Chương 286 : Tâm Ma Thật Sự
Khi Ain còn đang say giấc cùng hai cô vợ, thì bên ngoài bộ lạc đã náo động bởi một người và một thú.
“Tránh đường! Tránh đường! Tránh đường!!”
Tiếng hô khẩn thiết như xé toang màn sương buổi sớm, đánh thức những người còn đang ngái ngủ. Một số ló đầu ra từ trong nhà, nhíu mày đầy khó chịu.
Tộc trưởng đã đặt ra quy định: trong Khu Thủ Đô, một là không được gây ồn ào quá khuya, hai là không được phá vỡ sự yên tĩnh vào sáng sớm.
Thế mà nay, ai đó lại phá nội quy.
Họ bước ra để xem kẻ nào dám cả gan. Nhưng còn chưa kịp nhìn rõ, một cơn gió mạnh đã lướt qua. Chỉ thấy bóng một người cưỡi thú phóng như tên bắn, luồng gió xô mạnh đến mức có kẻ đứng không vững, ngã bật ra sau.
Khi mọi người định thần lại thì cái bóng kia đã đi xa rồi.
Một người xoa cằm nhìn theo, lẩm bẩm như nói với chính mình: “Lim…?”
Lời ấy như khơi dậy sự thắc mắc trong đám đông.
“Sao Lim lại về vào giờ này?”
“Hướng đi của hắn… hình như là nhà tộc trưởng?”
Tuy tò mò, nhưng rồi ai nấy cũng tặc lưỡi quay vào, tiếp tục nấu bữa sáng. Một số thì nằm nướng thêm lát nữa, nhưng chẳng được bao lâu cũng phải lồm cồm dậy lo việc thường ngày.
…
Trong khi đó, bên trong nhà Ain
“Tộc trưởng! Tộc trưởng!”
Tiếng gọi gấp gáp vọng từ xa, đánh thức Ain khỏi giấc ngủ ấm áp. Hắn khẽ xoay người, tay vô thức vươn ra, chạm vào thứ gì đó mềm mại đến mức khiến hắn… bóp một cái.
Tiếng “~Ưm~” nhẹ vang lên. Rõ là âm thanh đầy kiềm chế nhưng ngọt ngào.
Ain mỉm cười trong mơ, tự nhủ hẳn là Sopa rồi. Nhưng khi mở mắt ra thì thấy Rin đang ngáp dài, một tay vắt ngang mũi.
Thì ra tiếng kêu lạ kia là từ Rin, bị nghẹt mũi phát âm méo xệch.
Ain thở phào, chống tay bật dậy. Hắn vẫn còn nghe tiếng gọi từ bên ngoài.
Lười nhác kéo quần lên, Ain lầm bầm:
“Má nó, tên nào to gan mà sáng sớm đã phá giấc mộng đẹp của mình vậy hả?”
Hắn bước tới cửa, định mở ra và chửi cho một trận. Nhưng vừa nắm tay nắm, Ain khựng lại.
Giọng kia… quen lắm.
“Khoan đã… giọng Lim mà? Hắn về rồi à? Giờ này? Không lẽ có chuyện?”
Cạch. Cửa bật mở.
Lim đang cúi người, nốc ừng ực nước trong ống tre. Bên cạnh là con ngựa đang thở phì phì, mồ hôi đẫm lưng. Mắt Lim mở lớn, giọng nghẹn cả lại vì gấp:
“Tộc trưởng mau theo tôi! Mau!!”
Chưa kịp phản ứng gì, Ain đã bị kéo lên lưng ngựa. Lim leo lên sau, vung roi, con ngựa phi vút như tên bắn.
Ain vẫn còn ngơ ngác.
“Khoan đã… mình chưa mặc áo mà…!”
Nhưng giờ mà nhảy xuống thì gãy lưng mất, Ain đành ngồi im, gió lạnh tạt vào da thịt. Vừa ôm chặt yên ngựa, hắn vừa nhíu mày suy nghĩ:
“Rốt cuộc có chuyện gì mà Lim vội đến mức này? Không lẽ… có người gặp nạn?”
Dọc đường, Ain vẫn đang chìm trong mớ suy nghĩ lộn xộn.
“Không lẽ có ai bị thương? Hay vợ Lim sắp đẻ? Không, không… chắc là con gà trống nhà hắn sắp cưới con mái… Hoặc… trời ạ, con heo nhà Lim bị ai chém rồi?!”
Suy diễn đủ mọi thứ trên trời dưới đất, Ain không hề để ý rằng Lim vẫn đang giữ vẻ mặt vui vẻ đầy hưng phấn.
Một nụ cười mà nếu Ain tỉnh táo một chút thôi, chắc chắn hắn đã thấy có gì đó… sai sai.
Cuối cùng, con ngựa cũng dừng lại ở khu Bờ Biển, gần chân ngọn núi đá cao sát mép sóng.
Vừa xuống đất, Ain còn ngoái nhìn lại con ngựa, nó vẫn hồng hộc nhưng không hề sụp đổ.
“Con ngựa này… đúng là trâu ngựa thật sự.” Hắn lầm bầm: “Chạy hai vòng vẫn chưa xỉu, chỉ thở đúng một phát trước cửa nhà mình…”
Một vài tộc nhân đã nhanh chóng dắt ngựa đi chăm sóc trong chuồng thú.
Ain đảo mắt nhìn quanh rồi nhận ra có gì đó không đúng.
“Sao… sao đông người vậy? Họ biết trước mình tới sao? Không lẽ chuyện lớn đến mức vậy à?”
Hắn chau mày:
“Chết tiệt, là thứ gì mới được? Giờ mình đâu còn sức mạnh… Nếu đó là thứ gì quá mạnh thì sao? Nếu bọn họ phát hiện ra mình đã mất năng lực thì sao?! Nếu… nếu họ nghi ngờ –”
Dòng suy nghĩ trượt dài.
Từng câu hỏi dồn dập như móng vuốt cào vào não. Ain bắt đầu overthinking đến mức chìm vào hoảng loạn trong lòng.
Và cũng chính lúc đó.
Khí tức của hắn dần thay đổi.
Từng luồng sát khí, từng sợi áp lực đen đặc như vô thức lan ra khỏi cơ thể hắn, theo mỗi suy nghĩ tiêu cực dâng cao.
Dù Ain không còn sức mạnh như xưa, nhưng dấu vết sâu thẳm từ những năm tháng chinh chiến, từ con người đã từng đối mặt tử thần, gánh vác sứ mệnh, vẫn còn in hằn trong máu.
Mọi người xung quanh bắt đầu run rẩy.
Không ai hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng trực giác nguyên thủy mách bảo họ phải lùi lại.
Có người mềm chân, ngồi phịch xuống đất. Người khác tay run lập cập, miệng lẩm bẩm cầu tổ tiên.
Không phải vì ánh mắt sắc lạnh, không phải do vẻ mặt âm trầm của Ain mà bởi bản năng sinh tồn.
“Chạy đi!” “Chạy ngay trước khi bị xé xác…”
Tiếng nói không thành lời vang vọng trong tim họ.
Ain, tộc trưởng của họ, giờ như hóa thành một con mãnh thú. Một con quái vật cổ xưa vừa tỉnh giấc.
Dần dần, từ tâm hắn, bán kính 5 mét trở thành vùng cấm tuyệt đối. Không ai dám bén mảng.
…
Ngay cả Lim cũng không thể lại gần.
Dù đã cưỡi ngựa về trong đêm, dù nụ cười của hắn vẫn còn trên môi, giờ Lim cũng phải lùi lại, nhìn Ain đầy bối rối và sợ hãi.
Hắn hét lên: “Tộc trưởng! Tộc trưởng!”
Tiếng gọi vang vọng, đánh thức vài người xung quanh khỏi trạng thái tê liệt.
“Đúng rồi! Sao không ai gọi hắn tỉnh lại?”
Họ bắt đầu làm theo, người thì hô lớn, người đập đá, đập thùng, vỗ tay, thổi sáo, gõ mõ, miễn là tạo ra âm thanh để đánh thức Ain khỏi bóng tối đang nuốt lấy hắn.
Dần dần… tiếng động quanh mình như từng hồi trống vang lên trong tâm trí.
Ain chớp mắt, từng âm thanh hỗn độn vỡ òa, tiếng gọi, tiếng gõ, tiếng tim đập…
Hắn liếc nhìn xung quanh, vòng tròn người đang đứng cách xa như sợ mình nhiễm độc, hay trở thành mồi cho một điều gì đó không thể gọi tên.
Ain thở dài. Rồi ngẩng mặt lên trời, để gió lùa qua mái tóc rối bời, như muốn hỏi thẳng vào hư vô:
“Tại sao…đã phong ấn tâm ma rồi mà mình vẫn bị di chứng từ Thần khí? Phải chăng chính bản thân mình… là nguyên nhân?”
Trong đầu hắn, những câu hỏi cuộn lên như sóng dữ:
“Tâm trí là gì? Con người là gì? Vì sao điều gì người ta bảo là tốt thì mình phải tin nó tốt? Xấu là sao? Chúng ta có thực sự hiểu nổi bất cứ điều gì…hay chỉ đang chạm vào bề mặt, cố gắng gán nhãn cho mọi thứ bằng niềm tin mỏng manh?”
Ain giơ tay lên cao, nhìn đôi bàn tay gầy đi, chai sạn hơn, nhưng rỗng không câu trả lời.
“Nếu không ai trả lời mình…thì mình sẽ tự tìm lấy.”
Hắn hạ tay xuống. Khoảnh khắc ấy, ánh mắt hắn đổi khác.
Không dữ hơn. Không lạnh hơn. Mà lặng.
Lặng như mặt hồ sau cơn bão.
Có người nói: đó là ánh nhìn của kẻ vừa vượt qua vực sâu bên trong chính mình.
Ain quay lại. Hắn nói, giọng rõ ràng, điềm đạm:
“Mọi người… dừng lại đi. Tôi ổn rồi. Cảm ơn mọi người.” Rồi Ain cúi đầu một cách chân thành.
Không một ai kịp phản ứng.
Cả không gian như bị đóng băng.
Tộc trưởng của họ, người từng gánh cả bộ lạc trên lưng, người họ ngưỡng mộ như thần nhân, kẻ sống sót qua nghìn trùng hung hiểm đang cúi đầu.
Cúi đầu nói lời cảm ơn với những người nhỏ bé hơn mình.
Không ai biết nên nói gì. Không ai được dạy rằng phải làm gì khi một người như vậy lại cúi đầu với họ.
Không ai hiểu hết chuyện vừa xảy ra, nhưng mọi người đều cảm được một điều gì đó đã thay đổi.
Và không ai biết, chính cúi đầu ấy là lúc Lạc Việt bắt đầu phát triển thần tốc.
Ain ngẩng mặt lên. Rồi bước đi.
Lúc ấy, thời gian mới trôi lại.
Người thở phào. Người cười nhẹ. Có người bật khóc.
Không phải vì sợ hãi. Mà vì họ vừa thấy một người vẫn còn trẻ. Một người vừa yếu đuối, vừa mạnh mẽ. Một người đủ khiêm nhường để cúi đầu, đủ can đảm để bước tiếp.
Tương lai bộ lạc…vẫn còn có thể đi xa hơn nữa.
Lim sực tỉnh, vội vàng đuổi theo Ain. Tới khi cả hai đi qua đoạn đường vắng người, không còn ai xung quanh, Lim mới dám hạ giọng hỏi nhỏ:
“Tộc trưởng… hồi nãy bị gì vậy ạ?”
Ain không trả lời ngay. Hắn liếc Lim một cái, ánh mắt không trách móc cũng chẳng lạnh lùng, chỉ là… mệt mỏi.
“Là hậu quả… của việc dùng sức mạnh thần thánh.”
Lim khựng lại, rồi gật đầu. Thật ra, nếu lời này nói với ai khác trong bộ lạc, họ sẽ hiểu ngay Ain đang nói gì. Nhưng Lim thì không.
Bởi vì… năm ngoái, trong cuộc chiến với Dio, Lim không được ra trận.
Hắn bị Dio giam lỏng tại nhà, một quyết định xuất phát từ sự thực đơn giản: Lim có mỗi tài khám phá tài nguyên là khá. Còn lại? Tệ hơn cả những đứa trẻ mới vào độ tuổi luyện tập.
Cho hắn ra chiến trường chỉ là thí mạng vô ích. Chi bằng giữ mạng sống, chờ ngày bộ lạc yên ổn để tiếp tục tìm tài nguyên phục vụ phát triển.
Vì vậy, khi nghe Ain nói về hậu quả của sức mạnh thần thánh, Lim chẳng thể hiểu rõ.
Nhưng… nhìn nét mặt tộc trưởng, rồi nhớ lại luồng khí đen đáng sợ tỏa ra ban nãy…
Lim bắt đầu lờ mờ cảm nhận được, dù không hiểu tường tận: Thứ sức mạnh đó… mang một cái giá rất đắt.
Cả hai bước tới trước hang động đã được đánh dấu từ trước.
Chính là cái hang năm xưa Lim từng bị ngất (chương 256). Nhưng giờ đây, mọi thứ đã đổi khác.
Ngay từ cửa hang, Ain đã thấy ánh lửa bập bùng bên trong, chiếu rọi qua bóng người nhấp nhô.
Dọc đường hầm là một hệ thống ống tre nối sâu vào lòng đá, kéo dài như mạch máu dẫn khí.
Ở bên ngoài hang có lắp một hệ thống bơm oxy, một thiết kế sáng tạo đến bất ngờ. Được làm bằng cối xay quay trục, kết nối với quạt gió ẩn trong khối gỗ hình cầu.
Khi quay các cánh cối xay thì quạt sẽ quay mang lượng không khí ít ỏi truyền vào bên trong hang, cung cấp thêm một chút sự sống còn cho những người ở sâu trong hang.
Ain nhìn cấu trúc mà tặc lưỡi.
Đám người này đã từng dùng cối xay nước ở những vùng khác, nhưng nơi đây có suối lại quá xa, kế bên biển mà chẳng dùng được.
Thế là họ chế lại, thay những chiếc gàu múc nước bằng những tấm gỗ dẹt mỏng để bắt gió.
Khi gió yếu hoặc không có gió, họ xoay sang dùng sức người.
Một sáng kiến thú vị:
Họ dùng cách lấy dây thừng buộc vào trục, sau đó kéo mạnh đi. Tương tự trò chơi yoyo kiếp trước của Ain, thu dây rồi bung ra, lực quay sẽ rất mạnh.
Tuy tốn sức mỗi lần đổi lại là quay sẽ lâu hơn đợi gió thổi tự nhiên, và cung cấp nhiều không khí hơn.
Ain mỉm cười rồi nhìn Lim. Lim hiểu ý, hắn đi trước dẫn đường. Cả hai bước vào hang động.
Tấu chương xong