Chương 271 : Lễ Tịch Điền
Ain trở về nhà, lập tức chui vào phòng ngủ.
Hôm nay chẳng có biến cố gì, chỉ đơn giản là một ngày cuối năm yên bình hiếm hoi.
Khi hắn tỉnh dậy, trời đã chiều tối.
“Ọt, ọt, ọt.” Âm thanh quen thuộc vang lên từ bụng khiến Ain bật cười.
Hắn xoa cái bụng đói của mình, rồi ể oải đi xuống dưới bếp, nhưng đập vào mắt hắn là cái lồng chụp bằng tre, bên trong có đầy đủ thức ăn.
Chắc hẳn một trong các cô vợ đã ghé qua và để lại chút yêu thương trong bữa cơm này.
Ain chẳng khách khí, giở lồng chụp ra, ăn ngon miệng.
Sau 15 phút.
Ain vỗ vỗ cái bụng của mình, hắn quên mất cảm nhận xem này ai nấu. Bởi nếu có cô vợ nào về hỏi, hắn cũng chẳng biết đường trả lời.
Món của Opf luôn khiến hắn thấy yêu đời, còn Eny thì trọn vẹn dinh dưỡng, tinh tế.
Còn Rin thì bình thường, bởi cô có nấu giỏi đâu. Duyên thì khỏi nói, tệ hết sức.
Ain nhẩm đi nhẩm lại, chỉ còn có Sopa là hắn chưa rõ thôi. Eny thì đi xa, Duyên cũng thế, Opf thì đang bận ở phía bắc. Chỉ còn Rin và Sopa mà thôi.
Ain đứng dậy, với hắn ai nấu cũng được, có ăn là vui rồi. Ain đem chén dĩa mang đi rửa, làm xong thì quét nhà.
Bởi vì Ain ít khi đóng cửa nên mấy con sói con cũng hay chạy ra chạy vào để giỡn nên bụi bặm cũng có, Ain thì lười, có cuối tuần hắn mới rảnh để dọn nhà cho sạch.
Ain đi thắp đèn dầu lên.
Tới nay công nghệ sáp nến, hay đèn dầu hỏa Lạc Việt vẫn khá mơ hồ, dù cho Ain đã gợi ý nhiều nhưng nhóm Nghiên Cứu vẫn chưa chế tạo ra thành công nến.
Ain chỉ nhớ rằng sáp có thể chế từ dầu thực vật và vài phụ liệu khác, nhưng chính xác là gì thì hắn cũng không chắc. Hắn chỉ biết mình cần ánh sáng tốt hơn ánh sáng dầu thực vật mờ nhạt này.
Theo báo cáo của nhóm Nghiên Cứu gần nhất, họ đã làm được sáp nhưng không đủ yêu cầu của Ain đưa ra, loại sáp này làm từ hai nguyên liệu chính là dầu đậu phộng và hạt đậu phộng.
Nhưng sau khi nấu, đun ở các mức nhiệt độ khác nhau thì phần sáp cuối cùng không đông lại được, chúng cứ sền sệt và tan trong nước.
Rõ ràng, thứ họ tạo ra chỉ là một khối lỏng đặc sền sệt, chẳng đông lại được và tan biến khi gặp nước, hoàn toàn không phải là sáp.
Ain không trách nhóm Nghiên Cứu được, bởi họ đang có quá nhiều thứ để tìm hiểu, không phải lúc nào cũng có thời gian xử lý hết.
Như việc phanh và xe kéo hàng tới nay cũng chỉ là trên giấy, còn chưa mang ra thực nghiệm.
Nếu vấn đề này được giải quyết thì vận chuyển từ khu mỏ về trung tâm sẽ rất nhanh, vì vậy mà Ain càng mong chờ việc chế tạo tàu hỏa.
Chỉ cần nguyên liệu tới nơi càng nhanh, quá trình công nghiệp càng gần. Và từ đó, bộ lạc sẽ không còn là những con người tự xoay sở giữa thiên nhiên nữa – họ sẽ trở thành một cộng đồng biết vận hành sức mạnh của chính mình.
…
Ain ngồi nhìn cái bàn trống trơn. Dù hôm nay được nghỉ, hắn vẫn chưa quen với cảm giác này.
Hắn hơi bài xích cái sự trống vắng cứ len lén bám lấy.
“Không lẽ bị làm áp lực riết thành nghiện luôn rồi hả ta?”
Ain lẩm bẩm rồi với tay lấy cuốn Cửu Thiên An Lạc, bắt đầu tinh chỉnh lại những dòng ghi chú đã loang mực, gạch xóa lộn xộn.
Mỗi ngày trôi qua, hắn lại nhìn bộ lạc bằng một đôi mắt khác, do đó từng trang giấy kia cũng đổi thay theo suy nghĩ.
Tờ đầu tiên đã mục, mép giấy sắp rách. Ain nhìn nó, cười khổ.
Xuất thân tầm thường, tầm nhìn cũng chỉ đến đó.
Nếu kiếp trước hắn chỉ đủ sức trông nom một cửa hàng nhỏ, lo cho vài chục người thì giờ đây, hắn đang gánh cả bộ máy của hàng ngàn sinh mạng.
Áp lực và trách nhiệm giờ đây, chẳng còn so sánh nổi.
Mà điều khó nhất… chính là làm chủ con người.
Ở thời đại này, con người chưa bị khuôn khổ trói buộc. Ai cũng khát khao tự do, sống theo bản năng. Mỗi quyết định siết chặt từ hắn, đều như cắt bớt đi một phần sự sống của họ và cả của hắn.
Ain kiểm soát người khác, cũng chính là đang tự bóp nghẹt bản thân.
Đừng nhìn thấy hắn được tung hô mà nghĩ rằng mọi chuyện êm đềm. Thời đại này, hôm nay là tộc trưởng, ngày mai đã có thể thành cái xác khô nằm nơi góc rừng.
Không có gì bảo đảm. Không một ai an toàn.
Bên ngoài kia, từng phút từng giây, đội Sát và nhóm Phán Quyết vẫn đang âm thầm tuần tra, bảo vệ bộ lạc từ xa. Không ai biết hiểm họa sẽ đến từ đâu, từ rừng sâu hay chính những đồng bằng mà họ tưởng đã thuần phục.
Tin tức từ đội Phản Giác đổ về liên tục, tuy ít ỏi và chậm chạp vẫn đủ cho Ain thấy rõ một điều: giao thương là con dao hai lưỡi. Nó mở ra cơ hội, nhưng cũng là kẽ hở dẫn kẻ thù tiến vào.
Duyên vẫn chưa từ bỏ ý định áp sát bộ lạc Kai The, phần vì muốn bảo vệ người thân, phần vì linh cảm rằng hướng di chuyển của họ đang nhắm thẳng về Lạc Việt.
Nhưng Kai The quá đông, quá khôn ngoan. Họ không dồn lực vào giao thương như Lạc Việt, họ lặng lẽ mở rộng lãnh thổ, từng bước, từng bước.
Đội Phán Quyết đã nhiều lần đụng độ với binh lính Kai The. Phần thắng vẫn nghiêng về Lạc Việt, nhưng cái giá phải trả không hề nhỏ. Máu đổ dưới cỏ, thở hắt nơi rừng sâu – Duyên đều ghi nhớ.
Duyên đành lùi lại. Không thể liều lĩnh đánh cược thêm.
Bởi vì cô cũng thấy rõ hướng đi của Kai The… chính là Lạc Việt.
Chúng đang thăm dò. Xem “miếng mồi” có đáng để cắn hay không.
Và dù kết quả thế nào Kai The vẫn sẽ tiến lại gần, ngày một gần.
…
Ain tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài, cổ hơi mỏi, lưng đau ê ẩm.
Hắn nhìn quanh vẫn là căn phòng quen thuộc, đèn đã tắt từ lâu. Hắn ngủ quên trên bàn làm việc. Cuốn Cửu Thiên An Lạc nằm rớt dưới đất, vương chút bụi.
Ain cúi xuống nhặt lên, phủi nhẹ rồi cẩn thận cất vào hộc tủ.
Bên ngoài vẫn còn tối. Trời có vẻ mới canh hai.
Ánh trăng mờ hắt qua khe cửa. Mùa đông khiến mọi thứ lặng như tờ. Ain ngáp dài, bước về phía căn bếp nhỏ.
Gió lạnh khẽ lùa vào chân.
Hắn khoác vội chiếc áo lông, cái áo mà Eny từng may tặng hắn vào năm ngoái. Một món quà nhỏ mà hắn hiếm khi dùng đến. Không hiểu sao hôm nay lại muốn mặc.
Ain mở nắp nồi, nhóm lửa, thả vài nắm gạo vào nồi gang.
Hơi ấm bốc lên. Căn bếp nhỏ trở nên ấm cúng hơn một chút.
Sau đó, hắn bước ra sân.
Bầy sói con nghe động liền ùa ra, mắt sáng rực như chờ đợi điều gì đó. Ain cúi xuống vuốt ve từng con, chơi đùa vài phút.
Chúng đã hơn ba tháng tuổi. Lũ nhóc sắp bước vào giai đoạn trưởng thành, cũng đồng nghĩa với việc không còn là lũ nhóc con bám theo Ain chạy loăng quăng nữa.
Sắp tới Ain… sẽ chẳng còn mục tiêu để đùa giỡn nữa rồi.
Hắn đi dạo quanh sân tập. Những dụng cụ cũ kỹ nằm im lìm dưới sương đêm.
Ain nhìn mộc nhân, bức tượng gỗ quen thuộc đã cùng hắn trải qua bao buổi rèn luyện.
Hắn cởi áo lông, vắt lên thành lan can. Lặng lẽ bước tới.
Tay xoay. Mộc nhân xoay. Những cánh tay gỗ bật ra, tấn công bất ngờ.
Ain đỡ.
Hắn xoay người, tung một cú đá thấp.
Mộc nhân phản công.
Ain phòng thủ.
Từng động tác thấm vào máu, không chút ngập ngừng. Chỉ có tiếng thở, tiếng gỗ va vào da thịt, và tiếng tim đập.
Nửa giờ trôi qua, người hắn đẫm mồ hôi.
Hắn thở mạnh. Hơi thở bốc khói trắng giữa trời đêm.
Ain mặc lại áo, quay vào nhà.
Trời đã gần sáng canh ba. Hắn phải chuẩn bị lên đồi làm lễ Tịch Điền.
Lễ này… thật ra Ain chẳng nhớ rõ. Chỉ là lần trước, trong một chuyến thăm bộ lạc, hắn tình cờ thấy một đứa trẻ chơi đất sét. Nhóc con ấy đang xe đất thành sợi dài, rồi xếp thành hình chữ nhật.
Ngay lúc ấy, trong đầu Ain bật lên một hình ảnh chữ Nôm: “Điền”.
Và lễ Tịch Điền liền hiện ra trong ký ức như tia chớp. Một nghi lễ cổ xưa. Giản đơn, nhưng mang theo tinh thần gieo trồng khởi đầu mùa vụ may mắn.
…
7 giờ sáng.
Ain cùng Simo, Ska và Tal đứng trước một thửa ruộng rộng, đất đã được xới sẵn. Xung quanh là các tổ trồng lúa chuẩn bị công việc. Một nhóm nữ tộc nhân mặc trang phục lễ nghi, tay cầm đạo cụ họ là đội múa cho buổi lễ.
Cả bốn người bước xuống ruộng, tay cầm nắm mạ non.
Theo nghi lễ thì lẽ ra chỉ mình Ain thực hiện việc gieo, nhưng… một mình hắn thì biết đến bao giờ mới xong.
Hắn liền kéo cả mấy kẻ liên đới theo.
Vừa là thể hiện trách nhiệm của các nhóm trưởng, vừa để người dân thấy họ không chỉ biết chỉ đạo suông.
Dù là người khai mở kỹ thuật gieo trồng, Ain đã lâu không tự tay làm nữa. Động tác của hắn vụng về, không đều tay.
Simo và Ska thì còn tệ hơn, trông như hai đứa trẻ tập chơi bùn. Nhiệm vụ của cả hai vốn đâu thuộc đội trồng lúa.
Chỉ có Tal – người phụ trách nông vụ là điềm đạm. Anh âm thầm chỉ từng thao tác, nhẹ nhàng sửa tay cho Ain, uốn lưng cho Simo, nhắc Ska cách cắm mạ theo hàng.
Ain nhìn bạn mình mà khẽ bật cười. Bùn dính đầy tay áo, nhưng họ vẫn cắm cúi làm việc.
Đây là bộ lạc của hắn. Và cũng là gia đình của hắn.
Sau một giờ.
Ain cùng ba người kia mới hoàn thành việc gieo số mạ non đã chuẩn bị từ trước. Mồ hôi đọng trên trán, chân tay lấm bùn, nhưng hắn vẫn đứng im lặng nhìn về mảnh ruộng trước mặt, một thửa rộng gần 0,1 hecta.
Một góc nhỏ giữa vô vàn thứ hắn đang lo.
Ain ngẩng đầu nhìn xung quanh. Những dãy ruộng bậc thang tầng tầng lớp lớp chạy dài theo triền đồi. Dưới ánh nắng sớm, sương mỏng còn chưa tan hẳn, thấp thoáng bóng người đang làm việc.
Làm sao mà nhóm người trồng lúa lại có thể lo cho cả 16 ngọn đồi này?
Tổng diện tích trồng lúa mà Lạc Việt khai thác ở vùng đồi này lên đến 30 hecta, một con số khổng lồ nếu so với buổi sơ khai vài năm trước. Dĩ nhiên, đó là đã khấu trừ đi những chỗ không thể canh tác như đá tảng, bờ đất, hàng rào chắn thú.
Nếu mùa vụ ổn định, theo tính toán của Tal, có thể thu về 100 tấn gạo. Một con số nghe có vẻ lớn… nhưng Ain hiểu rõ với dân số hiện tại của bộ lạc, số đó chẳng thấm vào đâu.
Tăng số vụ lên 2 hay 3 mỗi năm? Chẳng dễ. Mưa gió, sâu bệnh, bão lũ, đất bạc màu chưa kể tộc nhân cũng cần nghỉ ngơi, chứ không phải cỗ máy.
Ain siết nhẹ bàn tay, móng tay ấn vào lớp bùn khô. Mỗi một mùa vụ là một canh bạc giữa sự sống và đói khát.
Hắn cần mở rộng.
Nhưng cả vùng đồi này, 48 ngọn đồi lớn nhỏ chỉ có 16 ngọn đồi là có thể trồng lúa. Những nơi còn lại hoặc là đất đá khô cằn, hoặc là mỏ kim loại thậm chí có ngọn đồi toàn thú dữ làm ổ.
Ain từng nhiều lần leo lên từng đỉnh đồi, khảo sát, đánh dấu từng mét vuông đất.
Hắn biết rõ: vài chục năm tới, các đồi có quặng kim loại cũng sẽ nhiễm độc sang đất lân cận. Lúa sẽ không sống được. Nước cũng sẽ nhiễm.
Mở rộng lãnh thổ không chỉ là chiếm thêm đất. Đó là tìm nơi thử nghiệm trồng trọt, tìm đất mới để cắm rễ lâu dài.
Một nơi mà Lạc Việt có thể gọi là vùng hạt nhân lương thực.
Ain thở dài. Cúi đầu lau mồ hôi. Gió lùa qua lưng áo ẩm lạnh. Cũng đến lúc làm lễ kết thúc.
Hắn cùng ba người – Simo, Ska, Tal – đứng thẳng dậy, rửa sơ tay, bước về phía bàn lễ. Họ châm hương, cúi lạy ba lần, lầm rầm khấn nguyện. Không cần nghi thức cầu kỳ – chỉ là lòng thành.
Phía sau, đội múa bắt đầu di chuyển.
Tiếng nhạc cất lên từ nhạc cụ tre, trống da, sáo sậy hòa vào tiếng gió và mùi ruộng ướt. Những bước nhảy mềm mại, nhịp nhàng, xoay quanh chiếc vòng tròn tượng trưng cho mặt trời.
Tộc nhân phía sau lặng lẽ chắp tay, mắt nhắm lại ai nấy đều cầu mong mùa vụ năm nay không sâu bệnh, không hạn hán, không mưa đá.
Chỉ cần gạo đủ ăn.
Lễ Tịch Điền kết thúc.
Mọi người quay lại công việc của mình.
Ain quay đầu trở về nhà.
tấu chương xong.