Chương 270 : Thuần Hóa Ngựa
Ain và con bạch mã đứng đối mặt nhau, chỉ cách nhau ba mét.
Khoảng cách ấy đủ để Ain quay đầu bỏ chạy nếu cần, cũng đủ để con ngựa lao đến nghiền nát hắn trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.
Hắn cảm nhận rõ từng cơn gió mát nhẹ thoảng qua mặt cỏ xanh, nhưng tim thì đập nhanh, bàn tay khẽ run. Trong đầu hắn lướt nhanh hàng loạt kịch bản: Né bên nào? Có vật gì quanh đây làm khiên không? Nếu nó tung vó trước, hắn có kịp phản ứng?
Nhưng hắn không nhúc nhích.
Đây không phải lần đầu Ain đối mặt với thứ khiến hắn sợ. Nhưng trước kia là sói, là nhân loại, là những kẻ có nanh vuốt hoặc mưu mô. Còn bây giờ là ngựa, một loài chưa từng là kẻ thù, nhưng cũng chẳng bao giờ là bạn trong mắt hắn.
Ain không hiểu ngựa. Không biết chúng nghĩ gì, càng không biết cách làm chúng yên lòng.
Trước đây, khi thấy bầy sói dẫn theo bầy ngựa hoang từ xa về, Ain chỉ lướt mắt qua rồi bỏ đi, vì trận chiến hôm đó còn quan trọng hơn. Hắn không ngờ hôm nay, đối thủ thực sự của hắn lại là… một con ngựa cô độc.
Con ngựa đứng sừng sững như một tượng đài trắng bạc. Lớp lông trắng nhợt nhạt đến kỳ dị, dấu hiệu của bạch tạng, lấp lánh dưới nắng như bức tượng cẩm thạch sống.
Nhưng thứ khiến Ain rùng mình hơn cả là vóc dáng khổng lồ của nó.
Chiều cao gần hai mét, nhỉnh hơn Ain cả cái đầu. Bắp cơ cuồn cuộn như tạc đá. Nếu hắn đoán không nhầm, nó ít nhất cũng nặng gần một tấn. Một khối cơ động có thể biến thành hung thần nếu nổi điên.
Ain nuốt nước bọt. Đứng trước sinh vật như thế, bất kỳ ai cũng phải nghĩ đến hai chữ: bỏ chạy.
Nhưng Ain lại nghĩ đến hai chữ khác: đáng thương.
Hắn thầm nhẩm: “Bạch tạng… rồi còn khổng lồ…”
Một sinh vật bị hai thứ “dị thường” cùng lúc dày vò. Một vì khác biệt với cả thế giới, hai vì cơ thể vượt ngoài kiểm soát tự nhiên.
Hắn từng thấy những sinh vật dị tật bị đồng loại đuổi giết. Một con ngựa như thế này… không thể hòa nhập vào đàn, cũng chẳng thể sinh tồn ngoài bầy.
Nó cô độc.
Nỗi cô độc kéo dài quá lâu, biến thành phản kháng. Nó không tấn công vì ác ý, mà vì sợ bị làm hại.
Ain nhìn sâu vào mắt con ngựa, không còn thấy sự giận dữ. Chỉ có mệt mỏi và ngờ vực. Một ánh nhìn từng bị ruồng bỏ quá nhiều, nên không còn biết đâu là bàn tay tử tế thật sự.
Phía sau hàng rào, đám người của trạm dịch đã giương cung, cầm đao, có cả vài kẻ chuẩn bị ném lưới. Ai cũng sẵn sàng lao ra cứu tộc trưởng nếu có chuyện gì.
Thực ra, họ không hẳn vì lo cho Ain, hắn thừa sức tự bảo vệ bản thân. Mà vì cơ hội.
Tin đồn trong bộ lạc rằng tộc trưởng có đội người âm thầm quan sát, chấm điểm hành động của dân chúng, khiến nhiều kẻ mong được “lọt vào mắt xanh”.
…
Chuyện này bắt nguồn từ việc sau khi cho Sopa đi ra ngoài thăm thú bộ lạc, cô nàng không chỉ vui chơi mà còn âm thầm tiết lộ một số thông tin vụn vặt cho đám nữ tộc nhân.
Rằng bên tộc trưởng luôn có đội bảo vệ.
Những chẳng biết mấy nữ nhân nghe sao thành bên tộc trưởng có kẻ theo dõi chúng ta. Thành ra tiếng đồn ngày càng nhiều và xa.
Tin này tới tai Ain thì đã muộn, Sopa thì chỉ cúi đầu tạ lỗi, cô muốn tốt cho Ain mà thôi. Ain nhìn điệu bộ hối lỗi của cô nàng rồi chấp nhận tha lỗi, chuyện cũng đã lỡ rồi.
…
Không ai biết thật hư, nhưng ai cũng tin.
Bởi vậy, giờ đây, tất cả đều mong tộc trưởng gặp nguy hiểm… một chút thôi, để mình có thể anh hùng cứu giá.
Họ nín thở.
Ain vẫn không động đậy.
Hắn mím môi.
Gió lại thổi nhẹ.
Con ngựa phì mũi, tai dựng lên, rồi… dậm nhẹ một chân xuống đất như ra hiệu.
Ain hiểu.
Nó đang chờ hắn bước tới, hoặc quay đi.
Cuộc đời có những quyết định rất khó hiểu. Có khi là quyết định thay đổi cả cuộc đời. Một khiến họ thăng hoa trong cuộc sống, sinh sống như tiên.
Một khiến họ sống trong sự day dứt khi đã quyết định như thế này.
Tất cả đều do một quyết định.
Người được chọn chẳng biết tương lai mình ra sao? Tất cả đều tỷ lệ 50/50, ai may mắn thì có cuộc sống tốt hơn.
Nhưng không! Mọi thứ đề là số phận cả. Số phận đã định đoạt thì cho dù có chọn cái ngược lại cũng chẳng khiến họ sống khác đi, tất cả rồi cũng khiến mọi thứ trở lại, số phận sẽ đẩy họ vào con đường đã định trước.
Và hôm nay Ain đã quyết định cho số phận riêng mình. Cái quyết định làm cho thế giới phải bàng hoàng khi biết tin.
Đó là hắn đặt tên cho con ngựa là Bạch mã.
Ừ, bạn mong chờ gì bởi một thằng như Ain.
Nó đó, thứ bạn suy nghĩ đó, chỉ có vậy thôi.
…
Ain đi tới trong sự hồi hộp của đám người trạm dịch, còn con ngựa thì vẫn đứng im, một dáng đứng bất động đầy bí ẩn.
Hắn dừng lại trước mặt nó.
Dưới lớp lông đen óng mượt kia là những vết sẹo mờ mờ – dấu tích của sự xua đuổi từ chính đồng loại nó. Bị bỏ rơi, bị xem là kẻ không thể thuần hóa, cuối cùng bị đày đến nơi heo hút này.
Ain vươn tay ra.
Con ngựa không né, chỉ lặng lẽ cúi đầu xuống.
Nó không cúi vì sợ hãi.
Nó cúi đầu vì cảm nhận được trong ánh mắt người này một sự thấu hiểu. Một linh hồn cũng từng đơn độc, cũng từng bị đẩy ra khỏi nơi mà lẽ ra hắn phải thuộc về.
Khoảnh khắc ấy, giữa trời đất lặng im, như thể hai trái tim cô độc vừa tìm thấy nhau.
Ain nhẹ nhàng xoa đầu nó. Không mạnh tay, không ra lệnh. Chỉ là một cái chạm dịu dàng như thể hắn không muốn làm đau thêm bất kỳ vết thương nào nữa.
Hắn không ngờ… chỉ vì một quyết định xem thử con ngựa này có thể thuần hóa được hay không, hắn lại gặp một sinh vật đặc biệt đến vậy.
Phía sau, đám người trạm dịch nãy giờ đã sững sờ.
Có đúng là con ngựa từng khiến bao người sợ hãi? Con ngựa được gọi là bất trị, bị xa lánh đến mức phải đưa đi biệt lập?
Tại sao trước mặt tộc trưởng… nó lại hiền lành như thế?
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, trong đầu đồng loạt vang lên cùng một câu:
“Tộc trưởng có tài lẻ này… đúng là như vậy rồi.”
Dĩ nhiên, họ chẳng thể nào giải thích nổi chuyện này với người khác. Mà có khi tốt nhất là khỏi giải thích, vì lỡ lời… vào danh sách đen của đám người bí ẩn thì khổ!
Ain thu tay lại, con ngựa cũng khẽ rướn người đứng thẳng.
Rồi bất ngờ, nó hạ thấp mình.
Ain khẽ nhướng mày, mỉm cười. Hắn hiểu ý, con ngựa muốn được đùa giỡn, sau chuỗi ngày sống một mình trong lặng lẽ.
Ain leo lên.
Không có yên ngựa, không có dây cương, nhưng Ain chẳng hề lo lắng. Với kinh nghiệm từng cưỡi Ichi xuyên rừng vượt suối, hắn tin bản thân đủ giữ thăng bằng.
Con ngựa đứng dậy, khịt mũi, phủi chân, ánh mắt rực lên.
Nhưng chưa kịp làm gì thêm thì một bóng xám nhảy vọt qua hàng rào.
Là Ichi.
Con sói từng được gọi là vua tốc độ trong bộ lạc, giờ đây đang điềm nhiên đứng song song con ngựa, ánh mắt như nói thẳng: “Kẻ nào dám tranh danh hiệu với ta?”
Ichi đã cảm nhận được – con vật mới này là mối đe dọa thật sự.
Cả hai cùng hạ thấp người, sẵn sàng xuất phát.
Ain chỉ biết cười khổ. Tình huống này đúng là… chẳng khác gì hồi bé tụi con trai trong xóm kiếp trước của hắn, tranh nhau đua xe lá dừa khô.
“Huýt!”
Tiếng huýt sáo của Ain vang lên, và lập tức hắn cúi người sát lưng ngựa.
Cơn gió bốc lên. Cả hai sinh vật lao vút đi như mũi tên. Đám người trạm dịch nhao nhao, có người hò hét, có kẻ móc hạt khô ra cược, tiếng cười nói vang cả khu đất.
Chạy thẳng, chạy vòng, chạy rút ngắn, chạy né cây suốt hơn một giờ đồng hồ, hai sinh vật bất trị kia thi nhau không ngơi nghỉ.
Cuối cùng, cả hai nằm dài dưới bóng râm, thở dốc. Ain ngồi giữa, tay xoa đầu từng con một, miệng khẽ cười.
Ichi rõ ràng thắng trong những lần bứt tốc, nhưng về độ bền, con ngựa kia chẳng hề kém cạnh.
Chưa dừng lại ở đó, Ain phát hiện điều kỳ lạ.
Khi hắn thử vỗ nhẹ lên sườn con ngựa, nó lập tức chuyển hướng.
Hắn thử nói “Sang trái.”
Nó rẽ trái.
“Sang phải.”
Nó quẹo phải.
Chỉ bằng giọng nói.
Ain sững người. Một con ngựa biết nghe tiếng người… không phải dạng vừa đâu.
“Thật muốn đem ngươi về nuôi quá.” Hắn lẩm bẩm.
“Nhưng liệu ngươi có chịu được nhà ta không? Gia đình Ichi ở đó mà… Còn dây cương, yên ngựa, tất cả đều chưa quen…”
Hắn gãi cằm suy nghĩ.
“Hay… cho ngươi sống tự do trong bộ lạc như Kins vậy. Dù sao sức mạnh của ngươi vẫn chưa đạt đến mức mãnh thú, chắc không sao.”
Con ngựa bỗng hí lên một tiếng như đồng ý. Ain quay lại nhìn, nó chớp mắt, hất đầu về phía hắn.
Hắn mỉm cười. Bàn tay lại xoa đầu nó.
Nó ngoan ngoãn, khoái chí rúc vào tay hắn, còn Ichi thì đứng kế bên, ánh mắt như dao găm:
“Ta sẽ không thừa nhận ngươi đâu!”
Con ngựa cũng đâu vừa đáp trả:
“Chắc tao cần!”
“Mày nói gì, sủa lại tao xem.”
“Chắc tao cầnnnn.”
Ain nhìn hai con vật, một sủa một hí, chúng tranh cãi mất hơn vài phút mới chịu ngưng. Ain thì hoàn toàn chẳng hiểu tiếng động vật, nhưng nhìn biểu cảm và hành động cho thấy hai con này không nên ở chung.
Ain cười khổ rồi đi lại chỗ đám người trạm dịch, nói với người đứng đầu:
“Vậy tôi lấy con ngựa này, nhưng các anh cứ chừa một phần chuồng ngựa cho nó, khi nào nó cần có chỗ nghỉ ngơi.”
Người phụ trách liền đáp:
“Tộc trưởng, không lẽ ngài định thả tự do cho nó sao?”
Ain mỉm cười nói:
“Không sao đâu. Con ngựa này khá khôn, chỉ cần nói là nó hiểu, nó sống cô đơn lâu nên tính nết không tốt, nó tự chọn di chuyển chỗ không người. Khi nào hòa hợp lại nó mới tiến vào chỗ có tộc nhân.”
Người phụ trách trầm ngâm, con ngựa này có những biểu hiện đúng như lời tộc trưởng nói.
“Tộc trưởng đảm bảo rồi, mình lo chi xa.”
Tên phụ trách tự mắng mình, rồi nhìn Ain gật đầu. Ain dẫn hai con vật ra ngoài, lần đầu được thoát khỏi hàng rào, con ngựa có chút hồi hộp.
Ain vỗ vào lưng con ngựa nói:
“Giờ mày tự do rồi, cứ đi tới đâu mà mày thích, miễn trong lãnh thổ bộ lạc là an toàn. Khi nào cần thì cứ theo mùi của tao mà về.”
Con ngựa dụi đầu vào người Ain, rồi bước đi vào trong khu rừng. Ain không phải là không muốn mang con ngựa này về, mà là hiện tại con ngựa vẫn chưa thích hợp.
Cứ để nó tự do, thăm thú bộ lạc có khi tốt hơn.
Ain vỗ vào lưng Ichi: “Về.”
Ichi cùng Ain phóng đi khỏi tầm mắt của những người trạm dịch.
Tấu chương xong.