Chương 276 : Cá Nướng Muối Ớt
Ain ngồi câu cá hơn hai tiếng, vậy mà trong chậu chỉ vỏn vẹn một con cá, dài chừng 15cm, rộng khoảng 6cm. Còn loài gì thì Ain chịu. Theo phân loại của nhóm Nghiên Cứu, đây thuộc chi cá Trơn, loài cá nhám đầu trơn.
Tộc nhân thì chẳng gọi gì cầu kỳ, cứ “cá đầu to” mà gọi, vì cái đầu to dị thường của nó. Thịt cá nướng lên ăn rất ngọt, vị thanh, chẳng tanh mấy.
Nhưng điều kiện sống của loài này lại quá khắt khe: nước phải sạch, không được có thiên địch. Cũng vì vậy mà chúng mới chọn sống ở khúc sông này. Tuy nhiên, chúng lại là loài sinh sản rất chậm – mất tận ba năm mới trưởng thành, trứng ít, lại còn khó nở.
Thế nên nhóm Hải Sản đã phải ra quy định: cấm đánh bắt cá đầu to khi chưa trưởng thành. Nếu vi phạm thì… ừm… Ain không nhớ lắm. Hắn mang máng là bị cấm ăn cá một tháng hay gì đó.
Còn Ain thì khác. Hắn muốn bắt con nào mà chẳng được, miễn là hắn muốn. Là tộc trưởng, nhưng cũng không đến mức thích là làm liều, Ain vẫn tôn trọng luật phần nào.
Ở Lạc Việt, tuy nói là bao ăn tộc nhân, nhưng nhà kho vẫn phải tuân thủ quy tắc do các nhóm như Trồng Lúa, Thực Phẩm, Hải Sản… đề ra.
Ví dụ, nhóm trồng lúa thường yêu cầu nhà kho giữ lại một phần gạo để dự trữ phòng mùa vụ thất bát, trong khi tộc nhân thì lại muốn được chia thêm gạo để ăn no.
Lý do thì ai cũng biết: ăn no mới làm nổi việc.
Chỉ cần một lệnh cấm hay thay đổi nhỏ trong khẩu phần là đã ảnh hưởng đến ba, bốn nhóm liên quan. Những chuyện kiểu vậy, Ain thường quẳng hết cho Dio lo.
Một phần vì Ain lười, phần khác là để Dio rèn luyện công việc quản lý.
Nhưng với tình hình hiện tại…
“Chậc, thằng Dio đang làm gì không biết. Má, con cá… tiếc vãi!”
Ain vừa lẩm bẩm vừa nhìn vào con cá duy nhất trong chậu. Bất chợt, cái phao nhấp nhô. Ain vội nhấc cần, chẳng còn miếng mồi nào.
Thở dài một tiếng, Ain thu cần lại, ném vào góc, rồi vươn vai.
Câu không được… thì bắt vậy.
“Ùm!”
Ain nhảy thẳng xuống sông.
Khoảng năm phút sau, hắn ngoi lên bờ. Trên tay hắn là tám con cá to gấp ba lần con trong chậu. Con nào cũng giãy đành đạch, định lao trở lại nước. Nhưng chỉ một cú chặt, Ain đã khiến từng con chết ngay tại chỗ, gọn gàng, nhanh lẹ.
Chưa kịp hả hê…
“Đau… đau, đau… a…A~~~”
Ain ôm tay, rên rỉ thảm thiết. Hắn vừa chơi ngu. Tay hắn đang bị mấy cái gai cá đâm thẳng vào lòng bàn tay.
“Đậu… mẹ nó…!”
Vừa gỡ từng cái gai, Ain vừa khóc, vừa chửi. Trông không khác gì đứa trẻ bị cá đòi nợ.
Gỡ hết mớ gai trên tay, Ain mới rụt rè đứng dậy, lòng vẫn còn nhức nhối như mấy mũi gai ấy cắm tận vào tâm can. Hắn khẽ nhăn mặt, tay ôm lấy bàn tay còn sưng đỏ rồi lững thững bước về nhà.
Cầm 3 con cá quăng vào cái chum rồi hắn đậy nắp lại. Sau đó mang 5 con cá to qua chỗ nhà Kho.
Dù là tộc trưởng, Ain vẫn không thể vượt qua quy tắc. Hắn ngồi ở Nhà Kho, trả lời vài câu hỏi của mấy người ghi chép với vẻ bồn chồn. Mỗi con cá đều phải có nguồn gốc rõ ràng, không phải vì không tin nhau, mà là vì tin vào luật.
Nếu không kiểm soát, chỉ cần một lần gian dối, cả hệ thống lương thực có thể đổ sụp như cái chòi dựng giữa gió. Dù có chút khó chịu nhưng cái này là do hắn làm ra mà.
Cũng là vì sợ có người khai gian, nên Nhà Kho cần ghi lại thông tin đầy đủ, sau đó kiểm chứng mới phân phát thưởng cho thợ săn.
Ain thì chẳng cần thưởng, hắn cứ báo xong liền vội vàng trở về nhà.
Ain hí hửng như một đứa trẻ vớ được kho báu. Bởi hắn vừa nghĩ ra vài món ăn ngon từ ba con cá ở nhà. Đã lâu rồi hắn không tự tay nấu ăn, đơn giản vì hắn quá bận.
Ain giở nắp chum ra, lấy một con cá ra chế biến. Hắn lựa một con cá mũm mĩm nhất, nâng niu như nâng một phần thưởng cho chính mình.
Đầu tiên là hắn lấy con dao chặt đi vây và đầu cá. Sau đó là cạo vẩy rồi mổ bụng ra, loại bỏ đi những phần nội tạng.
Rồi Ain lấy muối hột sát khắp con cá, để khử độ tanh hắn còn lấy chanh chà thêm. Sau đó Ain rửa sạch lại với nước, rồi dùng dao khứa chéo vài đường hai bên thân cá và đem phơi khô.
Tranh thủ, Ain lấy tỏi và ớt băm nhỏ rồi bắt chảo lên phi cho thơm. Cuối cùng là đổ vào một cái chén nhỏ, Ain nêm thêm nước mắm, muối hột, đường.
Ain dùng đũa khuấy đều, sau đó đưa lên nếm thử rồi điều chỉnh sao cho phù hợp.
Cuối cùng là Ain lấy con cá xuống ướp gia vị vừa làm, đợi cho nó thấm vị, Ain mới bắt lửa lên nướng.
Món hắn làm là cá nướng muối ớt, tuy nhiên là thời nguyên thủy nên hắn không tìm được quá nhiều cây gia vị, thật ra là có nhiều nhưng vị của nó lại không phù hợp.
Có cây chỉ cần một vị, có cây cần một hỗn hợp gia vị đến sợ hãi, có cây cần biến tấu rất nhiều mới ra vị ăn được.
Nói chung là vô vàn gia vị cho Ain thoải mái nghiên cứu tới mấy đời sau còn chưa hết, nhưng thứ Ain khó hiểu là lý do chúng lại biến mất ở thời kỳ hiện đại.
Ngoài cây gia vị còn có cây gỗ, cây lương thực, cây nguyên liệu,…rất đa dạng. Còn loại cây lai đặc biệt như cây đanh từ hai loại cây lanh và đay, Pu còn làm ra được thì ngoài kia có mấy loại cây lạ kia, Ain cũng chẳng bất ngờ.
Dù thiếu thốn gia vị nhưng Ain vẫn hạnh phúc, bởi hắn vẫn còn sống, sống rất tốt mới có thời gian nấu ăn như này.
Lớp da cá bắt đầu phồng rộp, nổ lách tách từng đốm nhỏ. Mùi thơm của tỏi phi hòa lẫn muối ớt cay xè khiến Ain suýt hắt hơi, nhưng mũi hắn vẫn dí sát vào theo phản xạ.
Ain nhễu nhão nước bọt, hắn lấy tay lau miệng nhưng vẫn không dứt được.
Ain trở mặt cá rồi nhanh tay làm chén nước chấm: nước mắm chua ngọt.
Ain nhìn hai mặt đã chín, hắn gắp ra đặt lên dĩa. Rồi cúi xuống chỗ tủ lạnh đất lấy ít ra tươi, đã lặt làm sạch từ trước.
Bên cạnh dĩa cá vàng rộm, Ain lấy ra xấp bánh tráng món quà của nhóm Nấu ăn.
Bánh ấy được nhóm Nấu ăn hoàn thiện vào mùa đông năm ngoái, sau bao lần thất bại. Được làm từ bột gạo xay mịn bằng cối đá, bánh tráng mỏng như tờ giấy, dẻo như lòng người, thơm như ký ức cũ…
Bánh tráng được làm ra trước khi chiến tranh bắt đầu nhưng do khi đó còn khá cơ bản nên phải đợi tới khi mùa đông năm ngoái, các thành viên Nấu ăn mới kịp làm ra hoàn chỉnh.
Bánh được làm từ bột gạo, chính là dùng cối xay đá nghiền gạo ra thành bột. Bột gạo được pha loãng với nước theo tỷ lệ nhất định.
Sau đó, thành viên Nấu ăn lấy một cái nồi lớn, đặt lên bếp rồi đổ nước tới một phần nồi, dùng một tấm vải đanh căng ngang mặt nồi, lấy một sợi dây thừng buộc tấm vải cho thật chặt.
Nếu không chắc thì khi tráng bánh sẽ bị trùng xuống nồi.
Đợi khi nước nóng bốc hơi lên thì quá trình tráng bánh mới bắt đầu. Thành viên Nấu ăn dùng muôi múc phần bột lỏng đổ lên mặt vải, sau đó dùng phần cong của muôi để tráng bánh trở nên mỏng đi.
Rồi dùng một cái nắp lên đậy lên. Khi qua vài phút, họ giở nắp, phần bánh lúc này đã trong hơn không còn màu đục ngà nữa mới là chín.
Thành viên Nấu ăn dùng ống tre để cuốn bánh, dùng cái xúc đẩy bánh khỏi lớp vải, khi tách ra hoàn toàn, họ sẽ đặt bánh lên lá chuối tươi rồi mang đi phơi nắng.
Sau một nắng mới đem vào, sắp gọn lại thành từng xấp, dùng dây tre buộc chặt. Cuối cùng là một phần nằm ở nhà Ain.
…
Nhìn trên bàn chỉ có bánh tráng, cá nướng và rau xanh, Ain vẫn mỉm cười, hắn ngắt rau đặt lên bánh tráng rồi dùng đũa gắp một miếng thịt cá để lên. Ain cuộn lại rồi chấm vào nước mắm chua ngọt.
Ain đưa lên miệng, cắn một cái. Cảm giác bánh tráng dẻo, rau giòn tươi, thịt cá mềm mại, cay tê, nước mắm thanh vị.
Mỹ vị nhân gian là đây.
Ain liền chấm thêm mấy cái.
Chẳng mấy chốc, hắn đã ăn xong.
Ain ngồi trên ghế, đầu ngửa ra sau, tay thì xoa xoa cái bụng căng tròn của mình. Hắn ăn một hơi hết xấp bánh tráng, chắc đâu đó hơn 40 cái, hắn còn ăn thêm 2 chén cơm với cá nướng.
Ain nhìn chiến trường trên bàn mà cười khổ, Ain cố đứng dậy rồi tự dọn dẹp.
Giờ nhà chỉ còn mình hắn, ở dơ cũng chỉ mình hắn chịu. Nên thôi, đành sạch sẽ một chút.
Ain làm xong liền bước ra ngoài cửa hóng gió, sẵn cho bầy sói ăn mà đúng hơn là ép ăn. Bởi chúng đủ lớn rồi nên đã có thể học đi săn cùng Ichi, Zoa ở nhà cũng đã không còn chăm con mà đã tự đi kiếm ăn.
Bầy sói ‘trẩu tre’ cũng đã đi tìm vùng đất cho riêng mình.
Ain nhìn phía xa, dưới chân hắn là ba bốn sói con đang đùa giỡn với ngón chân của Ain. Tay Ain sờ lớp lông xù mịn của một con sói nằm ngủ ngon lành trong lòng mình.
Ichi đi cùng hắn cũng đã 5 năm, từ con sói con bé tí được hắn tìm thấy trong hang động tối, tới nay đã là cha của hai bầy con, là thú cưng trung thành của tộc trưởng.
Nhiều lúc Ain tự hỏi tại sao mình có thể hiểu Ichi muốn nói gì, tại sao Ichi lại hiểu hắn muốn gì chỉ bằng một ánh mắt.
Có lẽ cả hai đã trải qua nhiều chuyện nên đã tương thông tương ái chăng?
Ain nhớ lại năm xưa, khi mà hắn, Zua và Ry. Cả ba đối phó với 7 bầy sói, Ain vẫn chẳng biết vì sao mà cả ba lại chiến thắng.
Nhưng hắn rõ đó là thắng thảm, hắn chỉ nhớ mình lúc đó khao khát sống, sống đến bất chấp. Đã có giây lúc, hắn muốn bỏ lại hai đứa nhỏ để mình được sống nhưng chẳng thể hành động.
Có lẽ là may mắn sói lúc đó chưa tạo nhiều chiến thuật săn mồi, may mắn chúng đang đói, may mắn có Alpha và Beta vừa sinh con nên vẫn chưa lấy lại sức.
May mắn lúc đó chắc hẳn cũng là một phần số phận của Ain.
Ain nhìn lên trời, hắn cười khinh, hắn chẳng biết cười vì lý do gì. Ain là người rõ hơn ai hết, cái cuộc sống này chắc hẳn có sự nhúng tay của đám người ‘trên kia’.
Nếu không có sự can thiệp nào đó, liệu một kẻ đơn độc như hắn có thể thoát khỏi cả bầy sói trưởng thành?
Không lẽ bảo hắn là thoát nhờ ý chí không bỏ cuộc, bằng quyết tâm sống sót mạnh mẽ.
“Aiz, vẫn coi là tự mình quyết định vậy.”
Ain thở dài rồi đứng dậy, hắn quay vào nhà nghỉ ngơi.
tấu chương xong