Chương 275 : Thăm Thú Khu Vực Mới (2)
Ain quay lại nhìn Yku rồi nói:
“Được, nhưng đừng nói cho ai biết, kể cả lúc say.”
Yku bất ngờ. Hắn không nghĩ tộc trưởng sẽ đồng ý chuyện này. Nhưng hắn không trả lời ngay mà im lặng suy nghĩ lại.
Khi nói chuyện với tộc trưởng, không nên chỉ nhìn ý nghĩa câu chữ, mà phải hiểu được ý nghĩa ẩn sau lời nói. Đó luôn là điều tất yếu mà các thành viên có chức vụ cần nắm rõ, nếu không hậu quả có khi rất đắt.
Đã từng có nhiều trường hợp bị cách chức chỉ vài giờ sau một cuộc đối thoại, chỉ vì hiểu sai ý Ain. Đa phần những người đó lúc đầu không hiểu lý do thật sự nên trong tâm có chút oán trách.
Nhưng trải qua thời gian và nhiều chuyện, họ mới dần hiểu được tầm nhìn và dụng ý của Ain, từ đó thật sự tâm phục khẩu phục vị tộc trưởng của mình.
Yku cũng vậy. Hắn không muốn vì một mong muốn nhỏ nhoi mà đánh đổi cái chức trạm trưởng này, thứ mà hắn và người em song sinh, Uky phải rất vất vả mới giành được, thoát khỏi “bà chằn” nhóm trưởng cũ.
Cái chức trạm trưởng này tuy nhỏ, nhưng cái giá để ngồi vào nó không hề nhẹ.
Tuy nhiên, ở Lạc Việt, việc đút lót hay hối lộ bị xem là hành vi nghiêm trọng. Nhẹ thì bị phạt lương, tịch thu vật phẩm đưa hối lộ, nặng thì lao động công ích không lương, còn nghiêm trọng thì tước cả tư cách tộc nhân.
Tuy nhiên, vì trạm trưởng chỉ là chức tạm thời và cấp thấp, Ain thường “mắt nhắm mắt mở”. Miễn là không bị đội Phán Quyết tìm ra bằng chứng, thì người đưa – kẻ nhận cũng có thể tặc lưỡi bỏ qua.
Với tình hình lương thực khan hiếm như hiện tại, thì đây cũng là cách sống còn của một số người.
Hai anh em Yku – Uky gom góp lương thực mới đủ để Yku ngồi vào vị trí trạm trưởng, còn Uky vẫn phải ở nhóm Nuôi Thú để kiếm miếng ăn qua ngày.
Yku liếc trộm sắc mặt Ain. Không gấp, nhưng hắn lại thấy áp lực như sắp bốc cháy, bởi hắn phải tức tốc hiểu được Ain thật sự muốn gì. Nếu Ain đồng ý cho uống rượu, thì chắc chắn muốn đổi lại một thứ gì đó mà rất có thể, là thứ không nhỏ.
Hắn gấp rút cân đo thiệt hơn, vì hắn biết rõ: nếu không xử lý khôn khéo, Ain có thể xoay tay là gạt hắn khỏi vị trí này bất cứ lúc nào.
Cuối cùng, Yku lên tiếng:
“Tộc trưởng muốn tôi làm gì?”
Ain mỉm cười, thong thả nói:
“Cũng không gì quá lớn. Cậu thấy con ngựa ngoài kia không?”
Yku gật đầu.
“Con ngựa đó là của tôi. Nhưng nó chưa quen với việc sống gần người. Tôi không dắt nó về nhà được, mà để ngoài hoang thì dễ bị hiểu lầm. Cậu hiểu ý tôi chứ?”
Ain vừa nói vừa nhìn thẳng vào Yku khiến hắn rùng mình. Nhưng Yku vẫn gật đầu vì đã hiểu: đây là một lời nhờ vả kèm theo trách nhiệm.
Nghĩa là Yku cần âm thầm thông báo cho các trạm trưởng khác về sự hiện diện của con Bạch Mã, đồng thời tạo các khu nghỉ ngơi tạm cho nó.
Nhưng vấn đề là nhân lực trông coi và thời gian sắp tới nếu không nhanh, có thể con ngựa sẽ bị ai đó nhắm tới vì nhầm lẫn hoặc mục đích khác.
Yku gãi đầu. Hắn hiểu mình đang chịu thiệt, nhưng… mùi vị cay nồng, chua ngọt của thứ rượu kia khiến hắn không thể bỏ qua cơ hội này.
Cuối cùng, Yku cũng chịu thua cơn thèm.
“Tộc trưởng yên tâm. Chuyện này, tôi làm được.”
Nhìn Yku vỗ ngực tự tin, Ain mỉm cười, đứng dậy bước ra ngoài. Hắn ra tới con đường mòn, thấy con Bạch Mã đứng sẵn, hai thành viên lúc nãy cũng đứng gần đó.
Ain móc trong túi ra một nắm kẹo rồi quăng cho họ. Cả hai nhận lấy liền rối rít cảm ơn tộc trưởng. Họ lại giúp Ain leo lên lưng ngựa.
Con ngựa này sau khi ăn xong lại không muốn cúi xuống cho Ain leo, khiến hắn không chắc nếu cưỡng ép thì có bị nó cắn không nữa.
Số kẹo Ain cho thật ra chỉ là đường nấu chảy bao quanh trái cây khô hoặc tươi làm nhân.
Nếu như lúa là cây trồng nhiều nhất ở Lạc Việt, thì mía là cây thứ hai. Tuy lượng đường nhóm giao thương mang ra bên ngoài không tới 1% lượng tồn kho, nhưng việc kiểm soát sản xuất kẹo rất gắt gao.
Chỉ trẻ em dưới 13 tuổi mới được phát mỗi ngày ba viên, với điều kiện là đứa trẻ thiếu dinh dưỡng. Như nhóc Ron còn chỉ được phát đúng một viên ngậm mỗi ngày.
Người lớn thì bị cấm hoàn toàn. May ra chỉ có trưởng nhóm, đội trưởng được phân phát một số ít để làm phần thưởng cho những thành viên xuất sắc trong tháng.
Còn Ain thích thì lấy bao nhiêu chẳng được, hắn mang bên người chỉ có khoảng vài chục viên để ăn vặt, cũng như cho đám con nít trong bộ lạc.
“Hồi nãy cho hơi nhiều a, chắc gần chục viên…Mà thôi kệ, đi thôi.”
Ain lẩm bẩm rồi vỗ nhẹ vào lưng Bạch Mã, con ngựa hí lên một tiếng rồi phóng đi, để lại mịt mù bụi phía sau.
Yku nhìn theo bóng lưng ở xa mà thở dài, hắn nói với hai thành viên kia chuyện tộc trưởng nhờ vả.
Sau đó Yky quay lại nhà tổng kiểm tra tình hình hôm nay, còn hai người kia vào chuồng thú lấy hai con tê giác cưỡi đi tới các trạm dịch gần đó thông báo.
…
Ain cùng con Bạch Mã đi tới trạm dịch số 5 và số 43, đương nhiên vẫn là chủ yếu thăm hỏi rồi tiếp tục di chuyển.
Ain tới trạm dịch cuối cùng là số 78, hắn sau khi thăm hỏi xong liền thả cho con ngựa tự do hoạt động, còn mình thì tự chạy bộ về nhà.
Hắn lúc này đang ở đông nam bộ lạc, cũng là nơi trạm dịch số 78 được đặt sát biển nhất.
Theo dự định thì Ain muốn tới khu Động Vật, rồi mới ghé qua chỗ trạm dịch và khu Huấn Luyện. Ngày hôm sau sẽ là khu Thực Vật rồi khu Bờ Biển là điểm cuối.
Nhưng hiện tại Ain cảm thấy mệt rồi, hắn cần quay về chuẩn bị cho ngày nghỉ của mình.
Chỉ là đang tiện đường hắn đành ghé qua khu Bờ Biển xem sao, cũng như coi tên Lim tìm vàng ra sao rồi, khu khai thác lưu huỳnh nữa.
Khi Ain tới nơi thì chỉ có thằng nhóc Ry nằm ngủ trong căn nhà bê tông, Ain thấy vậy cũng không buồn gọi nó dậy, vì biết thằng nhóc này chỉ cần có cơm là sống được. Ain đi lại đá vào mông Ry một cái thật mạnh, rồi nhanh chóng đi ra ngoài tìm Lim.
Khổ cho thằng Ry đang ngủ ngon bị đạp một phát lăn lộn dưới đất, nó bật dậy muốn tính xổ tên nào chơi mình thì chẳng thấy ai. Ry gãi đầu, rồi suy đoán chắc mình ngủ mớ lăn xuống đất mà thôi. Ry lại nằm xuống ngủ tiếp.
Còn Ain thì đi ra chỗ bãi cát mà hắn từng tìm thấy vàng nhưng rơi mất, gần tới nơi thì đã thấy một hàng rào bao quanh, Ain leo qua rồi đi tiếp.
Nghe tiếng róc rách của con suối nhỏ, nhưng hình như nó chảy mạnh hơn lần trước.
Ain mang theo suy nghĩ tới nơi, hắn há hốc miệng.
Lim cùng đám người ngồi sàng cát, con suối nhỏ giờ đây đã bị mở rộng gấp đôi khi Ain tới lần đầu, cũng may là đây giới hạn cuối của con suối do tốc độ chảy không thể hơn nữa.
Thấy Ain tới, Lim vội vàng lau chùi tay cho đỡ cát rồi tiến lại bắt tay với hắn, nhìn gương mặt ngạc nhiên của tộc trưởng, Lim còn tưởng mặt mình dính vật gì sao?
“Mặt tôi có dính gì à tộc trưởng?”
Ain lắc đầu, hắn đáp:
“Không. Nhưng cái này là do cậu làm à?”
Nghe Ain nói, Lim thở một hơi rồi nhìn theo hướng tay tộc trưởng, là đống hỗn độn trên con suối. Lim gật đầu.
Ain gãi đầu, hắn đúng là có chỉ cách sàng cát kiểu này, không ngờ là họ chơi lớn tới mức: một hệ thống cối xay nước thô sơ nhưng cực kỳ hiệu quả đã được dựng lên ven suối.
Nước và cát được gầu gỗ múc lên, đổ vào máng dài có khắc khe nhỏ.
Những hạt nặng như thạch anh, kim loại sẽ bị giữ lại dọc máng
Nước và cát nhẹ trôi về cuối máng, nơi một thành viên dùng tấm vải đanh hứng lấy, vắt khô, rồi mang lên lọc lại lần nữa.
Qua nhiều lượt như thế, số cát giảm dần, để lộ ra những hạt quý.
Cuối cùng, các mẫu này được phân loại và gửi về nhà Lim để phân tích, rồi chuyển đến nhóm Nghiên Cứu.
Nếu là vàng, nó sẽ đến thẳng nhà Ain.
Ain cười khổ rồi hỏi Lim:
“Vậy cậu có tìm thấy vàng chưa?”
Lim chỉ lắc đầu:
“Đúng là tôi có tìm thấy vàng, nhưng số lượng ít quá, không đủ nung thành một viên bi tròn nữa. Tôi cũng phát hiện vài mỏ nhỏ ở khu Chế Tác có nhiều hơn một chút, nhưng giờ cũng đã cạn.”
Nghe xong, Ain chỉ biết đưa tay bóp trán, đau đầu không thôi. Hắn vốn mong có vàng để tạo ra đồng tiền, dù biết tiền thì làm từ đồng, nhưng tỷ lệ pha trộn các kim loại thì hắn chẳng rõ.
Hắn nghĩ thêm chút vàng vào thì giá trị sẽ tăng, từ đó có thể dùng để chèn ép mấy bộ lạc khác.
Giờ nghe tin này, hy vọng cũng tan thành mây khói.
Ain chỉ còn biết động viên Lim và nhóm người một hai câu rồi lặng lẽ quay về.
Lim nhìn theo bóng lưng tộc trưởng mà đắn đo. Hắn vẫn còn giấu Ain một chuyện, có một nơi hắn từng phát hiện thấy vàng, số lượng chưa thống kê rõ nên chưa dám báo cáo. Mà thực ra… hắn cũng chưa dám gọi đó là “mỏ vàng”.
Lim chỉ thở dài, rồi lại tiếp tục công việc.
…
Ain về tới nhà thì đã là 14 giờ chiều.
Trời nắng oi ả khiến hắn vội đi tắm giải nhiệt. Ichi vẫn như mọi ngày, nằm nghỉ trong căn nhà riêng. Khi Ain đi ngang, nó hé mắt, ngóc đầu dậy, hít hít không khí. Có lẽ là nhận ra mùi con Bạch Mã.
Tắm xong, Ain vào bếp nấu cơm, rồi tự ăn một mình. No bụng, hắn ra chòi hóng mát, tranh thủ học câu cá.
Dòng nước trôi êm ả. Nhìn dòng sông, Ain bỗng nhớ ra: đàn cá sấu đã được đưa về khu đầm lầy xưa. Giờ nơi đó đã bị đánh dấu là khu cấm, không cho ai bén mảng vào nữa.
Thả tự nhiên thế này đúng là nguy hiểm, nhưng nếu cứ giữ chúng lại ở con sông này thì lại ảnh hưởng tới môi trường sống của các loài khác.
Ain quyết định nhờ Ichi “nói chuyện” với bầy cá sấu, hướng dẫn chúng sống quanh khu đầm lầy. Sau đó, hắn cho nhóm Xây Dựng dựng hàng rào cao, bao quanh khu đầm rộng lớn ấy.
Hàng rào chỉ nhằm ngăn mấy kẻ tò mò dại dột động vật hoang dã vẫn có thể tự do ra vào qua các khoảng rừng rậm.
Nhưng để bảo vệ mạng người, Ain còn căn dặn Ichi bảo bầy cá sấu: nếu gặp tộc nhân, thì cố gắng tha cho họ một mạng. Về tới khu Thủ Đô rồi thì còn cứu được.
Còn nếu là người của bộ lạc khác… thì cứ coi như “dọn bữa”.
Làm vậy, Ain cũng chỉ muốn cảnh cáo mấy kẻ ngu dại dám tự tiện xâm phạm. Còn giữ được mạng sống là may lắm rồi nếu không phải hắn là tộc trưởng, thì mặc kệ chúng lao đầu vào chỗ chết cũng chẳng mảy may động lòng.
tấu chương xong