Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
hokage-bat-dau-thu-hoach-duoc-kim-quang-chu

Hokage: Bắt Đầu Thu Hoạch Được Kim Quang Chú

Tháng 10 15, 2025
Chương 539: Cách mạng Chương 538: Đơn phương Ngũ ảnh hội đàm
tuc-cau-hao-mon.jpg

Túc Cầu Hào Môn

Tháng 2 26, 2025
Chương 1083. Chương cuối nhất thuộc về hắn truyền kỳ! Chương 1082. Bi kịch Anh Hùng
nam-nam-lao-nguc-chien-than-tro-ve-chan-dong-toan-thanh.jpg

Năm Năm Lao Ngục, Chiến Thần Trở Về Chấn Động Toàn Thành

Tháng 12 8, 2025
Chương 1127: Muốn động thủ không thành? Chương 1126: Tình thế nghịch chuyển
trong-sinh-dinh-tam-quoc.jpg

Trọng Sinh Định Tam Quốc

Tháng 2 1, 2025
Chương 572. Thiên hạ quy nhất đại kết cục Chương 571. Thái Sử Từ vong quật thành cơ
lanh-chua-bat-dau-thu-hoach-hai-ten-thien-tai-thieu-nien.jpg

Lãnh Chúa: Bắt Đầu Thu Hoạch Hai Tên Thiên Tài Thiếu Niên

Tháng 2 5, 2026
Chương 174: Mở bảo rương (thượng) Chương 173: Huấn luyện vào mùa đông kết thúc, thay đổi biên chế quân đội
hoang-that-tiem-tu-18-nam-bat-dau-nhan-gian-hong-tran.jpg

Hoàng Thất Tiềm Tu 18 Năm, Bắt Đầu Nhân Gian Hồng Trần

Tháng 2 8, 2026
Chương 522: : Thuận lợi Chương 521: : Đi bên ngoài hỗn độn
gioi-ninja-loan-hay-khong-ta-naruto-dinh-doat

Giới Ninja Loạn Hay Không, Ta Naruto Định Đoạt

Tháng mười một 16, 2025
Truyện Cùng Tác Giả: Hokage Loạn Hay Không, Ta Obito Định Đoạt! Chương 530: Đại kết cục: Chân tướng - vĩnh hằng chi chiến - FULL
mo-nha-tre-hoc-sinh-loay-hoay-khong-ranh-khoc.jpg

Mở Nhà Trẻ: Học Sinh Loay Hoay Không Rảnh Khóc

Tháng 1 18, 2025
Chương 221. Ta cũng nghĩ mua cho ngươi Chương 220. Để chính Hoa Hoa xử lý
  1. Sủng Thú Sư
  2. Chương 11.Rộng lớn, rất rất rộng lớn.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 11. Rộng lớn, rất rất rộng lớn.

Sáng hôm sau.

Sau trận mưa lớn đêm qua thì không khí mát mẻ hơn hẳn, lúc Trần U thức dậy thì đã là chín giờ sáng.

Nhìn qua, chạm tay lên phần nệm đã hơi lạnh, hắn đoán có lẽ Tiểu Cửu đã rời giường từ sớm, tiếp tục công việc như bao ngày, không phải vì được hắn sờ mó mà trở nên lười biếng.

Hắn lại ngã lưng xuống giường, đôi mắt nhìn chăm chăm vào trần nhà, thầm nghĩ không biết qua bao lâu rồi, hắn mới có một giấc ngủ ngon thế này, trời se se lạnh, chăn ấm đệm êm, có mỹ nhân ngủ cùng.

Những ‘giấc ngủ’ trước đó, hắn toàn ngồi tựa vào thân cây mà chợp mắt, tinh thần luôn phải đề phòng Ma Vật tấn công, so với giấc ngủ này thì quả thật khác xa một trời một vực.

Oáp.

Ngáp thật dài, hắn vươn vai rời giường, bước đến mở cửa lớn, hít thật sâu rồi nhìn khung cảnh bên ngoài.

Sau trận mưa thì cây cỏ trong trạch viện xanh tươi hơn hẳn, tràn đầy sức sống.

Không lâu sau, Tiểu Cửu xuất hiện, trên tay bưng lấy chậu nước, rửa mặt cho hắn rồi phục thị hắn mặc quần áo.

Nàng đã thay lại trang phục nha hoàn, biểu cảm bình thường như đêm qua không xảy ra chuyện gì.

Trần U nhìn nàng, nói với giọng bình thản:

“Tối cứ qua đây ngủ, trời lạnh dần rồi, ta cần một người làm ấm chăn.”

Nghe vậy, mặt nàng hơi đỏ lên, gật đầu ừm nhẹ rồi dẫn hắn đến chỗ bàn ăn.

Sau khi ăn sáng xong, hắn quay về phòng ngủ và đóng chặt cửa lại.

Lấy viên Thiên Thạch từ dưới giường, hắn nhanh chóng ngồi xếp bằng, nhắm mắt lục lọi ký ức, bắt đầu dung nạp khí tức Tinh Không.

Hắn đặt hai bàn tay song song với nhau ở ngay bụng, tại vị trí đan điền, ở giữa là viên Thiên Thạch.

Lượng linh lực ít ỏi của cảnh giới Nhập Linh trung kỳ bắt đầu được hắn điều khiển theo một lộ tuyến trong cơ thể.

Đích đến cuối cùng của linh lực là bàn tay phải của hắn, thoát ra rồi bao lấy viên Thiên Thạch, cuốn theo một chút khí tức Tinh Không, hòa vào linh lực rồi trở về cơ thể qua bàn tay trái.

Cứ như vậy, một chu thiên đã hoàn thành.

Hắn tiếp tục điều khiển linh lực vận chuyển tiếp một chu thiên này đến một chu thiên khác, cứ thế cứ thế lặp lại, trông rất nhàm chán.

Thời gian thấm thoát đã đến hai giờ chiều.

Lúc này, Trần U dần dần mở mắt rồi thở ra một hơi, viên Thiên Thạch kia cũng đã hóa thành bột mịn nằm trong lòng bàn tay hắn.

Bây giờ, trong linh lực của hắn đã có khí tức Tinh Không, có thể thi triển Đạp Tinh Thất Bộ, cảnh giới cũng đã tiến vào Nhập Linh hậu kỳ.

Tất nhiên, với lượng linh lực của cảnh giới này, thi triển Nhất Bộ còn rất miễn cưỡng, nhưng hắn vẫn tỏ ra hài lòng, vì không ngờ trong Thiên Thạch lại tồn đọng một lượng linh lực, sau khi hấp thu cũng giúp hắn tăng tiến cấp độ mà không cần dùng Linh Đơn.

Rải nắm bột mịn của Thiên Thạch ra cửa sổ, cho gió thổi nó bay đi, sau đó, hắn mở cửa phòng, di chuyển ra sân của trạch viện, cởi áo vắt lên cành cây, để trần thân trên và bắt đầu rèn luyện cơ thể.

Trước tiên là chống đẩy, gập bụng, chạy tại chỗ,…

Những nha hoàn gần đó thấy hắn đang luyện tập thì nhìn theo, sau đó khuôn mặt họ dần dần đỏ lên, cảm thấy trái tim đập bình bịch và cơ thể nóng rang, vì hình ảnh ‘tuyệt đẹp’ của mồ hôi lướt trên những thớ cơ săn chắc kết hợp với ánh nắng chiều Thu chiếu lên cơ thể hắn.

Tuổi xuân bọn họ đang nở rộ, chuyện này, không có gì lạ cả.

Khụ khụ khụ.

Từ phía sau những nha hoàn chợt vang lên tiếng ho nhắc nhở, khiến tất cả giật mình, lập tức nhìn lại thì thấy Tiểu Cửu đang đứng đó.

Bọn họ rụt cổ, cười hì hì vài tiếng rồi thở dài tiếc nuối, nhanh chóng giải tán.

Tiểu Cửu cầm theo một cái khăn lớn, đứng yên tĩnh trong hành lang, nhìn Trần U rèn luyện với ánh mắt chăm chú và gò má đỏ hồng.

Rèn luyện một hơi đến bốn giờ chiều, đến khi cảm thấy cơ thể đã không sai biệt lắm, hắn bắt đầu vận chuyển linh lực, muốn tập luyện một số Linh Nhân Kỹ thích hợp với cảnh giới của hắn hiện tại.

Linh lực tụ dần xuống hai bàn chân, hắn chùn gối hạ thấp người rồi nhảy đến một thân cây, sau đó dùng thân cây làm điểm đạp nhảy lên nóc hành lang của trạch viện.

Tiểu Cửu đang xem cũng bất ngờ, nhanh chóng chạy ra ngoài nhìn lên phía trên, thấy thân ảnh hắn vững vàng đứng trên đó liền thở phào.

Từ chỗ cái cây đến nóc hành lang hơn hai mươi thước, chưa nói đến độ cao, nàng không biết những người khác có thể làm được giống vậy hay không, nhưng nàng chắc chắn không làm được, thành thử mới dùng đôi mắt tỏa sáng, hâm mộ nhìn hắn.

Đứng vững trên nóc, Trần U tỏ vẻ hài lòng, thầm nghĩ Linh Nhân Kỹ, Bạo Bộ này dùng tốt đấy chứ.

Tiếp tục tụ linh lực vào bàn chân, hắn lại nhảy nhót khắp nơi trong trạch viện.

…

Trạch viện Đại Phu Nhân.

“Thưa phu nhân, tối hôm qua trời mưa, nha hoàn Tiểu Cửu gõ cửa phòng Nhị thiếu gia, đến sáng hôm sau mới trở ra lại.”

Một thị nữ bước đến thông báo sau khi Tê Linh Sương trở về.

Nghe vậy, bà nhướng mày, dùng giọng hơi trầm, hỏi:

“Là nha hoàn đó chủ động?”

Thị nữ gật đầu:

“Vâng, đúng là nha hoàn đó chủ động, nhưng hình như là Nhị thiếu gia đưa ra ẩn ý, vì hôm qua nha hoàn mặc y phục lụa mỏng do Nhị thiếu gia mua cho tiến vào phòng.”

Bà nhấp ngụm trà, trầm tư vài giây:

“Hai đứa nó đã làm gì nhau chưa?”

Thị nữ trầm mặt, không biết câu trả lời nên im lặng rồi âm thầm lui ra ngoài.

Sau một lúc, thị nữ quay trở lại bẩm báo:

“Thưa phu nhân, nét xuân nha hoàn đó chưa khai, vẫn chưa cùng Nhị thiếu gia làm chuyện ấy. Với lại, bây giờ Nhị thiếu gia đang rèn luyện trong trạch viện, bật nhảy lên nóc hành lang từ một thân cây cách đó hơn hai mươi thước.”

Bà giật mình, giọng bất ngờ, hỏi lại để xác nhận:

“Hơn hai mươi thước?”

Thị nữ gật đầu chắc nịch.

Đặt chén trà xuống bàn, Tê Linh Sương trầm ngâm. Nhảy xa hơn hai mươi thước đến Võ Sư Dẫn Linh Cảnh sơ kỳ cũng không làm được, trung kỳ thì người được người không.

U nhi mới chỉ Nhập Linh Cảnh mà đã có thể làm được, tiền đồ vô hạn. Nghĩ xem, Sủng Thú Sư mà có thêm khả năng chiến đấu của Võ Sư, có thể nói là toàn diện rồi.

Bà nhìn thị nữ, ra lệnh:

“Dặn dò nha hoàn kia không được làm chuyện đó với U nhi trước Lễ Trưởng Thành, nếu U nhi cưỡng bức thì cứ từ chối mãnh liệt, ta sẽ bảo vệ nó.”

“Nếu U nhi vẫn cố chấp thì cứ hiện ra khuyên bảo nó, nói là lệnh từ ta ban xuống. Tôn nhi đã lỡ phá thân rồi, còn nửa tháng nữa thôi, nó với Bảo nhi cần phải cố nhịn một chút.”

Xưa nay không có sách nào ghi lại rằng phá thân sẽ ảnh hưởng đến việc nhận sủng thú, nhưng vẫn có chút mê tín truyền trong nhân gian, nói rằng lúc nhận sủng thì chưa phá thân sẽ tốt hơn phá thân một chút.

Sở thích của Tôn nhi đã là vậy, lúc bà và phu quân biết thì đã muộn. Bảo nhi thì không phải lo. Riêng U nhi trước giờ hành sự trầm ổn, không quá chú tâm vào chuyện nam nữ, dù hôm qua mua y phục bạo lộ cho nha hoàn, ngủ chung với nha hoàn, nhưng lại không làm gì, biết hành sự tiến thối nên bà cũng không cảm thấy quá lo lắng.

“Lui ra đi.”

“Vâng, phu nhân.”

…

…

Ánh nắng chiều dần dần chuyển sang màu cam, báo hiệu Hoàng Hôn đang lặn phía chân trời.

Nhảy nhót một hồi, Trần U đáp xuống phía trước Tiểu Cửu.

Thấy nàng đưa khăn ra, hắn cầm lấy, dùng nó lau sạch mồ hôi trên cơ thể rồi vứt lên bụi cỏ gần đó.

Sau đó, hắn chợt đưa tay choàng qua eo thon, trong biểu cảm ngơ ngác của nàng mà thi triển Bạo Bộ nhảy lên nóc hành lang.

A.

Tiểu Cửu hoảng sợ thét lớn, hai tay bám chặt lên phần thân trên đang để trần của hắn.

Khi hai người đứng vững trên nóc, hắn dời tay khỏi eo nàng, ngồi xuống ngắm hoàng hôn.

Nàng cũng đã bình ổn lại, mắt nhìn chăm chăm về phương xa, nơi mặt trời đang lặn xuống.

Cơn gió Thu dịu nhẹ thổi qua người nàng làm mái tóc dài đung đưa, váy áo thêm bồng bềnh.

Phía xa xa, bên tay phải của nàng là Phong Hải Sơn Mạch hùng vĩ, rất nhiều đám mây trắng đang dựa vào nó như sắp đến giờ nghỉ ngơi.

Bên tay trái là hình ảnh nhiều bầy ma thú hệ Bay đang ‘vượt qua’ mặt trời, hướng về Phong Hải Sơn Mạch sau một ngày đi kiếm ăn bận bịu.

Nàng đã ở trạch viện của thiếu gia năm năm, ở Trần gia mười tám năm, nhưng chưa bao giờ biết được, chỉ cần bước lên cái nóc cao ba mét này là đã có thể nhìn thấy khung cảnh hùng vĩ và yên bình đến vậy.

Tiểu Cửu ngồi xuống kế bên với dáng vẻ dịu dàng, Trần U đưa tay vòng qua eo nhỏ, kéo nàng sáp gần, bàn tay vuốt nhẹ trên vòng bụng phẳng lì.

Nàng mặc tay hắn, yên lặng ngắm nhìn khung cảnh, đầu dần tựa lên vai hắn, cảm xúc trong lòng ngổn ngang, không biết mô tả như thế nào.

Đối với nhiều người trong thành, nàng là thứ mà họ hâm mộ. Hộ Vệ, nha hoàn của Trần gia ra ngoài không ai dám chọc, không ai dám làm gì, vì đơn giản họ là người của Trần gia, cự đầu của Thành Hải Bình.

Nghe thì trông uy phong đó, nhưng… cũng không phải vậy.

Tiểu Cửu vào Trần gia năm hai tuổi, cùng rất nhiều hài đồng khác được Trần gia cưu mang từ những tên buôn người.

Họ không phải lo ăn, lo mặc, được học lễ nghi, chữ viết, cuộc sống tốt hơn nhiều ngoài kia.

Càng lớn Tiểu Cửu càng trổ mã xinh đẹp, là hoa trong trăm hoa, sau khi Trần U kiểm trắc là Sủng Thú Sư thì được chuyển qua để làm nha hoàn thiếp thân chuyên chăm sóc hắn.

Suốt nhiều năm trời, nàng cứ lặp lại hoạt động từng ngày từng ngày như nhau, cửa lớn của trạch viện chưa bao giờ bước ra nửa bước.

Còn về tương lai, nàng chắc cũng tạm đoán trước được.

Tầm mắt Trần U luôn hướng về thế giới ngoài kia, Thành Hải Bình nhỏ này không níu giữ được chân người.

Thế nên, sau khi thiếu gia rời đi, nàng lại tiếp tục làm nha hoàn, nếu không có gì bất ngờ thì mãi vẫn ở lại Trần gia, chết cũng được Trần gia đem chôn, hoặc tệ hơn là bị vứt xác ở Đại Hải hoặc Phong Hải Sơn Mạch.

Nghĩ đến những chuyện đó, hai mắt Tiểu Cửu dần nhòe đi, rồi nàng chợt hít một hơi thật sâu để bình ổn cảm xúc trong lòng.

Nàng nhìn ánh hoàng hôn, hỏi vu vơ một câu:

“Thiếu gia, thế giới ngoài kia… có rộng lớn không?”

Bàn tay hắn đang vuốt chuyển sang vỗ nhẹ lên bụng Tiểu Cửu.

Hắn nhìn về phía mặt trời, đưa tay còn lại lên làm hành động nắm chặt, ngạo khí thiếu niên bị hắn đè xuống ở kiếp trước bùng cháy mãnh liệt.

“Rộng lớn, rất rất rộng lớn, nhưng… ta sẽ đưa ngươi theo.”

…

…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

xuyen-viet-van-gioi-than-cong-tu-dong-max-cap.jpg
Xuyên Việt Vạn Giới: Thần Công Tự Động Max Cấp
Tháng 4 2, 2025
nguoi-tai-triet-giao-an-ra-cai-hon-nguyen-dai-la.jpg
Người Tại Triệt Giáo, Ăn Ra Cái Hỗn Nguyên Đại La
Tháng 3 2, 2025
vo-han-mo-phong-nu-de-lao-ba-vay-ma-thanh-su-that.jpg
Vô Hạn Mô Phỏng: Nữ Đế Lão Bà Vậy Mà Thành Sự Thật?
Tháng 3 6, 2025
han-mot-quyen-oanh-sat-ma-than-nguoi-noi-han-la-muc-su.jpg
Hắn Một Quyền Oanh Sát Ma Thần, Ngươi Nói Hắn Là Mục Sư?
Tháng 1 23, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP