Chương 277 : Cơn Say Hại Thận
Ngày 6/1 – Năm thứ 6 Lạc Việt.
Trời còn chưa sáng hẳn mà khu bảng thông báo đã chen chúc người. Ai cũng háo hức, xôn xao, như thể chờ tin giặc hay tin mùa màng bội thu.
Vì điều gì mà khiến mọi người nhốn nháo từ sớm?
Là do một thông báo mới mà Ain vừa ban bố.
Một đám cưới với quy mô vô cùng lớn sẽ được diễn ra vào tuần tới.
Danh sách chú rể nổi bật có Zua, Dio và Ska, còn có một số tiểu đội trưởng khác.
Zua thì vợ hắn đã sinh con nên chỉ làm lễ cho đúng lệ, còn hai đứa kia thì quá gấp gáp đòi cưới liền nên Ain cho gộp tất cả lại một bữa một.
Đó cũng là lý do tại sao mà bữa tiệc đầu năm lại khiêm tốn như vậy, cũng là lý do tại sao Ain lại lo lắng vấn đề lương thực.
Bởi nó có quá nhiều ý nghĩa Ain không thể làm một cách sơ sài được.
Dio – người được xem là phó tộc trưởng lẽ nào lại có một đám cưới cẩu thả cho được?
Zua có con được đặt tên nền móng cho tương lai, không lý nào thằng cha nó được tổ chức đám cưới chểnh mảng.
Ska, người đầu tiên lai tạo thành công cây đanh, biểu tượng cho sức mạnh và tri thức, chẳng lẽ lại được gả vợ bằng một lễ cưới sơ sài?
Chưa hết là ba đứa đều là bạn thân, cùng hắn vào sinh ra tử, cùng nhau xây dựng nền móng cho bộ lạc này.
Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ lý do cho Ain bung hết sức đám cưới chung lần này, chưa nói đến những cặp khác được tổ chức chúng, có người được xem là khai quốc công thành, có người nhiều đóng góp quan trọng, có người dẫn lửa cho các thế hệ tiếp theo.
Nghĩ đến việc thời gian tổ chức, quy mô, địa điểm, khách mời thôi mà An váng hết cả đầu rồi.
Sau khi lên kế hoạch cơ bản ngay trong lúc diễn ra hội thao, Ain liền giao hết cho Dio làm, bởi vậy mà gần như thời gian qua ít ai thấy thằng Dio đâu cả.
Với kinh nghiệm chuẩn bị lần trước đã có, lần này Dio chẳng tốn mấy quá nhiều thời gian để sắp xếp, nhóm Thủ Công lần nữa được huy động may quần áo cho đám cưới.
Do đã có kinh nghiệm nên họ cũng chẳng mất nhiều thời gian để làm áo dài, chủ yếu là thời gian thích nghi với loại vải mới, được cái là không có cặp đôi nào yêu cầu họa tiết may thêm nên cũng đỡ tốn thời gian.
Còn nhẫn thì Ain vẫn còn đang cay nhóm Chế Tác đây, tới nay mà họ vẫn chưa bàn giao 3 chiếc nhẫn chứa thạch anh tím cho hắn, làm sao mà Ain trao cho 3 cô vợ còn lại.
Phải biết kể từ khi mà Opf được Ain tặng, thì cô nàng không lúc nào mang thứ đó ra trêu tức ba người còn lại. Hậu quả là Ain nhức đầu không thôi.
Hắn chỉ còn nước hứa hẹn các kiểu, nhưng mấy cô nàng có tha cho Ain đâu. Mỗi lần đi tời đòi vật thì Rok đại diện ra bảo là có nhiều thứ đang làm quá, nên đợi một chút thời gian mới giao được.
Rồi tới nay đã qua chiến tranh cả nửa năm rồi mà hắn có thấy gì đâu.
…
Ain ngồi trên ghế, lưng thẳng tắp, ánh mắt vững chãi. Ain nhìn hai người quỳ dưới chân mình, hắn thở dài trong lòng.
Bởi đó là Dio và Mya đang quỳ hắn.
À uhm thì cả đám Ain chỉ có mình hắn là có cha mẹ, còn mấy đứa bạn thân có đứa nào có tuổi thơ mà được cha mẹ chăm sóc quá 3 tuổi đâu.
Bọn chúng mất cha mẹ gần như từ nhỏ, vì vậy mà tới bây giờ tên cha mẹ chúng còn chẳng nhớ nói gì là hình ảnh khi nhỏ.
Bởi vậy mà Ain được Dio chọn làm cha mẹ mình.
Ain hoàn toàn không từ chối, hắn chỉ cảm thấy mình hơi gượng gạo.
“Phu thê giao bái.”
Tiếng của Rok ngắt dòng suy nghĩ của Ain.
Cặp của Dio và Mya là cặp thứ ba. Đầu tiên là cặp vợ chồng Zua, bởi vì vợ Zua vừa sinh con cách đây không lâu nên cơ thể cô vẫn còn yếu, vì vậy mà họ được ưu tiên làm lễ trước rồi rút lui.
Cặp thứ hai thì là Ska và Jio, sau cặp thứ ba còn là những cặp khác nên Ain cũng đi xuống ghế nhường một vài trưởng bối của họ ngồi vào làm lễ.
Ain đưa mắt nhìn gần 200 bàn tiệc, hắn chậc lưỡi không thôi, nấu số thức ăn khổng lồ này phải nói là nhóm Nấu ăn đã làm với công suất 300% rồi.
Ain lại nhìn những cặp vợ chồng được trao nhẫn mà ghét không thôi, hắn nhìn qua chỗ Rok người được giao làm dẫn chương trình, hắn càng bực thêm.
Bữa tiệc bắt đầu.
Ain ngồi vào bàn lớn nhất, ai nấy trong bàn vội né ra nhường ghế. Họ đều là tinh anh của bộ lạc, nhưng khi tiệc khởi động thì… tất cả đều thành con sâu rượu.
Ain sau 5 phút hô “1, 2, 3 zô!” thì cũng nằm vật ra đất mà nôn.
Hắn vừa mới “truyền” được tinh thần “zô zô” của người Việt thì đã thấm đòn.
Lồm cồm ngồi dậy, Ain nôn xong thì tỉnh táo lại một chút. Hắn nhìn quanh, cảnh tượng ngổn ngang: người nằm, người ngồi, người trườn, người ôm nhau hát hò, cười nói, mặt đỏ như gấc.
Ai cũng say mèm.
Rượu lần này làm bằng gạo, nồng độ cao hơn hẳn rượu trái cây. Kết hợp với tinh thần phấn khởi, đồ ăn ngon, tiết mục ca múa đặc sắc ai nấy đều buông lỏng hết thảy.
Ngay cả Ry – kẻ nổi tiếng cọc tính cũng khoác vai người mới, vừa nhảy vừa hát. Đến chính hắn cũng không dám tin cảnh này.
Đám Nghiên Cứu thì khỏi nói. Bung tỏa hoàn toàn.
Ain hiểu. Thời kỳ này quá khắc nghiệt, người ta phải đeo mặt nạ sống sót. Nhưng hôm nay… họ được sống thật với bản thân.
Vì họ biết: khi tỉnh dậy, vẫn có người thân, có đồng tộc, có bộ lạc ở bên. Không còn cảm giác cô độc hay áp lực đè lên vai.
Thế nên, họ buông thả. Ain cũng hiểu.
Nhưng rất nhiều người đã sa ngã vì thứ cảm giác “được sống thật” này. Họ buông mình vì đã đến giới hạn chịu đựng.
Và đứng dậy khỏi những cám dỗ ấy trong tỉnh táo mới là bản lĩnh.
Dù vậy… Ain chưa từng thấy ai thực sự vượt qua. Hắn chỉ thấy người ta nghiện sâu hơn, chìm lâu hơn.
Rượu – thứ tưởng như vô hình nhưng nghiện ngập thì rất thật.
Liệu có ai đủ tỉnh để nhìn ra nó đang ngay trước mặt, hay… ai cũng lờ đi?
Ain cho họ uống rượu hôm nay. Lần sau vẫn rượu, lần tới vẫn rượu…Thế thì chẳng mấy mà cả bộ lạc thành những con nghiện.
Hắn không cần thời gian để chứng minh. Hắn đã thấy trước tương lai rồi.
Ain đứng dậy, lảo đảo bước về nhà, hắn mặc kệ những lời nói xung quanh:
“Tộc trưởng ở lại uống thêm điiiii.”
“Để ngài dìu tôi về nha.”
“Ain, uống tiếp đi, mày say quá rồi.”
Ain nghe xong chỉ trầm mặt lẩm nhẩm: “Mẹ, lũ say này nói loạn cả lên.”
Dù gì vẫn còn Dio khá tỉnh táo, Ain chắc là thằng nhóc sẽ lo được vấn đề dọn dẹp, còn bây giờ Ain muốn ngủ một giấc.
…
“Ò,ó,oooo!!!”
Ain mơ màng tỉnh dậy, hắn chống tay lên trán, cố xóa đi sự nhức đầu dai dẳng. Ain lắc lắc đầu như muốn hất văng cái cảm giác ể oải đang hiện hữu.
Hắn không hiểu vì sao mà mình có thể xỉn mà ngủ tới giờ này dậy mới hay. Rõ ràng là hôm qua hắn uống rất ít, mà lúc về trời vẫn còn sớm, cùng lắm là khoảng 10 giờ sáng.
Vậy mà hắn có thể ngủ tới gần 18 tiếng mà vẫn ổn sao?
Ain đưa mắt nhìn quanh, vẫn là nhà hắn, vẫn là cánh cửa gỗ nâu sạm. A, cái bàn nhỏ ngay đầu giờ, ở đối diện là tủ đồ nè.
Bên cạnh hắn là…
“Bên cạnh?”
Ain lập tức tỉnh táo, bàn tay hắn đang chạm vào thứ gì vậy? Ain quay mặt qua đầy sợ hãi, và thứ hắn sợ hãi đang co rút trong tấm chăn mềm.
Ain nhẹ nhàng nâng tấm chăn lên xem người đang nằm là ai? Ain phải rón rén trong chính ngôi nhà của mình.
Và khi tấm chăn được nâng lên, hình bóng kia hiện ra, Ain mới thở ra một hơi.
Hắn còn sợ là một ai khác, nếu là Sopa thì hắn không quá lo lắng. Chỉ là…sao ‘thằng em’ của hắn lại nhức nhói vậy?
Không cần nghĩ, Ain cũng mường tượng được ra lý do. Nhưng hắn cũng cần xác nhận lại một chút.
Ain vươn người về phía chân, giở tấm chăn lên, nhìn vết đỏ vương vãi một phần nệm.
Hắn thấy một vệt đỏ nhòe dưới ánh nắng lọt qua cửa sổ. Cả người hắn khựng lại trong chốc lát… Hắn đã thật sự biến Sopa thành người phụ nữ của mình.
Đúng là hắn muốn ‘ăn’ nàng trong năm nay, để chính thức buộc nàng không cho cơ hội bị phản bội.
Chỉ là, việc ‘cướp’ lấy nàng trong một đêm say khiến Ain cảm thấy hụt hẫng. Ain đã chuẩn bị một kế hoạch hoành tráng trong tương lai. Ấy vậy mà…
Hắn không nhớ rõ đêm qua đã nói gì với nàng, liệu có khiến nàng khóc, hay nàng đã mỉm cười đồng ý? Hắn chỉ mong… đó là một lựa chọn từ cả hai.
Hắn chỉ biết Sopa đã thật lòng trao thân cho mình, vậy thì hắn phải có trách nhiệm chăm sóc cho nàng.
Nhìn gương mặt hồng hào trước nắng mai, nụ cười treo trên môi, Ain không nhịn được mà muốn yêu thương ‘vợ mới’ vài lần thỏa mãn thú tính của mình.
Sopa là người mà khiến Ain rất khổ sở, bởi mị lực của cô rất lớn, chỉ cần nhìn vài giây lơ đễnh thôi mà Ain đã suy nghĩ đi đâu rồi. Tiếp xúc rồi càng muốn giày vò nàng cho thật đã.
Ain hít một hơi dài, cố kìm cơn thôi thúc trỗi dậy từ sâu trong lồng ngực.
Hắn biết, bản năng của một gã đàn ông luôn gào thét trong những khoảnh khắc thế này. Nhưng Ain – người mang trí tuệ của hai thời đại – chưa từng cho phép bản thân trở thành nô lệ của dục vọng.
Hắn không muốn thành thần, cũng chẳng muốn làm thánh.
Hắn chỉ là một người đàn ông, giữ mình giữa ranh giới của ‘con’ và ‘người’. Và trên hết, hắn là tộc trưởng người sẽ chịu trách nhiệm với người con gái đang nằm bên cạnh.
Sopa cũng dần bị những hành động của Ain đánh thức. Cô khẽ mở mắt, thấy bóng người quen thuộc trong lòng, muốn vươn tay ôm lấy nhưng cơn đau nơi hạ thân khiến cô khựng lại.
Ain nghe tiếng động liền quay sang, thấy vẻ mặt nhăn nhó của Sopa thì cúi xuống hỏi nhỏ:
“Em đau hả?”
“Ừm~” Sopa khẽ đáp, giọng cô yếu ớt nhưng vẫn có chút gì đó ngọt ngào khiến lòng Ain mềm ra. Hắn nắm lấy tay nàng, nhẹ giọng dỗ dành:
“Được rồi, em cứ nghỉ ngơi đi.”
Ain định đứng dậy bước ra thì bị một bàn tay kéo lại. Hắn quay đầu lại, thấy Sopa đỏ mặt, một tay giữ tay hắn, tay kia che ngang miệng như muốn giấu đi nụ cười ngại ngùng.
Ain còn chưa kịp hỏi thì cô đã rụt rè thốt ra:
“Làm với em đi… cảm giác hôm qua… thích lắm…”
Ain cứng họng. Hắn không ngờ Sopa lại chủ động đến thế, dù rõ ràng còn đau. Nhưng Sopa là vậy – một người con gái tưởng chừng nhẹ nhàng, thật ra lại đầy mãnh liệt bên trong.
Không còn cách nào khác, Ain đành chiều theo vợ mình. Hắn cúi xuống giữ cằm nàng, trao cho một nụ hôn nhẹ…
p/s: Không tả nửa dính gậy mất (._.)
tấu chương xong