Chương 278 : Nghiệp Mang
Ain lần nữa tỉnh dậy. Lần này thì trời đã quá trưa, cả lưng đau nhừ. Hắn vừa đấm lưng vừa lê bước xuống bếp nấu cơm.
Sopa vẫn còn ngủ ngon lành trên giường. Biết nàng còn mệt, Ain chỉ dám hành động nhẹ nhàng, dù trong lòng vẫn còn chút lửa chưa nguôi. Nhưng sáng nay… thôi thì cũng đã đủ “điên cuồng”.
Ain thầm than. Dù được Thần Khí cải biến thể chất, nhưng riêng khoản này… hắn thực sự đuối khi phải đối mặt với năm người vợ, mỗi người một kiểu quyến rũ, chẳng ai giống ai.
Ấy là chưa kể, sống trong thời đại mà sinh tử chỉ cách nhau một nhịp thở, ai cũng muốn sớm có con để nối dõi, như một bản năng sinh tồn truyền kiếp.
Nếu họ mà biết Huyết Liễu Hạnh có thể tăng khả năng sinh sản… thì e rằng Ain cũng chẳng còn sức để mà thở.
Ain nấu cháo, một tô cho mình, một tô cho Sopa. Thêm chút hành, thịt băm và muối, đơn giản nhưng đủ dưỡng chất.
Hắn bưng cháo vào, để phần của Sopa lên bàn đầu giường. Rồi lặng lẽ rời khỏi phòng.
Bước ra ngoài, hắn mới chột dạ nhận ra, gia đình Ichi không còn quanh nhà nữa.
“Chắc tụi nó tự kiếm ăn rồi…” Ain lẩm bẩm, cố giấu đi sự xấu hổ vì mải “chiến đấu” mà quên cả trách nhiệm.
Hắn rảo bước dọc theo triền dốc, hướng tới núi đá vôi.
Ngọn núi ấy sau năm năm khai thác liên tục, nay đã khác xưa quá nhiều. Từ một đỉnh cao hàng trăm mét, giờ chỉ còn trơ thân núi chừng 45 – 50 mét. Dấu hiệu rõ ràng cho thấy Lạc Việt đã dùng đá vôi làm bê tông với quy mô lớn đến chừng nào.
Nhưng với Ain, điều đó lại là dấu hiệu cảnh báo.
Nếu ngọn núi này biến mất hoàn toàn, bộ lạc sẽ lâm vào khủng hoảng nguyên liệu xây dựng. Mà Lim dù đã rất cố gắng vẫn chưa tìm ra được nguồn đá vôi mới.
Ain đứng từ xa, mắt dõi theo những công nhân đang hăng hái làm việc. Trên khuôn mặt ai cũng rạng rỡ, có lẽ do dư âm của buổi lễ hôm qua vẫn còn đọng lại.
Ain thở dài, hắn bước tiếp, đi qua cây cầu gỗ, hướng tới chỗ làm muối. Nơi bây giờ thuộc về khu vực Chế Tác, ngoài ruộng muối thì nơi đây vốn còn làm dầu oliu nhưng do mở rộng lãnh thổ thì cây dầu oliu đang được mang tới khu Thực Vật trồng thử nghiệm.
Ain muốn tập trung nơi này chỉ làm muối mà thôi, vì vậy mà hắn còn phân tới đây một chi cục đội Chấp Pháp, hai đội Cảnh vệ và một đội Phán Quyết chỉ để bảo vệ nơi này.
Dù với Ain, muối không còn quá quan trọng. Nhưng với các bộ lạc khác, lại là chuyện khác. Không ai biết họ sẽ làm gì nếu biết Lạc Việt sở hữu một mỏ muối lớn.
Cứ tốt nhất là lập một vòng tuyến bảo vệ cho an tâm.
Ain đi vào chỗ của Lea, Ain mới quên là cô nàng đi theo Eny rồi. Vì vậy hắn tìm người đứng thứ hai ở đây, là Lyn, cô nàng tạm thời quản lý nơi này.
Ain bước tới văn phòng cô nàng, nhìn cô ta vẫn làm việc như ngày thường, Ain cảm thấy có chút xấu hổ, người ta làm việc như vầy mà mình còn mải ăn chơi.
Nhưng rồi Ain nghĩ lại:
“Ủa, khoan, lúc người ta ngủ, mình cũng làm chết mẹ mà, có hôm còn ngủ chưa được 4 giờ. Vậy mình xấu hổ làm gì nhỉ?”
Ain tự cốc đầu mình một cái, rồi hắn tiến vào gõ nhẹ lên cánh cửa gỗ.
Lyn nghe động mới ngẩng đầu lên nhìn lên, thấy tộc trưởng, cô hốt hoảng định đứng dậy nhưng Ain đã ngăn cản.
Ain đi lại ngồi xuống bàn, Lyn cũng nhăn mặt rồi phải ngồi xuống theo. Ain mỉm cười rồi rót cho Lyn một chén trà như thể đây là nhà của mình.
Lyn nhận lấy chén trà từ tay Ain, mùi lá rừng thơm nhẹ. Cô không khỏi lo lắng:
”Tộc trưởng ghé thăm đột ngột, lại còn ung dung như ở nhà mình, chắc chắn không phải chuyện đơn giản. Hay mình làm gì sai? Hay có chuyện gì lớn sắp xảy ra?”
Lyn chẳng thể thoát khỏi tự suy diễn nhiều câu hỏi trong đầu, Ain đương nhiên nhận ra sự thắc mắc của cô, bởi nó hiện ra trước mắt hắn mà.
“Đừng nghĩ nhiều, tôi chỉ muốn tới hỏi xem cô làm như thế nào thôi?”
Lyn giật mình, trong giây lát cô có cảm giác tộc trưởng có khả năng đọc suy nghĩ của người khác vậy, nhưng khi nghe được lý do thật thì Lyn thở ra một hơi, cô đáp:
“Mọi chuyện ở đây vẫn ổn. Chỉ là tôi vẫn không hiểu sao mà Lea lại chịu được lượng công việc ở đây?”
Lyn lắc đầu, hai vai nhún đầy sự khó hiểu, Ain nghe vậy chỉ cười trừ, thật ra thì Lea là người yêu cầu hắn cho cô ả tới đây làm việc, lúc đó là do hắn quá bận rộn với tổ chức non trẻ nên giao cho Dio duyệt luôn.
Vậy mà Lea vẫn gắn bó không hề phàn nàn, chính Ain còn khó hiểu nửa là Lyn.
Ain nhìn Lyn rồi cười nói:
“Cô mới nhận việc nên có nhiều thứ chưa hiểu thôi. Lea, cô ta uhm nói sao nhỉ? Rất lì lợm chăng.”
Lyn nghe xong, chỉ thở dài, nếu đúng như lời của tộc trưởng thì Lea có gì đó rất giống Ry.
Ain quay lại chủ đề chính.
“Cô nhớ Bta không? Nếu muốn có thể tới đó thăm nó một chút cũng được.”
Nghe lời này, Lyn có chút ngạc nhiên, cô tiếp nhận công việc này trước mùa đông, cô đã hoàn toàn không gặp Bta đã gần 5 tháng rồi. Cô cũng nghe tin Bta đã tới khu Huấn Luyện bắt đầu đào tạo.
Đêm nào cô cũng nhìn về hướng khu Huấn Luyện, tự hỏi Bta giờ ngủ có ngon không, có bị cảm lạnh không, có nhớ mẹ không. Nhưng cô chưa bao giờ xin thăm con, vì cô là một thành viên nhóm Nghiên Cứu chuyên sâu, cô hiểu luật là luật và cô không muốn tạo tiền lệ xấu.
Chỉ là cô không hiểu vì sao tộc trưởng lại kêu tới thăm con.
Như vậy chẳng phải là phạm luật sao?
Lyn chẳng thể nghĩ tộc trưởng mình ngu ngốc tới mức quên luật mình đặt ra.
Như vậy phải có một kẽ hở nào đó mà tộc trưởng mới nói với cô.
“Nhưng tại sao lại là mình?” Lyn thắc mắc.
Ain nhìn người phụ nữ trước mắt, hắn nói chuyện này là có lý do cả thôi. Lyn vốn từ khi gia nhập bộ lạc chẳng mấy nổi bật, nhưng khi mà nhóm Nghiên Cứu hình thành thì Lyn lại là một thành viên không thể thiếu.
Quá trình lai tạo giống cây đanh của Ska có 8,9 phần là công tạo mẫu mầm non của Lyn rồi. Ska chỉ tiếp tục phát triển thành cây trưởng thành và thu hoạch thành quả.
Ngoài cây đanh thì Lyn còn liên quan tới rất nhiều giống cây khác, như lúa ở chỗ ngọn đồi ngoài lão Ky và Tal liên tục chọn lọc giống lúa tốt thì cũng có một phần công của Lyn loại bỏ những đặc điểm xấu của giống cây.
Đơn giản là Ain muốn giúp Lyn an ủi một chút, sau những gì mà cô đã giúp bộ lạc.
Thấy Lyn vẫn chưa tìm ra câu trả lời, Ain thở dài rồi nói:
“Theo quy định thì chỉ cho Tập Sự được về thăm gia đình, chứ không cấm gia đình tới thăm con.”
Lyn sực tỉnh, đúng là chuyện tộc trưởng nói không có trong quy định, nhưng như vậy vẫn phải có điều kiện gì đó, chứ không phải tự nhiên tộc trưởng lại nói cho mình cô biết trong tình trạng này.
Còn chưa để Lyn suy nghĩ thêm, Ain đã giải đáp cho cô hiểu.
Ain nhấp ngụm trà rồi mỉm cười, ánh mắt đầy ẩn ý:
“À, còn nữa… Cô biết mà, lính canh ở đó làm việc vất vả, trời lại nóng nực. Nếu ai đó mang ít thịt hun, hoặc ít đá lạnh… thì chắc họ cũng vui vẻ cho người ta đi qua. Dĩ nhiên, tôi đâu có chỉ đạo gì đâu, tôi chỉ… suy nghĩ cho an toàn khu vực thôi.”
Lyn hiểu, và lần này cô mỉm cười. Một nụ cười nhẹ nhưng thật lòng, bởi cô biết tộc trưởng không chỉ là người đặt ra luật, mà còn là người biết cách con người hóa luật.
Ain làm xong cũng rời đi, mục tiêu là quay về nhà, hắn nhớ ra chưa hỏi lý do vì sao Sopa lại về? Rồi cô và hắn đã nói chuyện gì khiến cả hai mới tiến đến bước cuối cùng kia?
Ain bước đi nhìn con đường năm nào còn lót gạch nung, giờ đã đổi thành gạch bê tông, tuy thô rám hơn nhưng lại chắc chắn cho từng bước đi.
Những cột đèn xưa, giờ cũng được xây lại tân trang hơn, đẹp hơn, chi tiết hơn.
Đặc biệt là những công trình mới cho dù là nhà cửa, gạch lát đường, cột đèn,…đều có khắc một vòng tròn bên trong có hình một con chim lạc, hình tròn còn có những nét vẽ như mai rùa ở những chỗ trống.
Đây chính là ấn ký của bộ lạc Lạc Việt, khi xưa mọi thứ chưa ổn định, Ain chưa từng quá chú trọng chuyện này, nhưng kể từ khi sau cuộc chiến với X.
Ain lại cho Pu và thành viên Xây Dựng khắc hình này lên, như một cách chứng minh sự tồn tại của họ, không đâu trong lãnh thổ mà không có hình ảnh này.
Đều này sẽ càng khiến kẻ thù kiêng dè hơn khi đi lạc vào lãnh thổ.
Kỹ thuật gốm khắc họa tiết tuy không có gì hiếm, nhưng nét vẽ và hình dạng rõ ràng thì Ain đảm bảo ngoài kia không có bộ lạc nào có thể sao chép được của bộ lạc hắn.
Năm xưa hắn từng thề sẽ tìm một người vẽ ấn ký cực đẹp bộ lạc cho mình sao? Bây giờ hắn đã được rồi nhưng lòng vẫn buồn man mát.
Ain sờ vào chỗ ấn ký trên cột đèn, bất giác nước mắt hắn rơi. Cả một khoảng thời gian tới được lời thề này, hắn đã trải qua biết bao nhiêu đắng cay của cuộc đời.
Hắn từng mơ mình có một bộ lạc, một biểu tượng, một mái nhà vững chắc để mọi người cùng nhìn về. Giờ đây mọi thứ đã có, nhưng những người hắn mong muốn ngày đó… có ai còn bên hắn?
Liệu nó đáng không?
Như hắn từng nói.
Số phận chưa bao giờ bỏ ta, nhưng nó cũng chưa bao giờ giúp ta. Nó chỉ nhìn ta tự bước đi trên con đường đầy chông gai.
Số phận đã được định đoạt từ khi bắt đầu, muốn kết thúc phải đi hết con đường đó. Khi kết thúc nghĩa là con đường đã hết.
Số phận là hai mặt của cuộc sống. Có người sinh ra đã ngậm thìa vàng, có người thì đã ở tận cùng của xã hội.
Nhưng khi đi hết con đường thì có ai thấy thiếu gia ngày nào, giờ đây đã là một kẻ ăn xin, bị đánh đập, bị xua đuổi, bị trấn lột bước đi.
Còn kẻ tưởng chừng như đã đáy xã hội luôn ở đó chẳng thể bước lên.
Làm gì có con vịt nào hóa thiên nga, chỉ có vịt giả thiên nga mà thôi.
Người ta luôn tự hào mình đã thay đổi số phận bản thân, nhưng họ không biết rằng đó cũng là một phần của số phận. Để rồi khi mọi thứ kết thúc họ vẫn quay lại điểm bắt đầu bản thân.
Kẻ hiểu thì ít, kẻ không hiểu thì nhiều.
Kẻ hiểu lại chẳng thể giải thích, còn bị kẻ không hiểu lại chà đạp, chửi rủa không thương tiếc với kẻ hiểu.
Đó là nghiệp họ đang mang.
Nghiệp và số phận tuy giống mà khác.
Nếu nghiệp là balo, thì số phận là bàn chân. Chân phải chạm đất, chạm cỏ, giẫm gai, đạp đá mới tới được cuối con đường. Nghiệp thì khác, nó chỉ trên vai bản thân, cứ mỗi bước nghiệp lại nặng thêm, bước chân càng khó khăn hơn.
Nghiệp quá nặng khiến ta dừng lại trước khi tới được đích.
Âu cũng là số phận của họ.
Bởi vậy, nếu số phận đã định, thì chí ít ta còn có quyền chọn cách bước đi. Đừng để balo nghiệp nặng quá, kéo chân ta gãy giữa đường. Nhẹ gánh thì bước sẽ vững. Vững rồi mới thấy con đường, dù định sẵn, vẫn có thể đẹp theo cách của riêng mình.
tấu chương xong