Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
nha-ta-dap-chua-nuoc-that-khong-co-cu-mang-a.jpg

Nhà Ta Đập Chứa Nước Thật Không Có Cự Mãng A

Tháng 1 21, 2025
Chương 2105. Truy tìm cái kia như có như không càng cao! Chương 2104. Hết thảy nguyên do!
nguoi-tai-loan-the-ta-co-tao-hoa-chau.jpg

Người Tại Loạn Thế, Ta Có Tạo Hóa Châu

Tháng 12 2, 2025
Chương 555: Nhất thống thiên hạ (đại kết cục) Chương 554: Kế hoạch trước giờ
dai-tan-tran-thien-ti.jpg

Đại Tần Trấn Thiên Ti

Tháng 1 12, 2026
Chương 825: Gãy điệt Kiếm Vực, bước bước sát cơ Chương 824: Ngươi không phải Võ An Quân!
de-nguoi-lam-than-hao-khong-co-de-nguoi-lam-can-ba-nam-1

Để Ngươi Làm Thần Hào, Không Có Để Ngươi Làm Cặn Bã Nam

Tháng 2 3, 2026
Chương 1830: Ta là nam nhân tốt Chương 1829: Lại tới một cái nói mình cặn bã
ta-gau-cha-thien-ha-thu-duong-hai-cai-nu-de-nu-nhi.jpg

Ta, Gấu Cha Thiên Hạ, Thu Dưỡng Hai Cái Nữ Đế Nữ Nhi

Tháng 1 31, 2026
Chương 324:: Tượng binh mã làm thành quản, gặp mặt hỏi trước KPI! Chương 323:: Cứu mạng! Thành quản không thu lễ, mở
nguoi-dem-ta-giam-bien-che-tong-mon-do-nguoi-khoc-cai-gi.jpg

Ngươi Đem Ta Giảm Biên Chế, Tông Môn Đổ Ngươi Khóc Cái Gì?

Tháng 2 8, 2025
Chương 25. Đại kết cục Chương 24. Đây hết thảy đều là Tô Ly công lao
gia-vo-pha-san-giao-hoa-mang-theo-song-bao-thai-tim-toi-cua.jpg

Giả Vờ Phá Sản, Giáo Hoa Mang Theo Song Bào Thai Tìm Tới Cửa

Tháng 1 22, 2025
Chương 476. Trở thành lão Lý Chương 475. Hôn lễ trước chuẩn bị
cuu-tu-tien-ton.jpg

Cửu Tử Tiên Tôn

Tháng 1 18, 2025
Chương 450. Chín tự nhiên Đế, một bước thành tiên Chương 449. Phong Giới thú
  1. Sủng Thú Sư
  2. Chương 102. Nam Địa Lâu.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 102. Nam Địa Lâu.

Nhìn xe ngựa dần dần biến mất trong dòng người, Tô Khuynh Thành cũng tay hạ xuống, đồng thời thở một hơi thật dài.

Một kim đồng kia là thay lời cảm ơn vì khung cảnh đẹp đến tuyệt vời và trải nghiệm vô giá. Chưa kể, Phu Hoa còn nhỏ mà đã có chí, có lòng phụ giúp gia đình nên nàng cũng muốn giúp đỡ cuộc sống của con bé đôi phần.

Muốn giúp đỡ mà chỉ tặng một kim đồng? Trong khi bản thân có tài phú không ít? Giả tạo vừa thôi chứ? Tất nhiên, nàng có thể tặng nhiều hơn con số đó, nhưng tiền tài là con dao hai lưỡi, khi ít, nó có thể không động nhân tâm, một khi mà nhiều thì… khó nói.

Tiền tài đúng lúc, đúng chỗ, đúng lượng mới là thiện, chỉ cần một trong những cái đó lệch đi, thiện ắt hóa hại người. Là người của gia tộc thương nhân, chuyện này nàng càng phải rõ ràng hơn bất cứ ai, không thể vì chút thiện tâm bừa bãi mà hại cuộc đời ở tuổi chớm nở của Phu Hoa được.

Nghĩ đến tuổi nhỏ, nàng âm thầm ngó qua Trần U. Năm nay Phu Hoa 12 tuổi thì hắn cũng mới 16 tuổi, chênh lệch có bốn tuổi nhưng sự khác biệt giữa hai người lại lớn đến vô cùng, không nói đến vấn đề khác, chỉ riêng kinh nghiệm sống thì Trần U hệt như một lão cáo già bôn ba khắp các nẻo trời, đã thế hắn còn ăn nàng đến xương cũng không nhả ra, so với nha đầu Phu Hoa còn non nớt thì…

Lắc lắc đầu xua đi những suy nghĩ không cần thiết và không đứng đắn, nàng nắm chặt bàn tay hắn, ánh mắt mang theo câu hỏi tiếp theo phải làm gì? Đi đâu?

Hắn xoa xoa cằm, nếu chỉ có một mình thì hắn sẽ chọn một quán trọ bình dân để nghỉ ngơi, tắm rửa rồi dạo thành đêm. Nhưng hiện tại có nàng cùng đồng hành, và hắn đã nói sẽ cho nàng tận hưởng chuyến du ngoạn chứ không phải đi chịu khổ cùng hắn, nên là…

Trần U nhìn về tòa lâu cao nhất ở Khu Nam kia, sẵn dịp, thôi thì tận hưởng xem sao.

“Đi, chúng ta đến tòa lâu kia, trải nghiệm xem cảm giác làm đại nhân vật và ở nơi cao sẽ như thế nào?”

Tô Khuynh Thành nhìn về tòa lâu đó, nàng cũng muốn trải nghiệm một lần nhưng vì biết hắn không thích phô trương nên nàng đã không đề xuất với hắn làm gì. Bây giờ hắn đề nghị như vậy, tất nhiên là nàng đồng ý rồi.

Mục tiêu mới đã có, hai người tức tốc khởi hành, Tiểu Tiểu lại chui vào cái nơi ấm áp mềm mềm của nó, cùng hai người ngắm nhìn cảnh sắc thành đêm và thưởng thức vài món ăn được bày bán trên đường lớn.

Hai người dừng lại cách tòa lâu một đoạn rồi từ từ ngước đầu với đôi mắt càng lúc càng mở lớn, nhất là Tô Khuynh Thành. Nói nơi này là tòa lâu thì có hơi sai sai, gọi là Tháp Lầu thì đúng hơn, bởi phong cách thiết kế của nó thuộc dạng tháp sáu mặt, có đúng hai mươi tầng và nhỏ dần từ dưới lên trên. Mái hiên của mỗi tầng có sáu góc, mỗi góc đều treo một cái đèn lồng phát sáng bằng Minh Châu, mang đến cảm giác xa hoa những cũng không kém phần cổ kính.

Hạ đầu quay trở về mặt đất, Tháp Lầu được bao quanh bằng bức tường gỗ cao ba thước, chiếm cứ diện tích không nhỏ. Bảng hiệu của tháp cũng to và bắt chước theo bảng tên của Thành Hải Tửu, phát ra ánh sáng màu vàng kim trong đêm tối với cái tên là…

Nam Địa Lâu.

Nhìn cái tên này, Trần U cảm thấy hơi mắc cười. Ở Đế Đô, Tháp Lâu này được gọi là Thiên Lâu, ở đây không dám xứng Thiên nên đành xứng Địa, mà xưng Địa thì cái tên của nó chẳng mang lại khí thế gì cả, không xứng với vẻ bề ngoài của nó cho lắm.

Tô Khuynh Thành thu lại tâm tình rồi bắt đầu nhìn ngó xung quanh. Khu vực quanh Nam Địa Lâu này có khá khá người qua kẻ lại, có nhiều người còn mang theo ánh mắt luôn luôn nhắm đến cổng vào của Nam Địa Lâu như thể muốn nắm thông tin của người ra vào nơi này vậy.

Nàng nhíu nhíu mày liễu, nhìn qua hắn nói:

“Trần U, hay là chúng ta chọn nơi khác đi? Nơi đây quá nhiều người soi mói, ta sợ ảnh hưởng đến chàng.”

Hắn vỗ vỗ nhẹ bàn tay của nàng, cười đáp:

“Nàng không cần để tâm chuyện này làm gì, có lối vào bí mật, theo ta.”

Hai người nắm tay nhau đi vào con hẻm dọc theo tường gỗ của Nam Địa Lâu. Trong quá trình di chuyển, đầu của nàng dần dần to thành cái đấu bởi những dòng suy nghĩ, nàng tò mò lối đi bí mật mà hắn nói là gì? Cũng tò mò vì sao hắn lại biết? Chẳng lẽ hắn đã từng đến nơi này rồi à?…

Nếu Nam Địa Lâu đã ‘sao chép’ từ Thiên Lâu, ắt nó sẽ có một lối đi bí mật ở phía sau dành cho những người muốn ra vào mà không để người khác biết, tất nhiên muốn biết thì phải từng vào trong một lần, sau đó hỏi thì Chủ Lâu mới cung cấp thông tin về lối đi.

Trần U vừa nắm tay Tô Khuynh Thành đi dọc theo bức tường gỗ, vừa nhìn chăm chú chiều cao của bức tường gỗ, sau một lúc, hắn thấy một tấm gỗ thấp hơn những tấm còn lại một chút, chỉ tầm chưa đến nửa đốt ngón tay, phải chú tâm lắm mới để ý đến.

Lối đi bí mật ở đây rồi.

Tô Khuynh Thành nhìn quanh, nơi này là một con hẻm âm u không có ánh sáng, bên phải là bức tường gỗ của Nam Địa Lâu, bên trái là bức tường đá của gia tộc thương nhân giàu có nhất nhì ở Khu Nam này, mặc dù là con hẻm ít người qua lại nhưng nó rất sạch sẽ, đến một cọng rơm cũng chẳng thấy, đúng chất lối đi bí mật của kiến trúc dành cho người có địa vị cao.

Hai người tiến lại gần tấm gỗ khác thường đó, sau đó hắn bắt đầu gõ lên nó theo tiết tấu đặc biệt.

Cộc… cộc cộc… cộc…

Cộc cộc… cộc cộc…

Cạch…

Vừa gõ xong cái cuối cùng, phía bên cạnh lập tức mở ra một cánh cửa, hai Hộ Vệ Dẫn Linh hậu kỳ bước ra, nhìn hai người trong thoáng chốc rồi cúi đầu cung kính, làm hành động cúi lưng mời hai người bước vào trong.

Bọn họ chỉ nghe tiết tấu mở cửa chứ không quan tâm người đến là ai, gõ đúng thì vào, gõ trật thì cút, đơn giản và dễ dàng.

Tô Khuynh Thành chẳng cảm thấy kinh ngạc nhiều nữa, đi với Trần U mà cái gì cũng ngạc nhiên nhiên ngạc thì coi chừng có ngày nàng bị hắn làm ngạc nhiên đến chết mất.

Hai người nắm tay nhau bước qua cánh cửa, đập vào mắt bọn họ ngay sau đó là một khu vườn rất đẹp, không tăm tối như con hẻm bên ngoài mà được thắp sáng bằng những viên Minh Châu treo trên không trung, có hoa, có cỏ, có cây, có xích đu, có hồ nước, có hòn non bộ,… không thiếu bất kỳ thứ gì và được phối trí hài hòa đến tuyệt vời.

Nhìn xuống dưới chân, hai người đang đứng trên con đường đá sạch sẽ rộng tầm ba thước, dẫn thẳng đến một cửa vào khác của Nam Địa Lâu, với bảng hiệu cùng không gian phía sau cánh cửa rực sáng và mang đến cảm giác ấm áp như ban ngày.

Hai người vừa bước đi vừa nhìn ngó xung quanh, ở chỗ góc bên trái có một cỗ xe ngựa xa hoa sáu bánh, là của Sủng Thú Sư lúc sáng kia. Đi thêm nửa đường thì gặp một nhóm Hộ Vệ đi tuần, nhìn lướt qua hai người rồi tiếp tục chú tâm vào nhiệm vụ.

Vừa bước qua cửa lớn của lâu, ánh sáng của không gian lập tức ùa đến khiến cả hai nheo mắt lại, sau đó đôi mắt phượng lẫn đôi môi đỏ căng của Tô Khuynh Thành từ từ mở to đến hết cỡ.

Một lần nữa, nơi này không hổ là dành cho người có địa vị cao. Chỉ là tầng trệt đón khách thôi mà được khảm rất nhiều Minh Châu, trung tâm của tầng còn có một cây đèn chùm lớn được làm từ Minh Cốt, không thô sơ mà được đẽo khắc hình dạng long phượng vờn nhau trông đẹp đẽ vô cùng.

Dưới đèn chùm là quầy tiếp khách hình tròn làm từ gỗ thơm xa xỉ, lan tỏa hương thơm nhẹ nhàng của nó khắp không gian này.

Chủ Lâu đứng ở quầy tiếp khách, mỉm cười và nhìn hai người Trần U với ánh mắt hòa ái lẫn nồng nhiệt. Đã đi vào đây, dù từ chính diện hay lối đi bí mật cũng đều là đại nhân vật, không thể nhìn áo bào tro ‘bẩn thỉu’ mà đánh giá sai lầm, sẽ chết người như chơi.

Trần U nắm tay Tô Khuynh Thành bước đến, không nói gì mà chỉ đưa ra hai huy hiệu Sủng Thú Sư và Dưỡng Thú Sư bát cấp ba sao của hắn, sẵn tiện truyền linh lực vào huy hiệu Dưỡng Thú Sư để chứng minh sự chính chủ.

Chỉ cần nhìn mỗi huy hiệu Dưỡng Thú Sư bát cấp ba sao thì Chủ Lâu đã giật mình rồi, ông ta thầm nghĩ, trông nam nhân này còn khá trẻ mà có thể đạt được trình độ như vậy, thật sự rất rất khó tin, phải biết vị Dưỡng Thú Sư tọa trấn Thành Hải Tửu chỉ là thất cấp hai sao mà thôi, chưa kể tuổi đời cũng khá lớn rồi.

Thế nhưng, rõ ràng huy hiệu Dưỡng Thú Sư này không phải giả, lại nhận linh lực của người trẻ tuổi này, ông ta không tin thì cũng phải tin, bởi lỡ may đắc tội thì thật sự… rất khó nói.

Chủ Lâu đưa lại hai huy hiệu cho Trần U một cách cung kính, chờ hắn cất vào mới bắt đầu nói:

“Vị đại nhân này, với thân phận hiện tại, ngài có thể tận hưởng miễn phí mọi dịch vụ của chúng tôi từ tầng mười trở xuống. Từ tầng mười đến tầng mười lăm thì phải trả thêm chút chi phí, tầng mười là một kim đồng, mỗi tầng tiếp theo tăng thêm một kim đồng mỗi ngày.”

“Còn từ tầng mười lăm trở lên, tôi rất lấy làm tiếc vì thân phận của ngài vẫn chưa thể đáp ứng điều kiện sử dụng dịch vụ, đây là quy định của Nam Địa Lâu, mong ngài thông cảm ạ.”

Trần U mỉm cười gật đầu, nhìn qua Tô Khuynh Thành hỏi:

“Nàng muốn ở tầng nào?”

Nàng bắt đầu suy ngẫm, ở càng cao thì càng có thể ngắm được cảnh rộng hơn nhưng lại khó thấy rõ khung cảnh nhân khí. Ở càng thấp thì ngược lại, có thể thấy rõ nhưng lại khó ngắm cảnh rộng, thật sự quá khó để đưa ra quyết định.

Chủ Lâu như đọc được tâm tư của nàng, ông ta mỉm cười, vuốt râu nói:

“Tiểu nhân xin gợi ý hai vị nên ở tầng mười hai, vừa thích hợp ngắm cảnh Thành Hải Tửu về đêm, vừa có thể cảm nhận cảnh quan náo nhiệt ở phía dưới.”

Đôi mắt nàng lập tức sáng rỡ rồi lấy hai kim đồng đặt lên quầy. Chủ Lâu mỉm cười, từ tốn thu lấy rồi gõ vào cái chuông trên quầy.

Đinh.

Tiếng chuông trong trẻo êm tai vang lên khiến tinh thần như được thả lỏng, rất nhanh, một thị nữ xinh đẹp mặc y phục màu hồng với dáng người thướt tha bước ra, cung kính cúi chào ba người một cách cực kỳ chuẩn mực.

Chủ Lâu nhìn nàng ta, nói:

“Đưa hai vị khách quý lên tầng mười hai.”

Nàng ta dạ với giọng ngọt liệm rồi thực hiện động tác mời với hai người, mỉm cười nói:

“Mời hai vị theo tiểu nhân.”

Thị nữ dẫn hai người đến cái cột tròn lớn nằm sát tường, bên trong cột rỗng và có một cái lồng sắt như lồng chim. Ba người đứng vào trong cái lồng rồi thị nữ đóng cửa lại, sau đó lấy ra một viên bi tròn có khắc số 12 bỏ vào cái ống nhỏ.

Sau một lúc, cái lồng bỗng run mạnh rồi bắt đầu ‘bay’ lên phía trên. Trần U và thị nữ đã quen nên không tỏ vẻ gì, riêng Tô Khuynh Thành lần đầu trải nghiệm cảm giác này nên hơi sợ hãi mà ôm chặt lấy hắn.

Rất nhanh, cái lồng đã dừng lại, thị nữ mở cửa rồi mời hai người bước ra. Tô Khuynh Thành nhìn số 12 thể hiện cho số tầng với ánh mắt cực kỳ kinh ngạc, nàng lập tức ngó qua hắn, hỏi nhỏ:

“Sao chúng ta có thể lên được đây? Ta tưởng phải leo thang bộ một phen chứ?”

Hắn cười đáp:

“Dùng dây làm từ kim thiết để kéo cái lồng thôi, giống nguyên lý ròng ròng kéo đá xây nhà ấy, phía dưới lầu có nuôi một đám Hồng Viên chuyên làm công việc này.”

…

…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Đại Sư Huynh Ngươi Thật Quá Âm Hiểm
Đại Sư Huynh Ngươi Thật Quá Âm Hiểm
Tháng 12 1, 2025
hai-tac-rau-trang-tren-thuyen-meo.jpg
Hải Tặc Râu Trắng Trên Thuyền Mèo
Tháng 1 23, 2025
ta-bi-ta-than-ua-thich-con-bi-mua-dan-vay-xem
Ta Bị Tà Thần Ưa Thích Còn Bị Mưa Đạn Vây Xem
Tháng 12 31, 2025
7e201e320aafde593951f04becc3f9ee
Anh Của Ta Là Chủ Giác
Tháng 1 15, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP