Chương 103. Đào Hoa Tửu.
Thị nữ dẫn hai người đến căn phòng ở hướng Bắc, vì Nam Địa Lâu ở hướng Nam nên chọn phòng hướng Bắc sẽ thu được nhiều cảnh quan của Thành Hải Tửu hơn, không hổ là nơi dành cho người có địa vị, rất tinh ý và tỉ mỉ.
Tầng mười hai chỉ có ba phòng nên mỗi phòng đều trông rất rộng rãi, ngay khi bước vào trong, Tô Khuynh Thành đã bị sự xa hoa làm cho choáng ngợp. Phòng có đèn chùm rồng phượng treo ở trung tâm giúp không gian sáng rõ như ban ngày, trên kệ có nhiều vật trang trí rất đẹp và đắt tiền, thậm chí đến ấm và ly trà cũng toát lên cảm giác xa xỉ vì được làm từ Hồng Ngọc.
Ngoài ra, phòng còn có những chậu trúc xanh tươi tốt ở các góc và cửa sổ, mang đến cảm giác gần gũi thiên nhiên và trung hòa sự xa hoa do những vật kia tỏa ra, từ đó đạt được mục đích tạo sự phù hợp với tất cả khách nhân, muốn xa xỉ có xa xỉ, muốn bình dị có bình dị.
Tô Khuynh Thành đã không kiềm được nữa nên liền bước đến mở cửa sổ, ngay sau đó, nàng hô WOA rõ to, nhắm mắt giang tay hít thở để tận hưởng những cơn gió mát rượi thổi qua mặt, sau đó mở mắt chậm rãi rồi nhìn ngắm cảnh đêm nhộn nhịp, sặc sỡ sắc màu ở dưới kia.
“Ngươi thua rồi, trả tiền đây, không ta sẽ báo cho binh lính à.”
“Trả thì trả, làm gì phải la lớn như vậy?”
“…”
Tiếng chửi nhau của người bên dưới được cơn gió cuốn theo và truyền vào tai nàng, dù âm thanh lên đến đây đã khá nhỏ nhưng nàng là Võ Sư hai tầng kinh mạch, thính lực được tăng cường hơn trước rất nhiều nên hoàn toàn có thể nghe rõ mồn một.
Nàng chống tay gối cằm lên khung cửa sổ, ngắm nhìn, lắng nghe mọi thứ với vẻ mặt say mê. Lúc này, Tiểu Tiểu chui ra từ khe núi của nàng, ngáp dài duỗi lưng rồi mở mắt thật to mà kêu chi chi, sau đó cùng nàng ngắm cảnh.
Trần U lặng nhìn hình ảnh an bình này vài giây rồi quay qua nhìn thị nữ, hỏi nhỏ:
“Chỗ các người có Đào Hoa Tửu không?”
Nàng ta gật đầu, trả lời với giọng cung kính:
“Thưa có ạ, chỉ là, loại rượu này được mua ngoài, không thuộc cơ sở nấu rượu liên kết với với Nam Địa Lâu nên đại nhân cần phải trả phí, với giá gốc là bốn mươi kim đồng một ấm rượu ạ.”
“Tiền không là vấn đề, chỗ các ngươi có bao nhiêu? Ta muốn mua hết.”
Nàng ta tỏ vẻ hơi khó xử, đáp:
“Thưa đại nhân, vì đây là rượu hiếm nên Nam Địa Lâu có quy định, mỗi vị khách chỉ mua được tối đa mười ấm thôi ạ. Nếu đại nhân thích rượu này như vậy thì mong ngài chờ một chút, để tiểu nhân xuống hỏi Chủ Lâu về vấn đề này rồi sẽ báo lại cho ngài ạ.”
Hắn gật đầu, lấy ra một Linh Nguyên đưa cho nàng ta:
“Mua được bao nhiêu thì lấy nó thanh toán, phần thừa tặng cho cô, còn nếu thiếu thì cứ nói ta.”
“Dạ, cảm ơn đại nhân.”
Một Linh Nguyên này, cho dù Chủ Lâu có cho vị đại nhân này mua gấp đôi thì cũng dư ra hai trăm kim đồng, đây thật sự là khoảng tiền lớn với người như nàng. Vị đại nhân này… thật tốt bụng.
Nàng ta cúi đầu chào cung kính rồi xin phép rời đi, tiến vào thang máy để di chuyển xuống dưới. Khi thanh máy đến tầng năm thì chợt dừng, và rồi, mày liễu của nàng ta bỗng cau lại khi nhìn vào hai thị nữ đang chờ thang ở tầng này.
Hai người này được vị Sủng Thú Sư kia yêu cầu ‘phục vụ’ lúc đi thì xinh đẹp rạng ngời còn bây giờ thì trông cực kỳ tàn tạ. Y phục họ rách đến tả tơi, chỉ còn vài miếng vải lớn được dùng để che đậy những bộ phận quan trọng, đến nội y cũng chẳng còn. Quần áo đã vậy thì cơ thể cả hai chẳng cần phải bàn đến nữa, hệt như vừa bị tra tấn với rất nhiều chỗ thâm tím, nhất là ở phần cổ, lưng, vòng một và vòng ba, tóc tai thì bù xù rối rắm như tổ quạ.
Nhiêu đây vẫn chưa là gì, cả hai đều có vết máu dài chảy dọc theo đùi, ngoài ra còn có máu hòa cùng chất trắng mà nhiễu xuống sàn nhà, khiến người khác nhìn mà lòng đau và thương tiếc không thôi.
Thị nữ mở cửa bước ra, thở thật dài rồi dìu hai người vào thang máy, với tình trạng như thế này mà còn tự bước đi thì chẳng khác nào đang thụ cực hình cả.
Hai người nhìn thị nữ với ánh mắt cảm kích, thật sự quá đau, quá tàn khốc, vị đại nhân đó… không, con súc sinh đó hệt như dã thú, khi lâm trận liền hoàn toàn điên cuồng, chỉ biết xả thú tính chứ chẳng hề thương tiếc dù hai người hết sức van xin, sau khi xong việc còn đá hai người xuống giường như đá đi hai thứ đã vô giá trị.
Xuống tầng dưới, thị nữ dìu hai người đi đến chỗ Chủ Lâu, ông ta cau mày nhìn tình trạng của hai người rồi chỉ biết thở dài, nói:
“Hai người chữa thương đi, phí tính vào ta là được, yên tâm, phụ cấp vẫn như cũ.”
Đinh… đinh… đinh…
Chủ Lâu gõ chuông ba cái để gọi ba thị nữ khác bước ra, một người lên tầng năm để dọn dẹp sạch sẽ, hai người còn lại dìu người bị thương đi chữa trị.
Xử lý xong bên này, ông ta mới nhìn thị nữ dẫn Trần U đi, hỏi:
“Có chuyện gì sao?”
…
Để yên cho Tô Khuynh Thành ngắm cảnh, Trần U nằm vật ra giường rồi bắt đầu kiểm kê vật phẩm trong Túi Trữ Vật.
Hiện tại, hắn có Ma Hạch hệ Nước của Thanh Ngạc; Ma Hạch hệ Đất của Thành Chủ Phú Tuấn tặng; Ma Hạch hệ Cỏ, da và xương của Sâm Cự Mãng; da lông của Hắc Dạ Khuyển và một vài dược tài mà Tô Khuynh Thành kiếm được khi chiến đấu với đám ma thú.
Đây là tất cả những thứ thu hoạch được sau khi rời Thành Hải Bình, may mà có Túi Trữ Vật nên mới có thể hốt hết không chừa thứ gì, nếu chỉ với cái tay nải như kiếp trước thì…
Cộc cộc…
Chỗ cửa chính bỗng vang lên tiếng gõ, hắn nhanh chóng cất túi rồi bước đến mở cửa. Bên ngoài là vị thị nữ kia với một cái khay trên tay, trên khay là 15 ấm Đào Hoa Tửu thơm ngát, hai cái ly cùng một túi tiền.
“Xin lỗi đại nhân, ngài chỉ có thể mua được mười lăm bình Đào Hoa Tửu thôi ạ, quy định là chung, Chủ Lâu chỉ có thể giúp ngài mua thêm được nhiêu đây thôi ạ.”
Hắn gật đầu, cười nói:
“Chẳng phải mười lăm ấm vẫn nhiều hơn mười ấm sao? Cô làm tốt lắm, không cần phải xin lỗi gì cả.”
Hắn dùng một tay đỡ lấy cái khay, tay còn lại cầm ấm rượu rót một ly rồi đưa cho nàng ta, cười nói tiếp:
“Đây, thưởng cho cô.”
Nàng ta không dám từ chối, với lại, mang cái thân phận, cái nghề thị nữ này, sợ là cả đời nàng ta cũng không thể nếm được Đào Hoa Tửu, bây giờ mà từ chối ắt sẽ tiếc nuối cả một đời.
Nàng ta dùng hai tay cầm ly rượu, từ từ đưa lên miệng rồi uống từng hớp nhỏ một cách chậm rãi, nhắm mắt tận hưởng vị ngon của rượu bùng lên trong khoang miệng và cảm giác lâng lâng trong người khi nuốt xuống.
Sau một lúc, nàng ta cũng đã thưởng thức xong ly Đào Hoa Tửu với khuôn mặt hơi ửng hồng, trong lòng thầm cảm thán hương vị thật sự quá tuyệt, không hổ là một trong những loại rượu đỉnh cấp của Thành Hải Tửu.
Trả lại ly rượu bằng hai tay rồi bỗng thấy hắn đưa túi tiền đến, nàng ta liền xua xua tay và lắc lắc đầu:
“Tiểu nhân vô cùng cảm ơn đại nhân, nhưng một ly Đào Hoa Tửu là đủ rồi ạ, tiểu nhân thật sự không dám nhận.”
Hắn xoa xoa cằm, nhìn nàng từ trên xuống rồi vươn tay bóp nhẹ một cái, ừm… không tồi, khá to và mềm.
Trong lúc nàng ta còn trưng ra vẻ mặt ngơ ngác vì chuyện bất ngờ, hắn bóp bên còn lại cho đều rồi đặt túi tiền lên đầu nàng, để lại câu nói và đóng cửa:
“Đã hứa tặng cho thì cô cứ lấy, cái nghề thị nữ này phất nhanh mà tàn cũng nhanh, phải biết tranh thủ cơ hội tích cóp để chuẩn bị cho tương lai.”
Một lúc sau, nàng ta mới tỉnh hồn lại, gò má chuyển từ hồng hào sang màu đỏ như gấc, cầm túi tiền rồi nhé vào ngực áo, nở nụ cười tươi rồi chậm rãi quay người bước đi.
Vị đại nhân này tất tốt bụng, tiếc là đã có người kề cạnh, nếu không… Nhớ lại thảm trạng của hai người kia, nàng ta lắc lắc đầu xua tan suy nghĩ kia, hít vào thở ra để điều chỉnh tâm trạng trở về trạng thái bình thường.
…
“Nào nào nào, Đào Hoa Tửu mà nàng thích nhất đây.”
Trần U thu 14 ấm rượu vào không gian tùy thân, để lại một ấm trên bàn rồi gọi Tô Khuynh Thành. Nghe có Đào Hoa Tửu, nàng liền phóng đến như bay, cầm ấm rượu đặt chỗ mũi rồi hít một hơi thật căng phổi, thầm nghĩ đúng là hương thơm này rồi.
Tô gia dùng nhiều mối quan hệ mới mua được một ấm Đào Hoa Tửu để ‘trấn tộc’ chỉ dùng đãi khách cực quý đến chơi. Năm đó nàng 16 tuổi, trở về từ Hội Hán Đấu giá thì gặp hạ nhân đang bưng những ly rượu từ phòng khách ra, trong đó có một cái ly còn ít rượu dư.
Mùi thơm của rượu làm nàng không kiềm được ý muốn thưởng thức nổi lên trong lòng, tức tốc chạy đến cầm ly rượu đó rồi uống, dù chỉ là một chút rượu thừa nhưng dư vị của nó lại lưu mãi trong ký ức nàng, nàng muốn mua, muốn uống lắm nhưng chẳng thể nào đạt được ước nguyện, mãi đến bây giờ mới có cơ hội, vậy nên…
Nàng nâng ấm rượu, không dùng ly mà cứ thế rót thẳng vào miệng, vẻ thục nữ gì đó hoàn toàn mất sạch, nàng cũng chẳng quan tâm vì người nhìn thấy chỉ có Trần U, nam nhân của nàng khác với những nam nhân khác, ở trước mặt hắn, nàng có thể thỏa thích làm điều mình muốn mà không cần phải cố kỵ đến hình tượng.
Hà…
“Rượu ngon, đúng là rượu ngon.”
Nàng đặt ấm rượu xuống bàn vang lên tiếng cạch, dùng tay áo lau miệng rồi thở ra đầy sảng khoái vì uống Đào Hoa Tửu kiểu này là mong ước của nàng, giờ đã thỏa mãn… không, vẫn chưa.
Tiếp, lần nữa.
Nàng lại nâng ấm rượu mà tu ngụm lớn tạo nên từng tiếng ực ực rõ to, thấy vậy, hắn chỉ biết lắc lắc đầu mà cười, người ta mà biết nàng uống Đào Hoa Tửu quý giá theo kiểu ma men này chắc sẽ tức đến chết mất.
Xong, hắn chợt nghĩ đến một chuyện, nàng dùng tay chân để đánh nhau, uống rượu cũng theo kiểu hảo sảng, sao mà càng nhìn thì càng thấy nàng giống với nữ tử kia ở Bắc Châu vậy nhỉ? Thật sự hắn rất tò mò, không biết hai người mà gặp nhau thì sẽ xảy ra chuyện gì đây? Là đối thủ? Hay sẽ kết bái thành chị em thân thiết?
Vù…
Ngửi thấy mùi thơm của rượu, Tiểu Tiểu tức tốc phóng đến, vừa kêu chi chi vừa chỉ vào ly rượu trên bàn. Nàng mỉm cười, rót cho nó hai ly rồi cầm ấm rượu đi đến cửa sổ, vừa uống vừa tiếp tục ngắm nhìn cảnh sắc.
Sau khi tắm nước lạnh sảng khoái và mát mẻ, quấn khăn tắm quanh người bước ra phòng lớn, Trần U bỗng nở nụ cười đầy đê tiện. Nàng vẫn đang uống rượu ngắm cảnh nhưng Hoặc Ảnh đã bị thu hồi, đồng thời chỉ mặc một lớp y phục mỏng màu trắng đang phất phơ theo các cơn gió, còn Tiểu Tiểu thì đang ôm ly rượu nằm gục trên bàn, say đến quắt cần câu nên không thể nhìn hay làm phiền hai người, tất cả tổ hợp này đã thể hiện rất rõ ràng ẩn ý của nàng.
Chỗ này lượt bỏ 300 chữ.
…
…