Chương 287 : Bất Ngờ Lớn
Hai người Lim và Ain đi sâu vào trong, đường đi ngày càng chật hẹp, dưới ánh sáng của đèn dầu, Ain đã có thể nhìn rõ không gian.
Ain thầm nuốt nước bọt, bởi nếu không phải nhờ có Ichi cõng đi lần trước, hắn đã có thể bị những cọc đá nhọn trên trần hang làm bị thương rồi. Cũng may là chúng chỉ có một đoạn nhỏ.
Sau đó trần hang lại bằng phẳng như thể có người đã xén nó đi vậy.
Nhưng Ain không biết là điều hắn nghĩ là thật. Lim và một số thành viên đã dùng búa và xẻng loại bỏ những cọc nhọn quá dài, còn những cọc còn lại không ảnh hưởng nên giữ lại.
Và rồi cả hai tới đường hầm nhỏ kia.
Ain ngó đầu vào bên trong thì thấy mặt sàn đã được làm phẳng trơn láng, có thể trượt xuống dễ dàng. Ở bên cạnh còn có mấy bậc thang nhỏ để leo lên.
Với độ rộng chỉ có 70cm mà vẫn thừa để nhóm Lim tạo ra hai đường lên xuống cũng tài.
Ain nhìn Lim một cái rồi hắn chui vào trượt xuống, Lim cũng bước theo sau.
Khi Lim trượt xuống đoạn cuối đường hầm, hắn thấy tộc trưởng đứng như trời chồng. Lim liền biết Ain đã thấy thứ kia.
Hắn đứng dậy, phủi bụi khỏi quần áo rồi đi lên phía trước Ain, hướng tay về phía trước dõng dạc nói:
“Chào mừng tộc trưởng tới mỏ vàng.”
Ain bước đi, mắt mở to, miệng không thể khép lại cứ như vậy đi tới ánh sáng vàng lấp lánh.
Nơi mà rất nhiều người đang vận chuyển những cục đá lấp lánh ánh vàng, những mảnh vàng ẩn hiện trong cục đá tưởng chừng bình thường.
Ain đi lại sờ vào những cục đá được chất đống, hắn không biết nên nói gì vào lúc này.
Vốn tưởng chỉ là yêu cầu Lim tìm vàng với hy vọng mong manh nhưng giờ đây trước mặt hắn lại là vàng.
Ain giật nảy, hắn phải thử.
“Đúng rồi phải thử cái đã.” Hắn lẩm bẩm vô thức.
Ain cắn nhẹ vào miếng vàng, mùi đất, vị đất trộn lẫn khiến hắn không biết tả ra sao. Nhưng hắn vẫn cảm nhận được độ dẻo, tuy nhiên trên đời có một thứ gọi là vàng của kẻ ngốc.
Hắn không muốn cái đống đất này lại chứa thứ vàng đó. Mà chỉ có Ain là biết đến sự tồn tại thứ vàng ngốc kia, còn mấy người ở đây thì chẳng có kiến thức gì.
Nếu như hắn xác định sai thì hậu quả của nó khắc phục vô cùng khó khăn.
Nhưng Ain chỉ nghe tên, chứ hắn đâu có biết phân biệt vàng và vàng ngốc ra sao?
May là hắn vẫn nhớ ông bà có câu: Lửa thử vàng, gian nan thử sức sao?
Ain quay lại hỏi Lim:
“Cậu nung nó thử chưa? Nhiệt độ nóng chảy ra sao?”
Lim chỉ mỉm cười rồi lấy trong ngực một xấp giấy đưa cho Ain.
Ain nhận lấy rồi chăm chú đọc, từng dọc từng chữ một hắn đều không bỏ qua. Đọc xong, Ain mới thở phào hài lòng, bởi đây là báo cáo của Mih, hắn không biết làm cách nào mà Lim lại tránh được nhóm Nghiên Cứu đưa cho Mih thử nghiệm.
Chắc hẳn là họ đều cùng không thích nhóm Nghiên Cứu chăng?
Mà Ain cũng chẳng quan tâm lắm, hắn chỉ cần có bản báo cáo này là được.
Nhiệt độ cao hơn, nằm trong top những vật liệu mà Mih từng nung thử là chứng minh cho độ thật của vàng.
Dẻo là tính chất quan trọng để nhận dạng vàng, và báo cáo của Mih cho thấy sau khi nung loại được rất nhiều tạp chất thì nguyên liệu này có thể dùng một số dụng cụ ép thành tấm mỏng được.
Ain quay lại, ánh mắt quét qua những tộc nhân đang cặm cụi lấy quặng từ một khe đá hẹp, nơi vốn là ống phun hơi cũ của núi lửa.
Hắn giật mình.
“Khoan đã… mấy người… khai thác vàng ở dưới đó à?” Ain hỏi gấp, giọng cao hơn thường lệ.
Lim gật đầu. Chỉ một cái gật, mồ hôi trên trán Ain lập tức túa ra như suối. Hắn không ngờ đám này lại liều tới vậy.
Hắn nhìn chằm chằm vào đường ống như đang nhìn một con quái vật đang ngủ say.
Ống phun hơi của núi lửa một khi hoạt động trở lại có thể phun khí độc, tro nóng, thậm chí dung nham. Áp suất đủ để thổi bay cả bầy người.
Một cơn run rẩy từ lòng đất là đủ để chôn sống tất cả.
Vậy mà họ vẫn xuống đó. Hằng ngày, hằng giờ khai thác liên tục như đùa giỡn với tử thần.
Ain siết chặt tay. “Đúng là… chỉ có bọn liều mới tìm ra được thứ mới mẻ.” Hắn cười khẽ, chẳng rõ là tán thưởng hay mỉa mai.
Có điều… chính hắn lại cần những kẻ liều lĩnh hơn cả như thế.
Thứ duy nhất Ain tiếc… là mạng Lim. Còn những người khác? Hắn chẳng quan tâm lắm.
Nói hắn tàn nhẫn cũng được. Nói hắn chẳng xem trọng tính mạng tộc nhân cũng chẳng sai.
Nhưng hắn là người đang gánh trên vai 19.000 sinh mạng. Mất vài người nếu cái giá đem lại là vàng, là công nghệ, là vũ khí, là một ngày mai cho bộ lạc thì đó không phải là mất mát, mà là đầu tư.
Cuộc đời này đã đủ khắc nghiệt rồi.
Chết… đôi khi lại là cách giải thoát nhẹ nhàng nhất.
Ain không phải thần thánh. Không có quyền sinh quyền sát.
Hắn chỉ là kẻ đi giữa dòng số phận và nếu không thể chống lại định mệnh, thì ít nhất hắn sẽ điều khiển được hướng chảy của máu.
Nếu không phải hắn phát động chiến tranh… thì chiến tranh cũng sẽ tìm tới hắn.
Nếu không phải Lim liều mạng… thì sẽ có kẻ khác chết vô ích.
Và dù là ai chết… Số người mất… luôn là một con số cố định.
Vậy tại sao phải hoảng hốt? Tại sao phải thương xót?
Ain cúi đầu. Thứ hắn có thể làm là cầu xin cho số phận kẻ được chọn một cái chết nhẹ nhàng, êm ái nhất mà thôi.
Ain nhìn trong đống quặng vàng thì có chút vui vẻ bởi lượng khai thác này đủ để hắn có khóc trong hạnh phúc.
Dù biết là tỷ lệ chiết xuất ra vàng tinh khiết rất thấp, bởi thiếu cách xử lý và các dụng cụ chuyên biệt.
Cho dù là tỷ lệ chỉ còn 1% đi chăng nữa thì Ain vẫn cười được, bởi hắn chưa đủ tin Lim tìm ra vàng mà, giờ tìm thấy đã là quá may mắn rồi.
Ain vô tình liếc nhìn lại thì hắn bỗng thấy một ánh kim bạc lóe lên. Ain ngay lập tức lặng im, hắn bước đi.
Lim nhìn bóng lưng của tộc trưởng mà nghi hoặc, chẳng phải mới vừa cười xong sao? Sao Ain lại vô hồn nữa rồi?
“Chẳng lẽ hậu quả kia lại tiếp tục?”
Lim định tiến lên hỏi thăm thì đã nghe Ain hỏi:
“Lim, cái này mấy cậu có thấy nhiều không?”
Lim nhìn cái thứ trên tay Ain: Một khối có màu trắng ánh kim, một vài chỗ bị biến thành màu đen. Một khối có màu vàng nhạt, ánh kim lấp lánh như không bằng khối ánh kim kia.
Lim xoa cằm một lúc rồi mới trả lời Ain:
“Cái này tôi không chắc như chắc cũng cỡ mấy trăm kg. Mà tộc trưởng hỏi để làm gì?”
Ain nghe xong liền cười tươi, hắn ngẩng mặt lên trần hang cười khoái chí.
Không ai hiểu lý do tộc trưởng như vậy? Họ chỉ có thể trương mắt nhìn.
Ain dần bình tĩnh lại, hắn nhìn hai khối đất trong tay như những vật quý nhất. Bởi vì nó chính là bạc nguyên khối và hợp kim bạc vàng.
Lý do mà Ain biết thì vô cùng đơn giản, Ain không cần công thức, cũng chẳng cần thiết bị phân tích.
Ánh kim kia là bạc trắng, lạnh, sâu lắng theo ánh nhìn.
Còn cái ánh vàng nhạt dị thường… đó là thứ được sinh ra khi vàng và bạc trộn với nhau, theo đúng bản chất tự nhiên trong những mạch quặng hỗn hợp.
Vàng có ở đây, bạc cũng có. Vậy hợp kim của chúng tại sao không?
Có bạc, vàng thì quá trình tạo tiền tệ của Ain càng nhanh hơn.
Mà tiền tệ… là quyền lực mềm. Là luật chơi. Là ngôn ngữ toàn cầu. Là thứ không cần chiến tranh, không cần máu, mà vẫn khiến cả thế giới ngả mình cúi đầu.
Ain lại cười.
Một nụ cười ngu ngơ trong mắt đám thợ mỏ nhưng trong mắt Lim, là thứ gì đó rất lớn sắp xảy ra.
Ain kéo tay áo Lim, lặng lẽ dẫn hắn ra một góc tối. Hắn quay đầu nhìn quanh, mắt đảo nhanh như thợ săn rà dấu mồi, rồi mới nghiêng sát vào tai Lim thì thầm điều gì đó.
Không ai biết Ain đã nói gì.
Chỉ biết rằng từ khoảnh khắc đó, Lim như biến thành một người khác.
Khi quay lại, mặt hắn trắng bệch như tấm vải liệm. Ánh mắt thất thần. Tay chân run như sắp ngã quỵ.
Nhiều người nói… Lim lúc ấy như thể vừa trông thấy bóng ma trong hầm mỏ.
Hắn chỉ lẩm bẩm mấy câu vô nghĩa rồi rời đi ngay sau đó.
Vài ngày sau, không ai thấy Lim đâu nữa.
Nhưng chẳng ai để tâm, vì Lim vốn hay đi lang thang tìm mạch quặng. Việc vắng mặt vài hôm là bình thường.
Chỉ khi Lim quay trở lại, cái bất thường mới lộ ra.
Không phải hình dáng hay hành vi. Mà là… thứ gì đó không thể gọi tên, nhưng vẫn hiện hữu như một làn hơi lạnh quanh hắn.
Thứ gì đó đã chết bên trong Lim. Hoặc… thứ gì đó vừa mới thức tỉnh.
…
Ain rời khỏi hầm mỏ, đi bộ một đoạn dài mới về tới nhà.
Lúc ấy đã gần trưa.
Hắn bước vào bếp, ăn sáng một cách vội vã. Sopa và Rin đã vội vàng trở về với công việc của mình từ sớm.
Sau khi ăn xong, Ain ngồi vào bàn làm việc.
Lặng lẽ lấy ra cuốn sổ bìa thô “Cửu Thiên An Lạc” kế hoạch lớn nhất đời hắn.
Hắn vuốt nhẹ lên bề mặt da sần, ánh mắt dịu lại.
Những bước đầu tiên… đã khởi động rồi.
Câu hỏi là: Liệu hắn có thể đi đến cùng không? Hay là sẽ bị chính cơn sóng mình khơi dậy nhấn chìm?
Ain bất giác nhìn về hướng Tây Bắc – nơi bộ lạc Kai The tọa lạc. Nơi ấy… Eny đang ở.
Người phụ nữ tưởng như ‘mềm yếu’ nhưng lại gồng gánh cả một mảng công việc trọng yếu trên vai.
Tin tức từ Duyên gửi về đều đặn. Đôi lúc chi tiết đến rợn người. Rõ đến mức Ain có cảm giác như mình đang sống ngay giữa bộ lạc Kai The.
Nếu lần giao thương này thành công…Công đầu chắc chắn thuộc về Duyên.
Nhưng Ain vẫn lo. Bởi thế giới này không cho phép con người tính toán quá hoàn hảo.
Tin mới nhất cho biết Eny cùng đoàn đang trên đường trở về. Kèm theo danh sách những món hàng trao đổi.
Ain chỉ nhìn lướt qua đã mỉm cười.
Những thứ được đổi ra nhiều nhất là muối và đồ gốm, còn mấy thứ khác khá ít bộ lạc chú ý tới.
Với tình hình này thì Ain vô cùng vui bởi vì bọn bộ lạc kia vẫn chưa biết thứ cần đổi nhất chính là vũ khí kim loại.
Có lẽ chúng vẫn chưa tưởng tượng ra sức hủy diệt bởi vũ khí kim loại gây ra.
Ain từng rất sợ nếu mớ vũ khí này được trao đổi, nhưng lúc đó đoàn giao thương đã đi mất rồi.
Nhưng giờ thì tốt rồi.
Mọi thứ càng dễ dàng hơn cho hắn mà thôi.
tấu chương xong