Chương 106. Sóng vỗ.
Thành Hải Tửu, mười năm sau.
Tại ngôi nhà trên tường thành ngoài, nơi dành cho Sủng Thú Sư tọa trấn khu vực này.
Mặt trời của Hoàng Hôn dần dần lặn xuống nơi chân trời, nhưng trước đó vẫn không quên dùng ánh sáng vàng cam nó nhuộm cả thế gian, từ bầu trời đến mặt đất.
An Phu nằm trên nóc nhà, gối đầu lên hai cánh tay, hít vào thở ra một cách mạnh mẽ để tận hướng bầu không khí trời chiều trong lành, đồng thời giúp thư thả đầu óc và thả lỏng cơ thể để ngắm nhìn cảnh sắc một cách trọn vẹn.
Sau đó, hắn nhìn Thanh Nhãn Lang đang nằm bên cạnh, nó đã to hơn trước, thực lực cũng thăng tiến đến Trung Lục Cấp. Mang tiếng vậy thôi chứ trông nó chẳng khác nào chó nhà, nằm cuộn thân với đôi tai thỉnh thoảng phe phẩy, tận hưởng khoảng thời gian ngủ ngon nhất trong ngày của nó với những cơn gió nhẹ nhàng và mát mẻ.
Nhớ về quá khứ, sau khi hắn tỉnh dậy thì không thấy hai người kia đâu, chỉ còn một ít đồ dùng sinh hoạt cùng một cái bình nhỏ. Hắn tận dụng những thứ đó và săn thú để sống, đồng thời tu luyện trong thời gian chờ đợi Thanh Nhãn Lang hồi phục.
Sau một tháng, Thanh Nhãn Lang đã khỏe lại hoàn toàn, thực lực cũng trở về Thất Cấp như xưa, và rồi, cả hai rời khỏi nơi này, trở về tòa thành cũ của Bảo gia để tìm kiếm hai vật quan trọng mà hắn đã lãng quên.
Chúng là túi tiền và áo ấm của Bảo Ngọc Huân được hắn cất kỹ ở Y Quán, nhưng đã qua nhiều năm, Y Lão đã tạ thế nên Y Quán cũng bị thay thế bằng một quán rượu, muốn tìm lại hai vật đó là chuyện không dễ dàng gì, hắn tốn nhiều thời gian nhưng chỉ tìm lại được túi tiền năm xưa, còn áo ấm đã bị người ta đốt mất rồi.
Sau đó, hắn đến Thành Hải Tửu để tìm Bảo gia và Bảo Ngọc Huân. Hai người dính với nhau như keo sơn hơn ba ngày, giải tỏa tất cả cảm xúc trong lòng rồi làm một hôn lễ long trọng, vì hắn của bây giờ đã là Sủng Thú Sư thật thụ, có đủ tư cách và danh vọng để cưới nàng.
Một thời gian sau, hắn và nàng bàn bạc với nhau, hắn muốn gặp những nữ nhân đã từng qua lại trong khoảng thời gian kia, nếu nàng cho phép, cũng như là họ đồng ý, hắn sẽ rước họ về và cho họ cuộc sống tốt đẹp, ăn no mặc ấm cùng phú quý đầy mình.
Tất nhiên nàng đồng ý, phu quân của nàng là nam nhân sống rất tình cảm, trong thời gian qua, với danh vọng Sủng Thú Sư, hắn đã gặp qua rất nhiều mỹ nữ ở Thành Hải Tửu nhưng tuyệt nhiên không ngó ngàng đến ai, luôn luôn yêu thương và cưng chiêu nàng hết mực.
Hai người cũng đã có với nhau một tiểu quỷ kháu khỉnh, có người kế dõi tông đường rồi nên nàng không sợ bị ‘soán ngôi’ với lại, phu quân là Sủng Thú Sư, cơ thể được tăng cường nên chuyện chăn gối rất ấy ấy, thậm chí nàng và Tiểu Hoàn hợp sức cũng không chống đỡ nỗi nên nàng cũng muốn có thêm tỷ muội để san sẻ bớt ‘gánh nặng’ này.
Hai người cùng lên kế hoạch rồi bắt đầu chuyến đi, vừa du ngoạn đó đây vừa tìm gặp những nữ nhân từng phát sinh quan hệ với An Phu, có người đã mất, có người làm thiếp cho người, có người đã cưới chồng,… phần lớn đã có cuộc sống riêng và tốt đẹp nên chỉ còn hai người độc thân đồng ý cùng quay trở về.
Một người là thị nữ của một Tửu Lâu lớn, một người là Võ Sư Dẫn Linh trung kỳ của Tiêu Cục. Để gặp hai người họ cũng là một câu chuyện dài, nghĩ lại thôi đã khiến An Phu nhức đầu rồi.
Về lại Thành Hải Tửu, Bảo Ngọc Huân liền tổ chức một lễ nạp thiếp long trọng để chào đón hai tỷ muội vào Bảo gia, thậm chí có xe ngựa chở quanh thành để thông báo giống như hôn lễ bình thường.
An Phu tận hưởng cuộc sống gia đình êm ấm trong ba năm, sau đó Thành Chủ Thành Hải Tửu đến gặp, ngỏ lời muốn hắn đi Đế Đô học tập để sau này về làm Phó Thành Chủ, thay thế cho một vị tuổi đã cao muốn về hưu nghỉ ngơi.
Đến hiện tại, hắn đã làm Phó Thành Chủ đã được ba năm rồi, gia đình êm ấm, hạnh phúc, con cái xinh xắn, ngoan ngoãn, muốn thực lực có thực lực, muốn địa vị có địa vị,… tất cả mọi thứ đều nhờ người đó ban tặng.
Hắn bỗng nở nụ cười tươi, dù chưa từng gặp lại người đó nhưng hắn vẫn luôn gửi lời chúc tốt đẹp lên Thiên Không, chúc cho người đó có một hành trình tốt đẹp, êm ấm, suôn sẻ và… gặp được nhiều giai nhân tuyệt sắc.
“Phu quân, chàng xuống đây, ta có tin cực vui báo cho chàng nè.”
Tiếng của Bảo Ngọc Huân vang lên từ bên dưới khiến hắn lập tức bật người ngồi dậy rồi nhảy khỏi nóc nhà.
Vẫn như trước đây, Bảo Ngọc Huân luôn chọn mặc y phục màu trắng, nhưng vẻ non nớt đã được thay thế bằng sự thành thục, vì cuộc sống vui vẻ và hạnh phúc nên nhan sắc cũng càng trở nên động lòng người.
Thấy An Phu nhảy xuống, nàng liền chạy đến ôm chầm lấy hắn, nói với giọng rất vui mừng:
“Phu Quân, Tiểu Bảo vừa được kiểm trắc xong, thằng bé có không gian sủng thú, là Sủng Thú Sư tương lai, là Sủng Thú Sư đó. Thành Chủ đang giữ thằng bé lại để dạy bảo kiến thức, chàng có người kế nghiệp rồi.”
An Phu tỏ vẻ kinh ngạc vô cùng, hắn là Sủng Thú Sư ‘nhân tạo’ thế hệ sau của hắn… lại có thể trở thành Sủng Thú Sư chính tông sao?
Hắn còn chưa nghĩ ra câu trả lời thì một nữ nhân khác đã chạy đến, là vị thiếp Võ Sư của hắn, mặc giáp nhẹ của Phủ Thành Chủ, tỏa ra khí chất mạnh mẽ không kém gì nam nhân, nhưng trên mặt lại mang theo vẻ lo lắng.
“Phu quân, đại tỷ, nhanh nhanh trở về, Tiểu Hoàn đang chuyển dạ rồi, nghe bà đỡ nói khả năng muội ấy sinh đôi là rất lớn.”
Tin tức này khiến hắn lập tức ném bỏ nghi vấn kia khỏi đầu, căn dặn binh lính vài câu rồi cả ba xuống tường thành, leo lên Hoàng Mã và phóng thật nhanh về Bảo gia.
Vừa cưỡi ngựa, hắn vừa thầm cầu mong, mong người kia có thể tiếp tục độ đỡ hắn, giúp mọi chuyện trong đời hắn vẫn diễn ra suôn sẻ.
Hắc xì… hắc xì…
Ở đâu đó ngoài kia, trong một gian nhà trúc đơn sơ, Trần U đang tận tình chăm sóc một mỹ nữ thì chợt hắt hơi vài cái. Hắn dừng lại rồi dùng ngón tay xoa xoa mũi, thầm cảm thấy quái lạ, ở cảnh giới này của hắn mà còn bị cảm hắc hơi là sao nhỉ?
Mỹ nữ phía dưới nâng cánh tay ngọc trắng trẻo với ngón tay như búp măng chạm vào mặt hắn, quan tâm hỏi:
“Có chuyện gì sao chàng?”
Giọng nói của nàng cực kỳ trong trẻo, dịu dàng, làm cho người nghe cảm thấy trái tim mềm đi và mọi suy nghĩ nặng lòng, nặng đầu bỗng nhiên vơi sạch sành sanh.
Hắn quẹt quẹt mũi, lắc đầu đáp:
“Không sao, chắc là có ai vừa nhắc ta thôi.”
Nói rồi hắn bỗng nở nụ cười đê tiện, dâm dê:
“Nhã Lạp, nàng đừng đổi chủ đề, hôm nay ta tuyên bố nàng đừng hòng xuống giường, cái tội dám dùng băng làm tê ta.”
…
Trở về hiện tại.
Tứ Dực Quy Điểu đã bay gần ba tiếng đồng hồ, vùng đất bên dưới không còn bóng dáng thành thị mà toàn rừng cây rậm rạp, xanh tốt, tất nhiên, nơi này không phải Phong Hải Sơn Mạch mà chỉ là vùng núi rừng bình thường mà thôi.
Trần U đã kết thúc cuộc leo núi thứ hai cách đây một tiếng rưỡi, vì Khuynh Thành xin xỏ nên hắn mới tạm tha cho đôi môi chín mọng đó, không thì hừ hừ…
Hiện tại, hai người đang ngồi đối diện nhau trên giường, ở giữa là một cái bàn cùng một quyển sổ đang mở, với một trang chứa hai ký tự X và O dày đặc và lộn xộn.
Hắn cầm chiếc đũa gỗ được Tiểu Tiểu đốt phần đầu thành than, bắt đầu kẻ ngang kẻ dọc để tạo thành một trang chơi cờ mới. Ván trước thua cuộc nên ván này Khuynh Thành được đi trước.
Trò chơi có tên ‘cờ caro’ này là hắn bày ra sau khi hai người kết thúc cuộc leo núi, chơi giải trí giết thời gian rất vui, nếu hắn thắng thì hắn sờ tuyết sơn nàng một cái, nếu nàng thắng thì được hắn sờ tuyết sơn một cái, tính đi tính lại thì nàng luôn là người lỗ vốn, nhưng nàng vẫn muốn chơi bởi trò này thật sự kích thích ham muốn chiến thắng và cần tư duy chiến thuật.
Hai người đánh qua đánh lại vài lần, cuối cùng hắn kẻ một đường nối ba chữ X, thế là nàng lại thua cuộc, bị hắn bóp nhẹ tuyết sơn một cái rồi cả hai tiếp tục cuộc chơi.
Cộc cộc cộc.
Sau vài ván, cửa phòng bỗng vang lên tiếng gõ, bên ngoài là một nam nhân gầy gò nhỏ nhắn với nụ cười thân thiện, tay cầm khay gỗ với vài món ăn không cần chế biến như thịt khô, cải chua, cơm nắm và một bình rượu nhỏ.
“Thưa quý khách, thức ăn này là phục vụ miễn phí của chúng tôi, không biết quý khách có nhu cầu dùng không ạ?”
Trần U suy ngẫm vài giây rồi chọn dĩa thịt khô cùng cải chua, hắn có Đào Hoa Tửu rồi, chỉ thiếu chút đồ nhắm, vừa uống vừa ăn vừa chơi với Tô Khuynh Thành để giết thời gian vậy.
“Thưa quý khác, chốc nữa chúng tôi sẽ biểu diễn vài tiết mục văn nghệ để giải trí trên chuyến hành trình nhàm chán này, mong quý khách đừng bỏ lỡ ạ, tiểu nhân xin phép cáo lui.”
Nói rồi nam nhân cầm khay thức ăn rời đi. Hắn cũng quay người đóng cửa lại, thông báo cho nàng về chuyện văn nghệ, vì đây là lần đầu tiên nên nàng rất tò mò, nghe hắn nói thì liền đồng ý đi xem bằng cả hai tay lẫn hai chân.
Trong khoảng thời gian chờ văn nghệ, hai người tiếp tục chơi cờ, vừa chơi vừa nhâm nhi rượu và thịt khô, một lát sau, bị men say thấm vào người nên mặt nàng bắt đầu hồng lên, trông kiều diễm, mê người vô cùng. Hình ảnh này làm hắn không kiềm lòng được, sau vài trận thắng thì cái bàn bị dẹp qua một bên, đôi tuyết sơn của nàng dần lộ ra bên ngoài, dập dìu như sóng vỗ.
…
…