Chương 274 : Thăm Thú Khu Vực Mới (1)
Ain trao đổi với nhóc Tal vài câu rồi cùng Ichi quay về.
Thật ra, ban đầu hắn đã định nghiêm khắc dạy dỗ thằng nhóc một trận, nhưng chỉ sau vài giây suy tính, Ain đành chỉ “trắng mắng” vài câu. Vừa đủ để Tal hiểu rằng mình sai, nhưng không đến mức tổn thương sâu.
Vì Tal còn rất trẻ. Nó vẫn còn cả một tương lai dài phía trước. Mắng nặng quá lúc này chẳng khác gì tự tay bóp chết tiềm năng của nó.
Huống hồ, Ain nhận ra, thằng nhóc đang trong trạng thái rất nhạy cảm. Tình yêu bồng bột, niềm kiêu hãnh tuổi trẻ, thêm vài lời xúi giục của kẻ xấu cũng có thể đẩy nó đến con đường gây hại cho bộ lạc.
Đó là cái “thiệt” lớn hơn cái “lợi”.
Mắng nhẹ quá thì thằng nhỏ chẳng coi ra gì. Mắng nặng thì mất người. Vậy nên, Ain chỉ trách vừa phải, nói ngắn gọn, nhưng sắc sảo đủ để Tal thấy được lỗi của mình, âm thầm tự sửa.
Vì Ain biết: thay vì đánh một roi thật đau, thì mài từng chút từng chút một mới có thể uốn thẳng được cành non.
Làm người lớn, dạy trẻ con không phải lúc nào cũng cứng hay mềm. Cần biết khi nào cương, khi nào nhu và quan trọng nhất là hiểu người đang đứng trước mặt mình đang ở giai đoạn nào trong cuộc đời.
Giai đoạn như Tal – từ thanh thiếu niên bước sang thanh niên là lúc đứa trẻ muốn khẳng định bản thân nhất. Nóng nảy, bướng bỉnh, ham thể hiện… nhưng cũng là lúc dễ thấm, dễ thay đổi. Nếu xử lý khéo, nó sẽ lớn lên như một cây thẳng tắp. Còn không… nó sẽ cong đi mãi mãi.
Làm sao để vừa cho trẻ “được quyền” thể hiện, vừa nằm trong tầm giám sát của người lớn đó mới là khó.
Cách làm thì mỗi nhà mỗi khác. Ain không thể dạy ai được. Hắn chỉ làm theo cách riêng của mình.
Ain ngoái đầu. Tal đã ra khỏi căn nhà, đang giúp đám thanh niên xếp đá củng cố bờ ruộng. Pi lấp ló sau cánh cửa gỗ, ánh mắt còn chưa hết bối rối. Ain không nói gì, chỉ thở dài rồi vỗ lưng Ichi, cả hai quay về theo con đường cũ.
Cái cách Ain quan tâm tới Tal nhiều hơn những đứa trẻ khác, không chỉ vì năng lực. Mà còn vì một lý do sâu xa hơn.
Năm xưa, khi hắn cùng Eny và Duyên tấn công bộ lạc của lão Ky, con trai lão chọn kháng cự thay vì đầu hàng. Cái kết thì ai cũng rõ. Nhưng điều khiến Ain bận tâm nhất chính là đứa nhỏ ngày đó Tal không hề tỏ ra căm thù hay sợ hãi hắn.
Chính sự bình thản đó khiến Ain cảnh giác. Đó không phải là sự vô tư. Đó là… một dạng im lặng nguy hiểm.
Từ đó, Ain cắt cử vài người Dao kín đáo theo dõi thằng nhóc, đề phòng bất trắc. Nhưng rồi lão Ky đã đích thân mang mạng mình ra đặt cược, lấy lời hứa của Ain để đổi lấy tương lai cho Tal. Giờ lão đã chết, nhưng Ain vẫn giữ lời.
Chỉ là… sau cái cảnh vừa rồi, nỗi lo cũ lại trỗi dậy.
Ain luôn là người nghĩ về tương lai, lo cho những thứ còn chưa xảy ra. Hắn không thể làm ngơ trước một mối họa tiềm ẩn. Bề ngoài là mắng, nhưng bên trong là cảnh báo. Một lời thử thách.
Nếu Tal đủ thông minh, nó sẽ hiểu. Nó sẽ tự biết mình nên làm gì.
Còn nếu không?
Vậy thì… Ain sẽ coi như mình đã lỡ tay thất hứa với một người đã khuất.
…
Khi mà Ain quay về thì trời đã gần tối, nhìn Ichi nằm thở dốc trong căn nhà của nó, Ain cảm thấy ngày mai tiếp tục thì Ichi cũng không chịu đi.
Hắn đành tự thân mình đi tuần vậy.
Ain bước vào trong nhà, thắp đèn lên rồi nấu cơm ăn tối. Từ khi chiến tranh kết thúc, những bữa ăn của hắn cũng thất thường hơn và cũng cô đơn hơn.
Rin vẫn phải trông coi và đào tạo những thành viên Trị liệu nên chẳng có khi nào về nhà, Duyên thì đang cùng Eny ở phương xa, Opf thì mãi trông coi đám thú nuôi.
Thành ra chỉ còn Sopa lúc về lúc không, Ain cũng dần quen rồi.
Dù sao, hắn cũng đã sắp xếp xong công việc cho ba tháng tới. Hắn có hẳn một tuần để ngao du các khu vực lớn trong lãnh thổ, chỉ là… Ichi không còn sức đi tiếp.
Ain định sẽ dùng Bạch Mã đi thay, nhưng rồi lại nhớ ra hắn chưa nhờ nhóm Chế Tác làm yên ngựa. Thôi thì… đi bộ vậy.
…
Sáng hôm sau.
Khi mà mặt trời còn chưa mọc, một số tộc nhân trong khu Thủ Đô dậy sớm theo thói quen đã thấy tộc trưởng mình chạy bộ đi về phía tây bắc.
Họ chỉ kịp nhìn lướt qua, bởi tốc độ chạy của tộc trưởng quá nhanh, họ chưa kịp chào hỏi đã không thấy người đâu rồi.
Ain tại sao lại chạy?
Vài phút trước.
Ban đầu hắn tính đi bộ như thường lệ. Nhưng rồi hắn nhìn lại lịch trình trong đầu, nhẩm tính thời gian, rồi… tự dưng muốn chạy.
Chạy nhanh, thăm nhanh, về nhanh. Để mai còn được một ngày ngủ nướng. Đơn giản vậy thôi.
Ain chạy chừng một giờ. Đến khi chân mỏi nhừ, hắn vịn tay vào một gốc cây ven đường, khom người thở hổn hển. Lâu rồi mới chạy, mà cảm giác như suýt chết lần nữa vậy.
Ngẩng đầu nhìn xa, mục tiêu còn cách mấy quả đồi. Ain cắn răng, tập tễnh bước tiếp.
Cuối cùng, hắn cũng phải dừng lại bên một con suối nhỏ. Không đợi lâu, Ain vục mặt xuống dòng nước mát lạnh, húp từng ngụm, ngấu nghiến như thể uống vào cả sự sống.
Sở dĩ mà Ain có thể uống nước an toàn như vậy là do cả một quá trình kỳ công.
Ngay sau chiến tranh, Ain đã cho người khảo sát toàn bộ nguồn nước trên lãnh thổ mới. Sau đó, lực lượng Cảnh vệ canh giữ, tránh bị hạ độc. Thành viên Trị Liệu khử độc, kiểm tra nguồn nước.
Rồi nhóm Xây Dựng đến đào đường ống dẫn nước từ hồ Thần Quy, tạo nên một mạng lưới ngầm an toàn các khu vực lãnh thổ.
Với sức mạnh của hồ Thần Quy nên bộ lạc sẽ chẳng ngại bị hạ độc sau này.
Các đường ống nước cũng được xây dựng cẩn mật, nằm sâu dưới lớp đất, có khi vị trí Ain đứng cũng có một đường ống mà hắn không thấy.
Mỗi khi bảo trì hoặc sửa chữa khi hư hại đều sẽ cắt cử rất nhiều thành viên liên quan như Cảnh vệ, Chấp Pháp, Phán Quyết tới giám sát chéo cho nhau.
Bởi vì bản đồ hệ thống đường nước chỉ có Pu nắm giữ, nên muốn sử dụng nó để đi sửa, cần có mặt nhiều bên nhằm đảm bảo tính an toàn.
Ain ngồi dậy, hắn lau miệng mình rồi vươn vai thoải mái, giải cơn khát quá đã. Hắn khởi động đôi chân, hít sâu một hơi, rồi tiếp tục chạy.
Chạy chừng thêm nửa giờ, Ain bắt gặp trạm dịch đầu tiên.
Chính là trạm dịch số 17.
Ain vốn cho đánh số trạm dịch theo linh cảm hoặc chi tiết riêng chứ không theo thứ tự. Trạm này, ví dụ, có đúng 17 loài đang sinh sống
Một trong số đó là gà, loài đông đảo nhất, vì vậy mà chúng dễ dàng đưa ra cảnh báo khi có kẻ thù, mà chúng còn khá chiến nữa.
Ain chỉ tiện ngang ghé thăm trạm trưởng rồi chạy tiếp, bởi trời vẫn còn sớm nên cũng có vài người dậy sớm hoạt động thôi, Ain không gây ra quá nhiều tiếng động đánh thức phần còn lại.
Trên con đường mòn trống trãi do nhóm Xây Dựng năm ngoái để lại, Ain đang chạy bình thường thì khựng người lại, hắn cúi xuống nhìn dấu vết hằn dưới đất.
Một dấu chân ngựa.
Nhưng theo trí nhớ của Ain thì Opf làm gì có để bầy ngựa nào quanh đây? Mà chúng cũng chẳng thể để ngoài tự nhiên, chúng phải được ở trong chuồng mới đúng chứ?
“Vậy chỉ còn con Bạch Mã là tự do, không lẽ là nó? Nhưng nó vốn đi về hướng đông nam, sao lại quay đầu?”
Ain xoa cằm suy ngẫm, bỗng từ xa những tiếng rầm rầm truyền tới tay Ain, hắn hoảng sợ, không lẽ kẻ thù tấn công sao? Nhưng sao hắn không thấy hỏa điểm bùng lên?
Ain thủ thế sẵn sàng…bỏ chạy bất cứ lúc nào.
Nhưng thứ xuất hiện ở xa khiến Ain bỏ thế hèn kia, hắn nheo mắt nhìn, bóng càng gần Ain càng nhăn trán.
Bởi đúng như hắn đoán, con Bạch Mã đang chạy tới.
Nhìn gương mặt của nó, mới có mấy ngày mà nó tươi tắn hơn hẳn.
“Rồi, rồi, đừng liếm mặt tao nữa. Tao biết mày vui rồi.”
Ain đẩy con ngựa ra khỏi mặt mình, nước miếng nhớt nháp dính đầy mặt hắn, Ain cười khổ không thôi.
Hắn đành phải tiếp tục chạy bộ về phía trước, bởi vì sắp tới trạm dịch tiếp theo, còn trạm dịch phía sau thì xa quá rồi.
Vừa chạy, Ain quay mặt qua thấy con ngựa hất hất cái đầu nó ra sau, như muốn ý kêu hắn leo lên lưng nó chở đi cho nhanh.
Nhưng Ain lắc đầu, bởi không có yên ngồi đau mông lắm.
Nó lao lên phía trước, rồi bất ngờ dùng cổ hất Ain văng lên lưng nó như ném một bao cỏ. Ain chỉ kịp ôm lấy bờm nó mà gồng người chịu đựng, mông hắn ê ẩm tức thì.
Ain thì cố gắng yên vị trên lưng con ngựa, bởi vì hắn hiểu con ngựa này chứng lắm, nó có sự kiêu ngạo riêng mình, không đồng ý có khi nó húc Ain lòi mản họng.
Chạy được vài phút là tới trạm dịch số 75, con số bắt nguồn từ việc có 75 người cư trú ở đây.
Ain bước qua cổng gác, hắn leo xuống dưới sự giúp đỡ của hai thành viên trạm dịch, hắn nhìn họ rồi nói:
“Cho nó ăn giúp tôi.”
Nói rồi, Ain vỗ vai họ, còn hắn thì đi vào chỗ trạm trưởng, vẫn là căn nhà tổng bình thường như to hơn nhiều so với nhà tổng ở trạm dịch số 2.
Bên trong nhà trống trơn, Ain khó hiểu, mất một lúc thì mới có người bước vào. Ain nhấp được mấy chén trà rồi mới thấy người tới.
Hắn còn tưởng là ai, thì ra là tên Yku, nhưng thứ thắc mắc là tên Uky đâu?
Yku thấy tộc trưởng nhìn mình liền sợ hãi, vốn hôm nay chẳng có nhiệm vụ gì nhiều nên hắn ngủ nướng một chút, ai ngờ lại bị đội viên thúc dục muốn chết mới tỉnh lại.
Còn thứ khác hắn sợ hơn là vợ tộc trưởng cũng là nhóm trưởng của hắn, Yku không sợ mới lạ. Cái bà chằn đó hễ đụng tới công việc là như một con người khác vậy.
Ain đặt chén trà xuống rồi nói:
“Ngồi đi, tôi tới đây chỉ muốn xem mọi người ra sao thôi. Ở đây có thiếu thốn gì không? Có thì cứ nói, tôi sẽ cho người bổ sung.”
Yku nghe nói, thì mới dám rón rén ngồi vào ghế, lại nghe tộc trưởng hỏi. Yku có chút căng thẳng, nhưng rồi cũng trả lời:
“Dạ không, mọi thứ ở đây đầy đủ rồi ạ. À, thật ra có một chuyện nhỏ… không biết tộc trưởng có thể cho mấy anh em xin một ít rượu để uống trong những lúc lạnh không ạ?”
Ain nghe xong, chỉ nhíu mày, rượu thì hiện tại Lạc Việt không quá hiếm, ai cũng có thể làm nhưng cần phải xin từ nhóm Nấu ăn của Eny. Bởi vì hậu quả sau khi say tương đối nguy hiểm, nên nhóm Cảnh vệ cũng kiểm tra gắt gao, ai say mà có hành động phạm luật khi tỉnh táo phạt rất nặng.
Cũng có trường hợp sau khi uống rượu quá trớn mà còn có hành vi muốn giết người, nên càng nhiều người tự cấm mình uống trừ dịp đặc biệt.
Gì chứ giết người ở Lạc Việt chẳng khác nào tự chặt đường sống của mình, vô tình cũng chịu phạt cũng rất nặng, còn thật sự giết người thì khỏi nói.
Tự sát có khi còn tốt hơn.
tấu chương xong.