Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
cuu-duong-vo-than

Cửu Dương Võ Thần

Tháng 2 6, 2026
Chương 1600: Hai lựa chọn Chương 1599: Cảm giác bị thất bại
tam-quoc-chi-ta-hap-thu-van-vat-hon-phach.jpg

Tam Quốc Chi Ta Hấp Thụ Vạn Vật Hồn Phách

Tháng 3 3, 2025
Chương 160. Vận mệnh Chương 159. Dương mưu
duong-chuyen.jpg

Đường Chuyên

Tháng 4 23, 2025
Chương 61. Hổ Phách Chương 60. Quy Sơn
yeu-toc-danh-dau-ta-tro-thanh-vo-dich-dai-lao

Yêu Tộc Đánh Dấu Ta Trở Thành Vô Địch Đại Lão

Tháng 2 5, 2026
Chương 1129: Phất tay Định Sinh chết, ngôn ngữ sáng tạo hóa Chương 1128: Rung động một màn, vô tận sợ hãi
de-nguoi-giao-do-nguoi-thanh-tu-tien-gioi-ma-su.jpg

Để Ngươi Giáo Đồ, Ngươi Thành Tu Tiên Giới Ma Sư

Tháng 2 3, 2026
Chương 554: Thánh huyền nguy cơ Chương 553: Xuất quan
quy-tac-chuyen-la-nang-luc-cua-ta-co-diem-la.jpg

Quy Tắc Chuyện Lạ: Năng Lực Của Ta Có Điểm Lạ

Tháng 2 5, 2026
Chương 422: 【 Môn 】 Chương 421: Chủ nhân của ta là Giang Minh
kinh-ngac-cua-ta-hoa-qua-toan-bo-la-thien-tai-dia-bao

Kinh Ngạc, Của Ta Hoa Quả Toàn Bộ Là Thiên Tài Địa Bảo

Tháng 10 12, 2025
Chương 715: Vô hạn điệp gia (đại kết cục) (2) Chương 715: Vô hạn điệp gia (đại kết cục) (1)
do-thi-tieu-dao-y-tien.jpg

Đô Thị Tiêu Dao Y Tiên

Tháng 1 22, 2025
Chương 649. Đại chiến kết thúc Chương 648. Kế ly gián cắt thành công áp dụng
  1. Sủng Thú Sư
  2. Chương 112. Không được.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 112. Không được.

Tầm nửa giờ sau, một nam nhân lực lưỡng xuất hiện trong khu vườn, bước đi vội vã trên con đường gạch nhỏ dẫn đến đình nghỉ mát với gương mặt hiện rõ vẻ kích động. Thầy thuốc giải tâm bệnh đã đến, sao hắn có thể bình thản được cơ chứ? Vừa đi mà trong lòng vừa cầu mong mọi chuyện sẽ suôn sẻ, tâm bệnh được giải trừ,…

Nhìn hai người lạ trong đình nghỉ mát rồi tập trung ánh mắt vào nam nhân tầm hơn 20 tuổi kia, Tô Kiến Tường hơi hơi cau mày, thầm nghĩ không phải Tô Toàn nói vị đó còn rất trẻ, với khá anh tuấn hay sao? Sao giờ… à, hắn hiểu rồi, người anh kiệt tài tuấn như vậy đi đến đâu cũng sẽ dễ dàng khiến người khác chú ý, cải trang để giảm bớt một số chuyện là điều bình thường.

“Tô Kiến Tường kính chào đại nhân.”

Bước thẳng vào đình, Tô Kiến Tường chấp tay cúi đầu chào Trần U với dáng vẻ cung kính, vẫn được khí chất Gia Chủ của một gia tộc lớn chứ không khiến người khác cảm giác hèn hèn hay nịnh bợ.

Trần U cùng Tô Khuynh Thành nhanh chóng đứng dậy chào đáp lại, hắn cười nói:

“Xưng hô đại nhân nghe hơi quá, gọi U đệ là được rồi. Huynh là anh cả của Toàn huynh, vậy ta xin phép gọi hai tiếng Tường huynh cho gần gũi.”

Sau câu này, ấn tượng tốt của Tô Kiến Tường về Trần U liền tăng thêm một chút, người vừa có địa vị, vừa có tài năng mà còn khiêm tốn như vậy thì ai mà không ưa thích cơ chứ?

Bốn người bắt đầu giới thiệu, nói chuyện phiếm vài câu thì Tô Toàn kêu hạ nhân gọi nhân vật chính của ngày hôm nay lên sân khấu.

Rất nhanh, Trần U và Tô Khuynh Thành thấy một con Lam Diệp Oa khá to nhảy bập bập đến nơi này với cái miệng mở to, đôi mắt nheo nheo trông khá vui vẻ. Trên lưng nó có một đứa trẻ tầm 12 tuổi, cưỡi nó như cưỡi ngựa kèm theo tiếng cười đầy vui vẻ và hồn nhiên vang vọng khắp khu vườn.

Cùng một hình ảnh nhưng Tô Kiến Tường lại nhìn thằng bé với ánh mắt cực kỳ yêu thương, còn Tô Toàn chỉ biết thở dài vì thằng nhóc này lại kiếm ra trò mới nữa.

Khụ khụ…

Tiếng ho của Tô Toàn vang lên liền khiến thằng bé tắt đi tiếng cười và cái miệng của Lam Diệp Oa cũng đóng lại. Thằng Bé nhảy xuống lưng ếch, chạy đến nhìn bốn người trong đình nghỉ mát, thầm nghĩ hai người lạ mặt chắc là khách quý mà hạ nhân nói rồi liền cúi người chào lễ phép:

“Con chào cha, chào chú, chào hai vị khách quý ạ.”

“Chào con.”

Trần U và Tô Khuynh Thành chào lại với giọng hòa ái, vừa dứt câu thì cũng là lúc giọng nói mang theo vẻ hơi gấp gáp và lo lắng của Tô Kiến Tường vang lên:

“U đệ, có cần…”

Bình thường, Tô Kiến Tường sẽ tận dụng cơ hội để con trai mở rộng thêm mối quan hệ, nhưng hắn đã chờ đợi chuyện Sinh Tử Khế này quá lâu rồi, bây giờ thật sự đã không thể kiềm chế nỗi nữa, với lại, hắn biết mối quan hệ với Trần U không thể tiến xa thêm, thậm chí sau chuyện này liền đứt đoạn, thôi thì vào việc chính luôn cho nhanh.

Chỉ là, hắn chưa chưa nói xong câu thì Trần U đã đứng dậy như thể đã đọc được suy nghĩ của hắn từ trước, bước thẳng đến trước mặt thằng bé rồi nhìn chăm chăm vào cả hai và thả ra khí trường ở cảnh giới Khải Linh Cảnh.

Tiểu Can cảm thấy Trần U bỗng trở nên thật đáng sợ, còn đáng sợ hơn lúc Tô Toàn nổi giận, tỏa ra cái gì đó làm hai chân nó trở nên nặng trịch, ngực và cổ họng có cảm giác nghèn nghẹn rất khó chịu.

Mồ hôi của thằng bé bắt đầu tuông ra như mưa, ngay sau đó, Lam Diệp Oa nhảy đến chắn trước người thằng bé để cản lại một phần khí trường mà chẳng chút chần chừ. Thấy vậy, Trần U càng dồn khí trường khiến nó phải kêu những tiếng ộp ộp như bị nghẹn, cơ thể như bị đá đè dần dần chèm bẹp trên mặt đất.

Tô Kiến Tường tỏ vẻ cực kỳ kinh ngạc, theo những gì hắn biết thì năm nay Trần U mới 16 tuổi, 16 tuổi Khải Linh Cảnh? Bằng với người vào tuổi trung niên như hắn? Đây… đây là quái vật chứ anh kiệt gì nữa? Chưa kể sống mấy chục năm, đây là lần đầu hắn thấy thủ đoạn biến uy áp thành khí trường để tạo thành tác động vật lý như kia.

Không, nghĩ lệch hướng rồi.

Thấy con trai bị Trần U ép đến mồ hôi chảy đầy thân, Tô Kiến Tường liền đứng dậy muốn hỏi Trần U định làm gì thì bị Tô Toàn đặt tay lên vai cản lại kèm theo cái lắc lắc đầu, ý cứ để Trần U làm việc tự nhiên.

Nhưng rồi, chuyện không nằm trong ‘dự tính’ của hai người xuất hiện. Đang tập trung chèn ép Lam Diệp Oa, Trần U bỗng di chuyển sang ngang, khải linh lực lên cánh tay rồi đấm đến Tiểu Can, nếu bị dính đòn này, nhẹ thì Tiểu Can cũng phải gãy vài cái xương, còn nặng… chắc chắn chết.

Đôi mắt Tô Kiến Tường mở to hết cỡ, lập tức hất vai khỏi tay Tô Toàn rồi chạy đến muốn cản Trần U lại. Lúc này, Tô Toàn cũng trưng ra vẻ mặt không hiểu ý định của Trần U, bởi cú đấm đó hoàn toàn chẳng mang theo cảm giác nương tay dù chỉ một chút.

Cảm giác sát khí và ‘tử khí’ bỗng lan tràn trong không gian, Lam Diệp Oa liền nhảy sang ngang lấy thân chen giữa cú đấm của Trần U và Tiểu Can. Lúc này, thời gian như thể trôi chậm lại, Tô Khuynh Thành uống trà trong bình thản, Tô Toàn mở to đôi mắt đầy khiếp hãi, Tô Kiến Tường vươn cánh tay cách vai Trần U tầm một thước, còn Tiểu Can vẫn trưng ra đôi mắt rưng rưng mít ướt.

Ầm.

Cú đấm của Trần U đánh Lam Diệp Oa văng đi như đạn bắn, va chạm mạnh vào cái cây lớn gần đó rồi phun ra ngụm máu lớn. Trong lúc ngụm máu vẫn còn trên không trung, hắn liền xòe bàn tay rồi thi triển Linh Nhân Kỹ Hấp Chưởng, cách không hút lấy ngụm máu rồi cho vào một cái bình sứ nhỏ.

“OA OA.”

Tiểu Can tỉnh hồn lại sau cú đừ người ngắn ngủi, kêu mếu máo rồi tức tốc chạy đến chỗ Lam Diệp Oa, dùng tay lắc lắc nó và khóc như mưa bấc.

Một vài hạ nhân xung quanh thấy cảnh này thì tỏ vẻ kinh ngạc, giật mình,… rồi nhao nhao tránh mặt đi chỗ khác. Chuyện nơi này, họ không nên hóng hớt và cũng không thể hóng hớt.

Lúc này, cánh tay của Tô Kiến Tường đã có thể vỗ lên vai Trần U. Hắn cau mày thật chặt và nói với giọng hơi hơi tức giận:

“Trần U, cậu vừa làm gì vậy? Ta cần một lời giải thích.”

Trần U nở nụ cười nhạt rồi hất vai ra khỏi tay Tô Kiến Tường, mang theo vẻ mặt không quan tâm mà nói vào đình nghỉ mát:

“Tiểu Tiểu, tới lượt mi.”

Có lệnh, Tiểu Tiểu lập tức nhảy ra từ trong đồi núi của Tô Khuynh Thành, chạy thẳng đến chỗ Tiểu Can rồi nhìn chằm chằm vào mắt thằng bé, đồng thời thi triển Thú Kỹ Mê Huyễn.

Thấy Trần U lơ mình, toàn bộ ấn tượng tốt của Tô Kiến Tường liền mất sạch, muốn chạy đến xem xét tình hình của con trai thì bên tai chợt vang lên tiếng nói của Trần U:

“Tường huynh, không muốn làm hỏng tiền đồ của con trai thì nên dừng lại.”

Nghe vậy, Tô Kiến Tường hừ nhẹ nhưng chân thì chẳng di động chút nào. Bầu không khí căng thẳng này duy trì suốt hơn nửa giờ, và bị phá hủy bằng việc Tiểu Tiểu dừng thi triển Mê Huyễn kèm theo cái lắc đầu.

Haizzz

Trần U thở một hơi dài, truyền ý niệm bảo Tiểu Tiểu thi triển Chữa Lành cho Lam Diệp Oa rồi quay qua vỗ vỗ vai Tô Kiến Tường, tiếp tục thở dài rồi đi vào đình nghỉ mát.

Sau khi thoát khỏi Mê Huyễn, Tiểu Can nhìn xung quanh với ánh mắt đầy ngơ ngác, và khi thấy Lam Diệp Oa, thằng bé bỗng tỏ vẻ gượng gạo rồi quay người bỏ chạy, mặc cho Tô Kiến Tường gọi theo nhưng thằng bé vẫn chạy một mạch mà chẳng thèm quay đầu lại.

Ở bên này, thương thế của Lam Diệp Oa hồi phục với tốc độ bằng mắt thường có thể thấy rõ, rất nhanh nó đã có thể mở mắt, và điều đầu tiên nó làm là lần theo mùi của Tiểu Can mà nhảy theo.

Nhìn Trần U uống trà với dáng vẻ bình thản, Tô Toàn tỏ vẻ muốn hỏi rồi thôi, chuyện này… tốt hết nên để anh cả lên tiếng. Không lâu sau, Tô kiến tường quay trở về đình nghỉ với gương mặt mang theo vẻ hối lỗi, ngại ngùng, lấp lửng vài câu rồi mới thở dài, hỏi:

“Trần U, có… chuyện gì vậy?”

Hắn thở dài kèm theo cái lắc đầu:

“Tường huynh, thương yêu con là tốt, nhưng người xưa có dặn làm cái gì cũng nên có mức độ, nếu quá yêu thương thì thật sự không thể nào tốt được.”

“Sinh Tử Khế, tình bạn sinh tử mới có thể tạo thành. Ta đã thử thách Lam Diệp Oa và nó thật sự có thể chết vì con của huynh, sẵn sàng lấy thân đỡ đòn chí tử của ta.”

“Còn thằng nhóc kia… ài…”

“Ta nhờ sủng thú đưa nó vào ảo cảnh, và nó… không qua được, nó không nguyện chết vì Lam Diệp Oa, nó muốn sống vì sau đó, nó vẫn có thể tiếp tục làm con của một vị Sủng Thú Sư, hưởng vinh hoa phú quý, hoặc là… nó sợ hãi, sợ đến mức sẵn sàng bỏ lại bằng hữu chí thân mà chạy.”

“Ta nghe Toàn huynh nói thằng bé đã chơi với Lam Diệp Oa từ nhỏ, cứ ngỡ là tình cảm sẽ thắm thiết, có thể sống chết vì nhau, cùng nhau, nhưng….ài… Người xưa nói chẳng sai, tình cảm của con vật đơn giản hơn tình cảm của con người. Trường hợp này, ta chịu thua.”

Nghe đến đây, Tô Kiến Tường chợt đờ người, bây giờ, hắn mới biết dòng chữ bị nhòe đi trong sách cổ là gì?

“Sinh Tử Khế, mối liên kết giữa người thường và ma thú có tình cảm thắm thiết với nhau… và nguyện sống chết cùng nhau, vì nhau.”

Đọc những từ ngữ trước dấu ba chấm, hắn cảm thấy rất vui, thầm nghĩ con trai và Lam Diệp Oa đã chơi thân từ nhỏ, sớm ngày có nhau, tình cảm chắc chắc sẽ thắm thiết, ký kết Sinh Tử Khế chắc chắn sẽ dễ dàng vô cùng.

Còn thực tế thì, hắn đã mừng quá vội, cảm thấy Sinh Tử Khế quá đơn giản. Chưa cùng trải qua sinh tử thì sao có thể có tình bạn sinh tử? Huống hồ, con của hắn mới chỉ 12 tuổi, được sống trong nhung lụa, được ăn ngon mặc ấm, được người hầu kẻ hạ, được hắn… quản lý quá nghiêm ngặt.

Tô Toàn cũng thầm thở dài, cách dạy dỗ con của anh cả thật sự bảo vệ quá mức, huống hồ, Tiểu Can chỉ có những cảm xúc vui vẻ với Lam Diệp Oa, chưa bao giờ trải qua những cảm xúc khác, chuyện thất bại… là điều quá dĩ nhiên.

Y nhìn Trần U, hỏi với giọng rụt rè:

“Có… cách gì không U đệ?”

Trần U nhấm ngụm trà, gật đầu nói thẳng:

“Cách thì đơn giản, mối quan hệ giữa thằng bé và Lam Diệp Oa còn thiếu nhiều cung bậc cảm xúc. Lịch luyện, chiến đấu,… là cách để gia tăng nhanh nhất. Lam Diệp Oa đã nguyện sống chết vì thằng bé rồi, chuyện còn lại, phải xem Tường huynh xử lý bên thằng bé ra sao thôi?”

Tô kiến tường lập tức đưa ra giải pháp:

“Ngày mai, ta liền cho thằng bé gia nhập đội Hộ Vệ khai thác kim thiết, chỉ cho người bảo hộ trong tối, khi nào thật sự gặp tử nạn mới ra tay.”

Mỏ kim thiết thường có nhiều ma thú hệ Thép cư trú và dùng kim thiết trong mỏ làm thức ăn. Đội Hộ Vệ là những người có nhiệm vụ xua đuổi đám ma thú đó đi, tránh chúng làm bị thương người khai thác.

Trần U gật đầu thể hiện đây là một phương án tốt rồi tiếp tục thưởng trà trong bình thản.

Bầu không khí bắt đầu chìm vào im lặng, lúc nãy Tô Kiến Tường có những hành động không tốt đẹp, không tiện nói thêm nên hắn nghiêng nghiêng đầu ra hiệu cho Tô Toàn. Tô Toàn cũng hiểu ý, liền hỏi:

“U đệ, còn chuyện Sinh Tử Khế thì…”

Trần U không nói không cười, cũng không tỏ vẻ, lấy bình chứa máu của Lam Diệp Oa rồi từ từ đổ ra dĩa, sau đó cầm bút lông chấm nhẹ rồi bắt đầu vẽ đồ đằng của Sinh Tử Khế lên tờ giấy.

Hắn đã dự đoán khả năng thất bại sẽ rất cao nên mới bày ra tình huống vừa rồi, vừa có thể thử thách, vừa có thể tận dụng để lấy máu của Lam Diệp Oa, một công đôi chuyện.

Theo những nét vẽ càng lúc càng nhiều trên giấy, Tô Kiến Tường và Tô Toàn bắt đầu cảm thấy ngộp vì sự phức tạp của Sinh Tử Khế. Hình vẽ có bố cục dạng tròn với rất nhiều đường nét… hình như là một loại ngôn ngữ nào đó mà họ không biết, cũng không hiểu, ngoài ra còn có rất nhiều hình thú kỳ quái, nhìn sơ qua thì giống rồng nhưng nhìn lâu thêm một chút thì lại không phải rồng mà là rắn, nhìn kỹ hơn thì lại không phải rắn mà là một cành cây, nhìn kỹ hơn chút nữa thì…

Cảm giác như… những hình thù này luôn liên tục thay đổi, khiến hai người bắt đầu cảm thấy hoa mắt và đầu óc choáng váng, trời đất như quay cuồng. Ngay lập tức, cả hai cắn môi thật đau để giúp đầu tóc tỉnh táo, hú hồn hú vía mà chuyển mắt sang chỗ khác, thật sự không dám nhìn nữa.

Sinh Tử Khế chỉ có Hội Trưởng của Dưỡng Tiên Hội mới có thể vẽ ra, thật sự là có nguyên do cả, nó… quá ‘tà’.

…

…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dai-chua-te.jpg
Đại Chúa Tể
Tháng 1 21, 2025
the-gioi-pokemon-nhan-nha-thuong-ngay
Thế Giới Pokemon Nhàn Nhã Thường Ngày
Tháng 1 1, 2026
de-phi-lam-thien.jpg
Đế Phi Lâm Thiên
Tháng 2 14, 2025
tan-the-da-tu-da-phuc-tu-xinh-dep-lao-ban-nuong-bat-dau.jpg
Tận Thế Đa Tử Đa Phúc, Từ Xinh Đẹp Lão Bản Nương Bắt Đầu
Tháng 3 26, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP