Chương 289 : Phân Loại Hệ Thống Quân Sự (1)
Những người làm xong được hướng dẫn đi ra phía sau. Bước qua hai lớp thành, tất cả đều choáng ngợp trước khối kiến trúc đồ sộ. Họ không ngờ là trong bộ lạc lại có một nơi như này.
Lúc ở bên ngoài làm thủ tục, họ đã thấy bức tường cao chót vót giữa rừng rậm. Chỉ là mường tượng thôi chưa đủ, phải bước vào mới thấy nơi này được đầu tư như thế nào.
Họ tự so sánh nơi này với khu mình ở, càng thấy sự so sánh ấy thật xúc phạm. Bởi nơi này quá ngăn nắp và chỉnh chu, từng viên gạch, từng căn nhà được tinh chỉnh một cách cân đối.
Bọn họ được một người ra tiếp đón rồi dẫn đi tới trước một nơi.
Một xe kéo đặc biệt, có bạt căng bên trên che mát những người ở bên trong xe. Xe được kéo bởi hai con ngựa khỏe mạnh.
Người tiếp đón mới nhìn đám người nói:
“Lên xe đi.”
Ai nấy cũng chần chừ, họ bàn tán liên tục không ai dám bước lên. Một người trong đám đông dè dặt lên tiếng:
“Chúng tôi… được mang đi đâu vậy?”
Người tiếp đón chỉ nhún vai, thở dài:
“Tới khu Huấn Luyện. Ở đó mới phân cấp độ cho từng người.”
Cả đám thở phào nhẹ nhõm. Một vài người còn bật cười xòa, như thể vừa mới xuống khỏi giá treo cổ.
Người tiếp đón nhìn đám người rồi định bước lên xe kéo thì chợt nhớ ra quay lại hỏi:
“À mà mọi người có cầm hai tờ giấy kia chưa?”
Một người khác nghe vậy mới khó hiểu hỏi:
“Không. Có chuyện gì sao?”
Tên tiếp đón vỗ trán rồi thốt lên:
“Trời mấy tên ngoài kia làm gì vậy trời? Các người mau chạy ra lấy hai tờ giấy vào, không có chúng không thể phân loại cấp độ ở khu Huấn Luyện.”
Tiếng quát của tên tiếp đón làm một số đứng như trời trồng, một số lập tức chạy đi, tới khi có người nhắc nhở mấy kẻ chưa kịp xử lý thông tin mới cuống cuồng chạy theo. Nhìn tất cả đã rời đi, tên tiếp đón trên yên ngựa mới nở nụ cười, lẩm bẩm nói:
“Cách của tộc trưởng hiệu nghiệm thật.”
Đưa cho một người một vật nhưng không nói công dụng là không tốt. Vậy hãy tạo cho họ một tình huống, khiến họ biết vật được đưa quan trọng ra sao.
Nghệ thuật hành động không tiếng. (bịa ra đấy)
Còn những thành viên ở đây đã được cấp chứng minh dân cư từ nửa tháng trước, phải trải qua nhiều cuộc chắt lọc mới ra được 12 người có tay nghề vẽ khuôn mặt tốt nhất.
Một số người có thẻ Cmdc hình khuôn mặt mình xấu đau xấu đớn nhưng chẳng thể thay đổi, do luật đã xác nhận thì phải đợi ít nhất 3 tháng sau mới được làm lại.
Chưa hết còn phải điều tra một đoạn để xác định xem người cần làm lại có âm mưu gì không? Lý do cần làm lại? Nguyên nhân? Nói chung là thời gian đó sẽ rất tốn thời gian nên mới cần ít nhất 3 tháng.
Bọn họ cũng chẳng cần đi phân lại cấp độ, bởi cũng đã phân từ trước khi phổ biến toàn dân.
Một số được phân loại là Binh Tá, hoàn toàn có thể đi dạy cho đám Tập sự nhưng họ yêu thích công việc này nên Ain lười quản.
Với lại Ain rất thích kiểu văn võ song toàn, chứ không phải quan văn là chỉ giỏi văn, võ giỏi võ. Ain muốn mảng nào người có chức vụ đều đảm bảo mức độ nhất định, nếu không khi ra chiến trường ai ở nhà, ai đi đánh giặc?
Không phải vì công việc giấy tờ mà bỏ bê tập luyện, mà phải rèn luyện cả hai mặt chỉ là tập trung nhiều hơn mặt mình đang làm mà thôi.
Quan võ càng khắt khe hơn, không chỉ giỏi đánh trận mà còn phải giỏi điều binh khiển tướng, biết người biết ta. Chứ không phải cứ ỷ sức mà đánh giặc như bọn đầu đất.
Bởi vậy mà nếu một ai đi vào tòa Thị chính là căn nhà thờ ở trung tâm, sẽ thấy Ry đang ngồi học với Dio về cách sắp xếp quân sự.
Sau vài phút.
Tên tiếp đón ngáp dài trên yên ngựa, hắn không ngờ đi xin lại giấy tờ thôi mà lâu đến vậy.
Rồi tiếng chân dồn dập phía sau truyền tới, tên tiếp đón mới nhếch mép mỉm cười: “Đến rồi.”
Hắn quay đầu lại. Đám người thở hổn hển, trán đẫm mồ hôi, tay siết chặt hai tờ giấy cá nhân. Hắn chỉ tay về họ rồi lẩm nhẩm:
“1,2,3,…5,..10,..20. Đủ rồi, lên xe đi.”
Đám người nhìn nhau rồi lục đục lên chiếc xe kéo, bọn họ có chút không quen ngồi kiểu này nhưng tên kia nói rồi họ phải làm theo.
May thay, xe chỉ có mái phủ bạt che nắng, còn hai bên để trống với khung gỗ trơ trọi, giúp gió dễ lùa qua.
Tên tiếp đón liếc nhìn một cái rồi dùng dây cương quật nhẹ vào con ngựa kèm theo tiếng: “Đi.”
Hai con ngựa hí lên một miếng rồi dùng sức chạy đi.
Đám người bên trong khoang xe giật mình la oai oái, sau đó cũng dịu dần khi người chạy nhanh hơn. Ai nấy cũng ôm lấy các cột gỗ vì sợ rơi xuống.
Nhưng lúc này một số người đã ngồi vững có dịp quan sát xung quanh.
Xe kéo đi dọc tường thành, vòng lên hướng tây, họ ngắm nhìn những căn nhà ngăn nắp đối diện.
Chẳng mất bao lâu xe kéo cũng rời khỏi thành.
Đi ra tới cổng thành, một thành viên mặc giáp đi ra chặn lại. Tên tiếp đón lập tức giật dây cưng hãm cho hai ngựa giảm tốc.
Thành viên mặc giáp mới liếc nhìn vào khoang xe rồi quay lại hỏi tên tiếp đón:
“Đi đâu?”
“Tới khu Huấn Luyện.”
Tên tiếp đón cười đáp, đồng thời hắn lấy ra thẻ Cmdc của mình đưa cho người kia. Thành viên mặc giáp nhìn tấm thẻ đưa lên ánh sáng mặt trời, một dấu ấn chim Lạc mờ ảo ở trung tâm thẻ hiện ra.
Trong lúc nhúng thẻ Cmdc thì các thành viên Thủ Công đã dùng một cái ấn chim Lạc đặc biệt của Ain làm riêng đóng vào mỗi tấm thẻ.
Kiểm tra người ra vào các khu vực sau này chỉ cần đọc thông tin và đưa thẻ Cmdc lên ánh sáng để nhìn là được, dù có sao chép cũng không thể bởi hình ảnh có màu cầu vồng nên khó ai mà sao chép được.
Thành viên mặc giáp đọc qua thông tin rồi nhìn kỹ khuôn mặt tên tiếp đón, cũng là do quá trình làm ảnh khuôn mặt, thợ vẽ mặt cho hắn tay nghề chưa tốt nên mặt trên Cmdc hơi xấu.
Tên tiếp đón khẽ nhăn mặt khi thấy lính gác soi ảnh quá kỹ. Hắn thầm rủa tay thợ vẽ lần trước “Vẽ gì mà mũi mình như mũi chó.” Nhưng ngoài mặt vẫn cười gượng, không dám ý kiến.
Sau khi xác nhận xong, thành viên mặc giáp lấy ra trong người một cuốn sổ nhỏ, hắn ghi chép vào trong rồi gật đầu.
Tên tiếp đón vẫy tay chào rồi giật dây cường. Xe kéo lần nữa di chuyển về hướng tây.
Xe kéo rời khỏi thành, con đường dần chuyển từ đá lát sang đất nện bằng phẳng. Hai bên là rừng cây tỉa tót gọn gàng, lộ ra những cột mốc đá ghi chỉ dẫn và các biển gỗ với dòng chữ khắc sâu, hiển thị tên các khu chức năng mà bộ lạc đã xây dựng.
Tiếng bánh xe lăn đều trên nền đất, thi thoảng lộc cộc qua một hòn đá nhỏ. Không khí bên ngoài bắt đầu mát hơn nhờ bóng cây rợp hai bên. Một số người trong khoang xe bắt đầu trò chuyện rì rầm.
“Ê, tụi mày nghĩ Khu Huấn Luyện ra sao? Có giống chỗ tập võ hồi trước không?”
“Không đâu. Nghe nói nó bự lắm, xây riêng, có lính canh suốt ngày. Với lại, ai vô đó rồi là chia cấp bậc luôn, không phải muốn đổi là đổi.”
“Nghe cũng hơi sợ… Không biết có bắt đánh nhau thử không?”
Tên tiếp đón ngồi phía trước nghe loáng thoáng cũng không nói gì, chỉ hơi mỉm cười.
Chừng nửa canh giờ sau, khi ánh sáng bắt đầu chiếu xuyên qua các tán lá, phía trước dần hiện ra một khoảng đất rộng mênh mông.
Một bức tường bê tông cao hơn cả cổng thành xuất hiện, bên trên cắm những lá cờ thêu hình chim Lạc và biểu tượng Khu Huấn Luyện – một chiếc rìu gác chéo lên thanh đao.
Cổng chính đang mở, hai hàng lính đứng hai bên nghiêm ngắn, ánh mắt sắc bén như thể đã canh gác ở đây cả đêm.
Xe kéo chậm lại.
Tên tiếp đón vươn người ngồi thẳng, giật dây cương và hô lớn: “Tới nơi rồi. Xuống xe!”
Những người trong khoang xe bước xuống, không ai nói gì. Tất cả đang ngây người trước khung cảnh bên trong.
Một con đường chính lát đá dẫn vào trung tâm, hai bên là các khu nhà gỗ lớn chia theo từng khu: Khu Kiểm Tra, Khu Hồi Sức, Khu Tổ hợp và một sân huấn luyện rộng với đầy đủ vũ khí mô hình, rào chắn, mô hình địa hình và cả tháp canh quan sát.
Ở trung tâm là một tòa nhà cao hai tầng, mái cong như điện thờ, treo một tấm bảng gỗ lớn:
“TRẠM PHÂN CẤP – CHỈ HUY SỞ HUẤN LUYỆN.”
Tên tiếp đón từ trên xe bước xuống, chắp tay sau lưng, quay lại nói rõ ràng:
“Các người sẽ vào mang hai tờ giấy kia theo, nộp ở quầy bên trái. Sau đó điền thêm thông tin cơ bản và kiểm tra nhanh về thể trạng. Kết quả sẽ có ngay lập tức.”
Hắn ngừng một chút, nhìn những gương mặt hoang mang rồi nói thêm:
“Sau khi hoàn tất sẽ có người hướng dẫn công việc tiếp theo. Từ giờ, mọi thứ các người làm đều được ghi lại, để nếu tiến bộ có thể được xét thăng cấp. Còn nếu vi phạm, cũng dễ tra ra. Chúc mọi người may mắn.”
Nói rồi, tên tiếp đón nhảy lên xe kéo đi thẳng vào trung tâm.
Đám người nhìn nhau rồi đi lại chỗ quầy bên trái. Từng người, từng nộp giấy tờ sau đó được nhận lại một tờ giấy, bên trong chỉ là thông tin phổ biến các quy định trong khu Huấn Luyện này.
Sau đó mỗi người được phân chia ra các căn lều nhỏ ở phía sau, không ai biết bên trong lều là gì nhưng sau khi bước ra ai nấy cũng đỏ mặt.
Cả đám im lặng ngồi đợi ở bãi đất trống kế bên, sau đó có một nữ thành viên Trị liệu bước ra, ánh mắt cô nhìn đám đàn ông ngồi căng thẳng kia một cái.
Nhìn đống giấy trong tay, cô đọc to lên:
“Jia, Mti, Nka, Loy qua khu Xạ Thủ. Tma, Byr, Vre qua khu Cận chiến. Còn Qia,….Xong, mọi người di chuyển đi.”
Nói xong, cô nàng kia quay lại vào căn lều. Còn đám người nhìn nhau một lúc rồi cũng di chuyển đi tới nơi được chỉ định.
Thật ra thì chẳng có gì quá đặc biệt, những nơi đó vốn là thế mạnh cũ của họ, giờ tới chủ yếu xác nhận lại và kiểm tra tổng thể sức mạnh để phân loại cấp bậc chính xác hơn mà thôi.
tấu chương xong