kể cả những người đã ngất cũng bị đánh cho tỉnh, cùng nhau tham gia vào việc chặt cây, cưa gỗ,… tạm sửa chữa lại tòa nhà để mau mau khởi hành.

Vài vị khách bu lại phụ giúp bọn họ một phen, tất nhiên cũng vài người không thèm quan tâm, khoanh tay đứng nhìn với dáng vẻ của người giám sát, họ là khách, họ bỏ tiền cho dịch vụ nên đây chẳng phải việc của họ, rảnh hơi rảnh sức đâu mà giúp?

Tầm hơn một tiếng sau thì tòa nhà đã được sửa xong, chủ yếu là khắc phục những vị trí bị La Diễm Ưng đánh thủng và gia cố những vị trí đặc biệt để tránh gió lùa vào trong quá trình di chuyển tạo ra những ảnh hưởng không tốt.

Tất cả mọi người nhanh chóng xếp hàng kiểm kể số lượng và di chuyển vào nhà, sau đó bốn cánh của Quy Điểu vỗ mạnh đẩy cơ thể khổng lồ của nó lên cao, tiếp tục cuộc hành trình dang dỡ.

Khi tai họa qua đi sẽ là lúc mọi người chung hoạn nạn bắt đầu kết giao với nhau, vậy nên ba người kia liền hỏi thăm người phục vụ căn phòng của Trần U rồi tức tốc kéo nhau qua đó, chỉ là, khi đến trước cửa phòng thì ba người bỗng thở dài, nhìn lẫn nhau rồi cùng lắc lắc đầu cười, bởi vì trước cửa phòng đang treo một cái bảng có ghi ‘vừa chiến đấu xong, tránh làm phiền’.

Người ta đã thể hiện rõ ràng ý tứ không muốn tiếp khách, chẳng lẽ bọn họ lại mặt dày mà gõ cửa hay sao?

Ba người trở về phòng nhưng vẫn chưa từ bỏ ý đồ kết giao, nam nhân ria mép viết gì đó lên tờ giấy, đặt vào phong thư và đóng dấu chỉn chu, sau đó quay lại phòng của Trần U rồi nhét phong thư vào khe hở bên dưới cửa phòng.

Bắt chước nam nhân ria mép, những người muốn kết giao với Trần U cũng bắt đầu tạo ra những phong thư, có nhỏ có to rồi nhét vào khe cửa.

…

Oáp.

Mở mắt tỉnh dậy sau giấc ngủ ngắn, Trần U ngáp một hơi thật dài rồi nhìn Tô Khuynh Thành đang nằm ngủ bên cạnh với cơ thể không mảnh vải, lắc lắc đầu cười rồi vươn tay xoa nhẹ tuyết sơn của nàng.

Sau khi vào tòa nhà, nàng liền thực hiện hứa hẹn biểu diễn cho hắn tiết mục là một điệu múa. Nàng mặc y phục màu trắng làm từ lụa mỏng ẩn ẩn hiện hiện nội y cùng màu, hình ảnh này làm hắn nhớ đến Tiểu Cửu và Tiểu Như, bởi hai người cũng từng mặc như vậy.

Sau đó, Tô Khuynh Thành bắt đầu điệu múa, hắn cứ tưởng nàng chỉ uốn éo kích thích rồi vào việc, không ngờ nàng lại biết múa, có động tác rõ ràng và phối với nhau theo điệu hẳn hoi nhưng chắc vì đã lâu không luyện tập nên điệu múa còn hơi cứng, nói chung là tạm được, xứng đáng để thưởng.

Đáng thương cho Tô Khuynh Thành, vốn muốn biểu diễn cho hắn xem một tài nghệ khác của nàng, nhưng còn chưa biểu diễn được một phần mười của điệu múa thì y phục trên người đã rơi hết xuống sàn nhà, đôi tuyết sơn trắng trẻo tiếp tục dập dìu như sóng vỗ.

Quay lại câu chuyện, Trần U rời giường mặc lại y phục, nhìn Tiểu Tiểu ôm ly rượu nằm bất tỉnh trên bàn mà lắc đầu cười, con hồ ly này càng lúc càng xấu tính, nào là mê tuyết sơn rồi giờ tới thói nghiện rượu, nhưng thôi không sao, kiếp trước cả hai chịu khổ quá nhiều rồi, giờ muốn hưởng thụ cái gì thì cứ hưởng, muốn chơi gì thì cứ chơi, chỉ cần không quá đà là được.

Hắn nhìn qua cửa chính, lại lắc đầu cười một lần nữa vì phong thư và giấy gấp bị nhét vào đang chất thành đống ở đó. Hắn cũng tò mò nên bước đến cầm cái phong thư to nhất và nổi bật nhất, vừa mở ra xem thì hắn liền cau mày, lôi ra một cái… yếm từ trong đó?

Cái yếm màu đỏ hồng có thêu một con yến trắng, viền hoa màu đen và vẫn còn thoang thoảng mùi hương của nữ tử, dường như là ‘hàng nóng’ mới ra lò. Rút tờ giấy còn lại ra, nội dung trên đó khá dài nhưng có thể tóm gọn bằng câu sau: cảm ơn đại nhân đã giúp thoát nạn, thiếp thân ở phòng số 13 chờ ngài, hứa hẹn với ngài một đêm phong lưu đầy lưu luyến.

Lắc lắc đầu nhét tờ giấy lẫn cái yếm vào lại, hắn không biết rõ mặt mũi của nữ nhân này ra sao, lỡ may qua đó lại gây ám ảnh thì… Hơn nữa, hắn có nguyên tắc rất rõ ràng và đã từng đề cập qua rồi, dù hắn tự nhận bản thân háo sắc thật nhưng không phải ai cũng có thể lọt vào mắt, muốn tiểu sự vui vẻ còn khó huống chi một đêm phong lưu.

Ném phong thư đó qua một bên, hắn tiếp tục xem những phong thư khác, hầu hết nội dung của chúng khá giống nhau, đều muốn kết giao với hắn, thậm chí có người xin làm Hộ Vệ, chân chạy, nha hoàn ấm giường để đồng hành với hắn.

Cầm lấy phong thư duy nhất được khóa lại bằng dấu sáp, trong đó chỉ ghi hai từ ‘cảm ơn’ cùng một địa chỉ ở Đế Đô với ý đồ rõ ràng, nếu có chuyện cần giúp hay kết giao… thì có thể tìm gặp nam nhân ria mép ở địa chỉ này, tùy vào hắn có muốn hay không thôi.

Thái độ tự tin như vậy càng khiến hắn dám chắc rằng nam nhân ria mép kia là một Hoàng Tử, nhưng Thiên Lam Quốc có đến năm vị Hoàng Tử, kiếp trước hắn không rảnh hơi mà quan tâm nên chẳng thể suy đoán được tên kia là vị Hoàng Tử thứ mấy? Mà thôi, quan tâm làm gì? Dính vào Hoàng Tộc Thiên Lam là dính đến một mớ rắc rối không cần thiết, né gấp né gấp.

Thu đống giấy vào Túi Trữ Vật để sau này còn có cái mà mồi lửa, Trần U đang chuẩn bị quay trở lại giường thì một phong thư khác bỗng được nhét vào. Hắn cau mày nhẹ rồi bước đến nhặt nó lên, mở ra xem thì thấy vết mực còn chưa khô, chữ đẹp với nét bút mềm mại, dịu dàng, khả năng cao là do nữ nhân viết.

“Tiểu nữ là người của đoàn văn nghệ, thay mặt mọi người viết thư cảm ơn đại nhân đã cứu giúp. Cảm ơn suôn thì không hay nên để thể hiện tấm lòng, đoàn văn nghệ sẽ biểu diễn cho ngài vài tiết mục, nếu ngài không chê có thể đến phòng số một, đoàn văn nghệ luôn luôn chờ đợi và sẵn sàng.”

Đấy đấy, muốn cảm ơn hay xã giao thì ít nhất cũng phải cho chút lợi ích như thế này mới phải chứ, của chùa không húp thì phí, với lại hắn cũng đang rảnh, ngu dại gì không đi cơ chứ?

Trần U mở cửa thong thả đi đến phòng số một, trên đường đi có chạm mặt vài người và bọn họ đều gật đầu chào hắn kèm theo nụ cười tươi, có người nói thêm câu cảm ơn.

Cộc cộc cộc.

Vừa gõ đến cái thứ ba là nữ nhân Đàn Nhị kia liền mở cửa, thấy hắn đến thật thì nàng ta vui mừng như muốn nhảy cẩn lên, tức tốc mời hắn vào trong với dáng vẻ niềm nở. Người của đoàn văn nghệ thấy hắn đến cũng vui mừng không thôi, chào chào, xã giao bắt tay giới thiệu tên rồi nhanh chóng sắp xếp tiết mục.

Tiết mục đầu tiên là hòa tấu trống, sáo và đàn tranh. Đây là Chiến Khúc Cổ nổi danh của Thiên Lam Quốc, từng được tấu lên bởi Hoàng Đế thổi sáo, Hoàng Hậu gảy đàn và Thừa Tướng nổi trống, khi Thiên Lam Quốc chinh chiến với Thú Triều từ Phong Hải Sơn Mạch kết hợp với Đại Hải phía Tây.

Sau khúc hợp tấu này là tiết mục kỹ nghệ tung hứng mười quả cầu có kim loại bên trong, vì có kim loại nên lúc quả cầu ném lên rồi rơi xuống sẽ không ổn định, người biểu diễn phải nắm chuẩn lực tay và phương ném mới có thể hoàn thành trọn vẹn.

Và tiết mục cuối cùng là điệu múa chưa được biểu diễn, vì phòng hơi chật nên trông điệu múa cũng hơi gò bó, nhưng hắn vẫn đánh giá được vì người múa đủ đẹp, eo nhỏ của nàng ta mềm mại như rắn, còn về điệu múa, thằng thổ dân như hắn biết cóc khô gì về múa đâu mà biết nó ổn hay không?

Đoàn văn nghệ nói rằng họ còn vài tiết mục rất hấp dẫn, nhưng vì không gian hạn chế, không thể biểu diễn được nên bọn họ lấy làm tiếc, sau đó cúi chào hắn rồi rút về phòng cá nhân để nghỉ ngơi.

Trần U cũng đang định về thì được nữ nhân kia giữ lại vì nàng ta còn một tiết mục muốn biểu diễn cho hắn xem. Hắn không ngờ ngoài kéo Đàn Nhị điêu luyện, kỹ nghệ thổi tiêu của nàng ta cũng không kém cạnh, thậm chí thổi còn hay hơn kéo đàn ấy chứ, từng ngón tay thon nhấn nhả trên các lỗ tiêu trông rất mượt mà và điêu luyện, tạo ra khúc nhạc tuyệt với đến mức hắn phải nhắm mắt để cảm nhận cho trọn vẹn.

Tiết mục này kéo dài khoảng nửa giờ thì kết thúc, Trần U mở cửa bước ra với dáng vẻ thần thanh khí sảng, trong lòng vương vấn dư vị tuyệt với của khúc tiêu kia. Tầm mười phút sau khi hắn rời đi, nữ nhân kia mới bước ra ngoài với y phục cùng mái tóc mới, bàn tay cầm ba viên Linh Nguyên bỏ vào túi tiền rồi nhét vào ngực áo, tung tăng vui vẻ qua phòng bên cạnh trò chuyện với các nữ nhân khác.

Về lại phòng, hắn ngồi xếp bằng trên giường, bắt đầu dùng Kỳ Kỹ của vị Đế Vương kia để giúp cơ thể tăng tốc độ hồi phục, ngày hôm nay con mọe nó tiêu hao quá nhiều rồi.

…

Thời gian trôi qua trong chậm rãi.

Tô Khuynh Thành chống cằm bên cửa sổ, ngắm nhìn Hoàng Hôn đang lặn dần ở chân trời xa kia. Hoàng Hôn ở Thành Hải Sa, ở Phong Hải Sơn Mạch, ở cánh đồng hoa Thành Hải Tửu hay ở trên Quy Điểu, tại mỗi địa điểm sẽ mang đến mỗi trải nghiệm cảm giác khác nhau, nhưng chung quy thì nó vẫn luôn luôn đẹp đẽ và… yên bình.

Nàng vuốt ve đầu của Tiểu Tiểu rồi quay lại nhìn Trần U đang múa may, làm chuyện khùng điên gì đó với mấy cái bóng ở trên tường kèm theo tiếng thở dài. Nàng không biết hắn đang chơi cái gì vui nhưng lúc này, nhìn hắn mới ra dáng ‘trẻ con’ đúng với cái tuổi của hắn chứ không phải là một lão già khọm trải đời với khuôn mặt non choẹt.

Nếu đọc suy nghĩ vừa nãy của nàng thì chắc hắn sẽ nghĩ nàng không có tuổi thơ quá, đến cả trò chơi bóng nổi tiếng như vậy mà cũng chẳng biết. Tận dụng ánh sáng Hoàng Hôn chiếu qua cửa sổ, hắn bắt đầu kết ấn biến bóng của bàn tay thành hình ảnh vài loại động vật như rắn, chim…

Làm chuyện này có tạo ra ảnh hưởng xấu gì đến hắn hay mọi người không? Chắc chắn là không, vậy nên thích thì cứ làm thôi, sao phải xoắn?

Những cái bóng hắn tạo ra trên tường dần dần trở nên mờ nhạt và biến mất, theo đó, Hoàng Hôn cũng hoàn toàn lặn xuống nơi chân trời, nhường chỗ cho bầu trời đêm và những vì sao, kèm theo tiếng thông báo của người phục vụ nói rằng còn tầm hai giờ nữa là đến Thành Hải Cương.

Trần U và Tô Khuynh Thành ăn bữa nhẹ rồi hắn ôm nàng nằm trên giường, tiếp tục kể chuỗi câu chuyện thú vị mà hắn từng gặp qua, nghe qua ở kiếp trước.

Nàng lắng nghe một cách chăm chú và say mê, thỉnh thoảng che miệng cười khẽ hoặc đánh hắn vì những câu nói ngả ngớn, và cứ thế mà thời gian trôi đi.

Bất thình lình, cả hai bỗng ngửi thấy mùi gì đó khen khét thoang thoảng, cảm giác không phải mùi gỗ cháy mà là cái mùi gì đó vừa quen mà cũng vừa khó tả, nhưng có một điều chắc chắn là nó không xuất phát từ tòa nhà này.

Cả hai liền bật dậy và nhìn ra cửa sổ. Ngay bên dưới bọn họ là một tòa thành lớn không thua kém gì Thành Hải Tửu, nhưng được cái lớn thôi, còn cái đẹp thì chắc chắn sẽ không thể bằng được. Bởi vì dù dù hiện tại đang là ban đêm, hơn chục nơi trong thành vẫn bốc lên những cột khói đen mùn cao vút, tạo thành đám mây đen lớn dày đặt bụi mù bao trùm cả một vùng trời.

Quy Điểu đang từ từ hạ thấp độ cao, xuyên qua vùng mây bụi đen mà nhắm đến bãi đáp ở phía dưới.

Thành Hải Cương, đến rồi.

…

…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dai-duong-mo-dau-10-van-con-heo-khiep-so-ly-the-dan.jpg
Đại Đường: Mở Đầu 10 Vạn Con Heo, Khiếp Sợ Lý Thế Dân
Tháng 1 21, 2025
Từ Kẻ Chép Văn Đến Toàn Đại Lục Siêu Sao
Ta Hack Rất Có Vấn Đề
Tháng 1 15, 2025
ta-lien-bay-sap-nu-tong-giam-doc-lam-sao-truy-duoi
Ta Liền Bày Sạp, Nữ Tổng Giám Đốc Làm Sao Truy Đuổi?
Tháng mười một 6, 2025
troi-sap-bat-dau-ta-cung-he-thong-choi-bac-mang-cau-sinh
Trời Sập Bắt Đầu, Ta Cùng Hệ Thống Chơi Bạc Mạng Cầu Sinh
Tháng 2 5, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP