Chương 279 : Tâm Ma (1)
Mang tâm trạng không tốt về nhà, Ain đứng trước cửa. Hắn do dự… không biết có nên bước vào hay không.
Hắn không muốn mang gương mặt u ám ấy về gặp người thân. Không muốn ai phải chịu đựng nỗi tiêu cực đang âm ỉ trong lòng mình.
Chiều buông. Ánh nắng cuối ngày rọi thẳng vào lưng Ain, kéo bóng hắn trải dài ra sau.
Cái bóng ấy bắt đầu… rục rịch.
Nó đứng dậy như một con người thật sự, nhưng méo mó, rời rạc. Từng phần cơ thể như đang cố tìm đúng vị trí của mình.
Khung cảnh quanh Ain biến đổi, không còn là sân nhà, không còn là chiều tà. Chỉ còn một màu đen hắc ám bao trùm, dày đặc, nghẹt thở.
Rồi cái bóng cuối cùng lên tiếng, sau khoảng thời gian dịch chuyển cái miệng đúng vị trí.
“Khặc, khặc… Tao đã nói rồi mà. Tao sẽ quay lại.”
Ain vẫn đứng yên như tượng. Cúi đầu, im lặng.
Bóng đen cáu tiết vì bị phớt lờ. Nó bay vòng quanh Ain, lướt sát mặt, dùng những dải chất đen như màn sương che miệng cười ngoác.
“Cứng đầu đấy… khặc khặc… nhưng càng như vậy tao lại càng khoái. Ngươi tưởng im lặng thì ta không thấy gì à?”
Nó bắt đầu lượn quanh như kền kền, rồi gào lên, tung ra hàng trăm móng vuốt đen tuyền sắc nhọn chĩa vào đầu Ain:
“Mày nghĩ mày che giấu được à? Tao biết hết, từ khi mày còn nhỏ, khi lập ra bộ lạc, khi kết hôn, khi lần đầu gặp tao…”
“Mày không sợ sao? Một ngày bí mật đó lộ ra, tất cả sẽ khinh ghét mày, mổ bụng mày ra mà xem. Khặc khặc, lúc đó vui lắm đấy…”
Ain ngẩng đầu. Ánh mắt trống rỗng, vô hồn. Nhưng sâu trong đáy mắt ấy… là một lưỡi dao lạnh lẽo.
Hắn nhìn cái bóng, giờ như một cánh diều đứt dây đang lượn loạn trong đêm.
“Một tâm ma… mà muốn làm tao xao động?” Ain nói nhỏ: “Hừ… Cũng đúng. Mày muốn chiếm lấy cơ thể này mà. Nhưng… có vẻ mày quá xem thường tao rồi.”
Cái bóng hơi khựng lại, nhưng rồi vẫn cười khằng khặc:
“Sợ tao rồi sao? Hay sợ sự thật bị lộ? Sợ danh tiếng sụp đổ? Tao ở đây… để nhắc mày đấy.”
Ain thở dài, lắc đầu:
“Không, mày không hiểu được… Nếu chuyện đó bị lộ, thì cũng chẳng thay đổi gì. Tao chỉ thắc mắc… mày từ đâu mà ra?”
Bóng đen rít lên:
“Từ mày, dĩ nhiên. Tao là mày mà. Tao là phần mà mày cố chối bỏ. Tao là vết nứt trong lòng mày. Tao là cái bản thể thật sự đằng sau lớp mặt nạ đạo đức của mày. Ha ha…”
Ain chậm rãi đi quanh nó, giọng thản nhiên:
“Không. Dù là tâm ma… mày cũng không ngu như vậy.”
“Vậy để tao đoán. Mày do lão Quy cài vào? Hay do Tứ Bất Tử cấy để theo dõi tao? Hoặc…”
Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào mắt nó, từng chữ lạnh băng:
“Mày là… linh hồn của Thuận Thiên Kiếm, đúng không?”
Cái bóng giật mình. Nó gào lên, giọng vỡ nát:
“Không! Tao… không hiểu mày nói gì!”
Ain bật cười, ngửa mặt:
“Phản ứng đó đủ rồi. Mày vừa xác nhận cho tao.”
“Mày có lẽ lợi dụng nghi thức truyền sức mạnh mà lão Quy dạy… len lỏi vào tâm trí tao. Một mảnh ý thức… hoặc một tàn hồn bị phong ấn?”
Cái bóng rít lên, xù gai như nhím, chuẩn bị tấn công. Nhưng Ain vẫn bình thản.
Hắn đút tay vào túi, nhếch mép:
“Mày thử xem… Tao chết, mày chết theo. Mày có tin rằng tao mà thoát khỏi đây thì thanh kiếm yêu quý của tao sẽ chịu những gì không?”
Cái bóng run rẩy. Nó biết Ain nói đúng… nhưng bất lực.
Ain bước đi, không thèm quay lại.
Trước khi bước khỏi không gian hắc ám ấy, hắn dừng chân, ngoái đầu:
“Tao đi đây. Còn mày… biến đi. Bye.”
Một luồng ánh sáng trắng rực rỡ phát ra từ Ain. Nó không thiêu đốt, không giận dữ chỉ là ánh sáng của một ý chí tuyệt đối.
Cái bóng hét lên. Nó bị cuốn vào luồng sáng, tan chảy, tan rã không còn một tiếng vang.
…
Ain mở mắt. Nhìn đôi tay mình, hắn thở dài, hắn đã đoán đúng.
Ain đã cược thành công. Hắn không ngờ suy đoán của mình lại thành sự thật.
Ain ngẩng đầu lên trời đầy chua xót.
Ngay từ khi hắn bị di chứng của Thần khi, Ain đã có nghi hoặc trong lòng.
Tại sao nó lại bị ngay sau khi hắn cùng vợ mình làm công việc tạo ‘em bé’?
Hắn chửi đổng không vì bực tức mà muốn xác định lại.
Và khi lần thứ 3 diễn ra.
Ain tin chắc có ‘thứ gì đó’ đang nghe lén hắn và cố tình chọn những lúc bình thường nhất để tái phát ‘bệnh’.
Ain đã chắc nó rất ít tuổi, bởi vì nếu là một linh hồn lâu đời sẽ không bị những lời chửi đổng ấy mà thay đổi phương thức gây ‘bệnh’.
Ain suy tính lại từ khi bắt đầu.
Hắn đã sợ đó là do lão Quy cài cắm, bởi chỉ có lão là người tiếp xúc tâm thức của hắn lâu nhất.
Hắn suy đoán cũng là vì câu hỏi tại sao khi hóa Thần, lão lại chẳng giải thích gì hay dặn dò gì mà cứ như vậy phi thăng.
Với kết quả vừa rồi, Ain đã hiểu lão Quy đã kỳ vọng vào ‘cái bóng’ quá nhiều. Ain chỉ mới hù vài câu mà lộ ra gần hết rồi.
Nếu đó là do Tứ bất tử cài vào người mình, Ain chẳng còn gì để suy đoán, bởi hắn hiểu mình là ai? Đang làm gì? Có bị theo dõi cũng đúng.
Nhưng không vì đó mà Ain sợ, hắn lấy đó nuôi dưỡng tâm ma thật sự của mình. Cái tâm ma muốn diệt thần như cách Kratos xử lý các vị thần trong game God of War nổi tiếng.
Nhưng kết quả lại là suy đoán cuối cùng của Ain.
Linh hồn Thuận Thiên Kiếm.
Ain không ngờ, việc nhờ lão Quy rèn lại vũ khí… lại vô tình mở ra cơ hội. Lão đã tạo ra một ‘tâm ma giả’ giao cho nó nhiệm vụ nào đó mà đến giờ hắn vẫn chưa lần ra được.
Ain đã hiểu vì sao mà thanh kiếm sau khi rèn lại cứng cáp khó vỡ, có thể sử dụng những bí thuật thần thánh và đặc biệt là nó hiểu tiếng người.
Ain vẫn không tin là thứ mình vẫn sử dụng hằng ngày, trong từng trận chiến, không tin dùng vũ khí nào khác. Lại có một tâm ma ở trong đấy chực chờ cơ hội xâm nhập.
Bây giờ hối hận cũng đã muộn.
Ain sờ vào thanh Thuận Thiên Kiếm phía sau lưng, hắn mỉm cười chua chát, hiện tại ít nhất là hắn vẫn nắm được điểm yếu của tâm ma giả này.
Nhưng sau vài năm nữa, khi mà nó xâm nhập sâu hơn Ain không chắc có thể làm gì.
Ain chưa vội. Hắn cần vài ngày để trấn áp nó, vài năm để chuẩn bị cho trận chiến thật sự, khi mà kẻ ẩn mình trong thanh kiếm sẽ không còn giấu mặt.
…
Ain nhìn lại cánh cửa, hắn thở dài rồi tiến lên mở ra. Ain nhìn vào bên trong, ánh lửa đã được thắp từ bao giờ, thức ăn đã dọn ra từ lâu. Sopa đang ngồi trên bàn ăn, mỉm cười nhìn hắn.
Ain mỉm cười đáp lại, hắn bước tới.
Bỏ lại những bóng tối trong mình để tiến tới ánh sáng của bản thân.
…
Ain nằm trên giường, mắt dán chặt vào trần nhà, ở bên là Sopa. Cô dùi đầu vào người Ain, hít lấy mùi hương nam tính tỏa ra từ hắn, tới mức mà có thể hòa quyện vào nhau như hai giọt nước.
Ain quay đầu sang, hít lấy mùi tóc thơm của cô nàng, tay phải nắm lấy tóc cô xoa xoa.
Hắn và Sopa sau bữa ăn tối lãng mạn. Cả hai lao vào nhau như hai con thú, ngấu nghiến lẫn nhau, trao cho nhau những gì tình ý nhất, buông thả bản thân nhất.
Ain không nhớ mình và Sopa đã quầy chiến với nhau bao nhiêu hiệp, mà hắn cũng chẳng biết nữa. Bởi vì hắn đang hạnh phúc bên Sopa.
Ain dùng ánh mắt trìu mến nhìn Sopa, hắn nhẹ giọng hỏi:
“Hôm qua đã xảy ra chuyện gì?”
Sopa úp mặt vào ngực Ain xấu hổ, lí nhí nói:
“Anh không nhớ hả?”
Ain cười khổ, hắn nhớ thì hỏi cô nàng làm gì. Nhưng rồi vẫn phải hỏi cho ra lẽ, Ain đưa tay xuống dưới, bóp nhẹ một cái, giọng hắn có giận dữ:
“Nói mau.”
“Ưm~ em nói mà.”
Sopa rên lên một tiếng, Ain cảm thấy xương khớp mình mềm nhũn ra, hắn không khỏi mắng thầm vài câu.
Nhưng Ain cũng cảm thấy may mắn là đã thu phục Sopa vào tay, nếu không 20 sát thủ mà bộ lạc Kai The đang gửi tới có một phần mị lực của Sopa thôi Ain cũng đủ chết rồi.
Thấy ánh mặt hỏi thật của Ain, Sopa có chút buồn nhưng cô vẫn đáp:
“Hôm đó, anh về nhà ngủ gục dưới đất, lúc em về thấy thì mới dìu anh lên giường. Ai ngờ, ai ngờ anh ôm em rồi nói vợ yêu, vợ yêu gì đó. Cái cái anh cởi đồ em ra…”
Sopa lí nhí nói, Ain lập tức bịt miệng cô lại không nói thêm, hắn vuốt mặt. Không ngờ khi say mình lại như vậy.
Ain ngồi dậy, hắn chồm qua. Sopa nằm dưới chân hắn, cô cảm nhận có một thứ gì đó nóng hỏi đang ở giữa bắp đùi mình. Cô đỏ mặt xấu hổ, còn Ain thì cười xấu xa.
Hắn cúi xuống, tay quàng qua cổ Sopa rồi nói thì thầm vào tai cô nàng:
“Vợ yêu.”
Giọng hắn vừa dịu dàng vừa ranh mãnh, nhưng mang theo chút gì đó sâu thẳm.
Sopa không nói gì, chỉ khẽ siết lấy eo hắn, hơi thở gấp gáp đập vào cổ hắn như ngọn gió mùa hè phả lên da thịt.
Ain nhìn vào mắt cô.
Trong đôi mắt ấy là sự dịu dàng, là khao khát, là tình yêu… nhưng ẩn dưới đó, hắn thấy điều gì đó khác.
Một tia dao động. Một chút gì… không phải là của Sopa thường ngày.
Ain khựng lại một giây. Hắn đặt một tay lên má cô, vẽ một vòng tròn nhỏ trên làn da mịn màng.
“Sopa…” Giọng hắn trầm xuống: “…em có gì giấu anh không?”
Cô mở to mắt, định nói gì đó, nhưng rồi chớp mắt, cười lảng đi:
“Em giấu gì nổi anh?”
Ain nhìn thật sâu vào mắt cô một lần nữa, rồi buông một tiếng cười nhẹ:
“Ừ, chắc là không.”
Hắn hôn nhẹ lên trán cô, rồi cùng Sopa tiếp tục cuộc vui nồng cháy của cặp đôi mới yêu.
Sau 30 phút.
Sopa mệt mỏi ngủ trên tay Ain. Hắn nhìn lên trần nhà đầy suy tư.
Hắn cảm thấy có điều gì đó đang chuyển động, không trong phòng, không trong ngôi nhà này, mà trong chính bản thân hắn. Như thể một luồng khí lạnh vừa trượt qua xương sống.
Hắn đưa tay vuốt tóc Sopa, cử chỉ vẫn như cũ, nhưng tâm trí Ain đã quay lại với Thuận Thiên Kiếm… và cái bóng nhỏ vô hình đang cười khúc khích đâu đó, trong hắn.
Có gì đó mà Ain vẫn chưa giải thích được.
Tấu chương xong