Chương 290 : Phân Loại Hệ Thống Quân Sự (2)
Sau khi các nhóm người đến nơi, họ lập tức được kiểm tra lại năng lực cá nhân.
Tất cả đều phải vượt qua các thử thách sau thực hiện liên tục, không có thời gian nghỉ giữa chừng:
+ Hít đất 300 cái trong vòng 7 phút.
+ Ném lao và bắn cung xa 150 mét, đánh trúng bia ngẫu nhiên theo cách tính điểm riêng.
+ Chạy đường dài 2000 mét trong 3 phút.
+ Đánh bại một con lợn rừng trưởng thành trong vòng 10 phút.
Thời gian chuẩn bị đã quá đủ. Nếu còn cần nghỉ thêm thì người đó cũng chưa đủ tiêu chuẩn sinh tồn, đó là lời của vị giám khảo đầu tiên.
Tùy theo quá trình thể hiện, họ sẽ được giám khảo sơ bộ phân cấp. Ai hoàn thành tốt và vượt chuẩn sẽ được xét vào cấp Binh Sĩ, còn những người hụt hơi, thất bại ở một số bài sẽ tạm thời xếp vào hàng Tân Binh.
Sau khi phân cấp, mọi người được đưa đến khu Hồi Sức nghỉ ngơi 30 phút. Thời gian hồi phục kết thúc, họ sẽ được dẫn đến khu vực chuyên biệt đã được chỉ định trước đó – nơi những bài kiểm tra nâng cao đang chờ họ.
Khu Cận Chiến là một khoảng đất rộng hình bầu dục, được rào bằng thân tre tước vỏ, bên trong đặt vài chục hình nộm quấn vải, giáo gỗ, gậy dài và khiên da.
Nơi đây có đầy mùi mồ hôi và đất ẩm nồng nặc. Một huấn luyện viên cao to, tóc búi kiểu chiến binh, đang đứng chờ. Vừa thấy nhóm Tma bước vào, ông ta chỉ cây giáo dựng bên hông:
“Cầm lên. Chém ba nhát vào hình nộm kia. Đủ lực, đủ nhanh, trúng điểm đỏ thì được điểm.”
Nhóm người Tma thấy hình nộm có ba điểm đỏ ở đầu, thân và chân.
Tma là người bước tới trước, vươn tay cầm lấy giáo. Cảm giác quen thuộc lập tức trở lại. Anh ta gằn tay, xoay cổ tay rồi lao vào nộm như một bóng mờ.
Phập! Phập! Phập!
Ba nhát gần như liên hoàn, hình nộm nghiêng ngả.
Đám người đi cùng thì vỗ tay khen ngợi, nhưng Tma chỉ quan tâm tới một người. Ánh mắt anh dán chặt vào cử chỉ của huấn luyện viên, nhưng ông ta khiến Tma thất vọng.
Bởi huấn luyện viên không nói gì, chỉ gật đầu rồi viết vào cuốn sổ trong tay.
Người tiếp theo bước lên.
…
Cùng lúc đó, tại Khu Xạ Thủ, bốn người được dẫn vào một bãi đất có các bia gỗ cách nhau từng khoảng đều đặn. Mỗi bia đều có một hình tròn nhỏ ở trung tâm được tô đỏ.
Một nữ hướng dẫn viên tóc tết, lưng đeo cung gỗ, nói ngắn gọn:
“Lấy cung. Bắn ba phát vào bia số hai. Ai trúng từ vòng đỏ trở vào là khá, còn lại sẽ xét sau.”
Jia cau mày, tay sờ nhẹ lên vết sẹo ở cổ tay. Gã cầm cung, hơi lóng ngóng vì dây cung ở đây dày hơn loại hắn từng dùng. Nhưng khi đưa mũi tên lên và nhắm thẳng vào mục tiêu, ánh mắt hắn lập tức trở nên sắc bén.
Mục tiêu cách 180m, quả thật là thử thách cao độ nhưng Jia không nghĩ vậy.
Vút! – mũi tên lao đi, ghim đúng vòng đỏ.
Vút! – lệch nhẹ sang vòng kế bên.
Vút! – lại trở về vòng đỏ.
Nữ huấn luyện viên khẽ mỉm cười, đánh dấu lên bảng treo sau lưng.
…
Còn tại bãi đất trống trung tâm, những người chờ được gọi đang xì xào đoán già đoán non về cái lều kỳ quái ban nãy.
“Tao thề là… nó bắt tao đứng trần truồng giơ tay xoay vòng, rồi đo chiều cao, hỏi cả chuyện… à ờ… lúc nhỏ té xuống có gãy tay không…”
“Ờ, tao cũng vậy! Lúc đầu tưởng tra khảo, sau mới biết có người ghi chép, còn có ai đó nhìn từ khe lều nữa chứ!”
“Chắc để xem có dị tật cơ thể hay không… Bộ lạc kỹ lưỡng vậy từ bao giờ?”
“Chắc từ lúc Tộc trưởng Ain bảo ‘Muốn xây đội quân mạnh thì phải bắt đầu từ dữ liệu thật’ đó!”
Cả đám cười phá lên rồi lại nhanh chóng im bặt khi một người mặc giáp đi tới, tay cầm danh sách mới.
Đoàn người cứ rời đi, sau lại chẳng còn ai. Nhưng vài phút nữa lại một nhóm người mới tới, các người trong căn lều cũng chỉ kịp thở một hơi rồi tiếp tục công việc.
…
Sau một ngày phân loại, một bảng báo cáo được gửi về cho Ain trong đêm.
Hắn ngồi trên chiếc ghế gỗ, nhìn chằm chằm vào tờ giấy trong tay.
Có 1641 người đã được cấp thẻ Cmdc, chủ yếu vì hiện chỉ có 12 họa sĩ đủ tay nghề để vẽ ảnh đạt yêu cầu.
Mỗi bức chân dung mất khoảng 5 phút để hoàn thành, chưa kể thời gian cho họ nghỉ ngơi, bởi vẽ từ sáng đến tối thì cả lưng lẫn tay họ cũng muốn rụng rời.
Vì vậy, số người có thẻ Cmdc vẫn chưa chạm đến toàn bộ dân số khu Thủ Đô, vốn đang là 1748 người. Những người còn lại, dù đã xếp hàng từ sáng sớm, vẫn phải lủi thủi ra về trong tiếc nuối. Phòng Dân số cũng ái ngại, nhưng họ đã cạn kiệt sức lực.
Tính toán sơ bộ, Ain ước lượng mất ít nhất 12 ngày nữa mới hoàn thành cho toàn bộ dân số hiện tại, một con số khiến hắn chỉ biết vò đầu. Tốc độ này quá chậm.
Nhưng hắn hiểu rõ: không thể làm ẩu. Một bức ảnh xấu cũng có thể dẫn đến vô số rắc rối từ kiểm tra nhầm người, làm giả, cho đến việc quản lý sai tộc nhân.
Tấm thẻ Cmdc phải có ảnh rõ nét, vừa để nhận diện, vừa phối hợp cùng dấu ấn trên bắp tay trái vốn là cách duy nhất để Ain kiểm soát tộc nhân khi số lượng đã vượt ngưỡng… ghi nhớ bằng trí óc.
Tuy nhiên, điều khiến Ain đau đầu hơn không phải là thẻ Cmdc… mà là bảng phân loại cấp độ quân sự.
Tổng cộng 1456 người đã qua kiểm tra. Trong đó:
+ 475 người đạt cấp Binh Tá
+ 521 người đạt cấp Binh Sĩ
Còn lại là Tân Binh
Một điều đáng lo: không có ai đạt cấp Chiến Tướng.
Ain nhíu mày. Toàn bộ bộ lạc hiện tại, duy nhất chỉ có Ry từng được công nhận đạt cấp này mà thằng nhóc cũng mới 22, chỉ vừa đủ điều kiện lên Binh Tá mà thôi.
Một người khác được kỳ vọng là Mit, kẻ đáp ứng gần đủ mọi tiêu chí, nhưng hắn còn phải vượt qua bài kiểm tra thực chiến cuối cùng.
Theo quy định, Hội đồng chấm cấp Chiến Tướng gồm: Tổng Chỉ Huy, Phó Chỉ Huy, và Sĩ Quan Trưởng.
Nhưng thực tế, chỉ có Ain và Zua làm giám khảo mà Zua lại là bạn thân của Ain và Ry, nên Ain tạm thời gạch tên Zua ra khỏi danh sách để đảm bảo tính khách quan.
Khổ nỗi, tiêu chí Ain đặt ra cho cấp Chiến Tướng quá cao. Ngoại trừ Ry, gần như chưa có ai vượt nổi bài kiểm tra ấy.
Mà còn kẻ nào đó thì đã cùng đoàn giao thương rời bộ lạc, phải vài tuần nữa mới trở về…
Ain ngả người tựa lưng vào ghế, ánh mắt trầm ngâm.
Đạt được cấp Binh Tá đã là khó, vậy mà để chạm tới cấp Chiến Tướng, mọi yếu tố phải gần như hoàn hảo: sức mạnh, chiến thuật, tinh thần lãnh đạo và đặc biệt là bản lĩnh trong thời điểm sinh tử.
Bài kiểm tra cấp Chiến Tướng không đơn thuần là một cuộc chiến. Nó là ba vòng sinh tồn liên tiếp, được tổ chức trong điều kiện khắc nghiệt nhất:
Một mình chiến đấu với hai con tê giác hoang đã được kích thích trong một khu vực trơn trượt, không có vũ khí sẵn, chỉ được dùng đồ vật trong tay hoặc nhặt tại chỗ.
Dẫn dắt một tổ đội mười người (ngẫu nhiên phân bổ từ các binh sĩ Tân Binh) vượt qua một chiến trường giả lập có kẻ địch phục kích thực sự gồm cả bẫy, khói độc và giả thương binh.
Chịu đựng vòng kiểm tra ý chí kéo dài 3 ngày 3 đêm, nơi người thi phải đối mặt với những lựa chọn đạo đức khó khăn: bỏ rơi đồng đội để hoàn thành nhiệm vụ, hy sinh mạng sống để bảo vệ dân thường mô phỏng…
Tất cả được dựng lên bằng kỹ thuật mô hình, âm thanh và thảo dược gây ảo giác nhẹ, do nhóm Trị liệu bày ra.
Ain từng trực tiếp viết nên bài kiểm tra ấy, vì hắn tin một Chiến Tướng thực thụ không phải là kẻ mạnh nhất, mà là người có thể gánh vác sinh mệnh của hàng nghìn người mà không gục ngã.
Nhưng giờ nhìn lại… Ain thở dài.
“Mình đặt kỳ vọng quá cao chăng? Hay là… bộ lạc vẫn chưa có người sẵn sàng cho vai trò ấy?”
Hắn nhìn tờ giấy trong tay, nghĩ đến Ry – tên nhóc vừa kiêu ngạo, vừa bất cần, nhưng lại luôn biết đặt người khác lên trước. Chỉ là ‘căn bệnh điên’ kia lại là thứ đối lập, nếu như Ry vẫn chưa kiểm soát được nó thì Ain không dám cho thằng nhóc lên cấp độ này.
Bởi vậy mà Ain mới để Ry đi học mọi thứ trước tuổi 30, để thằng nhóc biết cách kiềm căn bệnh mình lại.
Mit thì có tố chất, nhưng vẫn còn thiếu điều gì đó. Có lẽ là trải nghiệm, hoặc… một cú va chạm sinh tử khiến hắn bộc lộ bản năng thật sự.
Ain chống cằm, lặng lẽ viết thêm một dòng ghi chú ở góc giấy:
“Tạm thời ngừng tổ chức bài kiểm tra cấp Chiến Tướng cho người mới. Tập trung huấn luyện đội hình Binh Tá, Binh Sĩ. Xem xét lập đội Dự Bị.”
Sau khi viết xong, Ain bước ra cửa, trời tối đen kịt, Ain ngồi xuống kế bên Ain rồi xoa đầu nó nói:
“Ichi, đưa thứ này cho Dio giúp tao.”
Ichi gật đầu, nó liếm Zoa và bầy sói con rồi gặm tờ giấy trong tay chủ nhân, chạy đi trong đêm tối.
Ain làm xong cũng quay đầu vào nhà nghỉ ngơi.
…
“Dio, anh ở ngoài đó làm gì thế, vào trong cho đỡ lạnh.”
Tiếng Mya vọng ra từ trong nhà, Dio quay lại nói:
“Anh ngồi ngoài đây một xíu thôi.”
Nói rồi, nó lại nhìn xuống dưới, căn nhà thờ cao chót vót ở trung tâm, đây là công trình lầu đầu tiên của bộ lạc.
Ban đầu thì Dio chỉ muốn căn nhà này rộng một chút, vừa là nơi xử lý công việc cho toàn bộ lạc, vừa có một góc nhỏ làm nhà nghỉ ngơi, không cần đi xa.
Nhưng thằng bạn Pu lại có ý tưởng làm nhà lầu, nó đã thử nghiệm rất nhiều nên ngỏ ý thay đổi thiết kế. Dio thì tin tưởng Pu nhưng nó không tin kiểu nhà này cho lắm.
Bởi vì năm xưa khi mà Ain làm thang sửa hang động (chương 20) Dio từng leo lên thang để phụ Ain, nó dần sợ cái cảm giác leo cao như vậy.
Sau đó mọi thứ đen tối diễn ra.
Dio không muốn nhớ tới nữa.
Nó chỉ biết rằng nhà kiểu này sẽ rất dễ sụp đổ do trọng lượng đè lên cột chống.
Nhưng với sự năn nỉ của Pu thì Dio đồng ý.
Kết quả là sự cẩn trọng của Pu và Dio, ngôi nhà này đã xây dựng thành công.
Một ngôi nhà hai tầng: ở dưới là nơi làm việc, còn ở tầng trên là nơi nghỉ ngơi của Dio, Mya và một số thành viên khác.
Thật sự sử dụng tới bây giờ cũng đã một tháng, nhưng Dio vẫn không tin là mình có thể ngủ trên một công trình như vậy.
Từ ban công này, Dio có thể ngắm toàn cảnh khu Luật Pháp này.
Nhìn những ánh đuốc đi tuần liên tục, Dio mỉm cười.
“Nếu có cơ hội mình phải kêu thằng Ain sống thử trong căn nhà như này mới được.”
Dio lẩm bẩm rồi nhấp một ngụm trà. Sau đó nó quay vào trong nhà nghỉ ngơi.
Nhà của Ain là căn nhà đầu tiên mà bộ lạc đầu tư, nhưng sau thời gian thì nó dần thụt lùi so với các căn nhà khác mọc lên sau này.
Dù nhiều lần năn nhỉ Ain nâng cấp nhà lên nhưng hắn luôn từ chối, vì vậy mà Dio buồn lòng rất nhiều.
tấu chương xong