Chương 108. La Diễm Ưng công kích.
Đùng đùng…
Tiếng trống vừa vang lên cũng là lúc cả tòa nhà bắt đầu rung mạnh, tất cả mọi người chợt cảm giác trọng lực như mất đi, dường như… Quy Điểu đang rơi tự do???
Á.
Á.
Tiếng la hét hoảng loạn vang vọng khắp không gian, đồ vật, con người, thú cưng,… bắt đầu lơ lửng trên không trung, và rồi… ‘bay’ sang bên phải.
Bụp bụp…
Hàng loạt thanh âm va chạm vang lên, người va người, người va vật, vật va vật,… kết hợp với tiếng la hét thất thanh càng làm mọi thứ loạn lên một bầy.
Lần đầu gặp chuyện như thế này nên Tô Khuynh Thành cũng hoảng loạn, nhưng may mắn nàng có Trần U kề cạnh. Hắn dùng một tay giữ chặt eo nàng, đế giày thì dính chặt nền nhà như bị đóng đinh nên cả hai không thể ‘bay bổng’ được.
Ngay lúc cảm giác mất trọng lực xuất hiện thì hắn đã thi triển Linh Nhân Kỹ Tích Bộ, giúp chân hắn bám chặt lên mọi thứ như thằn lằn. Kiếp trước, hắn gặp chuyện rơi như thế này không trăm cũng chục, nhiều đến mức hình thành bản năng luôn rồi.
Nghe ý niệm Tiểu Tiểu truyền qua, hắn cau mày thật chặt, đúng là Quy Điểu đang rơi, nó sợ hãi không nghe người lái vì đang có một đàn ma thú phi hành đi săn với mục tiêu chính là nó, nên mới xảy ra tình trạng này.
Hắn đảo mắt quan sát một vòng, chỉ có vài người tỉnh táo và nhanh nhẹn bám chặt lấy những thứ cố định như cột, hành lang,… mới tạm an toàn, còn phần lớn vẫn đang bay bổng và hoảng loạn, va chạm bịch bịch vào nhiều thứ dẫn đến thương tích dần dần xuất hiện.
Hắn lập tức truyền ý niệm cho Tiểu Tiểu, kêu nó dùng uy áp của ma thú Đế Vương để trấn áp và khống chế Quy Điểu, đồng thời dọa đám ma thú kia đi nơi khác. Tiểu Tiểu liền gật đầu hiểu ý, biến to hơn một chút để giải trừ trạng thái ‘thú cưng’ của Thú Kỹ kia rồi nhắm mắt và bùng lên loại uy áp mà chỉ ma thú mới cảm nhận được.
Hỏa Tê Xà còn non đang quấn lấy trụ lục bình gỗ của lan thì bỗng cảm nhận uy áp của Tiểu Tiểu, nó liền hoảng sợ buôn thân và thế là được một phen ‘bay bổng’ khác, vừa va chạm vừa khè khè, trông hài mà cũng khá tội nghiệp.
Trong thời gian chờ Tiểu Tiểu nắm quyền điều khiển Quy Điểu, Trần U quyết định giải quyết vấn đề bay bổng của đám người trước mặt này.
“Khuynh Thành, ta chuẩn bị cứu đám người kia, nàng bắt được ai thì cứ bắt, sau đó ta sẽ kiếm chỗ nào để buộc họ lại.”
Nói rồi hắn lấy ra một sợi dây thừng dài và khải linh lực cho nó, từ đó có thể điều khiển nó bay, trói, thắt nút theo ý muốn. Phần chuẩn bị đã xong, hắn bắt đầu bước đi trên hành lang như bình thường, khi có người ‘bay’ đến thì nàng liền bắt lấy rồi áp vào cột nhà hay thứ gì đó vững chắc, còn hắn sẽ điều khiển dây thừng bay đến cuốn quanh, trói người đó thật chặt, thắt nút và cắt dây.
Ngoài Trần U và Tô Khuynh Thành, trong tòa nhà còn một nhóm người có thể đứng vững vàng, chính là ba người kia. Cả ba khoang tay trước ngực, mặt kệ Quy Điểu lắc xoay ra sao thì họ đều không lay động vị trí dù chỉ một chút, vững còn hơn bàn thạch. Nếu để ý kỹ thì sẽ thấy chân của ba người được khóa lại bởi lớp băng bám chặt vào sàn nhà, vì thế mới không ‘bay bổng’ được.
Thấy Trần U bắt đầu cứu người, nam nhân ria mép kia cũng nảy ra ý tưởng rồi nói nhỏ với hai người bên cạnh. Sau quá trình bàn tính nhanh chóng, nữ nhân lấy ra một đoạn roi dài, nhắm chuẩn vào một người đang ‘bay’ mà quất roi đi.
Dây roi cuốn quanh bụng người may mắn đó một cách chuẩn xác kèm theo lực vừa phải, sau đó nữ nhân giựt roi kéo người đó về phía này rồi bắt lấy ấn xuống nền nhà.
Ngay sau đó, nam nhân lực lưỡng kia liền phóng ra linh lực màu lam nhạt, chạy theo sàn nhà đến chỗ người kia và hình thành một lớp băng để cố định. Ba người không có dây thừng dài nên chỉ có thể giúp đỡ bằng cách này vậy, chịu lạnh một chút còn đỡ hơn là bay rồi bị thương.
“Tố Linh Cảnh sao? Còn là linh lực hệ Băng nữa chứ?”
Trần U nghĩ trong đầu. Người có Hộ Vệ là cường giả Ngũ Cấp, chỉ có thể là Hoàng Tử và Công Chúa mà thôi, lúc trước không nên dính vào thì bây giờ tuyệt đối không thể dính vào.
Thu hồi những suy nghĩ không cần thiết, hắn bắt đầu đẩy nhanh tiến độ. Được cả hai nhóm trợ giúp nên đám người ‘bay bổng’ kia dần dần ít đi, rất nhanh chỉ còn một người cuối cùng, được Tô Khuynh Thành bắt lây rồi hắn trói vào cột nhà, thế là xong.
Vừa kết thúc việc cứu người thì tòa nhà cũng bình ổn trở lại, đã có thể đứng vững trên sàn nhà. Những người còn tỉnh táo liền thở phào nhẹ nhõm, nhưng sự bình ổn này chưa kéo dài được bao lâu thì tòa nhà tiếp tục nghiêng qua nghiêng lại mà còn mạnh hơn lúc trước.
A…
Mọi người lần theo tiếng hét mà nhìn đến chỗ sân khấu, là nữ nhân chơi Đàn Nhị đã kịp ôm chặt khúc gỗ được cố định trên sân khấu, chỉ là hiện tại, khúc gỗ đã chịu không nổi, vang lên thanh âm rắc rắc và sắp gãy đến nơi.
RẮC.
A…
Tiếng gãy giòn tan kèm theo tiếng hét thất thanh vang lên, nàng ta đang chuẩn bị nhập vào cuộc chơi bay bổng thì Trần U đã chùn gối tụ lực, thi triển Bạo Bộ ngay khi vừa hủy Tích Bộ và bậc nhảy thẳng đến chỗ nàng ta, dùng tay trống còn lại ôm chặt lấy eo thon rồi lại thi triển Tích Bộ bám vào cây cột khi vừa tiếp xúc.
Nàng ta thờ phào nhẹ nhỏm, đang ngước lên để cảm tạ hắn thì chợt…
ẦM.
Cả tòa lâu bỗng chấn động dữ dội như có thứ gì vừa công kích trúng, hắn cứ tưởng Tiểu Tiểu đã khống chế được Quy Điểu nhưng tình hình này không giống vậy cho lắm.
Hắn truyền ý niệm hỏi thì nó liền trả lời lại. Đầu tiên là sự bực mình vì con Quy Điểu này quá ngu, nó vừa dùng địa vị để ra lệnh, vừa hứa hẹn bảo vệ mà Quy Điểu vẫn sợ hãi đàn ma thú phi hành kia, không thèm nghe lệnh của nó.
Thứ hai là đám ma thú phi hành kia đang đi săn cho Lãnh Chúa của chúng, không săn được mồi thì sẽ bị ăn nên vì mạng sống, chúng cố nén sợ uy áp từ Tiểu Tiểu mà tiếp tục rượt bắt Quy Điểu, thành thử hai nhiệm vụ hắn giao đều không thành công, còn vụ nổ lúc nãy là do đám ma thú này gây ra.
Hắn cau mày chặt, Lãnh Chúa làm cho đám ma thú này sợ đến vậy, không lẽ là con kền kền kia? Nhưng… tại sao nó lại không ở Phong Hải Sơn Mạch tranh chấp với hai con Lãnh Chúa kia? Chạy đến nơi này săn thức ăn làm gì?
Tình hình rối ren này… không ổn cho lắm, cứ theo đà này thì Quy Điểu sẽ bị đám ma thú kia đánh cho rơi mất. Trần U ôm Tô Khuynh Thành và nữ nhân kia đi đến một cây cột trống, kêu hai người ôm chặt nó, còn hắn và Tiểu Tiểu sẽ đi xử đám ma thú kia.
“Cẩn thận.”
Nghe nàng thì thào quan tâm, hắn gật đầu ừm nhẹ, ném cho nàng ánh mắt yên tâm rồi bắt đầu bước theo các bức tường để lên nóc nhà.
Nóc nhà được làm từ vật liệu trong suốt như cửa sổ, giúp thu sáng và để nhìn thấy bầu trời bên ngoài, từ đó có thể nhìn thấy một đàn La Diễm Ưng đang tụ lại, rượt đuổi và tung Thú Kỹ tấn công Quy Điểu.
Thấy nam nhân ‘tích dịch’ kia cùng một con hồ ly nhỏ di chuyển lên phía trên với ý đồ xử lý đám La Diễm Ưng, ba người kia cùng cau mày, thầm nghĩ thực lực của người này thể hiện ra ngoài chỉ có Bát Cấp, nhưng với can đảm và khả năng thế này thì chắc chắn không phải Bát Cấp, hơn nữa, có khả năng dấu giếm cảnh giới thì tuyệt đối không phải là người của thế lực bình thường.
Lúc này, Trần U đã đứng lộn ngược trên nóc nhà trong suốt kia, dùng cái gì đó rất sắc khoét ra một cái lỗ và đi ra ngoài từ cái lỗ đó.
Nam nhân ria mép đánh đánh nam nhân lực lưỡng rồi chỉ chỉ lên phía trên, nhưng nam nhân lực lưỡng lại lắc lắc đầu thể hiện không thể, bởi nếu hắn đi lên đó thì đám băng kết dính này sẽ tan chảy, mọi việc làm từ nãy đến giờ sẽ hóa công cốc, hại nhiều hơn lợi, với lại, kết quả ở trên kia vẫn chưa có mà, khi nào có rồi mới tính sau.
Tòa nhà bỗng nghiêng sang phải, rồi lại lắc sang trái, nhìn lên nóc nhà thì thấy đám La Diễm Ưng đang bắn Hỏa Cầu từ miệng một cách điên cuồng, còn Quy Điểu thì cố lắc qua lại để né theo bản năng.
Vù vù vù…
Vừa leo lên phía trên, những con gió mạnh như muốn thổi bay Trần U, nhưng vì thổi không nỗi nên chúng chuyển sang thổi y phục hắn bay phần phật. Hắn quan sát khung cảnh xung quanh, Quy Điểu đang bay ở độ cao cách rừng cây phía dưới cũng khá gần, nếu có rơi thì trừ khi nó lật ngửa, không thì khoảng cách này tạm đủ an toàn cho mọi người.
Hắn ngước đầu nhìn đàn La Diễm Ưng kia rồi thở dài chán chường, thầm nghĩ sao không có chuyến đi nào mà hắn được bình an hết vậy? Không thì bây giờ hắn đã được xem Tô Khuynh Thành biểu diễn rồi, tất cả là tại đám chim lửa này.
La Diễm Ưng, ma thú Hoàng Phẩm với song hệ Bay và Lửa. Lông của nó có màu đỏ đậm phối chút màu xám nhạt, mỏ lớn và nhọn, có màu vàng, tính cả sải cánh thì bề ngang của chúng dài gần bốn thước rưỡi.
La Diễm Ưng là loài ma thú cô độc, hầu như không bao giờ săn theo bầy đàn, mà bây giờ một đám La Diễm Ưng Hạ Thất Cấp này lại cùng nhau đi săn thì đúng thật là chúng bị ép buộc rồi.
Nhận thấy Đế Vương đã ra mặt, đám La Diễm Ưng tạm dừng việc tấn công mà vỗ cánh nhìn nhìn nhau, đối đầu ma thú Đế Vương, chúng không dám, nhưng nếu không săn được, chúng thật sự sẽ chết, quá khó khăn để đưa ra lựa chọn.
Như cảm nhận thứ gì đó, đám La Diễm Ưng bỗng rung lên với ánh mắt cực kỳ sợ hãi, vị Lãnh Chúa đó sắp đến rồi, khí thế còn đáng sợ hơn Đế Vương, vậy thì… săn.
Tiểu Tiểu nhe răng gầm gừ về một hướng khác, truyền ý niệm nói rằng có một con ma thú giống hai con từng đánh nhau kia đang đến gần.
Suy ngẫm trong vài giây rồi nhìn đám La Diễm Ưng quyết định chọn tấn công, hắn liền đặt Tiểu Tiểu lên đầu, vận chuyển linh lực tụ tập ở tay trái và dần dần hình thành một cánh cung lớn. Hắn nâng cánh cung lên cao, tay phải đặt lên dây cung linh lực và từ từ kéo về sau tạo thành một mũi tên lớn.
Hắn thở một hơi dài, trong lòng thật sự không muốn giết đám La Diễm Ưng này chút nào, nhưng bây giờ không giết thì không được, thôi kệ đi, sẵn tiện thử xem Linh Nhân Kỹ Bách Nan Tiễn mà cường giả Linh Cương Cảnh mới thi triển được mạnh cỡ nào?
Hắn nhắm mũi tên vào đám La Diễm Ưng, Tiểu Tiểu chợt bùng lên lôi điện rồi phóng vào cánh cung lẫn mũi tên của hắn, biến chúng chuyển thành màu xanh đồng thời có lôi điện nhá lên xoèn xoẹt.
Đầu tóc hắn bị xù lên, hai tay tê nhẹ do điện lưu, nhưng lại cảm thấy Linh Nhân Kỹ này được cường hóa. Hắn tỏ vẻ cực kỳ ngạc nhiên, tự hỏi chơi như vậy cũng được sao?
Hắn học Linh Nhân Kỹ này khi đã vào Tam Cấp, nó không mạnh bằng những Linh Nhân Kỹ hắn có vào thời điểm đó nên chẳng bao giờ dùng đến, đây là lần thứ nhất hắn thi triển trong thực chiến, không ngờ nó có thể kết hợp với linh lực nguyên tố của sủng thú để cường hóa.
Một lần nữa khóa vào đám La Diễm Ưng, tay phải hắn liền thả dây cung, để xem Bách Nan Tiễn sau khi kết hợp với linh lực nguyên tố sẽ mạnh cỡ nào đây?
…
…