Chương 288 : Khởi Đầu Cải Cách
Sáng sớm.
Những tộc nhân tỉnh dậy, họ nôn nóng ra ngoài làm việc, trên mặt ai nấy cũng hiện ra sự gấp gáp.
Bởi lẽ hôm nay là cuối tháng 2, có nghĩa là ngày mai là tháng mới. Cũng là thời gian công bố tuyển chọn hệ thống quân sự.
Chỉ cần sang ngày mới cuộc đời mỗi người ở đây sẽ thay đổi 180 độ.
Không ai biết mình sẽ như thế nào nhưng ai cũng mong chờ. Nhưng tất cả mọi thứ vẫn diễn ra êm đềm như thể một buổi bình yên trước cơn bão dữ.
Ain lặng nhìn tất cả, hắn cũng chẳng biết được bao nhiêu người vượt qua cơn giông này.
Nhưng gió đã khởi làm sao ngăn cản?
Ain thở dài.
Cuộc sống vẫn như vậy. Khi vừa tưởng mọi thứ tốt đẹp hơn, thì vô số thử thách lại ập đến.
Hắn đã vượt qua tất cả. Nhưng rồi nhìn lại… hắn còn lại gì? Chẳng có gì.
Nếu không vượt qua được khó khăn, ta sẽ chìm xuống đáy, sẽ bị xã hội lãng quên, giẫm đạp.
Nhưng nếu vượt qua được, ta lại nhận ra mình trống rỗng, kiệt quệ như một chiếc lá héo sau bão.
Vậy thì tại sao phải bước qua chông gai, dù biết rõ là đau, là đớn, là sẽ đánh mất một phần gì đó của mình?
Bởi đó là bản năng, là phương thức sinh tồn đã thấm nhuần trong huyết quản mỗi con người.
Ta không thể ngồi yên.
Ta phải tiến.
Phải vượt.
Không chỉ để sống sót mà còn để trở thành chính mình.
Càng bệnh, con người càng có miễn dịch. Nghe nghịch lý, nhưng đó là sự thật.
Càng vượt qua nhiều chông gai, con người càng trưởng thành. Đó là đánh đổi và cũng là định luật.
Quay lại câu hỏi: Vậy tại sao lại phải cố gắng bước qua chông gai, dù biết là đau, là đớn?
Nhưng liệu có ai đủ tinh thần để vượt qua tất cả tới con đường?
Không ai cả.
Số phận là một phạm trù quá lớn, con người mãi chẳng thể hiểu được. Họ chỉ ngày cố lảng tránh đi.
Nhưng sự thật luôn ở trước mắt.
Chúng ta mỗi giây, mỗi phút đều đang đứng trên con đường mang tên số phận đấy thôi.
Chúng ta có nên buông bỏ?
Không thể. Dù thế nào chúng ta vẫn phải bước tiếp.
Ain đã tự hỏi chính mình hàng trăm lần. Rồi lại tự trả lời:
“Vì ta vẫn còn sống. Vì dưới chân ta là vô số người đã rơi xuống. Ta còn đứng được, vậy sao lại bỏ cuộc?”
Hãy bước tiếp. Đừng quan tâm ai đi bên ta, ai đang xô đẩy ta.
Chúng ta là chính mình.
Phải làm chủ đôi chân.
Thà đau đớn mà còn đi tiếp, còn hơn rơi xuống vực thẳm tối om, không còn lối về.
Và nếu chẳng may rơi xuống…
Cũng đừng bi quan.
Bởi nơi đó đã có hàng ngàn người rơi trước.
Ta không đơn độc.
Hãy giành giật cơ hội. Hãy dám đạp lên những kẻ rơi xuống mà không chịu đứng dậy.
Bởi đó là sự tàn nhẫn công bằng của thế giới này.
Chỉ cần giữ vững niềm tin, rồi một ngày bạn sẽ quay lại con đường ấy – con đường của người sống sót.
Và khi ấy, bạn sẽ hiểu:
“Mình đã trở thành kẻ không thể rơi thêm một lần nào nữa. Mình đã vượt qua chính mình. Và không ai… không gì… có thể tổn thương mình nữa.”
Ain quay người bước lại vào nhà, hắn đi nấu bữa sáng cho mình cái đã, rồi muốn suy nghĩ gì thì để sau.
Vẫn như mọi ngày.
Ăn xong, hắn xem báo cáo, duyệt mấy cái đơn cần thiết, rồi ra ngoài tập luyện. Lúc thì đi dạo, lúc lại vào sân vận động tập bắn cung. Đến cuối ngày, hắn ngồi trước nhà… thiền.
Đây là lần đầu tiên Ain thử thiền. Hắn chỉ biết thiền tốt cho những người hay suy nghĩ quá nhiều.
Nhưng đến khi thực sự ngồi xuống, Ain mới hiểu thiền tốt như thế nào.
Nó giúp hắn trút bớt áp lực, đẩy lùi những suy nghĩ đan xen. Bắn cung giúp hắn tập trung, còn thiền thì giúp hắn buông bỏ.
Ain đang tự mò mẫm phương thuốc chữa những vết thương trong tâm hồn mình.
Không phải cứ có Thần khí là tốt. Đôi khi, đó lại là điềm báo cho tai họa.
Và Ain… đang một mình gánh chịu tất cả.
Con người thường khát khao quyền năng tối thượng, nhưng khi chạm được vào rồi, mới biết cái giá là quá lớn.
Người ta thì dốc sức tìm kiếm. Còn Ain… Thần lại chủ động đến gõ cửa.
Dù là may mắn hay trớ trêu, tất cả đều phải trả giá.
Nếu hỏi hắn có muốn sử dụng Thần khí không? Câu trả lời là có. Nhưng nếu hỏi hắn có muốn chịu hậu quả không? Câu trả lời chắc chắn là không.
Gọi hắn tham lam cũng được. Ain chỉ cười nhạt. Chẳng phải loài người là sinh vật tham lam nhất sao?
Bảo hắn từ bỏ? Không thể.
Nếu bây giờ hắn từ bỏ, chẳng khác nào hắn đang giết chết 19.000 người một lúc.
Chừng nào bộ lạc còn chưa có bản sắc thật sự, chừng đó Ain vẫn phải cõng gánh nặng sức mạnh cao cả trên lưng.
Có những điều hắn không thể thay đổi.
“Chết tiệt… lại suy nghĩ lung tung nữa rồi.”
Ain thở dài, lẩm bẩm. Hắn muốn đứng dậy nhưng do ngồi lâu nên chân tê cứng, chỉ kịp kêu “oái oái” rồi nằm phịch ra sàn, chờ máu huyết lưu thông.
Ichi ở gần đó thấy chủ nhân nằm sõng soài, liền nghiêng đầu khó hiểu. Nó ngoạm trong thau cơm của mình một miếng thịt đỏ tươi, dính đầy nước bọt, rồi đặt ngay vào tay Ain.
Ain nhìn con thú cưng, rồi nhìn miếng thịt… hắn chỉ biết thở dài, buồn đến chẳng còn lời nào để nói.
Ichi còn tưởng chủ nhân lên cơn bệnh, liền lao tới liếm mặt Ain liếm lấy liếm để.
Ain giận run người, chỉ tiếc là chưa ngồi dậy được. Chứ hắn mà ngồi được, thì con sói này chắc chắn sẽ ăn đòn.
Chưa hết, một phút sau, nằm chồng lên người Ain là một con sói con. Rồi hai con. Rồi ba. Chẳng mấy chốc Ain bị vây kín bởi một đám “sói nhí” như ổ gà con.
Người ngoài nhìn vào chắc tưởng đám sói con đang muốn hấp thụ hơi ấm từ tộc trưởng.
Chỉ có Ain mới hiểu… đám này phiền tới cỡ nào. Nhìn thì như mấy con chó cỏ, bảo là “sói con” e khó ai tin nổi.
Đây là đàn con thứ hai của Ichi, vẫn còn ở trong nhà Ain lâu nhất. Đám sói ‘trẩu tre’ đời đầu thì đã tách đàn, ra riêng tự lập từ lâu rồi.
Ain đưa tay sờ đầu một con sói đang nằm trên ngực mình. Nhìn vậy mà đã mấy năm trôi qua.
Ichi từ một con sói con nhỏ xíu theo bước chân hắn, giờ đã thành cha của hai bầy con.
“Thời gian trôi nhanh thật.”
Ain ngước nhìn bầu trời. Ánh cam đỏ nhạt dần, chiều cũng sắp tan. Không gian trở nên tĩnh lặng. Ain vẫn nằm đó, không nói gì. Chỉ lặng lẽ ngắm những ngôi sao đầu tiên lấp ló trên nền trời sẫm màu.
Ain cuối cùng cũng gượng dậy, bỏ mặc đám sói con đang nằm chồng chất, ngơ ngác nhìn theo. Hắn đốt đèn dầu, ánh sáng vàng nhạt lan ra một góc nhà, rồi lặng lẽ bước vào bếp.
Giải quyết xong cơn đói, Ain lại ngồi vào bàn làm việc.
Nhưng hắn không làm gì cả. Chỉ ngồi đó, thẫn thờ.
Đôi mắt vô hồn, gương mặt lạnh tanh như tượng đá. Nhìn hắn lúc ấy chẳng khác gì một kẻ sát nhân máu lạnh sau khi đã giết người rồi quên cả lý do vì sao mình làm thế.
Thỉnh thoảng, Ain lại cười khúc khích như một đứa trẻ. Rồi chẳng mấy chốc, hắn lại khóc nghẹn ngào như một người cha vừa mất đứa con duy nhất.
Hắn không còn là một Ain mà người ta biết.
Mà là một cái vỏ chứa đầy nhân cách vỡ vụn, tranh giành nhau quyền tồn tại.
Rồi sau vài giờ vật vã, Ain đổ người xuống ghế gỗ.
Hắn nhìn đôi tay mình những ngón tay gân guốc, tím tái vì căng thẳng và kiệt quệ rồi bật cười chua chát:
“Thì ra… chẳng có tâm ma nào cả. Chỉ là mình đã chủ quan rồi.”
Một chân lý đen tối vừa được khắc sâu vào tâm trí hắn.
“Thần khí không phải vũ khí hủy diệt kẻ thù. Mà là vũ khí bào mòn chính linh hồn người sử dụng.”
Mũ Lạc Thần chọn hắn không phải vì hắn đặc biệt. Không phải vì hắn mang thiên mệnh. Đơn giản là tìm một vật chứa thích hợp.
Nó bị phong ấn. Vì quá nguy hiểm cho bất kỳ ai đeo nó quá lâu.
Chính nó cũng đang rút tủy tinh thần của hắn từng chút một.
“Ha… ha… Mình đã quá xem thường thần linh rồi. Tứ Bất Tử… ta sẽ ghi nhớ món nợ này. Ha…ha…”
Ain siết chặt tay, ánh mắt ngẩng lên, không phải nhìn trần nhà mà là xuyên qua mái gỗ, hướng lên vũ trụ đen thẳm ngoài kia.
Từng món Thần khí, mỗi cái đều mang khả năng hủy diệt thế giới nếu bị đẩy tới giới hạn 100%. Nhưng đồng thời, cũng sẽ hủy diệt kẻ sử dụng nó, từng ngày, từng giờ.
Ain không tin mình có thể sống sót tới năm 50 tuổi nếu cứ giữ tình trạng hiện tại.
Hắn đang mang trong lòng một quả bom nổ chậm.
Một thứ đang rút tủy linh hồn hắn. Một sinh vật đang ngủ say trong tim hắn – Huyết Liễu Hạnh.
Ain sờ lên ngực trái, khẽ thở dài.
Chưa bao giờ hắn suy nghĩ sâu như vậy về Thần khí.
Hắn là kẻ từng sống trong một thế giới vô thần, bước vào đây với cái nhìn ngây thơ về thần thánh, giờ mới hiểu: sức mạnh mà hắn tưởng là món quà, thực chất là lời nguyền.
Và giờ khi phải gánh chịu những cơn dày vò, Ain chỉ muốn cắt bỏ tất cả. Tự do, bình thường, yên ổn.
Nhưng không phải lúc này.
Bởi hắn còn một con thuyền phải lèo lái. Một bộ lạc phải bảo vệ.
Hắn phải sống. Phải chịu đựng. Phải nhịn.
Từng ngày, từng đêm, giữ con thuyền Lạc Việt này vượt sóng lớn.
Đến khi ấy… đến khi mọi người có thể tự đứng vững… hắn mới có thể chặt đứt xiềng xích thần thánh.
Và là chính mình, một lần cuối cùng.
Ain bước vào phòng ngủ. Hôm nay… quá dài rồi.
…
Ngày hôm sau.
Chưa đợi ai thông báo, những tộc nhân đã rần rần kéo tới khu Luật Pháp. Từng dòng người nối nhau, ai nấy đều nôn nao, chẳng biết mình sẽ được phân loại ra sao.
Các thành viên Cảnh vệ liên tục hét lớn:
“Giữ trật tự!”
“Không chen lấn!”
“Này, ta thấy rồi đấy! Vào đúng hàng của mình mau!”
Một số người bị kéo riêng ra khỏi hàng vì không tuân thủ. Cảnh vệ sắp xếp lại đội hình: Nam một hàng. Nữ một hàng. Trẻ con một hàng.
Tiếp nhận dân chúng là các thành viên của phòng Dân số. Họ phát cho mỗi người một tờ khai nếu biết viết thì tự điền, nếu không sẽ có người ghi thay.
Đây là tờ sơ yếu lý lịch chính thức của bộ lạc.
Ngoài ra, mỗi người còn nhận được một tấm giấy nhỏ hình chữ nhật, dài 7cm, rộng 3cm gọi là chứng minh dân cư (CMDC) của bộ lạc.
Trên chứng minh được ghi rõ: Họ tên, tuổi, giới tính, nơi cư trú, tên người cấp
Ở góc phải là khuôn mặt người sở hữu được những họa sĩ lành nghề khắc họa cẩn thận.
Cuối cùng, tấm giấy được nhúng qua một loại nhựa cây đặc biệt, rồi hơ qua lửa nhiều lần. Phần nhựa sau khi đông cứng trở nên bền chắc như thép: Dùng dao chặt không vỡ, đốt ở nhiệt độ cao mới cháy.
Mỗi tộc nhân đều phải trải qua hai bước: Viết sơ yếu lý lịch và làm chứng minh dân cư.
Vì vậy, tốc độ xử lý rất chậm.
Người cứ nối người, hàng cứ kéo dài. Ai nấy đều hồi hộp, căng thẳng chờ tới lượt mình.
tấu chương xong