Chương 107. Văn nghệ.
Thành Hải Cương, Tô gia.
“Oa Oa, nhanh nhanh bắn nước vào nó đi, ta muốn ăn nó.”
Trong sân vườn, một cậu bé chỉ chỉ quả táo mọc trên cây, nói với vẻ hối thúc.
Cậu bé này tầm 12 tuổi, mặc y phục màu lam làm từ gấm vóc thượng hạng, khuôn mặt cực kỳ non nớt, trắng trẻo, dù là nam nhưng lại tỏa ra khí chất yếu ớt hệt như một bông hoa được chăm sóc cẩn thận trong phòng ngủ, trông thì đẹp nhưng không có người chăm thì chắc chắn sống không nổi quá ba hôm.
Thấy cậu bé chỉ tay, con Lam Diệp Oa với chiều cao tầm một thước đứng bên cạnh liền quay mặt về phía đó, mở cái miệng của nó và bắt đầu tụ linh lực, sau đó bắn ra một tia nước nhỏ nhắm chuẩn xác vào cuống của quả táo.
Bịch.
Tiếng rơi vang lên, cậu bé nhanh chóng chạy đến cầm quả táo trên đất, chà chà lên y phục đắt giá của mình rồi đưa lên miệng cắn.
Ngay lúc này, một nha hoàn bỗng xuất hiện bên cạnh cậu bé, cướp lấy trái táo rồi vỗ vỗ ngực thở phào nhẹ nhõm, nhìn cậu bé với ánh mắt xin lỗi, nói:
“Xin lỗi thiếu gia, người không được ăn những thứ này đâu ạ, đại nhân mà biết chắc đánh nô tỳ chết mất.”
Cậu bé xụ mặt phồng má tỏ vẻ không vui lẫn tức giận. Nha hoàn hơi sợ những cũng đành lắc lắc đầu, đây là quy định của phụ thân cậu bé, Gia Chủ Tô gia, nên nàng ta không dám, cũng không thể không nghe.
Thấy không thể dọa sợ nha hoàn bằng ánh mắt, cậu bé nhìn qua Lam Diệp Oa, nó liền hiểu ý và cùng cậu bé di chuyển bao vây nha hoàn.
“Đưa quả táo cho ta, không thì Oa Oa sẽ tắm cho ngươi.”
Lam Diệp Oa rất biết phối hợp, mở cái miệng to của nó ra và tích linh lực để uy hiếp nha hoàn, nhưng điều này lại khiến nàng ta cầm chặt quả táo hơn, lắc lắc đầu thể hiện sẽ không thỏa hiệp. Thế là nó bắt đầu thi triển Phun Nước, tất nhiên với lực nước không quá mạnh.
Buổi sáng tiết Xuân trời còn se lạnh, bị tắm ngoài trời thế nên này nên cơ thể nha hoàn liền run lên cầm cập, nhưng vẫn quyết tâm không thỏa hiệp.
“Đủ rồi.”
Tô Toàn xuất hiện trong vườn, thấy cảnh tượng này liền cau mày quát lớn.
Cậu bé rất sợ vị thúc thúc này nên liền cúi đầu, khoanh hai tay trước ngực và cúi đầu thể hiện sự hối lỗi. Lam Diệp Oa cũng dừng phun nước rồi nhảy đến bên cạnh cậu bé, còn nha hoàn cố kiềm chế cơ thể đang run rẩy vì lạnh mà cúi người chào Tô Toàn.
Y thở dài, nhìn nha hoàn nói:
“Đưa trái táo cho thằng bé đi, Gia Chủ có trách thì ta sẽ lên tiếng giúp ngươi, không cần phải lo lắng.”
Y âm thầm lắc đầu, cách nuôi dưỡng của anh cả thật sự không thích hợp, cứ theo đà này thì sao thằng nhóc có thể trở thành trụ cột chèo chống Tô gia cơ chứ?
Y lại nhìn qua cậu bé, nói:
“Tiểu Can, xin lỗi nha hoàn đi, con ỷ mình có thân phận mà đối xử với nha hoàn như vậy là không đúng, hay là, con cũng muốn thúc thúc tắm cho con vào buổi sáng?”
Tiểu Can run lên, tức tốc quay sang cúi đầu xin lỗi, cảm giác như thằng bé sợ Tô Toàn là một, còn hai là kiểu người không có chính kiến, ai nói gì thì nghe nấy, làm theo.
“Được rồi, giải tán đi, nha hoàn thay y phục, Tiểu Can đi đọc sách.”
Tiểu Can và Lam Diệp Oa nhanh chóng chạy lẹ, nha hoàn cúi chào rồi đi, còn Tô Toàn thì đến đình nghỉ mát, rót cho bản thân một chén trà nóng và thưởng thức.
Dù Tiểu Can được nuôi dưỡng như chim trong lồng, như hoa trong kính, được cưng chiều vô cùng nhưng cũng may thằng bé không có tính càn rỡ, quậy thì quậy vừa phải, bảo xin lỗi thì liền xin lỗi, còn cứu, còn cứu được, ài…
Ngồi uống trà một lúc, một nam nhân lực lưỡng mặc y phục màu đen xuất hiện rồi cũng đi đến đình và ngồi xuống. Tô Toàn rót cho người đó một ly trà, cười nói:
“Anh cả.”
Người này là Tô Kiến Tường, anh ruột của Tô Toàn, năm nay 33 tuổi, là Gia Chủ và cũng là Sủng Thú Sư tọa trấn Tô gia ở Thành Hải Cương, thực lực Khải Linh sơ kỳ.
Hai người ngồi uống trà nói chuyện phiếm một hồi, Tô Kiến Tường chợt hỏi:
“Em trai, vị Dưỡng Thú Sư mà em nói kia… chừng nào sẽ đến đây vậy? Tiết Xuân cũng sắp qua rồi.”
Tô Toàn lắc đầu cười khổ, đáp:
“Vị đó đã đi vào Phong Hải Sơn Mạch rồi, theo lời của Thành Chủ Thành Hải Sa là vậy, còn giờ y đang ở đâu thì em cũng không rõ ràng.”
“Anh chịu khó chờ thêm một chút, nếu Tiết Xuân qua mà vị đó chưa đến, em sẽ đi Dưỡng Tiên Hội hỏi thăm, cùng lắm thì… chúng ta náo lớn, tin tức truyền đến tai thì vị đó cũng sẽ ra mặt mà thôi.”
…
Hiện tại có vẻ đã qua 12 giờ trưa, thể hiện thông qua việc ánh nắng bắt đầu đổ vào cửa sổ mà ánh xuống giường, cũng là thời điểm bắt đầu của những tiết mục văn nghệ.
Trần U và Tô Khuynh Thành mở cửa phòng và bước ra ngoài hành lang, vừa đi hắn vừa xoa xoa chỗ đau bên hông do cú nhéo điếng người của nàng vì cái ‘tội’ hắn làm lúc nãy.
Hắn cảm thấy bản thân thật oan ức, hắn bỏ công bỏ sức, nàng chỉ nằm hưởng thụ mà còn phối hợp tích cực như vậy, xong việc kéo quần lại quay sang bắt tội hắn, đúng là nữ nhân mà, tâm tư thật khó đoán.
Tô Khuynh Thành nhẹ vuốt ve lấy tiểu tiểu đang nằm trên cánh tay của nàng, vui vẻ đi dọc hành lang, đến chỗ xem văn nghệ.
Cứ tưởng có văn nghệ miễn phí thì khu vực hành lang sẽ chật kín người đến thưởng thức, nhưng không ngờ chỉ có lát đát vài bóng, đếm sơ qua cả tầng trên và dưới còn chưa đến 20 người. Khuynh Thành cảm thấy như vậy thì càng tốt, ít người sẽ ít ồn ào, có thể thưởng thức văn nghệ vẹn tròn hơn. Nàng tựa người vào cột, tay vuốt ve Tiểu Tiểu, nhìn xuống đoàn văn nghệ đang chuẩn bị biểu diễn.
Không biết Trần U đi đâu mà một lúc sau mới xuất hiện, còn cầm theo một cái ghế khá lớn. Hắn đặt nó kế bên rồi ngồi xuống nhìn nàng, vỗ vỗ đùi và nở nụ cười đáng ăn đòn.
Nàng lườm hắn đầy sắc lạnh, ánh mắt dặn dò hắn chớ có làm loạn rồi mới ngồi xuống đùi hắn. Hắn liền vòng tay ôm lấy eo thon kéo nàng sát vào người, đặt mặt vào tấm lưng cong nõn nà rồi hít một hơi, cảm giác thật tuyệt, thật bổ phổi.
Nàng quay đầu rồi thổi nhẹ vào tai hắn, nói với giọng đầy cám dỗ:
“Chờ xem văn nghệ xong, ta sẽ biểu diễn cho chàng xem một tiết mục riêng, đảm bảo chàng sẽ hài lòng.”
Nói xong nàng đá mắt, thơm lên má hắn, che miệng cười rồi quay lại nhìn đoàn văn nghệ, còn hắn thì lắc lắc đầu, mới vừa nãy nàng còn bắt tội, bây giờ lại dụ dỗ hắn rồi, nữ nhân thật là…ài…
Sau tầm mười phút, đoàn văn nghệ đã chuẩn bị xong, tiết mục đầu tiên là điều khiển rắn, một nam nhân mặc y phục đặc trưng của vùng phía Tây ngồi giữa sân khấu, cầm một cây sáo kỳ lạ với phần đuôi phình to ra, có họa tiết và kiểu dáng như cái mang rắn.
Phía trước anh ta có một cái bình đan bằng tre, khi tiếng sáo cất lên thì một con rắn màu đỏ cũng dần dần ngoi lên khỏi miệng bình, là Hỏa Tê Xà còn non. Nó như bị cây sáo của anh ta điều khiển, sáo chuyển qua hướng nào thì nó liền đưa đầu về hướng đó, tiếng sáo thay đổi thì nó xoay vòng vòng, làm cơ thể lượn sóng,…
Tô Khuynh Thành mở đôi mắt thật to, nhìn chằm chằm tiết mục với ánh mắt cực kỳ thích thú và mở mang, và rồi, tiếng sáo chợt chuyển tông thật cao, Hỏa Tê Xà cũng theo đó mà rướn thân thẳng như cột nhà, khè ra ngọn lửa nhỏ bùng lên rồi vụt tắt cực nhanh.
Tất cả người đang xem đồng loạt hô woa, vẻ thích thú trên mặt càng tăng kèm theo vài tiếng vỗ tay. Như để đáp lại sự ủng hộ của mọi người, nam nhân điều khiển Hỏa Tê Xà rời khỏi bình, trường quanh sân khấu, làm vài động tác lắc thân, xoay vòng, lăn bánh xe,… rồi chui vào lại bình, trước đó vẫn không quên phun thêm một lần lửa xem như kết thúc tiết tục.
Tạch… tạch…
Tiếng vỗ tay đồng loạt vang lên, vài người còn ném tiền xuống sân khấu xem như thưởng cho tiết mục tuyệt vời. Tô Khuynh Thành cũng bắt chước làm phú bà, một tay cầm túi, một tay rải tiền đồng, rải tầm hơn ba trăm ứng với ba ngân đồng mới dừng lại rồi trưng ra vẻ mặt chờ mong tiết mục tiếp theo.
Trong lúc nàng rải tiền, hắn âm thầm nhìn vào nhóm ba người đang đứng ở phía đối diện, hai nam một nữ. Một nam nhân cao hai thước, thân hình lực lưỡng với trường đao lớn vắt sau lưng. Người này giống với nữ Hộ Vệ của Đế Cơ, không thể nhìn ra hay ước lượng được cảnh giới.
Nam nhân còn lại tầm 28 tuổi, có bộ ria mép khá đậm với thực lực Dẫn Linh trung kỳ. Hắn chắc chắn tên này trang điểm cho bản thân trở nên già đi vì hắn ta liên tục sờ sờ ria mép, đây là hành động thường thấy của những người mang ria mép giả do ngứa và không quen.
Về nữ nhân thì nàng ta có thực lực Dẫn Linh hậu kỳ, diện mạo bình thường, vì cố ý trang điểm đậm nên khó mà đoán ra số tuổi, lưng đeo kiếm và tay còn ôm bội kiếm khác, có vẻ là của nam nhân ria mép kia.
Với kinh nghiệm lịch luyện của hắn, thân phận của ba người này chắc chắn không tầm thường, không Công Tử, Tiểu Thư thì cũng là Hoàng Tử, Công Chúa gì gì đó, tốt hơn hết là nên né xa để tránh rắc rối.
Tiết mục tiếp theo là Đàn Nhị phối với sáo trúc do một nam một nữ biểu diễn. Nam nhân thổi sáo trông khá bình thường, trái lại nữ nhân chơi Đàn Nhị có dung mạo rất xinh đẹp, y phục dán sát cơ thể lộ ra những đường cong nóng bỏng, mê người đến nỗi khi nàng ta bước ra sân khấu thì vài tiếng nuốt nước bọt của nam nhân liền vang lên, nhìn nàng ta với ánh mắt như sói đói nhìn mồi, ao ước muốn phong lưu một đêm.
Như đã quen với việc này nên nàng ta rất bình thản, mỉm cười gật đầu chào mọi người rồi bắt đầu kéo đàn, sau đó tiếng sáo dần dần phối theo. Khúc hợp tấu này mang đến cho người nghe cảm giác an bình, êm ả trong tâm trí, tựa như đang đứng nơi cao mà nhìn ngắm cảnh đẹp của quê hương, có núi, có rừng, có sông, có ruộng, có đàn cò trắng bay lượn lờ,…
Bầu không khí trở nên yên những không tĩnh, tất cả mọi người đều nhắm mắt, thưởng thức trọn vẹn khúc hợp tấu đến khi kết thúc.
Tạch… tạch…
Tiếng vỗ tay tiếp tục vang lên, cơn mưa tiền lại rơi xuống sân khấu, lần này đại phú bà Tô Khuynh Thành chơi rải ngân đồng, rải tới khi giá trị tổng hơn vài kim đồng mới chịu dừng, nam nhân của nàng có tiền nhiều như Phong Hải Sơn Mạch, nàng rải kiểu này đến chết còn không hết tiền của hắn nên cứ xả láng đê.
Ở phía bên kia, nam nhân ria mép kia cũng vỗ tay gật đầu, thẳng tay ném xuống mười kim đồng tặng cho đoàn văn nghệ.
Đoàn văn nghệ nhặt tiền trong vui vẻ rồi bố trí lại sân khấu, chuẩn bị cho tiết mục tiếp theo là điệu nhảy của nữ nhân gảy Đàn Nhị.
Nàng ta đã thay y phục khác, một thân đồ múa màu hồng hở eo thon trắng trẻo, hai tay áo dài màu trắng lả lướt trên nền nhà và bồng bềnh như mây, trông không khác gì tiên nữ rơi xuống chốn nhân gian.
Tiếng nuốt nước bọt của nam nhân vang lên còn nhiều hơn lúc nãy, sau khúc hợp tấu kia thì người ra xem cũng nhiều hơn, thành ra các hành lang cũng dần trở nên chật chội.
Vẫn như cũ, nàng ta mỉm cười cúi chào mọi người, điều chỉnh cơ thể và y phục vào tư thế chuẩn bị. Người đánh trống nhỏ hít một hơi để điều chỉnh tâm tình, đưa hai cánh tay lên cao và chuẩn bị gõ.
Lúc này, thời gian như trôi chậm lại, dùi trống hạ xuống mặt trống với tốc độ vô cùng chậm rãi; mí mắt của nữ nhân trên sân khấu từ từ mở lên; yết hầu của vài nam nhân dần dần chạy lên trên, còn Tiểu Tiểu nhẹ răng gầm gừ và nhìn lên nóc của tòa nhà.
…
…