Chương 105. Quyền lực của Sủng Thú Sư.
Woaaaaaa.
Tô Khuynh Thành quỳ gối trên giường, đôi tay nắm chặt khung cửa sổ với cái miệng liên tục hô woa woa. Xem cảnh vật ở mặt đất và những đám mây đang ‘chạy’ qua cửa sổ trong suốt trong quá trình di chuyển, thật là một trải nghiệm vô cùng thú vị và mới mẻ với nàng.
Tứ Dực Quy Điểu ở Thành Hải Tửu có đều là những con đã trưởng thành, với kích cỡ mai lưng gần năm mươi thước nên bọn họ xây hẳn một tòa nhà hai tầng lớn, có tổng cộng bốn mươi phòng với mỗi phòng đều có đầy đủ tiện nghi, từ giường tủ đến bàn ghế.
Ngoài ra, phía trên mỗi căn phòng đều có các đường ống thông gió, tận dụng dòng khí lưu khi Quy Điểu bay để điều hòa nhiệt độ, thành ra dù bên ngoài đang nắng gắt nhưng không khí trong phòng và cả trong tòa nhàu vẫn rất mát mẻ.
Chi chi chi…
Tiểu Tiểu tỉnh dậy sau giấc ngủ ngon, kêu lên vài tiếng rồi nhảy ra khỏi nơi ấm áp của nó, vừa đáp xuống giường liền bắt đầu khởi động giãn cơ, và rồi, đôi mắt nó bỗng mở lớn, nhảy tới rồi đặt hai chân trước lên cửa sổ trong suốt, mang theo biểu cảm kinh ngạc, thích thú mà nhìn mọi thứ ở ngoài kia.
Tô Khuynh Thành thấy vậy thì che miệng cười khẽ, đưa tay vuốt vuốt lưng của nó, thầm nghĩ thật may mắn vì nàng không ‘cô đơn’ trong đội ngũ vẫn có thành viên chưa trải sự đời giống nàng, còn cái tên tiểu quỷ kia, hứ, không hiểu tâm tư của nàng gì cả, thật đáng ghét, phải trừng phạt mới được.
Từ Thành Hải Tửu đến Thành Hải Cương cần nửa ngày bay, vì thế Trần U đã ngã lưng xuống giường, tranh thủ thời gian chợp mắt vì hôm qua bị thiếu ngủ. Đang lim da lim dim, hắn bỗng cảm nhận có cái gì đó rơi xuống mặt, mang theo mùi thơm nhẹ rất quen thuộc xộc thẳng vào mũi hắn.
Hắn tức tốc trở nên tỉnh táo, cầm lấy thứ đó rồi đưa lên cao để nhìn rõ, nó là một cái yếm màu đỏ với viền thêu họa tiết màu kim sắc, có thêm chữ U được viết bằng mực đậm ngay chính giữa áo.
Hắn liền ngóc đầu dậy nhìn Tô Khuynh Thành, nàng vẫn đang ngắm nhìn khung cảnh, tỏ vẻ không liên quan đến chuyện vừa xảy ra. Hắn cũng nở nụ cười đê tiện, vờ như không hiểu mà tiếp tục ngã lưng xuống giường.
Không lâu sau, hắn bỗng cảm thấy có cái gì cạ cạ lên đại pháo, kích thích nó ra trận giết địch, mở mắt ra thì thấy nàng đã quay người lại, dùng đôi chân mang tất trắng để thi triển chiêu thức.
Thấy hắn nhìn mình chăm chăm, nàng che miệng cười khẽ rồi chuyển tư thái sang dạng quyến rũ, liếm môi nói:
“Chàng cứ ngủ tiếp đi, trong lúc đó, để ta chăm sóc tận tình cho chàng nhé, hì hì…”
Vừa dứt câu, nàng liền dùng hai ngón chân thi triển chiêu thức kẹp rồi vuốt mạnh khiến hắn hít vào ngụm khí lạnh. Nàng đã hóa yêu tinh rồi, sao hắn có thể chịu nổi những chiêu thức tà đạo đó chứ? Phải nhanh chóng chiếm lại thế chủ động, ngồi dậy rồi lật nàng thành thằn lằn bám kính.
“Lần này ta cho chàng thám hiểm hai nơi, chàng… đừng bên nặng bên nhẹ đó.”
Chỗ này lượt bỏ 500 chữ.
…
Quay lại khoảng thời gian trước khi Trần U và Tô Khuynh Thành đặt chân lên Quy Điểu.
Ở tòa thành nào đó ngoài kia, trong đình nghỉ mát được bao quanh bởi khu vườn xanh tươi.
Một thiếu niên áo trắng anh tuấn với độ tuổi tầm 17 đang ngồi ở nơi này, một tay hắn ta cầm ly trà nóng và nhâm nhi, tay còn lại nắm đầu một mỹ phụ xinh đẹp đang thổi tiêu, một loại tiêu không tạo ra tiếng nhạc mà chỉ toàn là những thanh âm mà ai cũng biết.
Sau một lúc, hắn ta đặt ly trà xuống bàn, dùng cánh tay trống đó nắm chặt đầu mỹ phụ, giúp nàng ta tăng tốc độ thổi tiêu một cách đầy thô bạo, và rồi, hắn ta nhấn đầu nàng ta thật mạnh, cơ thể run run và liên tục thở ra hơi nặng, đồng thời nhắm mắt ngửa đầu tận hưởng cảm giác sảng khoái đang lan tràn khắp cơ thể.
Hắn ta tên Lại Kiệt, là Sủng Thú Sư thế hệ trẻ của Lại gia, với sủng thú Tử Sắc Hoàng Chân Ngô Công, Hoàng Phẩm, thực lực Hạ Bát Cấp.
Cách đây ba hôm, hắn ta không đeo huy hiệu Sủng Thú Sư, vào Tửu Lâu chơi thì gặp một người trung niên say xỉn làm đổ rượu lên người hắn ta, sau đó không xin lỗi mà say ngã tại chỗ, khiến hắn ta bị đám người xung quanh cười cợt.
Mặc dù rất tức giận nhưng hắn ta không xả tại chỗ mà ôm cục tức về nhà, phân phó hạ nhân dò hỏi tình hình của người trung niên đó. Chỉ là một tên Thương Nhân hơi giàu có, lại không quen biết người có địa vị mà dám đổ rượu lên người hắn ta? Đáng chết.
Với thân phận Sủng Thú Sư, Lại Kiệt có trăm cách để xử lý chuyện này, nhưng hắn ta lại chọn cách tiêu cực nhất. Ngay trong đêm đó, hắn ta âm thầm đi đến nhà của người trung niên, ra lệnh cho sủng thú giết sạch tất cả, từ nha hoàn, gia đinh, đến con trai của người đàn ông xấu số.
Người trung niên tỉnh dậy từ cơn say xỉn, bước ra khỏi phòng rồi nhìn gia viên của mình hóa thành địa ngục với vẻ ngơ ngác. Tất cả mọi người… đã chết, máu chảy… thành sông, và tên hung thủ ác ôn kia còn đang giày xéo phu nhân cùng thiếp thất của ông ta trên mặt đất.
Ông ta tức giận, ông ta hận thù, ông ta nổi điên, nhưng khi đang định la lên thì ông ta bị một con rết lớn siết chặt, hoàn toàn không thể động đậy và cũng chẳng thể kêu la được. Trong khoảng khắc đó, ông ta nghĩ đến rất nhiều thứ, ông ta làm gì nên tội? Đã làm gì mà khiến một Sủng Thú Sư phải tận tay giết sạch gia đình? Đã làm gì? ĐÃ LÀM GÌ?
Mặc kệ ánh mắt tuyệt vọng lẫn phẫn hận tột cùng của người trung niên, Lại Kiệt vẫn thỏa sức với việc đang làm, cảm giác sủng hạnh thê thiếp của kẻ khác ngay trước mặt mà kẻ đó không thể làm gì… thật tuyệt vời. Vì thấy hai mỹ phụ này xinh đẹp nên hắn ta mới tạm giữ lại để phát tiết, không ngờ lại tìm ra được một loại khoái cảm mới, hắn ta cảm thấy… bản thân bắt đầu có chút nghiện tư vị này rồi.
Sau khi tận hưởng đến chán chê, cũng để người trung niên cảm nhận sự tuyệt vọng đến cùng cực, hắn ta mới ra lệnh sủng thú giết ông ta, còn hai mỹ phụ thì mang về nhà để tiếp tục thưởng thức.
Chuyện của buổi tối hôm đó không bị che giấu nên rất nhanh đã có người phát hiện, sau hồi điều tra thì đã xác định hung thủ là Lại Kiệt, nhưng… hắn ta là Sủng Thú Sư, lại là người của Lại gia, ai dám làm gì hắn ta?
Dù chuyện này có án phạt trong luật nhưng Phủ Thành Chủ lại không thể làm gì, bởi một khi áp luật thì Lại Kiệt chắc chắn phải đền mạng, cũng tương đương với việc hủy đi tương lai của Lại gia, chắc chắn sẽ khiến Lại gia phản loạn, kết hợp với mối quan hệ dây mơ rễ má của gia tộc này với các thế lực khác thì sẽ mất nhiều hơn được, thành ra, Phủ Thành Chủ chỉ đành ém xuống, nói rằng gia đình Thương Nhân bị cướp của giết người, kết thúc chuyện này ở đây.
Quay lại hiện tại.
Sau khi Lại Kiệt buông tay, mỹ phụ lập tức lui đầu và hít lấy hít để không khí trong lành. Hắn ta vươn tay nắm lấy cằm của nàng ta, vừa nhìn ngắm gương mặt xinh đẹp, vừa cảm thấy khoái chí trong lòng. Nữ nhân này là phu nhân của tên kia, có thù giết con, giết chồng với hắn ta, nhưng… nàng ta làm gì được hắn ta? Chẳng phải bây giờ vẫn phải ngoan ngoan hầu hạ hắn ta hay sao?
Đây chính là quyền lực của Sủng Thú Sư, là quyền uy của một gia tộc có Sủng Thú Sư tọa trấn. Trong mắt hắn, đám dân thường này chẳng khác nào những bức tượng hay những con rối, muốn nắn sao thì nắn, muốn chơi sao thì chơi, ha ha ha…
Lúc này, mép miệng của mỹ phụ bỗng tràn ra dòng chất bạch rồi nhiễu xuống nền nhà. Lại Kiệt cau mày tức giận, thẳng tay vung cái tát thật mạnh làm đầu nàng ta đụng xuống nền gạch phát ra một tiếng cộc.
“Ta đã dạy dỗ ngươi phải nuốt hết, dám để trào ra lãng phí thứ quý của ta, ngươi muốn CHẾT?”
Hắn ta đang định dạy dỗ mỹ phụ thì Tử Sắc Hoàng Chân Ngô Công đang phơi nắng trên nóc đình bỗng phát ra âm thanh khè khè, báo hiệu có người đến, và người có tư cách được sủng thú của hắn ta khè báo hiệu thì chỉ có mỗi phụ thân mà thôi.
Hắn ta hừ một tiếng, đá mạnh vào bụng làm mỹ phụ lăn ra khỏi đình, gằn nói:
“Cút, lát nữa sẽ xử lý ngươi sau.”
Nàng ta ôm bụng đau, cố chống tay đứng dậy rồi ‘cút’ với dáng vẻ thất thểu. Lại Kiệt chỉnh lại xiêm y, dùng chân chà đi chất trắng trên nền rồi rót hai ly trà nóng chờ phụ thân đến.
Phụ thân của tên này là Lại Quan Cưu, Gia Chủ của Lại gia và là Sủng Thú Sư Thất Cấp, một người trung niên lực lưỡng, trầm ổn, mắt trái bị chột kèm theo một vết xẹo lớn nên trông rất dữ dằn.
Thế nhưng, khi nhìn đứa con trai này, vẻ dữ dằn đó của ông ta mất sạch và được thay thể bằng vẻ nhu hòa, đầy yêu thương và chiều chuộng. Hai cha con ngồi xuống nói chuyện phiếm một phen, bầu không khí cũng rất chan hòa, nhẹ nhàng và tình cảm, đến mức không ai có thể tưởng tượng hai người ngồi trong đình này đều là những kẻ có tâm tính đại ác.
BỤP BỤP…
Đang bàn với phụ thân về chuyện ‘làm ăn’ sắp tới của gia tộc, trái tim của Lại Kiệt bỗng đập rất nhanh và mạnh, một cảm giác cực kỳ khó chịu xuất hiện và lan khắp người hắn, rất rất khó tả, như thể muốn thôi thúc hắn phải nhanh chóng làm cái gì đó, nếu không sẽ không kịp.
Lại Quan Cưu nhìn con trai có những biểu hiện lạ liền cau mày, hỏi với giọng quan tâm:
“Kiệt nhi, con bị sao vậy?”
Hắn ta cũng không biết bản thân bị gì? Không đau, không đớn, cũng chẳng phải là cảm giác bị trúng độc nhưng nó còn khó chịu hơn vậy, và rồi, hắn ta bỗng thốt ra một câu mà chẳng phải do đầu óc nghĩ ra:
“Con muốn đi tới một nơi.”
Lại Quan Cưu thở phào, hóa ra con trai muốn xin ra ngoài nên mới trông ‘khó nói’ như vậy. Ông ta mỉm cười, hỏi tiếp:
“Con muốn đi đâu?”
Đầu còn đang ngơ ngác vì câu nói vô nghĩ vô duy, miệng của hắn ta lại ‘tự’ trả lời một lần nữa:
“Thành Hải Cương.”
…
Thành Hải Tửu, bốn tháng sau.
Bảo gia.
Theo thời gian qua đi, Bảo Ngọc Huân cũng đã trở lại trạng thái bình thường, không đòi sống chết tìm kiếm An Phu nữa, nhưng khuôn mặt của nàng ta cũng đã mất đi cảm xúc vui vẻ, lúc nào cũng âu sầu, rầu rĩ, hiếm lắm mới cười một lần nhưng cũng rất miễn cưỡng.
Bảo Thành Tự, Hướng Thanh, người hầu trong Bảo gia không biết phải làm sao? Chỉ có thể dán một nhiệm vụ tìm người có thưởng ở Tiêu Cục, nhưng khuôn mặt thật của An Phu ra sao? Họ cũng chẳng rõ ràng nên ài…
Hướng Thanh đi đến chỗi xích đu trong vườn, nhìn con gái vừa chơi đu, vừa cầm và ngắm nghía một cái nanh, đôi lúc mỉm cười một mình rồi lại trở về với dáng vẻ u sầu mà chỉ biết thở dài.
Cái nanh đó của Hắc Dạ Khuyển, là con gái xin người của Tiêu Cục tặng cho. An Phu rời đi mà chẳng để lại gì, khiến con gái chỉ có thể lấy nanh của Hắc Dạ Khuyển để… ài…
Bà thở dài một lần nữa rồi cố nở nụ cười tươi, bước đến phía sau đẩy con gái vài nhịp xích đu rồi nói:
“Huân nhi, hôm nay con có rảnh không? Nếu rảnh thì ra phụ mẫu thân bán loại rượu mới của phụ thân đi, sẵn tiện thu thập ý kiến của khách hàng luôn.”
Bảo Ngọc Huân liền gật gật đầu, cất cái nanh vào ngực áo rồi nhảy xuống xích đu, cùng Hướng Thanh di chuyển ra trước nhà.
Gia viên của Bảo gia nằm trên con đường lát gạch, dù không to như đường lớn của các khu nhưng người ra vào cũng khá tấp nập, nên Hướng Thanh tận dụng vị trí đắt địa này để mở một gian hàng rượu nhỏ ngay trước nhà, ít khi bán mà thường chỉ để người qua đường thưởng thức miễn phí các loại rượu mới và thu thập ý kiến của họ.
Loại rượu mới của Bảo Thành Tự thật sự khá ngon, được lòng của nhiều người nên gian hàng rượu mở ra sớm mà dẹp cũng sớm, kiếm được một ít tiền bo cùng vài hợp đồng đặt rượu số lượng lớn.
Bảo Ngọc Huân đang phụ người hầu dọn dẹp gian hàng thì có một người mặt áo bào tro che kín toàn bộ cơ thể bước đến. Người đó nhìn tấm bảng rồi nhìn thẳng, hỏi nhỏ:
“Còn rượu thử miễn phí không? Ta muốn xin một ly.”
Tiểu Hoàn nhanh nhảu chạy đến, lắc đầu nói:
“Xin lỗi quý khách, rượu thử miễn phí đã hết rồi ạ, mong quý khách thông cảm.”
“Không sao không sao, không biết ở đây có bán rượu không? Ta muốn mua, loại nào cũng được.”
“Dạ, để tôi đi coi thử xem ạ, quý khách chờ xíu.”
Tiểu Hoàn nhanh nhẹn chạy vào trong nhà để lấy rượu, còn người kia thì đứng yên tĩnh nơi đó và bị Bảo Ngọc Huân nhìn chằm chằm. Nàng ta không hiểu vì sao giọng nói của người này rất lạ, dù chưa bao giờ nghe qua nhưng nó lại khiến lòng nàng ta xuất hiện cảm giác thân thiết đến kỳ lạ, cực kỳ cực kỳ thân thiết.
Không lâu sau, Tiểu Hoàn bưng ra một bình rượu thì bị nàng ta giựt lấy, nói:
“Để ta đưa cho khách, ngươi tiếp tục dọn dẹp đi.”
Nàng ta hít thật căng phổi để chỉnh cảm xúc rồi bước từng bước chậm rãi đến chỗ người kia, càng đến gần, trái tim nàng ta càng đập nhanh và mạnh, cảm giác nghẹn nghẹn, đè nén khó chịu cũng xuất hiện ở cổ họng và ngực của nàng ta.
Nàng ta lại hít thật căng phổi để ép xuống mọi thứ, nâng hai cánh tay run run đưa bầu rượu cho người kia, nói với giọng run run, nghèn nghẹn:
“Của quý khách hết… năm mươi đồng.”
Người kia gật đầu, cánh tay vươn ra từ áo bào kèm theo một túi tiền xinh xắn và nữ tính, đổ ra đưa cho nàng ta năm mươi đồng, nhận lấy bình rượu rồi cười hỏi:
“Ở đây không có chén, không biết có thể mượn đôi môi của tiểu thư để làm chén rượu được không?”
Tiểu Hoàn nghe câu này thì tức giận, bàn tay siết chặt cán chổi, cái tên này mua rượu thì mua đi, còn dám chọc ghẹo tiểu thư nhà nàng, muốn ăn đòn.
“Được.”
Câu trả lời của Bảo Ngọc Huân làm Tiểu Hoàn hóa đá tại chỗ, rồi nàng ta thấy Tiểu Thư thả tiền rơi leng keng trên đường gạch, lao đến ôm chầm lấy thân ảnh kia và dâng ra đôi môi son.
…
…