Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
dd8e3ed54cfb2946187e8710d783dd21

Cả Triều Văn Võ Đều Có Thể Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta

Tháng 1 16, 2025
Chương 231. Phiên ngoại bảy: Vu Hồ phong vương! Chương 230. Phiên ngoại sáu: Diễn đàn thể một trong cái tuyệt vọng ngọt ống
rat-muon-co-cai-he-thong-che-giau-minh.jpg

Rất Muốn Có Cái Hệ Thống Che Giấu Mình

Tháng 1 21, 2025
Chương 322. Tặc tâm bất tử anh anh anh Chương 321. Thế giới
dau-la-cai-nay-hon-su-co-uc-diem-diem-may-man.jpg

Đấu La: Cái Này Hồn Sư Có Ức Điểm Điểm May Mắn

Tháng 2 1, 2026
Chương 375: Trở về Chương 374: Thiên Chí Tôn
phu-gioi-chi-chu

Phù Giới Chi Chủ

Tháng mười một 22, 2025
Chương 1613: vạn giới quy tông, phù giới lại xuất hiện(Đã kết thúc) Chương 1612: diệt hồn thần quang
giai-tri-van-cau-dang-cap-quoc-gia-dung-khi-de-nguoi-nua.jpg

Giải Trí: Van Cầu ,đẳng Cấp Quốc Gia Đừng Khi Dễ Người Nữa

Tháng 1 22, 2025
Chương 864. Sự nghiệp ái tình đôi được mùa! Thế kỷ hôn lễ! Chương 863. Đề danh giải thưởng! Là hai bộ phim đều bị đề danh!!
nga-ngua-tu-tien-trach-den-phi-thang-moi-ra-tan-thu-thon

Ngã Ngửa Tu Tiên, Trạch Đến Phi Thăng Mới Ra Tân Thủ Thôn

Tháng mười một 11, 2025
Chương 317: Tái kiến tạo thông đạo luân hồi (Toàn thư hoàn) Chương 316: Tiên Quân Luân Hồi ngã xuống, Kẻ bày mưu chân chính lộ diện
vi-khuan-tu-tien.jpg

Vi Khuẩn Tu Tiên

Tháng 2 4, 2025
Chương 2. Kết cục Chương 1. Yêu Thần giới
bi-thanos-thu-duong-nguoi-saiya

Bị Thanos Thu Dưỡng Người Saiya

Tháng 10 14, 2025
Chương 457: Tâm nguyện kết thúc (toàn thư xong) Chương 456: Thành tựu trừng phạt
  1. Sủng Thú Sư
  2. Chương 101. Bị 'gài'.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 101. Bị ‘gài’.

Cỗ xe ngựa dần dần khuất dạng, bầu không khí trên đường lớn cũng theo đó mà trở về với nhịp sống bình thường. Lúc này, Phu Hoa mới hoàn hồn lại, tiếp tục líu lo:

“Đó là một vị Sủng Thú Sư đến thành dạo chơi, những đại nhân vật như họ có rất nhiều đặc quyền, tiêu biểu là được đưa rước bằng cỗ xe đặc biệt đó á. À, loại xe này còn thể hiện được đẳng cấp của người ngồi nữa, xe có sáu bánh và được kéo bằng sáu con Bạch Mã thì vị Sủng Thú Sư trong xe là Bát Cấp.”

“Sẵn chuyện này, muội sẽ nói thêm về các vị Sủng Thú Sư luôn.”

“Thành Hải Tửu có năm vị Sủng Thú Sư không thuộc gia tộc, Thành Chủ là Sủng Thú Sư Lục Cấp, ba vị còn lại là Thất Cấp và mang chức vụ Phó Thành Chủ. Vị cuối là cũng là Thất Cấp nhưng còn là Dưỡng Thú Sư thất cấp hai sao, cũng là Dưỡng Thú Sư duy nhất ở đây.”

“Có năm vị này tọa trấn nên không thế lực nào trong thành dám làm loạn, và cũng không cần phải sợ chuyện ma thú tấn công. Phụ thân muội nói, năm vị đại nhân từng hợp lực giết chết một con ma thú Ngũ Cấp mà chẳng sự hỗ trợ của các Sủng Thú Sư thuộc gia tộc.”

“Cuộc chiến đó gay cấn lắm, tiếc là vào thời điểm nổ ra, muội còn chưa có mặt trên đời để chứng kiến.”

Câu chuyện này như kích thích Phu Hoa, khiến cô bế bắt đầu vừa nói vừa khoa tay múa chân để miêu tả và thể hiện cảm xúc:

“Tỷ tỷ xinh đẹp và thúc thúc nghĩ xem, kẻ địch là ma thú Ngũ Cấp đó, muội nghe kể nó to như cái nhà vậy, chỉ cần đụng một cái là cả tường thành ngoài rung lên như động đất, thậm chí người ở thành trong còn cảm nhận được, trong năm vị đại nhân chẳng có vị nào là Ngũ Cấp mà vẫn có thể giết được nó, thật sự rất rất không thể ngờ.”

“Muội không nói xạo đâu, tỷ tỷ xinh đẹp và thúc thúc muốn xem thì hãy đến Khu Bắc, còn nguyên bộ xương to tổ bố của con ma thú đó á, được giữ lại để làm bằng chứng cho thành tựu của năm vị đại nhân.”

“Tỷ tỷ xinh đẹp nhìn qua kia, đó là…”

Ba người lướt qua một tòa lâu không có biển hiệu nhưng lại trông cực kỳ xa hoa, người ra người vào nhiều đến chật cửa. Theo như Phu Hoa giới thiệu thì đây là nơi mà người lớn ‘tranh cướp’ công việc hướng dẫn của lũ trẻ, nơi cho thuê người hướng dẫn tuổi trưởng thành.

Phu Hoa xụ mặt nhìn tòa lâu, bắt đầu càm ràm:

“Muội không hiểu sao người ta lại thích thuê người hướng dẫn ở đây? Giá cả đắt đỏ hơn bọn muội rất rất nhiều, lại không có gì quá khác biệt, có thì chỉ là tuổi tác của người hướng dẫn, với họ ăn mặc đẹp hơn bọn muội mà thôi. Nhưng mà, không phải thuê người hướng dẫn là để giảm bớt thời gian tìm hiểu về Thành Hải Tửu sao? Cần những khác biệt này làm gì?”

Cô bé nhìn hai người với ánh mắt tò mò, sau đó thở dài chán chường vì hai người cũng lắc lắc đầu tỏ vẻ không hiểu, không biết, nhưng sự thật thì cả hai lại quá rõ ràng.

Người hướng dẫn ở đây, nam thì anh tuấn trắng trẻo, hoặc là da ngăm lực lưỡng. Nữ nhân đều là người xinh đẹp, nói cười duyên dáng, y phục mỏng mang lại cảm giác nửa kín nửa hở, nhìn qua liền biết ngoài làm hướng dẫn ra, bọn họ còn phục vụ một số loại hình khác, tất nhiên sẽ thu hút nhiều người và giá thành cũng cao hơn.

Đấy đấy đấy, nói có sai đâu, vừa dứt câu là có một Võ Sư tuổi trung niên đi sau lưng một nữ hướng dẫn, vừa ra khỏi cửa là đã ôm eo kéo nữ nhân sát vào người rồi bắt đầu sờ sờ mó mó, sau đó hai người bước vào con hẻm gần đó, tiến hành ‘tâm sự’ thông tin về Thành Hải Tửu.

Ừm, thông tin về Thành Hải Tửu thật trắng, thật tròn, lại rất mềm, còn biết kêu… à mà thôi.

…

Nhận thấy Phu Hoa nói nhiều đến khát khô cả cổ, mặt trời cũng đã điểm giờ trưa, Trần U và Tô Khuynh Thành liền mời nha đầu này vào Thực Quán bình dân ăn một bữa no, sau đó ký gửi cho ông chủ để rửa chén trả tiền bữa ăn, khiến nha đầu này vừa khóc vừa cặm cụi rửa bát dĩa trông rất tội nghiệp, đùa thôi.

Phải công nhận là Thành Hải Tửu quá rộng, ba người bỏ ra thêm buổi chiều mà vẫn chưa thể dạo hết Khu Nam. Thấy vậy, Phu Hoa đề nghị Tô Khuynh Thành tạm dừng chuyến tham quan Khu Nam ở đây để thuê xe ngựa đi qua ngoại thành Đông, vì giờ này ánh nắng đã chuyển vàng, kết hợp cánh đồng hoa đang nở rộ ở bên đó thì thật sự là khoảng thời gian tuyệt vời để ngắm cảnh trong ngày.

Đề nghị hấp dẫn như vậy, sao nàng bỏ qua được chứ? Nhanh chóng thuê một chiếc xe ngựa ‘tốc hành’ là người quen của Phu Hoa chở đi, chỉ cần hơn nửa giờ là tới nơi.

Và không để hai người thất vọng, ánh nắng dịu êm của Hoàng Hôn đang dần hạ xuống nơi trời Tây, chiếu lên cánh đồng hoa rực rỡ làm nó được nhuộm thêm tầng màu cam vàng, trông càng đẹp đẽ và thơ mộng.

Cơn gió cũng không bỏ qua cơ hội thể hiện bản thân, nó di chuyển một cách nhẹ nhàng, mang theo hương thơm ngào ngạt của cánh đồng hoa lướt qua người người, lướt qua mái tóc, y phục, khiến chúng đung đưa cùng với những bông hoa, làm cảnh sắc càng thơ mộng, bình yên và ngập tràn sức sống.

Đến lúc này, Phu Hoa bắt đầu cho hai người Trần U thấy một bộ mặt khác của cô bé, bộ mặt mang đậm chất gian thương.

Với khung cảnh đẹp như thế này thì rượu và thức ăn là điều không thể thiếu, Phu Hoa đem ra một ấm rượu nhỏ từ trong xe ngựa của người quen, ly và thức ăn cũng có sẵn, còn biện hộ là do người quen hay chở du khách đến đây nên đã biết nhu cầu và chuẩn bị từ trước, giá cả cũng không quá mắc.

Nha đầu này chủ động đề nghị Khuynh Thành đến đây, xe ngựa của người quen đã chờ sẵn, rượu và thức ăn cũng được chuẩn bị, giá cả lại phải chăng, nói không tính toán từ trước thì đố ai mà tin được.

Tất nhiên, Trần U và Tô Khuynh Thành quan tâm chuyện bị tính toán sao? Người nông dân kiếm tiền cực khổ, chút tiền ‘hố’ nhỏ nhặt này thì tính là gì đâu, chưa kể, ngồi ở đây, ngay lúc này, có thêm rượu ngon để xả lòng mà cảnh đẹp thì còn gì bằng? Vậy nên quan tâm làm gì? Không đáng, không đáng.

Hai người ngồi ngắm nhìn mặt trời đang lặn dần. Tay trái hắn choàng qua eo thon, kéo nàng ép sát vào người, tay phải nâng ly rượu rồi uống cạn, còn nàng thì gối đầu lên vai hắn, hai tay cầm ly rượu đã vơi một nửa đặt trên đùi, tận hưởng tất cả cảm giác yên bình, an nhiên, ấm áp,… mà mọi thứ xung quanh mang đến và lấp đầy trong tâm hồn.

Phu Hoa ngồi cách xa hai người một đoạn để tránh phá vỡ bầu không khí, hai tay cô bé cầm chặt con vịt nướng bự mà ăn ngon lành, trên mặt tràn ngập vẻ hạnh phúc.

Đây là phần thức ăn ‘phụ’ mà con bé nhờ người quen mua giúp, dù hai người Trần U có mua rượu hay không thì con bé vẫn sẽ tặng xem như lời cảm ơn vì đã thuê và bo tiền, chỉ là, vì hai người không có nhu cầu nên đã tặng lại, cũng xem như phần thưởng nhỏ cho cô bé gian thương lanh lợi này.

Thật ra, Phu Hoa không phải là gian thương gì đâu, đây thật sự là một trong những khung cảnh đẹp nhất của Thành Hải Tửu, chỉ có thể ngắm vào khoảng nhất định trong năm, tiếc là, cảnh đẹp thì đẹp thật, nhưng lại có rất ít người đến đây ngắm nhìn, vì vào giờ này thành sẽ bắt đầu các hoạt động về đêm dẫn đến hầu hết các du khách sẽ bị cuốn vào đó, bỏ lỡ những khoảng khắc đẹp đẽ và an bình này, Phu Hoa quý hai người Trần U nên mới ‘mời’ họ đến đây.

Chi chi chi…

Tiểu Tiểu đang ngồi trong ngực áo của Phu Hoa bỗng kêu lên vài tiếng. Cô bé hiểu ý liền vui vẻ xé cho nó một miếng thịt bự, còn nó thì như người, dùng hai chân trước mà ‘cầm’ lấy rồi bắt đầu thưởng thức. Một người một hồ ham ăn cứ vậy mà mặc kệ cảnh đẹp đang trôi dần theo thời gian.

Thấy cảnh này, vị đại thúc đánh xe ngựa liền bật cười rồi lắc lắc đầu. Ông nâng bình rượu nhỏ tu một ngụm lớn rồi thở khà đầy sảng khoái, cũng tạm thả lỏng tâm tình để tận hưởng cảnh đắc trời cho này.

Lớn rồi, phải lo toang nhiều thứ, đôi khi muốn bỏ ra chút thời gian để tận hưởng như thế này cũng chẳng được, vậy nên có dịp thì cứ thả lỏng bản thân, đừng sợ gì cả.

Mặt trời cuối cùng cũng lặn xuống sau bức tường thành kia, nhường lại không gian cho màn đêm cũng đẹp không kém. Tô Khuynh Thành và Trần U ngồi thêm một lúc để tận hưởng cảnh đêm, ngắm những ngôi sao và đón những cơn gió lạnh rồi mới lên xe quay về thành trong.

Hoạt động về đêm của Thành Hải Tửu chỉ thua kém mỗi Đế Đô, có rượu ngon, có trị an tốt nên cứ thẳng tay mà chơi, chỉ cần không gian lận, không phạm pháp thì chẳng cần phải sợ gì cả, vậy nên trên đường lớn, ngoài những hàng quán vào ban ngày thì còn có thêm những gian hàng cá cược để các du khách bung xõa dòng máu nóng trong người, và cả tiền mà bản thân tích lũy cực khổ.

“Sao mày chạy vào ô đó? TRỜI… tiền của tôi.”

Một nam nhân ôm đầu than khóc khi nhìn con chuột chạy vào ô 13 còn hắn ta lại chọn ô 15. Thấy vậy, chủ gian hàng cá cược ‘trấn an’ hắn ta vài câu rồi tiếp tục thu lấy lượt tiền mới của người chơi.

Tên kia bị bầu không khí náo nhiệt dẫn dắt cảm xúc, nâng bình rượu uống ngụm lớn rồi chỉ vào ô 15, mắng:

“Lần này tao không tin mày không chạy vào đó, ông chủ, tiếp tục số mười lăm, mười ngân đồng.”

Ông chủ vui vẻ thu tiền, bắt đầu mở lồng chuột cho con chuột lúc nãy chạy tùm lum. Mọi người căng mắt mà nhìn, không dám hô hào vì đây là luật của cuộc chơi, chỉ có thể thầm cầu mong con chuột sẽ chạy vào ô bản thân đã chọn, cuối cùng, con chuột chạy vào ô 15.

HA HA HA HA…

Nam nhân kia cười lớn, bắt đầu khoa tay múa chân rồi lại uống tiếp ngụm rượu lớn, nhận lấy tiền thắng từ ông chủ rồi… đi chỗ khác. Mặt chủ gian hàng liền đen lại, nhưng… chỉ có thể thầm siết nắm đấm chứ chẳng thể làm được gì. Chẳng lẽ đe dọa, ép tên kia vào chơi? Sợ là tên kia chưa kịp đặt cược thì binh lính đã đến dẹp gian hàng của lão rồi ấy chứ.

“Nào nào, đặt ô, đặt tiền.”

“…”

Ngoài gian hàng này ra còn nhiều gian hàng cá cược khác như tài xỉu, cá cược ném phi đao, rơi bi, vòng quay may mắn,… Con người thích sự may rủi, có men trong người thì cái sở thích này càng tăng mạnh, chơi càng lớn, đánh bạc sẽ càng thẳng tay thẳng túi để rồi dần dần ‘bạc’ luôn cả cuộc đời.

Quay qua phía bên này, xe ngựa thả hai người Trần U xuống trước một quán trọ lớn rồi rời đi. Phu Hoa ngồi theo xe về nhà và không quên mỉm cười, vẫy vẫy tay chào tạm biệt hai người.

Tô Khuynh Thành vẫy tay cười chào lại con bé, Tiểu Tiểu đang ngồi trên đầu Trần U cũng vậy. Thời gian thuê nha đầu đáng yêu hết rồi, trả chú chim nhỏ líu lo này về lại cho gia đình thôi.

Vẫy chào đến khi không còn thấy bóng dáng hai người Trần U nữa, Phu Hoa mới chịu ngồi xuống, thầm đưa tay lên chạm nhẹ chỗ ngực áo, cái nơi đang cất giấu một kim đồng nặng trịch mà tỷ tỷ xinh đẹp kia tặng cho.

Vị đại thúc đánh xe cũng cười rất tươi, một chuyến đánh xe kiếm được một kim đồng, thật sự quá quá lời, tất cả là nhờ nha đầu này. Ông ta không kiềm được mà xoa đầu Phu Hoa, cười nói:

“Hôm nay để thúc mua đồ ăn về đãi hai nhà một bữa, Phu Hoa muốn ăn gì nào?”

Hai mắt con bé tỏa sáng, tức tốc đáp:

“Con muốn ăn cá chiên, con cá thật là to.”

Đại thúc gật đầu cười ha hả:

“Được, cá chiên thì cá chiên, mua hai con cho nha đầu con ăn bể bụng luôn, ha ha.”

…

…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

than-tu-chi-chu.jpg
Thần Tú Chi Chủ
Tháng 1 26, 2025
phu-quan-cua-ta-thuc-te-qua-yeu-nghiet.jpg
Phu Quân Của Ta Thực Tế Quá Yêu Nghiệt
Tháng 1 21, 2025
danh-dau-tram-van-nam-che-tao-van-co-de-nhat-gia-toc.jpg
Đánh Dấu Trăm Vạn Năm, Chế Tạo Vạn Cổ Đệ Nhất Gia Tộc
Tháng 1 21, 2025
84085b2b31228d8b84443e8dbdb5b57c
Ai Hiểu A! Đều Nhanh Thành Thần, Còn Đổ Vỏ?
Tháng 1 14, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP